Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Sáng Thế Chi Chủ - Chương 340: Chiến tranh

Đêm ngày 25 rạng sáng ngày 26 tháng 8, khi nhà nhà còn đang say giấc nồng, bỗng từ bầu trời đêm, hàng loạt âm thanh khủng khiếp vang lên oanh tạc.

Những âm thanh này như ngũ lôi rực lửa giáng xuống giữa màn đêm tĩnh mịch, tiếng nổ vang vọng cả chín tầng trời, khiến dân chúng đang say giấc nồng phải kinh hãi bừng tỉnh.

Trẻ con mếu máo gào khóc, còn người lớn thì mờ mịt hoang mang.

Khi họ vừa bừng tỉnh, nhận ra tình thế đã không ổn, cũng là lúc hồn lìa khỏi xác.

Họ chết trong sự ngỡ ngàng, chết khi còn chưa kịp hiểu lý do vì sao. Cứ thế, họ vĩnh viễn ra đi...

Đại Tráng là một người nông dân sống ở vùng ngoại ô Hải Tây, tỉnh Thanh Hải.

Gã là một người hiền lành, chịu khó, tuy nghèo nhưng vẫn biết thân biết phận, chăm chỉ làm lụng kiếm tiền.

Người ta nói ở hiền thì gặp lành, nhưng có vẻ như câu nói này chẳng hề linh nghiệm với gã.

Đại Tráng tuy chăm chỉ, nhưng dung mạo không mấy ưa nhìn. Sống đến 30 tuổi mới may mắn cưới được một goá phụ, sinh được một mụn con.

Vì dung mạo xấu xí, gã không được vợ mình coi trọng. Sau khi sinh cho gã một mụn con, cô ta liền bỏ đi theo người đàn ông khác. Nói là giao con lại cho cha, nhưng ai biết đứa bé ấy có phải con ruột của gã hay không? Bởi trước khi cưới về, người đàn bà ấy đã mang thai hơn tháng trời.

Đại Tráng không phải kẻ ngốc, dù biết không phải con mình nhưng gã vẫn hết mực thương yêu. Lấy đứa con ấy làm lẽ sống, làm động lực để tiếp tục cố gắng. Thà để nó chịu khổ một chút còn hơn là bỏ mặc nó bơ vơ ngoài đời.

Vậy là gã phải một mình gồng gánh nuôi cả mẹ già và đứa con ngoài giá thú này.

Tuy mệt nhọc là thế, nhưng mỗi khi đi làm về, nhìn thấy con mình lẽo đẽo theo sau gọi hai tiếng "ba ơi" cũng đủ khiến gã vui sướng, xóa tan mọi muộn phiền trong lòng. Càng như vậy, gã càng thêm hy vọng vào tương lai.

Hôm nay là ngày 25 tháng 8 năm 2013 dương lịch, là ngày cô con gái của Đại Tráng lên 5 tuổi. Gã vui vẻ xin ông chủ về sớm để đón sinh nhật cùng con.

Cả gia đình vui vẻ, đầm ấm bên nhau mừng sinh nhật con gái chỉ với mấy món ăn đơn sơ, không hề cầu kỳ hay hoa mỹ, vô cùng bình dị.

Nhưng cũng chính ngay đêm hôm ấy, sau khi đưa con gái yêu về phòng ngủ, gã cũng không kìm được sự vui vẻ mà uống vài chén rượu trắng, khiến bản thân say mèm lúc nào không hay.

Phải đến khi những tiếng nổ khủng khiếp vang khắp trời đất, rung chuyển đất trời thì gã mới mơ màng bừng tỉnh.

Trong cơn mê man và choáng váng của men rượu, gã thấy căn nhà nhỏ ấm áp của mình đã tan tành, đổ nát, bụi bặm bay tứ tung.

Gã đờ đẫn đi vào buồng ngủ, thấy bức tường đất vốn kiên cố giờ đây đã đổ nát, để lộ ra một mảng trời đêm. Bên dưới nền đất lúc này đã nhuốm đỏ hai vũng máu tươi, cạnh đó là hai thi thể, một già một trẻ.

Đại Tráng đau đớn, đôi mắt ngấn lệ, đưa tay về phía căn phòng. Cánh tay gã quơ quàng vài cái rồi bất lực rũ xuống. Đại Tráng cũng theo đó ngã vật ra sàn nhà. Miệng gã liên tục hộc ra máu tươi.

Đại Tráng cố gắng dùng hết sức mình để lê người về phía hai thi thể, chợt động mạnh khiến tấm lưng gã lộ ra một cọc gỗ dài đang ghim sâu vào da thịt, máu tươi cũng từ đó òng ọc tuôn trào.

