Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Sáng Thế Chi Chủ - Chương 345: Người phụ nữ bí ẩn.

Thắng lơ lửng giữa hư không, tay trái cầm một quyển sổ nhỏ, tay phải cầm cây bút. Hắn chăm chú viết lên trang giấy vài dòng chữ nguệch ngoạc.

Loay hoay một hồi, phải mất đến năm, sáu phút hắn mới dừng tay, cất tiếng hô: “Xong rồi.”

Nhìn những dòng chữ vừa viết, hắn liền tự hào cười khoái chí.

Đây là cuốn sổ hắn mua được khi du lịch tại Tứ Xuyên, chuyên dùng để ghi chép các sự kiện diễn ra trong tiểu thế giới, đặc biệt là những sự kiện trọng đại như quá trình hình thành Trái Đất hay sự phát triển của các loài sinh mệnh.

Vì quá trình sáng tạo thế giới không hề đơn giản, trái lại còn khá cầu kỳ và mất thời gian, nên hắn sợ sau này khi sáng tạo hành tinh mới sẽ mắc phải sai lầm. Do đó, hắn muốn ghi lại rõ ràng quá trình phát triển của một hành tinh.

Hiện tại, trong cuốn sổ của hắn đang có hai đại sự kiện chính: Đó là hai sự kiện hình thành vũ trụ trong thức hải.

Nửa đầu quyển sách là sự hình thành của hệ mặt trời mới và sự xuất hiện của ngụy thần, ngụy phật.

Cuối quyển là quá trình hình thành vũ trụ, sự phát triển của các hành tinh trong Dải Ngân Hà.

Vì các hành tinh khác có sinh mệnh phát triển không nhanh chóng như Trái Đất nên không được ghi chép cẩn thận mà chỉ viết qua loa. Còn Trái Đất thì khác, nhờ sự phát triển vượt bậc và nền văn minh phong phú nên được hắn chú trọng ghi chép nhiều hơn.

Tất cả sự kiện chủ yếu là thời kỳ Trái Đất hình thành, rồi đến các sinh vật đứng đầu thế giới...

“Ngồi đây xem đám sinh vật nhỏ bé này sinh hoạt, phát triển cũng thật thú vị...”

Thắng ngồi khoanh chân, lơ lửng trên bầu trời, đầu hơi cúi xuống ngắm nhìn thế gian.

Các sinh vật trên Trái Đất lúc này như những đàn kiến nhỏ đang nhộn nhịp qua lại. Chúng gây dựng, phát triển, cường thịnh rồi lại suy tàn.

Cứ vậy, các nền văn minh cũng xuất hiện lớp lớp.

Nhìn đám sinh vật này quanh quẩn hỗn loạn, thi thoảng có giống loài phát triển mạnh quá, ảnh hưởng tới sự phát triển của các loài xung quanh, hắn lại thả xuống thế gian một chút dịch bệnh để dẹp bớt nhân khẩu.

Cũng nhờ vậy mà năng lượng linh hồn tại thế giới này ngày càng dồi dào, không còn khan hiếm như trước.

“Năng lượng linh hồn trong này đã có Wolf thay ta xử lý, ở lại đây cũng chẳng ích gì... Thôi thì ra ngoài vậy.”

Thắng lẩm bẩm, đôi mắt hơi cười nhìn xuống thế gian.

Cất đi cuốn sổ, hắn hóa thành hư ảnh, dần tan biến vào không gian vô tận.

“Cung tiễn Chủ thần!” Wolf hơi cúi người, cất tiếng hô lớn về phía bóng lưng Thắng đang dần mờ nhạt.

Chờ cho đối phương đã hoàn toàn rời khỏi, Wolf mới thở ra một hơi, đưa tay vuốt đi mồ hôi lạnh trên trán.

Suốt bảy ngày qua, nó luôn bị Thắng nhòm ngó, khiến tim đập nhanh đến loạn xạ.

Như mọi người cũng biết, khi đang làm việc mà bị sếp đứng kè kè bên cạnh giám sát, tinh thần căng thẳng tột độ, mồ hôi lạnh túa ra như tắm. Chỉ sợ bất cẩn làm sai thao tác dẫn tới hàng hỏng, không cần nói cũng biết, chắc chắn sẽ bị đem đi ‘tế’ ngay lập tức.

