(Đã dịch) Sáng Thế Chi Chủ - Chương 346: Dị năng xuyên không hay hoán đổi?
Dãy núi Altay là một dãy núi ở trung tâm châu Á, nằm trên khu vực biên giới Nga, Trung Quốc, Mông Cổ và Kazakhstan, đồng thời là thượng nguồn của các con sông lớn như Irtysh, Obi và Enisei.
Dãy núi Altay có độ cao không đồng đều.
Phía Bắc, các vách đá có độ cao trung bình khoảng 1500-1750 mét, quanh năm tuyết phủ trắng xóa.
Phần phía Tây thì cao hơn một chút, trung bình khoảng 2700 mét, nhưng vẫn có vài đỉnh núi chạm tới độ cao 4500 mét. Chính vì thế mà địa hình nơi đây khá hiểm trở, chủ yếu là vách đá dựng đứng, dốc trượt, rất khó tiếp cận.
Dù địa hình hiểm trở là vậy, nhưng bù lại, thiên nhiên lại ban tặng cho nơi đây một phong cảnh đẹp đẽ, hữu tình đến nao lòng.
Nguồn nước chảy ra từ nơi này trong vắt, mát lạnh. Từ trên bờ, ta có thể thấy rõ từng đàn cá tung tăng bơi lội trong làn nước, đủ thấy nó trong xanh đến nhường nào.
Chỉ là... cảnh tượng ấy đã thuộc về hai tuần trước. Giờ đây, con suối nhỏ đang róc rách chảy không còn giữ được vẻ trong vắt vốn có, mà thay vào đó là những dòng máu đỏ tươi loang lổ.
Thi thoảng, người ta có thể nhìn thấy vài thi thể trôi nổi giữa dòng, có cái mất đầu, có cái mất chi... tất cả đều có dòi bọ nhung nhúc, hẳn là đã chết được một thời gian rồi.
Điều đặc biệt là những thi thể này đều mặc trang phục giống nhau: bộ rằn ri xanh lá, bên trên có biểu tượng lá cờ Nga.
Lúc này, từ bìa rừng, một người đàn ông trẻ tuổi chừng ba mươi lao ra. Toàn thân hắn rách rưới, mặt mũi bẩn thỉu và chi chít vết thương.
Hắn run lên cầm cập, vội lao nhanh tới những thi thể đang trôi nổi giữa dòng mà ra sức kéo vào bờ.
Phải loay hoay mất khoảng mười phút, gã mới thành công kéo được một thi thể còn nguyên vẹn vào bờ. Không kịp chờ đợi, gã nhanh chóng cởi bỏ toàn bộ đồ đạc, trang bị trên xác chết.
Lần mò một lúc, gã tìm được một hộp lương khô, vội bóc vỏ và nhét hết vào miệng nhai ngấu nghiến.
Lương khô cứng và khan, khiến hắn suýt mắc nghẹn. Gã vội tiện tay vớ lấy chai nước nhỏ bên cạnh, dốc một hơi cạn sạch.
Một vị cay nồng xộc lên mũi khiến hắn hơi nhíu mày, nhưng chỉ một chút rồi thôi. Sau khi đã quen, hắn không còn bận tâm đến vị cay nồng ấy nữa, cứ thế uống cạn để nó chảy thẳng vào dạ dày.
Dù dưới chân núi Altay không có tuyết, nhưng nhiệt độ vẫn xuống thấp đến âm độ C. Thứ mà người đàn ông trẻ tuổi kia vừa uống chính là Vodka, một thức uống có cồn nổi tiếng của Nga. Bởi vậy, ngay khi cạn bình rượu, hắn như được hồi sinh, khuôn mặt hồng hào lên trông thấy.
Sau khi hấp thụ nhiệt lượng từ chai rượu, gã liền nhanh chóng mặc vào bộ rằn ri, mặc kệ trang phục vẫn còn ẩm ướt.
Xong xuôi, gã đứng dậy, quay người về phía Đông dãy núi mà nhìn chằm chằm. Đôi mắt xa xăm ẩn chứa sự thù hằn, tức giận. Gã lẩm bẩm:
“Bọn chó chết Trung Quốc... cứ chờ đấy, mối thù này tao sẽ trả lại cho bọn mày gấp ngàn lần!”