Có lẽ do cú nổ vừa rồi đã khiến thanh xà ngang cũ kỹ không chịu được lực, nứt gãy rồi đổ sập xuống, vô tình găm vào thân thể Đại Tráng, khiến gã chỉ còn thoi thóp.

Phải đến khi gã nắm được tay người con gái nhỏ bé và người mẹ đã khuất của mình, Đại Tráng mới mãn nguyện trút hơi thở cuối cùng...

Ngồi trong căn hầm trú ẩn, Thắng nhắm mắt lại thở dài.

Toàn bộ cảnh tượng đau lòng vừa r���i, hắn đã thấy rõ bằng thiên nhãn thông.

Vì hôm nay là đêm đầu tiên diễn ra cuộc chiến, nên hắn không kìm lòng được mà mở thiên nhãn thông để quan sát tình hình chiến sự bên ngoài.

Nhưng vì phạm vi quan sát quá lớn nên hắn đã thấy được những cảnh tượng đau lòng này. Không chỉ gia đình Đại Tráng, mà ngay cả các thường dân khác cũng bi thảm không kém.

Cũng vì vậy hắn mới thấu hiểu bản chất tàn khốc của chiến tranh.

Chiến tranh thực chất chính là ác quỷ, là kẻ thù của hạnh phúc. Nó đến để gieo rắc đau khổ, hạt giống của đau thương và hận thù cho nhân loại trên trái đất này...

Chỉ vì lợi ích, con người sẵn sàng khởi xướng chiến tranh, mời gọi ác quỷ đến tàn sát đồng loại. Thật đáng sợ...

Càng nhìn những cảnh tượng đau lòng này, hắn lại càng cảm thấy mình thật sự nhỏ bé.

Hắn rất muốn ra ngoài cứu giúp họ, dù họ là người Trung... nhưng về bản chất họ chính là con người, là đồng loại của hắn. Ít nhiều gì thì hắn cũng có chút tình thương đồng loại.

Khổ nỗi, hắn chỉ là một bán linh. Ngụy vũ trụ của h��n còn đang trong thời kỳ khai sinh, yếu ớt đến mức súng đạn cũng có thể bắn thủng. Hắn rất sợ địch nhân không dùng tay, mà dùng đạn đồng để nói chuyện, đến lúc đó trên người hắn sẽ chi chít lỗ thủng như tổ ong...

Vậy nên, cái tâm thánh mẫu vừa mới dâng lên đã bị hắn dập tắt ngay lập tức.

Thời chiến, bản thân mà không có thực lực bảo vệ chính mình, cầm đèn chạy trước ô tô mà đi cứu người thì có mười cái mạng cũng khó lòng sống sót.

Thế nên ngay lúc này đây, hắn mới thở dài như ông cụ non trong hầm trú ẩn, tiếc thương cho số phận của nhân loại...

Tiếc thương thì tiếc thương nhưng hắn vẫn không quên việc chính.

Ngay khi quân đồng minh Mỹ dùng súng cối oanh tạc vào các khu dân cư, khiến vô số sinh mạng chết oan uổng, cũng là lúc Thắng hăm hở thôi động Phệ Hồn Pháp để thu thập năng lượng sinh mệnh.

Bên ngoài thì tỏ ra tiếc thương, nhưng bên trong thì đang vui vẻ phấn khởi thu nạp "rau hẹ".

Bên ngoài hang động, tại các khu dân cư liên tục phát ra đủ loại âm thanh nổ vang. Tiếng người hò hét, gào rú trong vô vọng vang vọng khắp trời đất.

Sinh mệnh của những người vừa chết cũng theo đó mà bay lên trời, nhưng chỉ bay đến lưng chừng liền đổi hướng, lao thẳng về ngọn núi nơi Thắng ẩn mình.

Trước khi chiến tranh nổ ra, hắn đã tính toán chuẩn bị từ trước; không chỉ gia cố bức tường đá, dựng lên truyền tống môn, mà còn chu đáo bố trí thêm Trận Pháp Tụ Hồn.

Một loại trận pháp do hắn tự nghĩ ra và đã từng sử dụng ở đèo Tam Điệp. Loại trận pháp này chuyên dùng để thu hút những linh hồn mang tà niệm, còn linh hồn thiện lành thì được thả đi.

Đời người mấy ai hoàn toàn thiện lương, không chút ác niệm? Đa phần người sống trên đời này đều mang trong mình ác niệm, chỉ số ít giữ được bản chất thuần khiết, thiện lương.

