Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Sáng Thế Chi Chủ - Chương 349: Hoàng đế (1)

Minh Châu đại lục, hay còn được biết đến với tên gọi Đông Phương thần châu, là một lục địa rộng lớn tọa lạc ở phía đông của tinh cầu Lam Tinh.

Đây là một trong những châu lục có nền văn minh phát triển thứ hai, chỉ đứng sau Tây Phương thần châu.

Thuở xưa, khi thiên địa mới hình thành, thời thượng cổ còn chưa xuất hiện, vạn vật vẫn quay cuồng trong hỗn độn.

Đấng toàn năng Hỗn Độn Đạo Tổ đã cử Thụ giới xuống thế gian, tạo ra giống loài đầu tiên: bộ tộc thụ thần, với nhiệm vụ chống đỡ thượng thiên.

Sau khi trời đất ổn định, Hỗn Độn Đạo Tổ lại sai phái các vị thiên nhân giáng lâm gieo mầm sống.

Các hạt mầm đó sinh sôi nảy nở thành muôn vàn sinh linh. Trong số đó, nổi bật nhất chính là hai loài: Yêu tộc và Nhân tộc.

Yêu tộc rất mạnh, cường tráng về thể chất lẫn khả năng sinh sản vượt trội. Thế nhưng, vì trí tuệ không quá nổi trội nên tốc độ tu luyện khá chậm chạp, không bằng Nhân tộc.

Nhân tộc tuy sinh ra đã mang thể chất yếu đuối, nhưng lại sở hữu trí tuệ siêu việt hơn Yêu tộc. Nhờ khả năng đó, Nhân tộc thời kỳ này đã phát triển đến mức cực thịnh, có thể sánh ngang với Yêu tộc.

Thấy Nhân tộc ngày càng bành trướng, phát triển, e sợ tộc mình sẽ yếu thế trước đối phương, nên Yêu tộc đã đem toàn bộ yêu chúng đi truy sát. Điều này khiến Nhân tộc rơi vào suy tàn.

Nhưng may mắn thay, đến giữa thời kỳ thượng cổ, các vị tộc nhân thượng cổ đã khai mở trí tuệ, tự ngộ ra một bộ công pháp mang tên Thánh Thể Pháp Thân.

Rồi khắc ghi vào thiên đạo bia đá để truyền thừa lại cho con cháu đời sau.

Cũng nhờ vậy mà Nhân tộc lại tiếp tục hùng mạnh trở lại, đánh cho Yêu tộc phải liên tục bại lui.

Vì lòng nhân từ, các vị lão nhân thượng cổ đã tha cho Yêu tộc một con đường sống. Họ đẩy đám sinh vật hung ác này về phía tây, nơi có Thung lũng Giới tọa lạc, gần với lục địa Tây Phương.

Đọc đến đây, Thắng ngán ngẩm lắc đầu.

“Con mẹ nó, cái đám Nhân tộc này thật giỏi xuyên tạc. Cái gì mà gieo mầm? Rõ ràng là Nữ Oa nặn đất tạo người. Còn cái gì tự ngộ công pháp? Công pháp này rõ ràng là do ta để lại, giúp bọn chúng tìm một đường lui.

Vả lại, lúc đầu khi mới sinh ra, đám người này có sức cạnh tranh với đám Yêu tộc sao? Ta nhớ không nhầm thì lúc đó Nhân tộc chỉ là một mắt xích yếu ớt trong chuỗi thức ăn. Từ khi nào bọn chúng lại bá đạo đến vậy, khiến cho Yêu tộc cũng phải ghen ăn tức ở mà đi diệt Nhân loại?

Đúng là luyên thuyên!”

Hắn đã ở đây được bảy năm, nhưng suốt ngần ấy thời gian, hắn chưa từng xem qua sách vở hay ký sự của Nhân tộc ở thế giới này.

Mấy năm vừa rồi, hắn chủ yếu ngao du, thưởng ngoạn phong cảnh và dạy bảo đồ đệ, cũng không bận tâm nhiều đến phàm nhân.