Đang chìm trong cơn tức giận, người đàn ông bỗng nghe thấy vài tiếng gầm gừ từ phía xa, cùng với đó là vài chấm li ti đang phóng lại gần.
Dù khoảng cách lên tới hàng nghìn mét, nhưng gã vẫn có thể thấy rõ một đám người đang hô hào lao tới đây.
“Mau, mau bắt Mẫu H.28! Không thể để tên đó rời khỏi lãnh thổ Trung Quốc, nếu không chúng ta rất khó bắt lại!”
Người đàn ông khi nhận ra đám người này là ai, liền co rụt con ngươi, vội quay người về hướng Bắc mà bỏ chạy.
“Con mẹ nó, lại là đám Tân Nhân Loại người Hán! Mẹ bọn chó má đó, muốn đuổi cùng giết tận sao!?”
Người đàn ông này tên là Phùng Minh, chính là Mẫu vật H.28 bị đưa ra thí nghiệm lần đầu tại khu căn cứ. May mắn hắn đã bắt được lão khoa học gia, nhờ thế mà thoát khỏi phòng thí nghiệm chết tiệt đó.
Vì là mẫu vật đầu tiên, hắn vẫn còn mang trong mình mã gen đặc biệt của loại thuốc cũ, một bản cổ điển nên vô tình bị xếp vào mục "phải bắt trở lại".
Nhờ khả năng của huyết thanh, sức lực của hắn đã vượt xa người thường, nên dễ dàng thoát khỏi nhiều cuộc truy bắt.
Nhưng sau khi Mãnh Hổ Quân ra đời, hắn liền rơi vào thế thập tử nhất sinh. Bởi Mãnh Hổ Quân, ngay khi kích hoạt, đã giúp người dùng sở hữu sức mạnh gấp năm, sáu lần, thậm chí có người còn lên đến mười lần. Trong khi đó, mẫu huyết thanh mà hắn dùng chỉ kích hoạt được sức mạnh gấp đôi người thường, yếu kém hơn rất nhiều.
Nên Phùng Minh không thể dễ dàng trốn thoát như trước, luôn bị đám Tân Nhân Loại này truy đuổi gắt gao.
Người ta nói trời không tuyệt đường người, quả không sai.
Ngay khi hắn bị dồn tới rìa vực, rơi xuống vách đá, một loại dị năng bỗng thức tỉnh... nói đúng hơn là thức tỉnh pháp tắc. Nhờ có pháp tắc mà hắn thoát nạn.
Chỉ là... loại dị năng này có chút quái lạ.
Khá giống hoán đổi linh hồn. Đúng vậy, là hoán đổi linh hồn. Nhưng không phải dạng hoán đổi thông thường, mà là hoán đổi với một sinh vật khác ở thế giới song song.
Khi hoán đổi, hắn có thể kéo theo sức mạnh và đặc tính của sinh vật đó về cơ thể mình, dù là tu vi cũng được mang theo. Chỉ là, cơ thể hắn sẽ thuộc về đối phương và không thể tự thân điều khiển.
Còn cơ thể của đối phương ở thế giới khác sẽ bị hắn chiếm giữ, và cơ thể đó sẽ mất hết tu vi vốn có. Khi đó, sức mạnh chủ yếu của cơ thể này là của hắn mang qua.
Ví dụ: Nếu Phùng Minh đang ở cấp Linh, hoán đổi linh hồn với một con hung thú cấp Hoàng. Khi qua thế giới bên kia, hắn sẽ ở trong thân xác hung thú cấp Hoàng, nhưng cấp độ bản thân sẽ trở về cấp Linh. Còn con hung thú xuyên qua chiếm giữ cơ thể của hắn sẽ nâng cơ thể này từ cấp Linh lên hẳn cấp Hoàng, không những vậy còn mang theo được cả thần thông bản mệnh hoặc dị năng. Chỉ là khi đó, Phùng Minh không còn là Phùng Minh nữa, bên ngoài là hắn nhưng bên trong là dã thú ẩn mình.