Nên những người chết trong cuộc oanh tạc vừa rồi mang theo rất nhiều ác niệm, tất cả đều bay về phía Thắng, vì lòng tham lam, vì mong muốn được siêu thoát nhẹ nhàng. Nhưng đâu ngờ rằng, thứ chờ đợi họ lại là sự cắn xé, để bản thân trở thành chất dinh dưỡng cho một đồng loại khác...

Thắng không hề kén cá ch��n canh, ít hay nhiều cũng không chê bai một lời. Hắn vui vẻ, trân trọng từng chút một, dù đó chỉ là vài tia tàn hồn nhỏ nhoi.

Thịt muỗi cũng là thịt, tích tiểu thành đại. Muốn nhanh chóng trở nên mạnh mẽ hay giàu có, đừng chê bai điều nhỏ bé, hãy học cách trân trọng, chỉ có như vậy mới đạt được đích đến.

Bên ngoài kia, mỗi giây, mỗi phút có người ngã xuống thì tiểu vũ trụ của Thắng cũng theo đó mà lớn dần.

Không chỉ vũ trụ, mà thần hồn của hắn cũng ngày càng cô đặc, linh hồn ngày càng trở nên thánh khiết.

Trong thức hải, Thiên Đạo Wolf đang cần cù, siêng năng dùng gậy gỗ khuấy động thiên hà thì bỗng thấy nơi xa có một luồng năng lượng dồi dào bay đến hội tụ.

Biết là chất dinh dưỡng do chủ nhân gửi vào, Wolf vui vẻ điều động chúng đi vào các tiểu hành tinh. Bắt đầu bồi dưỡng môi trường mới.

Vì có luồng năng lượng này gia nhập, lại không dùng chúng để mở thêm hành tinh hay thiên hà mới nên tốc độ quay của toàn bộ vũ trụ cũng theo đó tăng lên gấp mấy lần.

Khi tốc độ quay của các hành tinh tăng mạnh cũng là lúc Thiên Đạo Wolf cật lực làm việc.

Vì trong thiên hà có vô số giới, lên đến hàng ngàn hành tinh, nhất là lúc này, khi các tiểu hành tinh đều thu nạp thêm năng lượng mới, càng khiến việc thao tác trở nên khó khăn. Trong khi đó, quy trình vận hành của thiên hà cũng bắt đầu xuất hiện chút trục trặc vì sự tăng tốc đột ngột này.

Nếu có lỗ đen vũ trụ thì tốt, ít nhiều cũng sẽ giúp ổn định năng lượng dư thừa... nhưng đáng tiếc, đây không phải vũ trụ thực sự nên không có lỗ đen tại trọng tâm thiên hà.

Wolf không còn cách nào, chỉ đành hớt hải chạy ngược chạy xuôi.

Cũng may cho hắn khi có Thiên Chúa Uri, Tiên Nhân Tiên Đạo, Phật Tổ Phật Môn, Ma Giới Cyrus cùng Mộc Giới Mộc Thần giúp đỡ điều hành vài tiểu hành tinh khác, trong đó có hệ mặt trời.

Không biết có phải những vị này có niềm đam mê gì với Trái Đất hay không mà tranh nhau muốn nhúng tay vào ngụy tiểu thế giới này.

Nhưng vì hiện tại nơi đây chưa thể cho phép sinh vật sinh tồn nên chưa ai dám nhúng tay vào thả xuống sinh vật của mình, chỉ dám dòm ngó lẫn nhau, chờ đợi thời cơ để đưa chúng sinh vào.

Wolf thấy được cảnh này nhưng cũng không tỏ thái độ gì, mắt nhắm mắt mở để mặc họ tự do hành động.

Miễn là không ra tay phá hủy các hành tinh khác là được, còn họ muốn làm gì, muốn thao túng ra sao cũng đều mặc kệ. Miễn là không táy máy tay chân làm ảnh hưởng đến toàn bộ thiên hà của hắn là được.

Nếu có việc gì xảy ra, hắn chắc chắn là kẻ đầu tiên bị Thắng trừng phạt nên rất sợ.

Còn việc tranh chấp để gây dựng nền văn minh... thế càng tốt, chính chủ nhân hắn đã từng thúc giục, nếu các đệ tử vì tranh chấp nhau mà xây dựng nhiều nền văn minh ở các hành tinh khác thì hắn lại càng vui mừng.

Như vậy sẽ được chủ nhân khen ngợi!

Bản văn này được biên soạn cẩn trọng, mang đến trải nghiệm đọc mượt mà từ truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free