Nên lúc này đây, khi thấy Thắng chịu rời đi thức hải, Wolf mới coi như được tự do một chút.

Tuy vẫn phải cật lực làm việc, nhưng vẫn tốt hơn là bị cấp trên soi mói.

Trở lại thực tại, Thắng kiểm tra giờ giấc trên chiếc smartphone. Thấy mới có 9 giờ sáng, hắn liền làm chút đồ ăn để dùng.

Từ đầu tuần cho tới giờ, hắn chỉ toàn nhập định luyện hồn, dùng thần thức kiểm tra thế giới; nên bảy ngày qua chưa ăn một cái gì. Giờ tỉnh rồi, bụng cũng bắt đầu đói meo.

Tuy hiện tại hắn đã thành công tiến vào cấp linh, nhưng thể xác vẫn cần năng lượng dưới dạng vật chất như protein để nuôi dưỡng cơ thể, nên nhu cầu ăn uống vẫn phải thực hiện.

Ăn uống no say, hắn mới thôi động truyền tống môn để rời khỏi căn hầm.

Hôm nay là ngày thứ bảy, hồn lực của hắn đã phục hồi được ba phần năm, đã có thể tiếp tục bố trí thêm vài tòa truyền tống môn.

Lần trước tiến vào thành phố, hắn đã dựng được năm tòa truyền tống và nắm bắt được vị trí cụ thể của khu căn cứ khoa học. Mọi thứ coi như đã ổn thỏa. Hiện tại, chỉ cần xâm nhập vào bên trong, thiết lập thêm một tòa truyền tống môn phía bên dưới con tàu nữa là xong.

Cầm ấn phù dịch chuyển trên tay, hắn truyền vài tia hồn lực vào. Tấm ấn phù đang bất động bỗng rung lên vài cái rồi tan biến vào hư không. Thân thể Thắng cũng theo đó hóa thành hư ảnh, dần dần biến mất.

Liên tục kích hoạt năm tấm ấn phù, hắn đã nhanh chóng có mặt phía ngoài khu căn cứ.

“Lần trước hồn lực hao mòn nhanh, nên không còn khả năng bố trí thêm tòa truyền tống cuối cùng... lần này phải hoàn thành cho xong, đợi đến khi con tàu hoàn toàn được đám khựa này chữa trị rồi thu về cũng không muộn...”

Ẩn mình trong đống đất đá ngổn ngang, Thắng dùng thiên nhãn thông nhìn về phía khu nhà xưởng hoang tàn.

Sau bảy ngày ẩn nấp trên núi, dân chúng đã kéo nhau lũ lượt trở về. Do nơi này giờ đã trở thành đống đổ nát hoang tàn, lại thuộc khu vực căn cứ quân sự tạm thời, nên khi vừa về đến, dân chúng đã phải theo sự chỉ dẫn của binh sĩ mà nhao nhao rời đi, di cư tới thành phố khác.

Hiện tại, khu vực xung quanh đang được các binh sĩ sửa sang, xây dựng thành khu quân sự để chiến đấu chống địch.

“Mới bảy ngày không tới mà nơi đây đã thêm thực nhiều binh lính.” Thắng nhìn xuyên qua đống đất đá, thấy binh sĩ rải rác khắp nơi liền không khỏi cảm thán.

Trong bảy ngày vừa rồi, để đảm bảo độ an toàn cho khu căn cứ, phía chủ tịch Cộng hòa Nhân dân Trung Hoa đã ra lệnh điều động một lượng lớn binh sĩ tới đây phòng thủ.

Tuy tất cả chỉ là phàm nhân, nhưng họ lại là những quân nhân được đào tạo bài bản, có thể sử dụng đủ loại vũ khí trên chiến trường.

Ngoài việc cung cấp nhân lực tới đây đảm bảo an toàn cho khu căn cứ, mục đích chính của vị chủ tịch này vẫn là đào tạo thêm thật nhiều Mãnh Hổ Quân.

“Đêm dài lắm mộng. Nhân lúc binh lực còn chưa ���n định, Mãnh Hổ Quân còn chưa phổ biến, ta phải nhanh chóng tiến vào trong thôi...”

