Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Sáng Thế Chi Chủ - Chương 350: Hoàng Đế (2)

"Vậy chúng ta mau đi tìm hoàng đế đi!" Linh Tử hào hứng reo lên.

Cậu bé nghĩ bụng, chỉ cần tìm được người sư phụ vừa nhắc đến thì chắc chắn nhân loại sẽ thoát khỏi cảnh tàn sát lẫn nhau như bây giờ. Vì vậy, cậu rất đỗi mong chờ.

Thắng nghe vậy, khẽ thở dài.

Hắn cũng muốn thế lắm chứ, nhưng khổ nỗi biết tìm người ở đâu bây giờ!

Bản thân hắn từng thu nhận vô số đệ tử, nhưng sàng lọc mãi mới tìm ra một kẻ miễn cưỡng đủ tiêu chuẩn, chính là tên nhóc đang đi bên cạnh đây. Đáng tiếc, cậu bé này quá ngốc, tố chất làm vương gần như bằng không. Bởi vậy, hắn cũng chẳng mấy mong đợi vào đứa đệ tử này.

"Thôi được rồi, đành chuyển sang mấy tên thủ lĩnh vậy... phải đi xem xét nhân phẩm của bọn chúng thế nào. Nếu tốt, thì cho Linh Tử phò trợ một tên lên làm vua. Còn nếu không... thì cứ bỏ mặc vậy thôi..."

Thắng bắt đầu tính toán đôi chút.

Hiện tại, muốn đào tạo một đứa trẻ có tố chất hoàng đế là điều bất khả thi, bởi nó đòi hỏi sự hội tụ của vô vàn yếu tố, không phải cứ muốn là được. Không chỉ phụ thuộc vào ý chí tự thân, mà còn cần đến cái gọi là trách nhiệm.

Là một bậc hoàng đế, không phải cứ đứng lên hô hào rồi mặc kệ mọi thứ. Ngược lại, người đó phải có quyết tâm và trách nhiệm của bản thân đối với quốc gia và dân chúng, từ đó mới hội tụ được khí vận, trở thành thiên mệnh chi tử để điều hành một đất nước.

Với một tên nhóc chưa từng được huấn luyện về cách dùng người, cách nắm bắt tâm lý hay dụng kế, dụng binh như Linh Tử, để đào tạo thành một bậc đế vương là điều không hề dễ dàng.

Tuy những kiến thức đó có thể được nhồi nhét, giáo dục từ từ theo thời gian, nhưng cái khó nằm ở chỗ cậu bé này khá thuần túy, chưa có trái tim của một bậc đế vương. Đến ngay cả sự tham vọng quyền lực cơ bản nhất cũng không có, thì làm sao có thể bước lên con đường quân vương!

Chính vì lẽ đó, hắn mới lựa chọn tìm đến các thủ lĩnh bộ tộc. Hắn tin rằng, đám người này có thể không giỏi dụng binh hay bày kế, nhưng chắc chắn họ sở hữu trái tim của một vị quân vương: lạnh lùng và quyết đoán.

"Đi thôi, chúng ta đi tìm tân hoàng đế!"

Thắng thúc con trâu già tiến về phía trước, Linh Tử phía sau cũng hào hứng giục nghé con lon ton theo sau.

Hai thầy trò cứ thế dắt nhau rời khỏi ngôi làng nhỏ, bắt đầu di chuyển tới các bộ lạc lớn để tìm một vị có tố chất đế vương.

Thời gian cứ thế thấm thoắt trôi qua, thoáng chốc đã một năm dài đằng đẵng.

Suốt một năm ấy, Thắng vẫn dẫn Linh Tử đi khắp các bộ lạc lớn nhỏ, với mong muốn tìm ra một kẻ có tố chất quân vương.

Nhưng đáng tiếc, hắn đã đi qua tám bộ lạc lớn cùng hàng trăm bộ lạc nhỏ mà vẫn không thể tìm ra một người đủ tố chất để làm hoàng đế.

Cả cuộc hành trình này chỉ mang lại cho hắn sự phiền muộn và sầu não. Đến cả Linh Tử cũng chẳng tránh khỏi vẻ ảo não không thôi.