Nhưng vì gần đây hắn bắt đầu cảm thấy nhàm chán nên đã tiến vào những thành trấn gần nhất, tìm mua mấy cuốn kỳ thư để đọc, nghiên cứu xem Nhân tộc này viết gì cho đời sau.

Lúc đầu hắn còn tưởng đây là kỳ văn về thời kỳ Nữ Oa sáng tạo sinh mệnh, sau đó là quá trình vượt khó của nhân loại, từ khổ như chó cho tới vấn đỉnh nhân sinh.

Nhưng hắn đâu có ngờ, đám Nhân tộc này thật mặt dày. Xuyên tạc bừa bãi, viết mười phần thì chỉ có ba phần đúng, bảy phần sai. Thật khiến hắn tức anh ách.

“Sư phụ, người sao vậy?” Linh Tử thúc nghé đi tới, căng tròn hai mắt ngây thơ dò hỏi.

“Haizzz... ta chỉ là hơi khó chịu về bản tính của Nhân loại... lịch sử chính thống lại bị đám người này xuyên tạc lung tung, tự nâng tộc mình lên, rồi lại hạ thấp tộc khác xuống.

Những cái hay, cái đẹp thì nhận, còn cái xấu thì chê, không dám thừa nhận là của mình... haizzz, khi nào đám người này mới tu luyện thành tiên được đây...” Thắng thất vọng lắc đầu.

Để tu luyện thành tiên, thành Phật, bắt buộc phải thấu hiểu chính mình, thấu hiểu nhân sinh, thì mới chạm được tới đại đạo.

Phải có công đức vô lượng và lòng dạ nhân nghĩa thì mới kéo một kẻ ngu dốt hóa thành tiên nhân.

Đó là cách dễ nhất để đưa một tên phàm nhân tiến vào con đường tu luyện, giúp địa cầu phát triển cấp bậc.

Nhưng giờ nhìn xem, Nhân loại ở thế giới này sau khi đánh thắng Yêu tộc đã sinh lòng tự kiêu, tự đắc, không coi trời đất ra gì, tự ý xuyên tạc lịch sử, những kỳ văn bằng văn án không đúng sự thật.

Dẫn tới thiên đạo không phục, khiến chúng nhân u mê.

Mà đã u mê thì khó đủ trí tuệ để ngộ đạo, đã không ngộ được đạo thì đừng nghĩ đến việc tu tiên. Đã không tu được thành tiên thì đừng mong tiểu hành tinh này tấn cấp.

Cũng chính vì lý do này mà Thắng buồn lòng, và cũng hiểu rõ lý do tại sao địa cầu đang trên đà đột phá lên tới tiểu thiên thế giới cấp một đỉnh phong thì liền ngừng lại. Chính là do đám Nhân tộc này không chịu tiếp tục phát triển, mải trầm mê trong chiến thắng của quá khứ.

Linh Tử nghe vậy liền chớp mắt, ngây thơ hỏi: “Sư phụ, sao ngài nói ăn được ngủ được là Tiên? Con thấy bọn họ ngủ rất ngon a! Bọn họ không phải đang tu tiên sao?”

Nói đoạn, thằng nhóc đưa cánh tay nhỏ bé chỉ về phía trước.

Nơi đó là một đống rơm, đang có vài người phụ nữ nằm sấp, quần áo bẩn thỉu, đen đúa; xung quanh là đàn ruồi trâu vo ve qua lại, thi thoảng còn bốc lên một mùi hôi thối, đậm vị tử khí lan tỏa.

Thắng nhíu mày, bế khí, ngăn không cho khứu giác hoạt động, tránh hít phải chỗ uế khí này vào người. Hắn nói:

“Tiên đâu mà tiên, đây rõ ràng là những xác chết, không phải người sống đang ngủ...

Nhìn đi, trên cơ thể bọn họ vẫn còn đang lúc nhúc dòi bọ, chứng tỏ đã chết được một đoạn thời gian... bọn họ cũng chỉ là những kẻ đáng thương bị chính đồng loại của mình hại chết!”

