(Đã dịch) Sáng Thế Chi Chủ - Chương 347: Phùng Minh. Mẫu nghiên cứu H.28!
“Tên H.28 này lại lên cơn điên gì vậy?”
Đám binh sĩ Mãnh Hổ nhìn nhau.
Vừa rồi, khi còn trên vách núi, tên H.28 này đang yên đang lành bỗng dưng kêu lên vài tiếng kỳ lạ, rồi thả mình xuống như thể đang vỗ cánh bay. Nhưng vì đôi tay không có cánh, hắn đã rơi thẳng xuống vách đá. May mắn là tên này mạng lớn, rơi từ vách đá cao như vậy mà vẫn còn sống sót.
Khi đó, bọn họ đ�� nghĩ tên này bị điên rồi. Giờ lại thấy đối phương thay đổi sắc mặt một cách bất thường, càng khiến họ tin chắc rằng tên này thực sự có vấn đề về thần kinh.
“Các ngươi là ai? Đám ninja làng Lá đâu?” Phùng Minh quét mắt nhìn đám người, lạnh giọng chất vấn.
“Ngươi nói cái quái gì vậy H.28? Mau chịu trói!” Tên chỉ huy của đội quân Mãnh Hổ nhìn chằm chằm vào Phùng Minh, gằn giọng hỏi.
Nghe vậy, Phùng Minh nhíu mày thầm nghĩ. “Đây là đâu? Sao đám người này lại không có chakra? Còn H.28 là cái quái gì?” Hắn khó hiểu, đánh giá đám binh sĩ Mãnh Hổ.
Thấy đối phương không có ý định ngoan ngoãn chịu trói, cứ đứng trừng mắt nhìn mình, tên chỉ huy tức giận gầm lên.
“Mặc xác nó điên hay không! Cứ xông lên bắt tên này lại! Chặt tay, chặt chân gì cũng được, chỉ cần giữ lại một hơi tàn đem về cho lão già điên kia là hết nhiệm vụ! Các anh em, lên!”
Nói rồi, tên chỉ huy liền gầm lên một tiếng, nhanh chóng vọt tới. Đám đàn em thấy vậy cũng ùa theo, ai nấy đều hung hãn tung quyền về phía Phùng Minh.
Cú đấm của tên chỉ huy nhanh như gió, chỉ trong chớp mắt đã cận kề mặt Phùng Minh, khiến y kinh hãi, vội vàng lùi lại. Nhưng phía sau gã lúc này cũng có cả chục tên đang tung quyền, cơn gió kình khí phả ra, tuy không mạnh bằng tên chỉ huy nhưng nếu giáng lên người vẫn dễ dàng gây nội thương.
“Khốn nạn, đây là nơi nào? Tại sao thường nhân lại có ‘thể thuật’ mạnh mẽ như vậy?”
Phùng Minh... à không, phải gọi là Zabuza mới đúng! Zabuza lúc này đã kinh hãi tột độ.
Ở nhẫn giới của gã, chỉ có những ninja chuyên thể thuật hoặc các samurai của vương quốc lớn mới sở hữu thể chất cường tráng. Tuy nhiên, đám người đó đều phải có chakra, dù là samurai cũng phải có một chút năng lượng này tồn tại trong cơ thể. Bởi thứ này vốn là sức mạnh chủ yếu của nhẫn giới bọn họ. Nếu không có nó, thì chỉ có thể thành các võ sĩ tầm thường, không có địa vị mà thôi.
Thế mà ngay tại đây, hắn lại nhìn thấy cả chục tên thường nhân không hề sở hữu chakra nhưng vẫn có thể tung ra những cú đấm uy lực như vậy, khiến hắn thực sự chấn kinh.
Thấy nắm đấm của tên chỉ huy ngày một gần, Zabuza biết hiện tại không phải là lúc đứng ngây người ra đó, cần phải nhanh chóng phản ứng lại nếu không cú đấm đó mà giáng xuống người e là hắn sẽ bị thương nặng.