Hắn lui lại một bước, ẩn mình vào trong bóng đen của đống đất đá đổ nát, biến mất không còn tăm hơi.

...

Arunachal Pradesh, phía bắc Ấn Độ, trong khu quân sự của liên minh Mỹ - Ấn lúc bấy giờ đang có một đám binh sĩ cấp cao đứng nghiêm chỉnh trước sân băng rộng lớn; tất cả đều ngay ngắn như đang chuẩn bị chào đón một vị cấp cao.

Không lâu sau, trên bầu trời bay tới một chiếc phi cơ tư nhân. Đám người vừa nhìn thấy liền xao xác ngước nhìn.

Sau một hồi bay lượn, chiếc phi cơ này mới từ từ hạ thấp, tiến vào đường băng trải dài.

Khi đã an vị đúng điểm, chiếc phi cơ liền mở cửa khoang, từ bên trong bước xuống hai người: một nam một nữ.

Người nam trung niên, ngũ quan vuông vắn, mắt xanh tóc vàng, mũi cao khá đẹp. Vừa nhìn liền biết đây là một người da trắng.

Còn người nữ thì... không thấy rõ diện mạo, bởi nàng đã che mặt bằng một chiếc mặt nạ đen, trên thân khoác một tầng hắc y. Nhưng nhờ bộ y phục bó sát để lộ những đường cong gợi cảm, cùng mái tóc bồng bềnh trong gió, cũng đủ khiến người ta vừa nhìn đã nhận ra nàng là một nữ nhân.

Khi vừa thấy người phụ nữ này bước xuống phi cơ, đám binh sĩ đã không nhịn được nuốt nước miếng.

Quanh năm suốt tháng sống trong quân ngũ; sáng tỉnh dậy, tối đi ngủ đều chỉ thấy đực rựa xung quanh; làm sao thấy được bóng dáng phụ nữ nào?

Nên ngay khi thấy có một người khác giới xuất hiện, bọn họ không nhịn được sự thèm muốn, để lộ ra chút ý dâm cũng là lẽ đương nhiên.

“Các ngươi nhìn cái gì!? Mau nhắm mắt lại mà cúi chào Chuẩn tướng Hắc Dạ!? Có tin ta móc mắt các ngươi ra không?”

Người đàn ông đi cạnh người phụ nữ rống to, chỉ tay về phía đám binh sĩ quát mắng.

Hắn không phải ai khác mà chính là William, người đã từng có mặt tại cuộc nghị sự ở Lầu Năm Góc, cùng Tổng thống Hoa Kỳ đương nhiệm và các nghị viên họp bàn đánh Trung Quốc.

Sau khi xem đoạn video về người phụ nữ kia, hắn đã không nhịn được, hướng Tổng thống cầu khẩn được đích thân đi đưa người tới khu căn cứ quân sự tại phía bắc Ấn Độ.

Lúc đầu, Tổng thống Hoa Kỳ muốn tự thân đưa người đi để tỏ lòng kính trọng, nhưng khi thấy William nhiệt tình như vậy, ông cũng gật đầu đồng ý.

Dù sao bản thân ông cũng là Tổng thống, nếu dẫn theo người phụ nữ kia tới chiến trường chắc chắn sẽ phải điều động người đi theo bảo vệ, dễ gây chú ý. Bọn Trung Quốc tay mắt khắp nơi, dễ đánh rắn động cỏ.

Thôi thì có tên nghị sĩ này thích xông pha, ông ta cũng không ngại quẳng trọng trách này cho đối phương gánh vác...

Còn William, sau khi được đồng ý, liền vui vẻ lấy ra một chiếc phi cơ tiên tiến nhất để đưa người phụ nữ kia đi.

Hắn làm tất cả việc này đều là có suy tính.

Trên thế giới hiện nay không hề có dị nhân, tất cả đều chỉ là giả tưởng. Họa chăng cũng chỉ tồn tại đám người mạnh hơn người thường gấp đôi nhờ luyện cổ võ, còn lại chắc chắn là Mãnh Hổ Quân rồi.