“Người chết...?” Linh Tử nghiêng đầu, đôi mắt long lanh nhìn mấy cái xác còn đang phân hủy.

“Đúng, là người chết!” Thắng gật đầu, sau đó thúc vào bụng trâu, ra hiệu cho nó mau chóng rời đi.

Tuy hắn không ghét bỏ, trái lại còn rất đồng cảm với những người đã chết. Nhưng đống xác này đang trong quá trình phân hủy, thực sự là quá thối rữa, hắn không muốn dừng lại quá lâu nếu không mũi hắn sẽ vì chỗ xú uế này mà sặc chết mất.

Thấy vậy, Linh Tử cũng thúc nghé theo sau.

Hai thầy trò nhà hắn lững thững đi về phía trước, ngày càng tiến sâu vào làng nhỏ.

Gọi là làng cho oai, chứ thực ra nơi đây chẳng khác nào một cái xóm nhỏ. Nhà dân không nhiều, chỉ lác đác vài hộ, khoảng cách giữa chúng cũng không quá xa. Cứ vài chục mét mới có một hộ dân sinh sống.

Các công trình tại đây chủ yếu là nhà tranh vách lá, thi thoảng mới có vài hộ khấm khá hơn một chút, có vách đất làm tường.

Nói chung, với cơ sở kỹ thuật chưa phát triển, lại còn là thời thượng cổ hồng hoang, dựng lên được những căn nhà có vách đất cũng đủ thấy là khá rồi.

“Sư phụ. Nơi đây... hình như không có người s���ng.” Linh Tử đảo mắt qua bốn phía, không hề có lấy một tia sinh khí, xung quanh chỉ toàn tử khí cùng xác chết la liệt.

Dừng lại một chút, Linh Tử lại quay sang hỏi sư phụ mình: “Sư phụ, bọn họ chết như thế nào?”

Đi đằng trước, Thắng khẽ híp mắt lại, những nếp nhăn trên khuôn mặt cũng theo đó co rúm lại. Y hít một hơi thật sâu rồi thở hắt ra, trầm thấp trả lời:

“Bọn họ là bị chính đồng loại mình giết...”

“Đồng loại? Tức là Nhân tộc sao ạ?”

“Đúng vậy!” Thắng gật đầu.

Linh Tử khó hiểu hỏi: “Sao lại thế được sư phụ? Chẳng phải Nhân tộc rất hòa thuận và đoàn kết sao? Yêu tộc bị đánh cho bại lui cũng là nhờ các bộ tộc Nhân loại chung tay đoàn kết mà!”

“Không, không phải như vậy!” Thắng lắc đầu, nói: “Đoàn kết là có, nhưng đó là khi Nhân tộc vẫn còn trong thời kỳ yếu đuối, chỉ tồn tại như một mắt xích cấp thấp trong chuỗi thức ăn mà thôi.

Còn hiện tại thì khác, đám Nhân tộc này đã có khả năng chống lại các sinh vật cấp cao.

Giờ đây bọn họ đã siêu việt hơn trước, đã trở thành vua của chuỗi thức ăn, cũng vì thế mà Nhân tộc cực nhanh phát triển. Cùng với sự phát triển đó, lượng tài nguyên ngày càng bị hao mòn, cung không đủ cầu, dẫn tới các bộ tộc dần chia rẽ, mở ra các cuộc chiến lớn nhằm tranh cướp tài nguyên.”

Theo như những gì mà hắn được biết thông qua quá trình giám sát sự phát triển của nền văn minh nơi đây, đám Nhân tộc này sau khi liên minh các bộ lạc với nhau đã đánh thắng Yêu tộc và trở thành chúa tể tại phía đông.

Các thủ lĩnh sau đó đã tách các bộ lạc của mình ra khỏi liên minh, quay về khu vực mình sinh sống.

Khi bọn họ phát triển đến mức dư thừa dân số, tài nguyên và đất đai cũng không đủ để nuôi dưỡng, các thủ lĩnh bộ lạc thấy vậy mới quyết định ra tay, chiếm tài nguyên và đất đai của bộ lạc khác nhằm cung cấp nguồn sống cho bộ lạc mình.