Cảm nhận luồng kình khí phả vào mặt, hắn liền phỏng đoán thể thuật của đối phương phải ngang với cấp bậc Thượng Nhẫn, có khi còn nhỉnh hơn. Nếu để so sánh, hắn khẳng định chắc chắn đối phương phải ngang với Konoha Mãnh Thú Ngọc Bích Might Guy.
Biết không thể cứng rắn đón đỡ, Zabuza quyết định né tránh. Hắn nhanh như chớp kết một thủ ấn. Cũng ngay lúc đó, nắm đấm của tên chỉ huy mang theo kình lực ập tới.
Oanh!
Cơ thể Zabuza tan biến, hóa thành một vũng nước đọng trên nền đất khiến đám binh sĩ Mãnh Hổ ngơ ngác nhìn nhau.
“Cái mẹ gì vậy?”
“Đại... đại ca. Đừng nói là ngươi đánh cho đối phương tan thành nước đấy nhé!?”
“Cái này... ta thật sự không biết!” Tên chỉ huy vừa mới uy phong giờ lại hoang mang, khuôn mặt nhăn nhó như sắp khóc.
Nhiệm vụ chủ yếu của hắn là bắt sống mẫu thí nghiệm H.28 về cho lão giáo sư điên. Dù là tàn phế hay nguyên vẹn, bắt buộc hắn phải đưa người sống về, nếu không hoàn thành tốt, bản thân sẽ bị xử phạt.
Giờ thì hay rồi, một quyền cứ thế đánh cho đối phương thành một vũng nước. Giờ về ăn nói thế nào với lão khoa học già kia cùng đám quản lý cao tầng đây. Tên chỉ huy sợ hãi, hốt hoảng vò đầu bứt tai, nói: “Con mẹ nó, rõ ràng ta thu hồi kình lực rồi, sao đối phương có thể hóa thành vũng nước cho được!”
Đám binh sĩ không biết nói gì cho phải, chỉ có thể nuốt một ngụm nước miếng mà nhìn tên chỉ huy trân trối. Lần này xong, xong con mẹ nó rồi!
“Giờ phải làm sao đại ca...?”
“Còn làm sao nữa? Mau chóng rút về căn cứ! Bên phía tổng bộ mới gửi điện báo đến, cần nhanh chóng trở về Thanh Hải cố thủ.” Tên chỉ huy liếc nhanh qua đám người, rồi lại nhìn vũng nước, tức giận nói.
“Thế còn tình trạng của tên này...” Một tên binh sĩ sợ hãi đưa tay chỉ về phía vũng nước.
“Con mẹ nó, cứ báo cáo là đối tượng vừa thức tỉnh gen, thành công trốn sang Nga là được.”
“Vâng....” Tên binh sĩ đang gật đầu, chuẩn bị cầm bộ đàm lên báo cáo cho tổng bộ thì bỗng phát hiện có một bóng đen phía sau tên chỉ huy. Hắn kinh hãi, vô thức chỉ tay ra phía sau mà lắp bắp. “Đại... đại ca... phía sau ngươi...”
Thấy tên binh sĩ phản ứng kỳ lạ, gã chỉ huy đang định buông lời mắng mỏ bỗng cảm nhận được có nguy hiểm rình rập phía sau lưng. Theo bản năng, gã nhanh chóng xoay người; chân phải lấy làm trụ, đạp mạnh xuống đất tạo tiếng "oanh", chân trái theo đà quét ra sau một đòn hiểm. Một cỗ lực quét tròn, vừa mạnh lại nhanh, nhằm hiểm hóc vào sườn Zabuza.
Oanh! Cơ thể Zabuza lại biến mất, thành một vũng nước.
“Con mẹ nó, tên này thành quỷ rồi!” Gã chỉ huy xanh mặt, sợ hãi nhìn về phía vũng nước. Một tên đang sống sờ sờ sau khi bị đánh một đòn liền hóa thành vũng nước, thật sự quá đỗi quỷ dị.