Nhưng ngay lúc này đây, họ lại phát hiện có một dị nhân xuất hiện, có thể tay không bắt toàn bộ tên lửa, đạn đạo. Không những vậy, người này còn chủ động xin gia nhập vào Mỹ, muốn cùng họ chống lại Mãnh Hổ Quân.

Tuy Tổng thống đương nhiệm đã đặc cách, cho cô nàng từ thường dân nh���y vọt lên cấp Chuẩn tướng nhưng William vẫn không thấy đủ.

Hắn rất sợ cô nàng sau khi hoàn thành cuộc chiến này sẽ rời khỏi Mỹ quốc, trở về Việt Nam. Như vậy, Hoa Kỳ sẽ trở thành một kẻ yếu đuối trước một đất nước nhỏ bé.

Nhân cơ hội này, hắn muốn tỏ lòng thành kính, chăm sóc người phụ nữ thần bí kia một cách chu đáo.

Nếu sau này đối phương có rời khỏi Mỹ quốc mà trở về Việt Nam thì cũng không gây ra chiến tranh gì.

Mà dù có xảy ra chiến tranh, hắn cũng có thể sống sót nhờ quan hệ tốt với cô nàng.

Với dị nhân bình thường thì chắc chắn hắn không phải tốn công đến mức này, nhưng đối phương là một kẻ có thể chặn lại toàn bộ tên lửa giữa hư không mà không cần chạm tay.

Cảnh tượng này khiến hắn vô tình nhớ đến một bộ phim đang hot vào ba năm trước: X-Men First Class. Đó là phân cảnh Magneto một mình ngăn cản toàn bộ tên lửa, đạn đạo.

Cũng vì vậy mà hắn cho rằng đối phương có sức mạnh tương tự, có thể điều khiển từ trường. Đây là một loại năng lực cực mạnh không thể coi thường, nên hắn mới ra sức lấy lòng.

Trở lại chính truyện. Khi vừa bước xuống, William đang cố sức hướng về người phụ nữ một cách cung kính thì phát hiện đám binh sĩ tần ngần, đôi mắt dâm dục nhìn về phía này.

Gã không nhịn được mà sôi máu, tức giận quát tháo các binh sĩ xung quanh. Nhưng đợi một lúc, thấy bọn này vẫn một bộ dạng “lão trư” thèm khát, hắn liền không nhịn được quẳng cái iPad về phía tên lính gần nhất, gầm lên.

“Nhìn cái gì lũ ngu dốt đần độn này? Còn không mau hướng Chuẩn tướng cúi chào!? Muốn ta nhắc mấy lần nữa đây!!!?”

Lúc này, đám binh sĩ mới tỉnh hồn lại, nhanh chóng giơ tay chào kiểu quân ngũ, nhưng đôi mắt vẫn không ngừng đảo qua thân thể người phụ nữ kia một cách bất chính.

Thấy vậy, nghị sĩ William tức đến điên rồi. Bao công sức mà gã dày công gây dựng đều bị lũ chó chết này phá hỏng.

“Hừ!” Người phụ nữ thần bí nhíu mày, hừ lạnh một tiếng. Khí thế trên người nàng tỏa ra xung quanh, khiến đám binh sĩ đang nhìn nàng thao láo bỗng dưng lạnh người. Cơ thể họ không làm chủ được, bắt đầu run rẩy, mồ hôi cũng túa ra như tắm.

Phải mất khoảng năm phút, người phụ nữ mới coi như thỏa mãn. Nàng thu lại khí thế, cùng William tiến vào trong quân khu.

Đợi khi nàng ta vừa đi khuất bóng, đám binh sĩ mới ngã gục trên mặt đất, bắt đầu thay nhau nôn mửa.

Vừa rồi, khi họ còn đang say mê trước dáng người uốn lượn, gợi cảm của cô nàng thì bỗng nhiên cảm nhận được một luồng khí tức lạnh lẽo từ đối phương tỏa ra. Nếu chỉ lạnh thôi thì không đáng nói, cái đáng nói là trong hơi lạnh này còn tỏa ra vô số sát khí, huyết vị.

Từ điều này, họ chắc chắn đối phương đã trải qua rất nhiều trận sinh tử, giết người cũng không ít.