Tuy mạnh là vậy nhưng nhược điểm lại lộ rõ. Nếu trong trường hợp khẩn cấp, hắn câu thông tới vị diện khác mà lại liên kết nhầm phải một con thỏ, thì coi như xong, ở thế giới thực hắn chắc chắn sẽ chết.
Chính vì vậy mà hắn không dám lạm dụng, rất sợ câu thông nhầm hung thú. Gặp phải quái thú hoặc cao thủ thì không sao, nhưng nếu rơi phải vào lão già, hay động vật nhỏ thì... chết chắc!
“Cái lũ chó chết này!” Phùng Minh co giò chạy, thầm nghĩ.
“Vừa rồi đen đủi, câu thông phải một con chim sẻ... vừa thấy nhiều người, chim sẻ liền sợ quá phi mẹ xuống núi. Khốn nạn, chim sẻ phải có cánh mới bay được, còn mình lại không có... thành ra rơi mẹ xuống vách núi, may mà kịp thời chuyển đổi, hóa thành một đầu yêu quái, tiếp đất thành công. Nếu không giờ này đã tan xương nát thịt!”
Càng nghĩ, Phùng Minh càng vuốt đi những giọt mồ hôi lạnh.
Cái dị năng này thực sự mạnh, nhưng cũng "gân gà" – đỏ thì bá, đen thì mất mạng, thực không dám dùng bừa.
Phùng Minh một mạch lao nhanh, nhưng phía sau đám Mãnh Hổ Quân cũng ngày một gần.
Bỗng bên tai hắn vang lên một thanh âm xé gió. Còn chưa kịp quay đầu nhìn xem là cái gì, thì đột nhiên, đùi hắn truyền đến một trận đau nhức như bị thứ gì đó ghim vào.
Hắn đau đớn chậm lại bước chân, đôi mắt hoang mang nhìn xuống đùi, muốn xem thứ gì vừa ghim lên đó.
“Con mẹ nó, lũ chó chết này!”
Phùng Minh nhìn bắp đùi mình, thấy một con dao quân đội ghim sâu vào da thịt, máu tươi đang tuôn ra. Hắn tức giận mắng chửi.
Ngay khi hắn dừng lại cũng là lúc đám Mãnh Hổ Quân đuổi kịp tới nơi, những kẻ hung tợn vây hắn lại.
“Mẫu H.28, khoanh tay chịu trói đi!” Một tên Mãnh Hổ Quân hùng hổ bước ra, hẳn là tên đội trưởng của nhóm này. Gã âm trầm nhìn Phùng Minh mà gằn giọng: “Ngươi không thể thoát được nữa đâu! Hãy ngoan ngoãn theo bọn ta về chịu phạt đi!”
“Vậy sao? Ngươi có muốn cùng ta đánh cược không?” Phùng Minh ngẩng đầu hừ lạnh, nhìn đám người đã vây kín xung quanh mà cười cợt.
“Cược? Haha... Ngươi đã bị bọn ta vây khốn, còn toàn mạng hay không còn chưa biết, lại dám cùng bọn ta cược!?” Tên chỉ huy cười gằn.
Phùng Minh nhìn tên chỉ huy một chút rồi nói: “Ta không cược với ngươi! Ta cược với chính ta thôi.”
“Ý gì?” Tên chỉ huy nhíu mày khó hiểu.
“Thì là...”
Rồi, Phùng Minh nhắm mắt lại, thả lỏng cơ thể, hơi thở đều đều. Bỗng hơi thở hắn thay đổi đến bất ngờ, nhịp tim đang đập nhanh bỗng chậm lại, khuôn mặt vừa nhếch mép cười cợt cũng đã biến sắc trở nên thâm trầm.
Đôi mắt hắn theo đó mở ra, bên trong sát khí phun trào. Chỉ thấy hắn liếc nhìn xung quanh rồi lẩm bẩm: “Đây... là đâu!? Kakashi và đồng đội đâu rồi?”
Cùng lúc đó, Phùng Minh xuyên qua không gian, vừa nhập vào một cơ thể lực lưỡng liền mở mắt ra, đánh giá xung quanh.