“Đại ca... sao tự nhiên lại có sương mù?” Một tên binh sĩ liếc nhìn xung quanh, vô thức hỏi.
Gã chỉ huy cũng nhanh chóng đưa mắt nhìn, vừa để phòng đối phương công kích bất ngờ, lại muốn xem thứ sương mù này là gì. Bỗng từ trong làn sương mờ ��o, gã thấy một bóng người mờ ảo.
“Là H.28! Mau bắt lấy hắn!” Gã chỉ huy gào lên, nhanh chân lao vọt về phía trước. Nhưng bước chân hắn mới lao được một đoạn liền cảm thấy mất thăng bằng, kèm theo đó là cả cơ thể hắn chao đảo, ngã “tủm” xuống.
“Là nước? Sao có thể, rõ ràng tên đó vẫn đứng sờ sờ kia mà.” Tên chỉ huy kinh hãi thầm nghĩ.
Gã đang định quay người bơi vào bờ thì nghe được một âm thanh trầm thấp văng vẳng bên tai.
“Thủy độn, Thủy Lao Thuật!”
Nói rồi, dòng nước đang chảy xuôi bỗng như có ý thức, chúng nhanh chóng tụ lại với nhau, bao lấy gã chỉ huy thành một khối cầu nước. Gã chỉ huy kinh hãi, định vùng vẫy thoát ra. Nhưng vô ích, thứ này chẳng khác gì một nhà tù, hắn không thể di chuyển dù chỉ một bước.
“Hừ... tên khó nhằn nhất đã được xử lý, chỉ còn mấy tên tạp nham còn lại mà thôi.” Zabuza đôi mắt hằn lên vẻ lạnh lùng như một con sói hung tợn, nhìn về phía đám binh sĩ Mãnh Hổ.
Đám người Mãnh Hổ lúc này cũng đã lao đến, vừa đến gần bờ sông đã dừng bước. Đáng lẽ họ đã theo t��n chỉ huy lao thẳng xuống nước, nhưng vì thấy phía trước có bóng người nên cẩn thận dừng lại.
“Chỉ huy...?” Một tên binh sĩ nghi hoặc nhìn chằm chằm vào bóng mờ, hô.
Không thấy đối phương trả lời, đám người bắt đầu chầm chậm bước tới.
Bị nhốt trong khối cầu nước khổng lồ, tên chỉ huy lo lắng há hốc mồm, định hô to ngăn cản. Nhưng vì xung quanh toàn nước, nên ngay khi gã vừa há mồm đã bị lượng lớn nước òng ọc tràn vào cổ họng, khiến gã suýt chết sặc.
“Đám ngu ngốc, mau chạy đi! Đối phương không phải nhân loại! Tiến lên là chết!!!” Gã hoảng loạn nhìn đám người, gào thét trong lòng.
Đối phương rõ ràng là thứ quái thai, bị đánh một đòn toàn lực liền hóa thành vũng nước nhỏ. Giờ lại như bóng ma lơ lửng trên mặt nước, điều khiển nước nhốt mình vào trong. Dù gã cũng giống đối phương, phục dụng huyết thanh cải tạo, nhưng cũng chỉ kích hoạt gen dã thú, không linh dị như vậy. Thế mà đối phương có thể nắm giữ sức mạnh kỳ dị hệt như dị năng trong phim ảnh, vượt xa bọn họ. Bảo sao lại bị đám nhà khoa học điên truy bắt gắt gao.
Tên chỉ huy lúc này khóc không ra nước mắt. Nếu lúc đầu đối phương thể hiện sức mạnh thật sự thì gã cũng không cố chấp truy đuổi đến thế.
“Mẹ lũ khoa học gia, lão tử mà thoát khỏi đây, chắc chắn sẽ tìm các ngươi tính sổ!” Gã bất lực, kêu gào trong thâm tâm.
