(Đã dịch) Sáng Thế Chi Chủ - Chương 337: song trùng
Gào!!!
Cỗ xác sống gào thét, quỷ khí theo lôi điện từ cốt tiên trút xuống mà tuôn trào. Đám quỷ khí bay lơ lửng trên đầu thi thể, hóa thành một màn sương khói, rồi ngưng tụ lại thành một khuôn mặt vặn vẹo, đau khổ.
Đám người xung quanh đều sợ đến há hốc mồm nhìn lên trên đỉnh đầu.
Thực con mẹ nó quá tà môn!
“Cái... cái này... Ma! Chạy mau!” Đám đàn em của Thắng điên hoảng sợ tán loạn, bỏ mặc gã đại ca đang nằm chật vật một bên.
Cả hiện trường chìm vào hỗn loạn, đám người chen lấn xô đẩy nhau tháo chạy khỏi nơi đó.
Bản lĩnh thì có đấy, nhưng thấy ma vẫn phải sợ hãi thôi!
Trần Hùng và ông Quang lúc này cũng kinh ngạc nhìn về phía thi thể đang quằn quại, rồi lại đưa mắt lên màn sương khói vặn vẹo kia.
Đây là lần đầu tiên trong đời bọn họ thấy một cảnh tượng linh dị như vậy.
Một người theo chủ nghĩa duy vật như ông Quang vốn không tin vào mấy chuyện thần thánh ma quỷ, nhưng lần này cảnh tượng ma quái này lại đập thẳng vào mắt, khiến ông không thể không tin.
Trần Hùng cũng vậy, kinh ngạc không kém, cũng đã tin rằng trên đời này thực sự có quỷ ma.
Sự hoảng loạn tại hiện trường, cùng với dị tượng kinh hoàng đang diễn ra, khiến ba người họ nhất thời quên bẵng sự tồn tại của gã Thắng điên.
Lúc này, trong đám đông hỗn loạn, bỗng xuất hiện một thanh niên trẻ tuổi, dáng người lực lưỡng tiến đến chỗ Thắng điên.
“Sư huynh!” Thắng điên mừng rỡ, kích động kêu lên khi trông thấy đối phương.
“Xụyt! Nói khẽ thôi... chúng ta mau rời đi.” Người thanh niên đưa ngón trỏ lên môi, ra hiệu cho hắn giữ im lặng.
Thắng điên gật đầu im lặng, ngoan ngoãn để sư huynh đỡ mình đứng dậy.
“Sư phụ đâu sư huynh?” Thắng nhẹ giọng.
“Sư phụ đang khống thi ở một nơi khác. Sư phụ vừa tính ra là ngươi gặp nạn, nên phái ta tới đây ứng cứu...”
“Sao sư phụ không tới đây? Nếu có sư phụ ra tay thì đám người kia chết không nghi ngờ gì nữa!” Thắng điên khó hiểu nhìn sư huynh mình.
Trong suy nghĩ của hắn, sư phụ là một ẩn thế cao nhân, sở hữu đủ loại pháp lực, quyền năng vô hạn, không gì là không thể làm được.
“Đồ ngu! Trong đám người đó có một tên cao thủ. Tên này lại là khắc tinh của sư phụ, nếu giao chiến, sư phụ chắc chắn sẽ thua!”
“Cái gì? Còn có kẻ mạnh hơn sư phụ?” Thắng điên kinh ngạc.
Người thanh niên trẻ tuổi lắc đầu. “Không hẳn, chỉ là đối phương có mệnh cách khắc chế sư phụ. Có pháp bảo hộ thân, nếu không có thứ đó, chúng ta chẳng cần phải sợ bọn chúng làm gì...��
“Là tên võ giả kia sao?” Thắng hơi quay người, chỉ tay về phía Trần Hùng đang há hốc mồm nhìn lên đỉnh đầu.
“Không. Là con ả!” Người thanh niên lắc đầu, chỉ tay về phía Ánh đang dùng cốt tiên trói chặt cương thi.
Như cảm nhận được gì, Ánh liền đảo mắt nhìn qua.
Nàng thấy nơi xa, cuối cánh cửa ra vào có hai thân ảnh đang đứng đó nhìn nàng.
Một tên là Thắng điên, tên còn lại thì nàng không hề hay biết. Chỉ thấy đối phương mặc một thân trang phục dân tộc vùng cao, vừa nhìn là biết người Mường, bởi khi thăm viếng bà Hồng, nàng từng thấy Với cũng mặc một bộ tương tự.
“Không được, con ả thấy chúng ta rồi!” Người thanh niên rụt cổ lại, vội vàng dìu Thắng điên rời đi, không dám quay đầu nhìn lại.
Ánh chỉ hơi nhìn một chút, rồi không thèm để tâm.
Lần này nàng tới đây là để xem thực hư ra sao, có đúng như lời cha nàng đã nói về Thắng không.
Thế nhưng, sau những cử chỉ, hành động của gã Thắng điên, hắn ta hoàn toàn không biết nàng là ai, lại còn lộ ra ánh mắt đầy thèm muốn.