Nếu vừa rồi đối phương muốn giết họ, e rằng... đã không còn ai có thể sống sót đến giờ này.

“Đại úy... người vừa rồi...” Một binh sĩ khó khăn bò dậy, hướng về phía một người có quân hàm cao hơn mà hỏi.

Tên đại úy lắc đầu, đưa mắt nhìn về phía cuối đường, nơi hai người vừa rồi mới khuất bóng, rồi nói.

“Ta không biết... ta chỉ biết cấp trên cử xuống một vị Chuẩn tướng mới, bắt buộc chúng ta phải tuân lệnh vô điều kiện. Người phụ nữ này hẳn là vị Chuẩn tướng đó...”

“Haizzz, chúng ta vừa rồi quá lỗ mãng rồi... e là cuộc sống sắp tới sẽ khó khăn đây...”

...

Lầu Năm Góc.

“Như mọi người cũng thấy, người phụ nữ mà chúng ta mới gửi tới chiến trường là một kẻ cực kỳ nguy hiểm, có thể ảnh hưởng tới cân bằng của toàn bộ nhân loại.

Nếu ở lại phe ta, thì đó là điều may mắn. Khi đó, việc Hoa Kỳ chúng ta thống trị thế giới cũng chỉ còn là vấn đề thời gian.

Nhưng đối phương là người Việt, mang tư tưởng cộng sản, rất khó mua chuộc về phía tư bản chúng ta.

Nếu sau này Hoa Kỳ đánh Việt Nam, chắc chắn sẽ phải đối mặt với một con quái vật kinh khủng.

Để đề phòng người phụ nữ này, chúng ta cần chuẩn bị phương án ứng phó... Ngài Green, ngài có ý tưởng gì không?”

“Đơn giản, chỉ cần thắng trận chiến này, thu về tài liệu sản xuất huyết thanh Mãnh Hổ Quân. Với nguồn lực của chúng ta, chắc chắn sẽ sản xuất ra lượng lớn binh chủng siêu nhân loại.

Đến khi đó, dị nhân nào, Hắc Dạ Xoa nào cũng không phải đối thủ...”

Green nhếch mép cười.

“Nghe thì hợp lý, nhưng Ngài Green nên nhớ cô ta có thể ngăn cản tên lửa đạn đạo, việc đối phó đám siêu nhân loại cũng không hẳn là khó khăn...”

Một vị nghị sĩ khác lắc đầu, tỏ vẻ không đồng tình.

“Vậy ngài có ý tưởng gì không, Ngài Nghị viên Smith?” Green nghiêng đầu, nhìn về phía Smith mỉm cười.

“Các vị ngồi tại đây hẳn là đã xem qua phim X-Men?” Smith đảo mắt nhìn toàn trường, hỏi.

Đám người nghe vậy liền nháo nhác nhìn nhau, người đã xem thì gật đầu, người chưa xem thì lắc đầu.

“Ngài cứ nói thẳng ra, ở đây không phải ai cũng xem mấy bộ phim ảo tưởng của đám người chỉ biết tưởng tượng.” Một vị nghị sĩ khác hừ lạnh, thái độ tỏ rõ sự khinh thường.

“Tưởng tượng? Haha... Ngài thật là hài hước, Ngài David. Ngài không thấy sao? Giờ cái thứ ngài cho là tưởng tượng lại đang hiện diện ngay trước mắt đây!

Nhìn ngài xem, khác nào một con ếch đang ngồi đáy giếng mà ộp ộp nhìn trời không!?”

“Smith... cậu!!!” David tức giận, chỉ tay về phía Smith mà nhăn nhó mặt mày.

“Được rồi... Ngài Smith, ngài có ý gì thì nói nhanh, đừng gây sự nữa.” Vị Tổng thống đương nhiệm nghiêm nghị nhìn về phía Smith mà gằn giọng.

Trong lúc nước sôi lửa bỏng, lại đi khích nhau như vậy thật là khó coi.

“Ha... trong X-Men, có một nhân vật sở hữu khả năng điều khiển từ trường...” Thấy Tổng thống nghiêm mặt, biết không phải lúc đùa, Smith đành cười ngượng một cái rồi mới nói.

“Là Magneto, kẻ có thể khống chế từ trường?”