Nhưng mọi oán giận chẳng giữ được bao lâu, gã liền sợ hãi tròn mắt nhìn vào màn sương mờ ảo trước mặt.
Trong đám sương, hắn thấy có hơn chục người đang bị một tên ẩn hiện như bóng ma tàn sát. Tuy không thấy rõ tình hình, nhưng từ tư thế ngã gục của đám người cùng với bóng mờ ẩn hiện lướt qua, hắn càng thêm chắc chắn kẻ này đang tàn sát đồng đội mình.
“Khốn nạn... sao... sao lại có hai người?” Tên chỉ huy sững sờ, quay đầu nhìn về phía bên trái. Gã thấy mẫu H.28 vẫn đứng yên đó, đôi mắt sắc lạnh nhìn vào màn sương.
“Không lẽ... tên này thật sự là quỷ?” Nghĩ tới đây, gã chỉ huy liền lạnh hết cả người. Mồ hôi cũng theo đó chảy ròng ròng, nhưng vì xung quanh toàn là nước nên không thể nhận ra hắn đang toát mồ hôi. “Xong... lần này chết chắc!”
Chừng năm, mười phút sau, toàn bộ màn sương mờ ảo kia mới tán đi, để lộ một thảm cảnh đáng sợ. Trên mặt đất, xác người nằm la liệt. Những cái xác này đã không còn nguyên vẹn, tất cả đều bị phanh thây. Máu tươi cũng theo đó mà chảy thành dòng xuống con suối nhỏ, hòa vào dòng nước vốn đã đỏ hồng từ trước. Đây hẳn là máu tươi đã bị pha loãng từ thượng nguồn, nơi những cái xác của lính Nga đã ngã xuống.
Zabuza chẳng quan tâm tới những thứ này, bởi vốn hắn đã quá quen với máu chảy thành sông. Tại nhẫn giới luôn có các cuộc chiến tranh phi nghĩa, nên việc người chết như ngả rạ, máu chảy thành sông cũng là điều bình thường.
“Giờ đến lượt ngươi...” Zabuza lạnh lùng nhìn tên chỉ huy. Hắn giải trừ Thủy Lao Thuật, dí con dao nhuốm máu vào cổ đối phương, lạnh giọng hỏi. “Nói, ngươi là người làng nào? Sao lại cùng đám Kakashi vây công ta? Có phải là lão già Tazuna thuê tới hay không?”
Được thả ra ngoài, tên chỉ huy há hốc mồm thở dốc, sợ hãi nhìn về phía Zabuza. Hắn không hiểu đối phương đang nói cái gì. Kakashi là ai? Tazuna là người nào? Toàn những câu hỏi hắn chẳng hiểu mô tê gì.
“Còn không mau...” Zabuza đang lạnh lùng nhìn về phía tên chỉ huy bỗng nhiên nhắm mắt lại, thân thể hơi lung lay về phía sau, lảo đảo như sắp ngã.
Thấy vậy, biết thời cơ đã đến. Tên chỉ huy liền ra tay ngay lập tức, đá Zabuza v��o dòng sông. Bản thân lợi dụng lực đẩy mà phóng về phía trước. Chỉ trong chớp mắt đã vọt ra ngoài chục mét, cắm đầu bỏ chạy không dám quay đầu nhìn lại.
Chạy được khoảng hai ngàn mét, thấy đối phương không thèm đuổi theo. Gã mới rưng rưng nước mắt thì thào. “Sống... sống rồi... ta, sống rồi!”
Zabuza lúc này mới từ trong mê man tỉnh dậy, chân tay vùng vẫy trong làn nước.
“Con mẹ nó lại là nước! Cứu a, có ai không, cứu tôi!”
“Hửm? Nước này... không sâu!” Zabuza ngồi phịch xuống trong dòng nước, khuôn mặt nhẹ nhõm thở dài.
“Con mẹ nó Kakashi! Rõ ràng mình không phải là Zabuza, đã giải thích rõ ràng vẫn bị đối phương tra tấn ép cung... thật uổng công một đời kiên trung, một lòng hâm mộ hắn, thế mà hắn lại đối xử với mình như vậy!”