“Hả? Đây là đâu? Lần này ta xuyên thành người rồi? Đám người này là ai?”
Phùng Minh mờ mịt đánh giá khung cảnh xung quanh. Khắp nơi đều là khói sương mịt mờ, đây hẳn là do hơi nước bốc lên, chỉ là có hơi nhiều.
Tuy sương mù dày đặc, nhưng với đôi mắt đã được cường hóa của hắn vẫn có thể thấy được vài người đang đứng đối diện. Đó là hai cậu nhóc, một bé gái và một ông lão. Không những thế, phía tay phải hắn còn có một khối cầu nước lớn, bên trong đang nhốt một người đàn ông bịt mặt, chỉ lộ ra phần trên.
Đang không hiểu chuyện gì thì bỗng tên nhóc mặc bộ đồ màu xanh ném về phía hắn một thanh phi tiêu to đùng, rồi rống lớn: “Phong Ma Shuriken!”
Chiếc phi tiêu kia bay về phía hắn, khiến hắn sợ đến biến sắc.
“Con mẹ nó, vừa mới thoát Mãnh Hổ Quân, đã phải đương đầu với nguy hiểm mới!”
Dù hắn hoán đổi linh hồn với sinh vật ở thế giới khác, nhưng cơ thể vẫn ở thế giới cũ. Nếu linh hồn hắn mà chết là sẽ chết thật. Còn kẻ đang chiếm đoạt thể xác của hắn nhất định sẽ sống, chỉ là sống tại thế giới của hắn mà thôi.
Đang không biết làm sao ứng phó thì bỗng chân hắn mất thăng bằng, cơ thể nhanh chóng chìm xuống.
“Cái quỷ gì!? Rõ ràng đang đứng trên đất liền mà! Sao lại bị lún xuống rồi?” Phùng Minh hoang mang nhìn xuống cơ thể mình.
Lúc mới tới hắn không để ý kỹ, giờ hắn mới thấy rõ tình cảnh. Thì ra bản thân từ nãy đến giờ đang đứng trên mặt nước. Đây hẳn là do sức mạnh của chủ thể, giờ chủ thể đã cùng mình hoán đổi nên sức mạnh cũng mất đi, thành ra bản thân không thể đứng được trên mặt nước mới bị ngã xuống.
Ngay khi hắn bị chìm xuống nước thì cũng là lúc thanh phi tiêu to lớn kia bay sượt qua đầu hắn, cắt đi vài s��i tóc trắng tinh trên đỉnh đầu. Hắn thành công thoát chết.
Chỉ là... thoát chết khỏi cái phi tiêu đó thì hắn cũng phải chết mà thôi, bởi hắn đâu biết bơi!
“A... A cứu mạng! Ta không biết bơi!” Phùng Minh giãy giụa, hai tay quơ quơ, ngớp ngáp hô hoán.
“Chuyện gì vậy?” Người đàn ông bịt mặt vừa mới thoát khỏi khối cầu nước liền nghi ngờ nhìn kẻ đang giãy giụa dưới nước, khuôn mặt tràn đầy nghi kỵ và khó hiểu.
“Thầy Kakashi, thầy có sao không?”
Vừa lúc Phùng Minh bị chìm xuống dưới nước thì chiếc phi tiêu to lớn vừa bay qua kia cũng nổ “phụt” một cái, hóa thành một cậu nhóc tầm 12 tuổi, mặc trang phục màu cam, tóc vàng, mắt xanh. Cậu ta vui vẻ hướng người đàn ông bịt mặt mà hô lớn:
“Ta không sao, em làm tốt lắm... Naruto! Chỉ là... tên Zabuza này bị sao vậy?”
Kakashi đưa mắt nhìn về phía Zabuza đang giãy giụa dưới nước, con mắt Sharingan cũng liên tục xoay tròn. Hắn muốn xem, rốt cuộc tên Zabuza này đang dở trò quỷ gì.
Bản chuyển ngữ này là thành quả của truyen.free, xin quý độc giả vui lòng tôn trọng quyền sở hữu.