"Sư phụ, trên thế giới chẳng lẽ không hề tồn tại loại người mà người nhắc tới hay sao? Con thấy chúng ta đã đi qua hàng trăm bộ lạc rồi, cũng đã gặp các thủ lĩnh ở đó, nhưng con thấy người có vẻ chưa hài lòng ạ?"

Linh Tử khó hiểu, đôi mắt ngập tràn lo lắng nhìn về phía sư phụ mình.

Cậu đã theo sư phụ vào các bộ lạc lớn nhỏ khác nhau, gặp gỡ các thủ lĩnh. Thế nhưng, chưa thấy sư phụ chọn ra ai để làm hoàng đế tương lai, điều đó khiến cậu thực sự lo lắng.

Lúc này đây, bên ngoài kia đang tranh đấu quyết liệt, người chết rất nhiều, xác chất thành đống. Cậu sợ nếu để lâu hơn nữa, sẽ càng có nhiều người chết.

Cậu r��t mong sư phụ nhanh chóng tìm ra hoàng đế để thế gian an bình. Nhưng đã theo lão già này được một năm, mà sư phụ vẫn chưa ưng thuận một ai, khiến tâm trạng cậu giờ đây thực sự sốt ruột.

"Haizzz... lũ người đó toàn là những kẻ ích kỷ, nhát chết. Muốn làm kẻ thống trị, nhưng lại sợ chết, không dám đường đường chính chính đứng lên chống lại các bộ lạc khác, chỉ dám âm thầm đánh nhau nhỏ lẻ. Cứ thế dặt dẹo qua ngày, đến khi hết lực lại đi cướp bóc tài nguyên từ các bộ lạc yếu kém khác.

Dẫn đến số người chết ngày càng nhiều...

Đám người này... hoàn toàn không có tầm nhìn của một bậc đế vương."

Thắng lắc đầu, thở dài ngao ngán.

Hắn thực sự thất vọng. Cứ ngỡ rằng bản thân chỉ cần tin tưởng vào cái gọi là tham vọng quyền lực, ắt sẽ kiếm được một kẻ có tố chất quân vương.

Nhưng sự thật phũ phàng đã khiến hắn vỡ mộng. Đám người này hoàn toàn chỉ là lũ man di, với tư duy ích kỷ và tầm nhìn hạn hẹp, không hề có chút lòng tin nào vào việc thống nhất giang sơn.

Không chỉ vậy, trong những lần trò chuyện, dò xét ý tưởng và ý niệm của các thủ lĩnh, hắn phát hiện đám người này chỉ coi trọng bản thân và nội tộc, còn ngoại tộc thì bị chúng vô tình vứt bỏ như đống rác. Nếu có tồn tại, thì cũng chỉ sống dưới cái mác nô lệ thấp kém, dưới đáy xã hội.

Chính vì nhìn rõ được mặt trái này, hắn mới chán nản, quyết định từ bỏ việc tìm kiếm một vị đế vương.

Hắn có thể dễ dàng đưa đại một kẻ lên làm hoàng đế, thống nhất giang sơn. Nhưng cuối cùng, hắn lại không làm.

Bởi hắn sợ, sợ rằng đám ích kỷ này vừa lên nắm quyền, chúng ắt sẽ sinh tự kiêu, chèn ép các bộ tộc khác phát triển. Như vậy, Trái Đất vốn đã khó thăng cấp rồi sẽ lại càng thêm khó khăn.

Để tránh việc này xảy ra, hắn quyết định bỏ mặc đám nhân tộc ở phía Đông, không trông chờ gì vào lũ tham lam, độc ác này nữa.

"Sư phụ, vậy những người như thế nào mới đủ tố chất làm hoàng đế?" Linh Tử thúc vào bụng nghé con, ra hiệu cho nó nhanh chóng theo chân sư phụ.

"Tố chất ư...?" Thắng đưa mắt nhìn lên bầu trời xanh, vẻ mặt mơ màng.

Hình nh��... hắn cũng chẳng biết quái gì về quy chuẩn hay tố chất để trở thành một vị đế vương. Những gì hắn nhận định, đồng tình hình như chỉ là cảm quan cá nhân mà thôi.

Còn cái gọi là tố chất... hắn thực sự không rõ ràng.