Chính vì vậy mà tình hình nội chiến tại Minh Châu đại lục hiện rất căng thẳng.

Những cái xác mà Thắng và Linh Tử vừa nhìn thấy đều là do những bộ lạc khác gây nên.

“Lũ ngu ngốc này. Nếu dân số nhiều sao không tập trung dìu dắt nhau h��ớng con đường tu đạo? Lại chọn cách sát hại lẫn nhau, khiến con đường đi tới đại đạo bị chính đám ngu xuẩn này bịt kín.

Mẹ nó, chỉ còn một chút thôi... chỉ cần có tân đạo thống được đốn ngộ, địa cầu sẽ thăng hoa, tiến vào ngụy tiểu thiên thế giới cấp 2!”

Thắng bất lực gào rú trong lòng. Hắn thật muốn bắt lũ ngu ngốc này lại, giáo huấn bọn ngu xuẩn này một phen. Nhưng nghĩ lại bản thân là kẻ sáng thế, nếu quá can thiệp vào sự phát triển tại đây sợ là địa cầu khó mà thăng cấp được.

Muốn thăng cấp, chỉ mong sao trong số lũ phàm nhân này sinh ra một người giống như Đức Phật Tất Đạt Đa, tự mình đi tìm chân lý, mở ra đạo của chính mình mới được.

Đứng bên cạnh, Linh Tử không hề hay biết sư phụ mình đang suy nghĩ, chỉ đưa đôi mắt u buồn đảo qua những cái xác đang nằm la liệt xung quanh.

Im lặng một hồi, bỗng thằng nhóc mở miệng hỏi Thắng một câu: “Sư phụ...”

“Hả?” Thắng nghi hoặc, nghiêng đầu nhìn tên đệ tử thứ hai này.

“Làm sao để ngăn lại đám người này tấn công lẫn nhau? Để bọn họ quay lại thời kỳ đầu, cùng nhau chung sống?” Linh Tử giương đôi mắt long lanh lên nhìn hắn, bên trong tràn đầy sự chờ mong.

Thắng lắc đầu, thở dài. “Khó lắm...”

“Chẳng lẽ lại không có cách sao? Sư phụ?” Linh Tử buồn rầu.

“Có, vẫn có cách. Nhưng... bắt buộc phải đổ máu thì hòa bình mới có thể giáng lâm!”

���Là cách gì thưa sư phụ!?” Linh Tử ngồi trên lưng nghé, hào hứng chồm về phía trước gặng hỏi.

“Phải có hoàng đế xuất thế, thì may ra thế gian mới có được hòa bình.” Thắng không chắc, gãi gãi đầu trả lời.

Theo như hắn thấy thì đám Nhân loại hiện tại đánh nhau là do lãnh thổ riêng biệt, cùng văn hóa và hệ thống nội bộ khác nhau dẫn tới bài xích, từ đó dẫn đến việc đánh nhau tranh giành đất đai và tài nguyên.

Nếu hiện tại quy các bộ lạc này về một mối, để hoàng đế nắm quyền, thao túng tất cả, hẳn là sẽ không có trường hợp đánh nhau triền miên.

Dù khi đó vẫn sẽ lẻ tẻ đấu tranh nội bộ, nhưng không mấy đáng kể. Ít nhất vẫn hạn chế được lượng lớn người chết, lại còn có lợi cho việc đào tạo lượng lớn người tu tiên.

Thái bình thịnh thế, mở lớp học khắp nơi, thì sợ gì không có kỳ tài. Đến khi đó hắn lại tiến vào, ngân nga cho đám Nhân tộc một bài thơ có đầy ý cảnh của ngoại giới là được rồi. Kiểu gì với đầu óc được học tập đầy đủ chẳng tìm được tân đạo thống.

Chỉ là... kiếm tên n��o có đủ tố chất để làm hoàng đế đây? Mục đích thì có, nhưng để thực hiện được thì có vẻ khó.

Bản quyền chỉnh sửa nội dung này thuộc về truyen.free, xin vui lòng không sao chép dưới mọi hình thức.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free