“Nếu không phải tự nhiên ngất đi, trở lại thế giới cũ... không chừng giờ này mình đã bị tra tấn đến không ra hình người!”
Zabuza... à không, phải gọi Phùng Minh mới đúng. Bởi người đang sở hữu cơ thể lúc này là linh hồn của Phùng Minh, còn linh hồn của Zabuza đã quay trở lại thế giới nhẫn giả.
Sau khi xuyên không vào cơ thể Zabuza, Phùng Minh suýt chết đuối. Nhưng may mắn được Kakashi cứu vớt lên bờ. Nhận ra người cứu mình là ai, Phùng Minh liền phấn khích không kìm được lòng.
Hắn vốn là một kẻ mồ côi, sinh sống tại Nam Định. Đam mê của hắn là anime, một wibu chính hiệu. Vì hoàn cảnh khó khăn, đành sang Trung Quốc làm thuê. Được người ta giới thiệu cho một công việc nhẹ nhàng, lương cao. Nên đã hăm hở đi trước. Ai mà ngờ, công việc của hắn lại chẳng khác gì một con chuột bạch, trở thành vật thí nghiệm. May mắn thay, hắn đã thành công thoát khỏi nơi địa ngục đó. Không những vậy, hắn còn thức tỉnh một loại dị năng. Chính là đánh tráo linh hồn mình với một linh hồn lạ từ vị diện khác.
Lúc đầu tưởng rằng loại dị năng này thật vô dụng, chỉ có thể tráo đổi với linh hồn đang tồn tại. Ai mà ngờ thứ này lại có thể đưa hắn xuyên không, tới thế giới Naruto, gặp được thần tượng của lòng mình, Kakashi. Nhưng niềm vui chưa kéo dài được bao lâu, hắn đã bị đối phương treo lên tra tấn đủ mọi cực hình. Khiến thế giới quan của hắn sụp đổ.
Hắn khi đó rất muốn kích hoạt lại dị năng, nhưng trớ trêu thay. Dị năng này của hắn chỉ có thể kích hoạt được 5 lần một ngày. Tính cả đi lẫn về. Hai lần đầu là trao đổi với một con chim sẻ, hai lần sau là một con yêu thú ký sinh. Đến lượt cuối mới cùng Zabuza hoán đổi.
Tưởng rằng sẽ phải chịu đựng cảnh đau khổ này suốt một ngày, đang tính phó mặc mọi thứ thì bỗng hắn bị vài cây kim nhọn phóng tới. Tinh thần hắn cũng theo đó kiệt sức, rồi lịm đi lúc nào không hay. Ngay khi vừa chìm vào bóng tối, hắn liền vô thức mở bừng mắt nhìn quanh thì mới phát hiện bản thân đã quay trở lại. Nên mới có cảnh tượng vùng vẫy trong nước như ban nãy, dù biết nơi đó khá nông.
“Vậy là khi bản thân ngất đi thì linh hồn sẽ tự động quay về thực tại sao?” Phùng Minh gãi gãi đầu.
“Thôi kệ, tìm hiểu sau vậy. Giờ rời khỏi đây trước đã rồi tính!”
Phùng Minh từ trong nước chật vật bò dậy, đôi mắt vô thức lướt qua đống xác chết đang nằm ngổn ngang trên mặt đất. Nếu đổi lại trước kia, khi thấy cảnh tượng này hắn chắc chắn sẽ bị đả kích tinh thần, nôn thốc nôn tháo. Nhưng sau khi bị đưa vào làm chuột bạch tại phòng thí nghiệm, hắn đã từng chứng kiến cảnh mổ xẻ kinh dị, máu me còn kinh tởm hơn nhiều. Nên khi thấy mấy cái xác ngổn ngang, hắn chỉ hơi nhíu mày một cái.