"Chắc là biết thương dân chăng! Biết lấy dân làm gốc..." Thắng gãi đầu, trả lời bừa bãi.

H��n đây chỉ đang trả lời qua loa, cho có lệ. Chứ thực ra hắn có hiểu cái gì là đế vương đâu, đến mục đích và vận mệnh của một hoàng đế là gì hắn còn không biết thì giải thích kiểu gì cho đúng?

Hắn chỉ đang trả lời theo lối suy nghĩ của bản thân mà thôi. Còn đúng hay sai, hắn hoàn toàn không rõ.

Nghe vậy, Linh Tử liền rơi vào trầm tư, như đang suy nghĩ điều gì đó.

Thắng một bên vẫn vò đầu bứt tai, âm thầm nghĩ xem nên làm cách nào để đám đần độn này tự đốn ngộ tân đạo thống, giúp Trái Đất nhanh chóng tiến vào cấp 2.

Vì thế, hắn cũng không để ý gì tới khuôn mặt đang biến ảo của Linh Tử.

Oanh! Ầm ầm!!!

Đang còn thất vọng, Thắng bỗng thấy từ phương xa, nơi trời tây, một đoàn ngũ lôi đang oanh tạc xuống đại địa, khiến toàn bộ hành tinh lung lay rung chuyển.

Với thần nhãn của mình, hắn có thể nhìn thấy toàn bộ ngũ lôi cũng như sự rung động liên hồi của Trái Đất.

Chỉ có Linh Tử là không nhìn thấy cảnh tượng này, cậu bé vẫn miên man trong đống suy nghĩ hỗn tạp của mình. Cậu không hề phát hiện ra, đại đ���a đang liên tục rung chuyển, đất đá như có linh tính dịch chuyển ra xa nhau.

"Trái Đất tấn cấp!" Thắng hào hứng, cười toe toét. "Đám sinh vật ở phương Tây đang nghịch ngợm cái gì mà lại khiến Trái Đất tấn cấp rồi? Phải nhìn xem mới được!"

Dứt lời, hắn liền nhắm mắt, thả một tia thần hồn vào hư không, hòa mình với thế giới.

Đây chẳng phải là cảnh giới gì cao siêu, chỉ đơn giản là trở về trạng thái chủ thần. Còn trạng thái phàm nhân là do hắn dùng pháp tắc sáng tạo, chế tạo ra một bộ thân thể phàm tục sở hữu sinh mệnh nghịch thiên.

Chuyên dùng để du hành trên Trái Đất.

"Ồ! Mấy chục năm không để ý, đám thần tộc này thế mà phát triển tới mức độ này sao?"

Thắng kinh ngạc nhìn xuống toàn bộ lục địa phía Tây.

Lúc này, trên đỉnh núi cao nhất của mảnh đại lục Tây phương, một tòa thành trì hùng vĩ đang bị ngũ lôi oanh tạc, đánh cho thiên hôn địa ám.

Dưới sức công phá khủng bố của ngũ lôi, tòa thành trì ấy vẫn sừng sững đứng đó như một tôn cự nhân.

"Ồ, bay lên rồi!?" Chưa hết kinh ngạc, hắn đã thấy cả tòa thành trì này đang chầm chậm lung lay, ngược dòng lôi điện bay thẳng lên trời.

Cả tòa thành trì giống như một con cự thú hung hãn bị bỏ đói lâu ngày, điên cuồng cắn nuốt lôi điện, thôn phệ hết toàn bộ điện lưu đang lưu động xung quanh.

"Còn chơi được kiểu vậy? Tòa thành này cũng thực sự là lạ lùng quá thể!" Thắng kinh ngạc lấy làm lạ. "Hửm? Không phải là tòa thành, mà do một tên thần tộc... không, là bán thần tộc làm!"

Phóng nhãn tới gần, hắn thấy tại trung tâm của tòa thành đang có một tên bán thần tộc tĩnh tọa.

Đối phương trần truồng ngồi đó, xung quanh là những đống tro tàn rải rác. Đây hẳn đều là quần áo của y, vì không chịu được sức mạnh của lôi điện nên mới bị tan rã thành tro bụi.