“Ồ, Ngài Thomas cũng xem qua X-Men sao?” Smith kinh ngạc nhìn về phía Thomas.

Vị nghị sĩ này đã ngoài 50, hẳn là không có mấy hứng thú với mấy thứ phim ảnh như thế này. Nhưng nhìn thái độ, đối phương hẳn rất rõ các nhân vật trong bộ phim ảo tưởng kia.

“Cái này... nhà có đứa cháu thích xem phim viễn tưởng, rảnh rỗi không có việc gì làm nên cùng đứa cháu xem chơi... gọi là biết chút nội dung phim...” Thomas gãi cái đầu hói, ngại ngùng cười.

Nhìn ông già này đơn giản vậy thôi, nhưng quyền lực không thể coi thường. Vị Tổng thống đương nhiệm cũng là do một tay ông ta đưa lên đấy.

“Ha hả... đấy, đến ngài còn biết đến bộ phim này, chứ đâu có như tên nào đó...” Smith không biết là vô tình hay cố ý mà liếc mắt nhìn David.

“Cậu...!” David tức lắm, nhưng chẳng thể làm gì ngoài hầm hừ thở phì phò.

“Được rồi... ý cậu là người phụ nữ thần bí kia cũng có thể điều khiển từ trường giống dị nhân Magneto?” Thomas hơi mỉm cười.

“Vâng, từ những gì mà tôi xem được, việc đối phương có thể bay lên, dùng sức mạnh ngăn lại đường đạn bay tới... tôi khẳng định người phụ nữ này có thể điều khiển từ trường. Bởi trong phim, Magneto cũng làm như vậy khi bị tên lửa bắn tới!”

Smith nghiêm túc gật đầu.

“Vậy ngài có ý tưởng gì sao, Ngài Smith?”

Đám người nhao nhao dồn mắt về phía Smith, mong chờ câu trả lời.

Smith từ tốn giải thích.

“Nếu người phụ nữ đó có thể điều khiển từ trường, nghĩa là các loại vũ khí có chứa kim loại đều hoàn toàn vô dụng...

Muốn đối phó được đối phương, chúng ta cần sáng tạo ra một loại vũ khí không bị ảnh hưởng bởi từ trường.”

“Haha, vũ khí không có kim loại ư? Ngớ ngẩn! Nếu không có kim loại làm bề mặt thì sao tạo được sát thương, sao chịu được áp lực?” David nhìn Smith như thằng ngu mà cười khẩy.

Smith nhíu mày, nói: “Thế nên tôi mới nói chúng ta phải nghiên cứu!”

“Nghiên cứu? Ngươi có bị ngu không hả, Smith...”

Đang lúc David định mắng vốn đối phương một trận, thì đã bị Tổng thống đương nhiệm chặn họng.

“Thôi, được rồi... Ngài Smith, nhiệm vụ nghiên cứu vũ khí chống lại dị nhân tôi sẽ giao cho ngài phụ trách.”

“Cái này...” Smith lo lắng.

Con mẹ nó, bảo hắn nghiên cứu làm sao tăng dân số còn được, chứ bảo hắn nghiên cứu vũ khí không dùng tới kim loại thì thật là khó khăn!

Tuy là người đưa ra phương án, nhưng gã biết đó là điều không khả thi, nhất là trong bối cảnh khoa học kỹ thuật hiện nay chưa phát triển tới mức có thể thay thế thứ khác vào kim loại.

“Bên phía Tiền Triều thế nào? Có chịu cùng chúng ta ký hiệp ước không?” Tổng thống không tiếp tục vấn đề cũ, vội đá sang chủ đề khác, khiến Smith nhăn nhó không thôi.

David thấy vậy liền khoái chí trong lòng. “Thằng ngu, dám xỏ xiên tao... cho mày chết!”

Cứ vậy, cuộc họp lại chuyển sang một chủ đề khác trong không khí vui vẻ. Duy chỉ có một người là nhăn nhó khó chịu, im lặng suốt buổi họp tại phòng họp của Lầu Năm Góc.

Toàn bộ nội dung văn bản này là tài sản sở hữu của truyen.free, nghiêm cấm mọi hình thức sao chép và đăng tải.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free