Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Sáng Thế Chi Chủ - Chương 34: Tạo Giới pháp, bắt đầu đào ao nuôi cá

“Bùng, bùng!”

Ngọn lửa bập bùng trong đêm tối, chiếu rọi khuôn mặt đen sạm, hơi có nét từng trải của một chàng thanh niên 9X. Ánh mắt hắn có chút mông lung, dường như đang chìm đắm trong dòng suy tư miên man.

Lúc này, Thắng đang chìm sâu vào những suy tư, vạch ra kế hoạch cho những việc sắp tới.

Hiện tại hắn đã xây xong nhà, lại có một tiểu đệ có thể bảo vệ mình mọi lúc mọi nơi. Vì thế, hắn dự định đột phá Luyện Khí Cửu Trọng, bước vào hàng ngũ Trúc Cơ để bắt đầu tu luyện Tạo Giới pháp.

Tạo Giới pháp do Dạ Minh sáng tạo chỉ có ba cấp độ: Tiểu Thế Giới, Trung Thế Giới và Đại Thế Giới. Dạ Minh mới chỉ đạt đến cảnh giới Tiểu Thiên Đại Thành. Không rõ vì lý do gì, trong suốt quãng đời đó, hắn không thể đột phá lên Trung Thiên. Dù đã dùng đủ mọi cách, hắn vẫn dậm chân tại chỗ. Sau này, hắn bị Ma tộc đại năng t·ruy s·át mà c·hết yểu, cuối cùng bộ công pháp này chỉ dừng lại ở Tiểu Thế Giới.

Muốn tu luyện bộ công pháp này, người luyện phải có sẵn Quỷ Môn (Đan Điền). Nhục thân yếu nhất cũng phải ở cấp Linh để có thể chịu được sự tàn phá từ vụ nổ đan điền.

Khi đó, bản thân người luyện sẽ rơi vào trạng thái suy yếu cực độ, bởi đan điền đã bị hủy nát, toàn bộ tu vi mất sạch. Chỉ có thể dùng thần hồn cảm ngộ pháp tắc không gian, mượn nó để gia cố lại đan điền, sáng tạo ra một phương thời không.

Đó là lý do Thắng vẫn chưa vội đột phá Trúc Cơ để tiến hành tu luyện Tạo Giới pháp. Hắn muốn chờ đợi thời cơ, chờ khi bản thân dù không có sức mạnh vẫn còn lá bài tẩy để phòng thân.

Giờ đây hắn đã có được điều đó: một con Bạo Long cấp Tông và một ngôi nhà trên cây. Hắn chỉ còn thiếu lương thực để vượt qua giai đoạn suy yếu. Về lương thực, Thắng có thể giao cho Bạo Vương xử lý. Lúc này, Bạo Vương còn trong giai đoạn ấu niên, chưa trưởng thành nên không thể phát tán độc tố sang các sinh vật khác. Vì vậy, thịt mà nó săn về có thể ăn được, chỉ còn vấn đề nước uống.

Để đảm bảo bản thân không c·hết khát, Thắng định ngay sáng mai, hắn sẽ cùng Bạo Vương đào một cái ao lớn, sau đó tạo rãnh dẫn nước về. Như vậy, việc cung cấp nước sinh hoạt sẽ không còn đáng ngại nữa.

Nhân tiện đó, hắn sẽ thu thập toàn bộ đám thảo dược quanh khu vực về trồng, cung cấp dược liệu để bản thân sử dụng khi cần thiết.

Sau khi đã xác định được những việc cần làm cho ngày mai, Thắng mới ngừng suy nghĩ, tập trung vào miếng thịt đang đặt trên giá nướng.

Ăn uống xong xuôi, Thắng không tiến hành tu luyện mà leo lên ngôi nhà trên cây của mình.

Đã mấy ngày trôi qua kể từ khi h���n xây xong nhà, cây Đại Thụ không còn chủ động giao tiếp với hắn nữa. Hắn cũng đã mấy lần thử chủ động câu thông nhưng đều không có phản hồi. Dường như cây Đại Thụ này không hề có linh hồn.

Ở một nơi hung hiểm, cô độc một mình khiến hắn đôi chút cô đơn, buồn tẻ, thực sự muốn có người trò chuyện đôi ba câu để cuộc sống thêm phần sinh khí.

Vì thế, khi biết Đại Thụ có linh tính, Thắng đã rất vui mừng, định bụng khi rảnh rỗi sẽ thử trò chuyện. Nhưng không rõ vì lý do gì mà lại không thành, nên hắn cũng đành gác lại tâm tư, không còn để ý đến Đại Thụ nữa.

Một đêm cứ thế nhẹ nhàng trôi qua, ánh mặt trời cũng theo ngày mới mà vươn lên giữa thiên khung.

Các sinh vật nơi Đại Hoang Cổ Địa cũng bắt đầu tỉnh giấc, chuẩn bị cho một ngày mới đầy rủi ro. Thắng cũng không ngoại lệ; khi mặt trời đã lên cao, hắn rời giường cùng Bạo Vương bắt tay vào việc.