Tuy không có quần áo che thân, nhưng hắn cũng không vì thế mà để lộ thân thể. Bởi quanh thân hắn lúc này đã hoàn toàn được bao phủ bởi những tia lôi điện màu vàng.

Nhìn qua, trông như một bộ sa y hoàng kim mang theo thần lực kinh hồn. Vừa nhìn thấy, các sinh vật ở phương Tây đều sinh lòng sợ hãi, nhao nhao hướng hắn triều bái.

"Wolf, chuyện này là sao?" Thắng thu hồi ánh mắt, không tiếp tục nhìn đám sinh vật này nghịch ngợm nữa, tò mò hỏi thiên đạo Wolf về tình hình.

Tuy hắn là chủ thần, có thể tùy thời phóng nhãn nhìn khắp thế gian. Nhưng vì bản thân mải chơi trong thân xác phàm tục, tâm tình lại chỉ tập trung vào việc ngao du ở phía Đông Bắc nên không rõ tình hình tại phía Tây.

Còn Wolf thì khác.

Kẻ này là người điều phối toàn bộ vũ trụ, với những sự kiện nhỏ bé có thể không mấy để tâm, nhưng sự kiện lần này có chút lớn, hẳn là y biết rõ ràng. Hỏi đối phương vẫn là tốt nhất.

Từ trong hư không, Wolf hiện ra nguyên hình, cung kính giải thích với Thắng.

"Thưa ngài, chuyện là..."

Chẳng là sau khi đánh bại hoàn toàn nhân tộc, thần vương kia liền hạ sinh hơn trăm người con. Trăm người con này, khi sinh ra đã giống cha mình, đều sở hữu sức mạnh hơn người, không những vậy còn thức tỉnh pháp tắc thế giới, mạnh hơn cả người cha.

Trong khi đó, thần lực trong người thần vương lại gặp phải bình cảnh, sinh mệnh cũng vì vậy mà xói mòn theo thời gian, khiến y sinh ra sợ hãi.

Sợ bản thân sẽ chết, sợ mất hết mọi thứ trong tay... và đặc biệt, sợ mất ngai vàng.

Khi đang không biết phải làm sao để kéo dài thọ mệnh, thì trong giấc mộng của chính mình, y đã gặp một tên quái nhân, tự nhận là Ma Vương.

Theo như lời kể của Wolf, Thắng có thể đoán được đây chính là Cyrus. Kẻ này đã lợi dụng lòng tham và dục vọng của thần vương để thu nạp y thành ma chúng.

Sau khi trở thành người của Ma Vương Cyrus, thần vương đã dựa theo lời đối phương, tiến hành ăn thịt chính con ruột mình.

Quả nhiên, sau khi ăn thịt con ruột, thần vương liền đột phá cảnh giới, không những vậy còn sở hữu luôn pháp tắc của người con mà hắn ăn.

Cũng từ đó, hắn bắt đầu nhăm nhe tìm cách "thịt" nốt trăm người con còn lại.

Trong số hàng trăm người con đó, có một kẻ mang nhục thân bán thần tộc, tự xưng là Zeus.

Vì mẹ của Zeus thấy thần vương có hành động kỳ lạ, sau đó phát hiện ra mặt tối của thần vương nên đã mang theo cậu bé này rời khỏi thần quốc, trốn vào nhân tộc để sinh tồn.

Mười tám năm sau, thần vương chiêm bao thấy thần quốc bị nhân tộc chiếm đánh. Lòng sinh sợ hãi, không thèm nghĩ ngợi mà cử thần quân dẹp tan nhân loại.

Nhân tộc tại các thành trấn lớn đều bị đem ra xử chém đầu. Đến cả các làng mạc nhỏ bé cũng bị truy tìm, chém giết.

Trong các làng mạc đó có làng của Zeus. Chứng kiến các hương thân phụ lão cùng mẹ mình bị đám thần tộc giết chết không thương tiếc, Zeus trong lúc tức giận đã thức tỉnh pháp tắc thần lôi.

Cũng kể từ đó, Zeus bắt đầu cuộc hành trình trả thù.

Với kỳ ngộ của chính mình, Zeus đã nhanh chóng trưởng thành. Trong quá trình đó, hắn đã thu nạp lượng lớn nhân tộc, gây dựng nên một chi quân đội mạnh mẽ.