“Đây hẳn là tác phẩm của tên Zabuza... tên này quá tàn bạo, giết đám người này đến mức không toàn thây. Không được, phải mau chóng rời đi. Nếu không đám chó má Khựa này sẽ kéo đến, đến lúc đó mình chết là cái chắc!”
Biết rằng đám người này đã chết, chắc chắn bên phía tổng bộ bọn họ sẽ phái thêm nhiều người truy bắt hắn. Nếu còn lưu lại nơi này nghỉ ngơi thì đúng là hành động ngu ngốc. Phùng Minh chỉnh trang lại quần áo, băng bó tạm vết thương đang chảy máu ở đùi, vác theo một cây súng trường của đối phương rời đi.
Hắn không biết tại sao lúc truy đuổi mình đám người này lại không dùng vũ khí nóng, mà chỉ khăng khăng đánh giáp lá cà. Đây hẳn là do thấy hắn liên tục bỏ chạy mà khinh thường hắn! Thế cũng tốt, nhờ vậy mà tên Zabuza kia mới dễ dàng giúp bản thân xử lý đám người này.
Phùng Minh cứ thế đi thẳng, trèo đèo lội suối, qua các vách đá cheo leo, tiến đến một đỉnh núi cao chót vót. Hắn phóng tầm mắt nhìn xuống vùng bình nguyên rộng lớn trước mặt, nơi lính Nga đang đóng quân sau những cuộc đổ bộ thất bại. Mấy ngày trốn chui trốn lủi vừa rồi, hắn đã nắm được tình hình chiến sự của Trung Quốc qua các bản tin thời sự. Tuy các bản tin có thêm thắt đôi chút về các cuộc giao tranh giữa Mỹ-Trung và Nga-Trung. Nhưng việc Trung Quốc chiếm ưu thế là điều không cần bàn cãi. Bởi với đội quân hùng mạnh, Trung Quốc có thể dễ dàng chiến thắng kẻ địch trên các địa hình trắc trở như dãy núi Côn Luân, hay dãy núi Altay này.
Những cái xác lính Nga trôi nổi ở hạ nguồn mà hắn bắt gặp lúc trước cũng chính là do cuộc đổ bộ bất thành của nước Nga. Chính vì không thể âm thầm đi qua dãy núi Altay nên binh sĩ Nga đành phải rút về Khovd, một thành phố lớn của Mông Cổ để cố thủ.
Lần này Phùng Minh tới đây, chính là muốn đầu quân cho người Nga. Để họ dùng máu mình nghiên cứu cho đám khoa học gia nơi đây. Hắn chắc chắn đám người này sẽ trọng dụng hắn, sẽ không xẻ mổ hắn như đám khoa học gia Trung Quốc. Tại sao hắn tự tin như vậy? Đơn giản thôi, vì hắn là duy nhất. Đám người Nga không có huyết thanh như đám khoa học gia Trung Quốc, nên chắc chắn sẽ không dám động chạm dao kéo. Chẳng may đưa bản thân đi gặp diêm Vương thì họ có mà đền không xuể. Còn đám người Trung thì khác, bọn họ vốn có huyết thanh. Hắn chỉ là một vật thí nghiệm đời đầu. Chắc chắn sẽ bị đưa lên bàn mổ. Những người đi trước đã là bài học cho hắn rồi, nên hắn mới quyết định rời đi khu căn cứ.
Hắn thực muốn về Việt Nam, nhưng khoảng cách xa lắm. Từ dãy núi Côn Luân để về quê nhà cũng phải mất hơn hai nghìn cây số theo đường chim bay, còn từ Côn Luân để tới quân sự Nga cũng mới chỉ khoảng nghìn cây số. Họ hàng xa không bằng láng giềng gần. Thôi thì đầu quân cho người Nga, tuy ngày nào cũng bị rút máu nhưng vẫn còn tốt hơn bị đem ra mổ xẻ.
Tác phẩm này thuộc bản quyền của truyen.free, xin vui lòng không sao chép dưới mọi hình thức.