Thắng lựa chọn một nơi giáp ranh giữa Đại Thụ và khu vực vườn thuốc. Hắn cũng đã tính chuyển toàn bộ số thuốc về gần Đại Thụ, nhưng sau khi thử, chúng đều c·hết sạch, khiến hắn tiếc nuối vô cùng. Sau khi kiểm tra lại, hắn mới biết nền đất nơi những cây thuốc mọc là một vùng thổ địa phì nhiêu đặc biệt, chỉ duy nhất nơi đó quanh khu vực mới ổn định để trồng thảo dược.

Mà khoảng cách từ Đại Thụ đến chỗ đó cũng không quá xa, chỉ khoảng ba trăm mét. Vì thế, hắn thay đổi ý định, giữ nguyên đám thảo dược tại chỗ đó làm vườn thuốc, đồng thời đào một cái rãnh lớn đi qua khu vực này, rồi chọn một vị trí gần Đại Thụ để làm ao nhỏ nuôi cá. Như vậy, vườn thuốc vừa có nước tưới, gần nhà lại có nước và cá làm thực phẩm để ăn. Đúng là một công đôi việc.

Khi xác định được vị trí cần đào, Thắng liền sử dụng một cây cốt mâu làm thuổng mà xúc xuống nền đất. Vị đất khá dày và cứng rắn, nhưng mỗi lần gặp cốt mâu của Thắng đều dễ dàng tách ra. Với nhục thân đang ở đỉnh phong Luyện Khí Kỳ Cửu Trọng, khối đất này có đáng là gì!

Nhưng sức người thì có hạn, mà nền đất lại thô cứng vô cùng. Hắn hùng hục đào một hồi, mồ hôi trên trán đã tuôn rơi lã chã. Tuy không cảm thấy mệt mỏi, nhưng linh lực trong cơ thể đã dần cạn kiệt.

Ngẩng đầu lên nghỉ ngơi, Thắng thấy Bạo Vương đang đủng đỉnh ngồi đó nhìn mình. Cảm giác người làm người chơi khiến hắn có chút không vui, liền đưa tay chỉ xuống hố đất đang đào dở mà quát lớn.

“Ngồi đấy mà nhìn cha mày à? Xuống đào nhanh!”

Như nghe hiểu lời nói, Bạo Vương liền nhảy xuống cái hố Thắng đang đào dở mà bắt đầu làm việc. Quả nhiên là một đầu hung thú cấp Tông, chỉ trong nháy mắt nó đã đào sâu xuống năm mét. Thấy vậy, Thắng liền bảo nó dừng lại, rồi tiếp tục đào sang ngang. Đến khi cái hố đạt chiều rộng cả trăm mét vuông, Thắng mới hài lòng.

“Biết vậy ta đã để ngươi đào từ sớm, bản thân đỡ phải mệt rồi!” Thắng vui vẻ vỗ đầu Bạo Vương như đang khen ngợi nó.

Bạo Vương thích thú tựa vào Thắng làm nũng. Hắn không hề ghét bỏ đẩy ra mà trái lại còn khá hưởng thụ.

“Tiếp tới chúng ta sẽ đào một cái rãnh thật dài, Bạo Vương, chúng ta đi thôi!” Thắng nhảy lên đầu Bạo Vương, tay chỉ về phía đầm nước mà hô lớn.

Như thể hiện sự hưởng ứng với lời nói của chủ nhân, Bạo Vương gầm lên một tiếng “Gào” rồi lao nhanh về phía trước.

Để có thể dễ dàng đào rãnh nước, Thắng đã sử dụng chỗ xương cốt còn tồn lại của cự xà, chế tác thành một lưỡi cày cỡ lớn. Lưỡi cày này được làm từ ba thanh xương sườn của cự xà, chắp lại tạo thành hình chữ V, rồi dùng các khúc gỗ tươi làm thân cày để giữ chắc lưỡi. Hắn dùng thêm dây thừng cố định các điểm nối để tránh bung ra.

Để đảm bảo rãnh cày có đủ độ sâu, Thắng còn đặt lên trên một tảng đá lớn nặng đến cả chục tạ. Hắn không nâng được? Chẳng phải còn có Bạo Vương giúp sức hay sao!

Thắng đeo đòn gánh lên vai Bạo Vương, bắt đầu ra lệnh cho nó di chuyển. Lưỡi cày được đặt tại chỗ nông của đầm nước nên khi kéo cày đến đâu, nước theo lưỡi cày chảy vào đến đó, giúp đất mềm ra, rãnh cũng nhờ thế mà ngày một sâu hơn.

Ngồi trên tảng đá chục tạ, Thắng đưa mắt nhìn về sau, thấy thi thoảng có những con cá nhỏ theo dòng nước chảy vào, khiến đầu hắn lóe lên một ý tưởng. Hắn liền lấy ra một chút thịt hung thú còn thừa, xẻ nhỏ ra rồi ném xuống làn nước. Đám cá như ngửi thấy mùi thức ăn, chúng điên cuồng lao tới tranh phần. Động nước dấy lên thu hút cả những con cá phía xa cũng bơi tới góp mặt. Dần dần, theo sau lưỡi cày lớn là một đàn cá nheo nhóc, đủ loại màu sắc.

Thắng vui vẻ mỉm cười, vậy là vấn đề bắt cá thả ao đã được giải quyết.

Truyện này do truyen.free phát hành độc quyền, mọi sao chép khi chưa được cho phép đều là vi phạm bản quyền.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free