Tuy nhân loại không mấy mạnh mẽ, nhưng lại thắng ở trí tuệ và khả năng sáng tạo.

Nhờ vậy mà thần tộc đã liên tục bị lực lượng này đẩy lùi.

Với uy thế cực lớn, Zeus cùng quân đội của mình đã thành công chiếm toàn bộ thần quốc, chém đầu thần vương để an ủi chúng sinh, cùng những người anh đã khuất.

Chục năm sau, Zeus thành công chiếm được toàn bộ Tây Phương, trở thành kẻ thống trị mạnh nhất tại mảnh đất này.

Với uy thế của mình, y đã cho người xây dựng nên một tòa thành trì to lớn, hùng vĩ tại đỉnh núi cao nhất của Tây Phương, đỉnh Olympus.

Sau khi thành trì được dựng hoàn tất, Zeus liền đột phá cảnh giới, trở thành sinh vật mạnh mẽ nhất Trái Đất lúc bấy giờ.

Bán thiên đạo.

Vì mảnh thế giới này, tức Trái Đất, vốn đã có thiên đạo riêng của chính nó nên Zeus không thể tranh quyền chấp chưởng.

Nhưng nếu không có thế giới riêng của mình, thì Zeus không thể nào đột phá, tiến vào thiên đạo cấp bậc.

Trong lúc quẫn bách, kẻ này đã dùng toàn bộ thần lực câu thông với đỉnh Olympus, bao bọc cả tòa thành trì vào trong.

Sử dụng khả năng của bán thiên đạo, hắn cuối cùng cũng thành công sáng tạo ra một thế giới riêng cho mình, đột phá thành công thiên đạo cấp.

Ngũ lôi vừa rồi oanh tạc cũng chính là màn độ kiếp của Zeus từ bán thiên đạo thành thiên đạo.

Tuy đã có một giới riêng, nhưng thế giới này vẫn phải lệ thuộc vào Trái Đất, không thể tự sinh tồn như Phật giới hay Tiên giới các loại.

Cũng vì vậy mà Trái Đất được nhờ.

Việc Zeus sáng tạo ra thế giới riêng để bản thân đột phá, cũng vô tình giúp Trái Đất tiến thăng cấp bậc, từ cấp 1 đỉnh phong lập tức phá phong lên tới cấp 2 đỉnh phong.

Kiểm tra toàn bộ hành tinh, Thắng thấy diện tích Trái Đất lớn hơn trước rất nhiều. Không chỉ có thế, các loại năng lượng cũng đậm đặc hơn xưa.

"Đám sinh vật ở phương Tây trông vậy mà thực sự có ích, chả bù cho đám ăn hại ở phía Đông!" Thắng lắc đầu ngao ngán nhìn về phía Đông Bắc. "Nữ Oa sáng tạo sinh vật... toàn là bọn đần độn."

"Hả?" Vẫn còn vẻ chán nản trên mặt, Thắng bỗng thay đổi sắc mặt khi thấy bầu trời phương Đông đang hội tụ lượng lớn quang đoàn.

"Đó là...?" Hắn nghi hoặc.

Theo như những gì hắn thấy, thứ quang đoàn kia đang hội tụ ngay trên đỉnh đầu nơi xác phàm của hắn đang ngự trị. Như chợt nhớ ra điều gì, hắn liền kinh ngạc thốt lên một tiếng: "Là Linh Tử? Thằng nhóc này đang đốn ngộ!?"

Không kịp suy nghĩ thêm, hắn vội giải trừ trạng thái chủ thần, nhanh chóng tiến vào xác phàm để xem tình hình của Linh Tử.

"Quả nhiên..."

Ngay khi hắn vừa nhập xác, liền thấy cột sáng đó phóng thẳng xuống đại địa, đánh thẳng lên người Linh Tử, bao trùm cậu bé vào trong.

"Quang minh hiển lộ, vận khí quấn thân... nhân vương xuất thế, hoàng đế ra đời...

Thằng nhóc Linh Tử này... đã thức tỉnh nhân vương chi đạo!"

Bản dịch này, một bản dịch tận tâm, thuộc về truyen.free, để tri ân những độc giả đã luôn theo dõi.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free