Nếu chỉ là ánh mắt dục vọng tầm thường thì chẳng có gì đáng nói, điều đáng nói là đối phương lại coi nàng như một món ăn. Trong đôi mắt ấy, nàng như thấy một con thú hoang đang chực chờ xâu xé mình.
Đôi mắt này hoàn toàn không phải của Thắng mà nàng biết. Bởi hắn chưa từng nhìn nàng với đôi mắt như vậy, cái hắn dành cho nàng là tình yêu thương đầy ắp, ấm áp.
Từ những dữ kiện này, nàng hoàn toàn tin rằng gã kia chỉ là trùng hợp ngẫu nhiên. Tên và diện mạo giống nhau cũng là lẽ thường tình, dù sao trên thế giới vẫn thường xảy ra những trường hợp như vậy. Họ gọi đó là song trùng.
Ánh tin chắc gã này hẳn là song trùng của Thắng, một phiên bản đối lập hoàn toàn.
Khi đã hiểu rõ, Ánh cũng chẳng bận tâm đến gã Thắng kia nữa, toàn tâm toàn ý đối phó với cỗ cương thi trước mặt. Dù nhìn thấy đối phương muốn chạy trốn, nàng cũng chẳng thèm bận tâm.
Nàng không hề hay biết, chính việc bản thân không để tâm mà vô tình “thả hổ về rừng”... để rồi sau này chính nàng phải gánh lấy tai họa khôn lường.
Thấy bóng dáng hai người đã khuất sau cửa lớn, Ánh mới thu hồi ánh mắt, tập trung tinh thần vào con cương thi đang giãy giụa trước mặt.
“Ánh!” Ông Quang một bên lo lắng hô to một tiếng, ông rất sợ con gái rượu của mình gặp nguy hiểm.
“Tiểu thư....” Trần Hùng cũng cuống quýt cả lên, định lao tới giúp Ánh một tay nhưng mới đi được nửa đường thì bị nàng ngăn lại.
“Chú Hùng. Chú không được lại gần! Đây là cương thi, hiện tại đang bị ảnh hưởng từ ánh nắng mặt trời, cộng thêm cốt tiên trói buộc, nên nó mới suy yếu như bây giờ.
Nếu chú tới gần, để nó hút được máu... nó không những sẽ phục hồi sức mạnh, mà chú cũng sẽ bị đồng hóa thành cương thi.
Đến lúc đó... cháu e là sẽ không thể cứu được chú đâu!”
Nghe vậy, Trần Hùng vừa định lao lên lập tức kinh hãi, liền vội vàng dừng hành động.
Hắn thực sợ bản thân sẽ biến chất, hóa thành một cỗ thi thể chỉ biết nhảy nhót tung tăng trong màn đêm vô tận để tìm người hút máu. Một cuộc sống như vậy, hắn thực sự không muốn nếm trải chút nào.
“Vậy chúng ta phải làm sao?” Ông Quang cũng sốt ruột không kém.
Ánh nhếch mép, để lộ nụ cười tràn đầy tự tin, rồi nói: “Cha yên tâm, đối với cỗ cương thi này... con chỉ cần một chiêu!”
Đoạn, cây cốt tiên đang quấn quanh cơ thể của con cương thi bỗng lóe lên những tia lôi điện tí tách.
“Đến rồi... dẫn lôi phù, thiên lôi oanh tạc!”
Ánh khẽ quát một tiếng, sau đó vung cây cốt tiên bắn vút lên cao, lôi điện liên tục phát ra những tiếng “tạch tạch”.
Cỗ cương thi đang bị cốt tiên trói buộc bỗng được giải thoát, liền vui sướng đứng bật dậy, toan quay người bỏ chạy. Thế nhưng, cũng đúng lúc đó, cây cốt tiên đã bay vút tới với tốc độ kinh người.
Cây cốt tiên như hóa thành lưỡi đao, chém mạnh xuống cơ thể đầy quỷ khí của con cương thi. Khiến cơ thể nó bị chém tách đôi, thành hai nửa.
Thi thể loạng choạng đi được vài bước thì ngã quỵ xuống đất. Quỷ khí bên trong đầu cương thi cũng bị lôi điện đánh tan, mọi thứ cứ thế tan biến, chỉ để lại trên mặt đất một cỗ thi thể lạnh ngắt, tím tái và nặng mùi.
“Xong... xong rồi?” Ông Quang cùng Trần Hùng ngơ ngác nhìn nhau.
Cứ thế là xong rồi à? Chẳng phải là một trận chiến sống còn sao? Sao lại nhanh chóng giải quyết xong xuôi thế này? Con cương thi này... yếu ớt quá!
Trong suy nghĩ của họ, cương thi hay xác sống đều là những sinh vật có sức mạnh và khả năng phi thường hơn con người. Nhất là cương thi, đây là loài không dễ dàng chọc giận.
Vốn là fan cuồng của Lâm Chánh Anh, nên ông Quang và Trần Hùng đều biết được loài này nguy hiểm đến mức nào. Đến súng ống còn không làm gì được, vậy mà chỉ với một cú quất roi của Ánh, nó đã biến thành một bộ xác khô.
Thực khiến tam quan của hai người về loài vật siêu nhiên này bị lật đổ.
Thì ra, cương thi dễ đối phó như vậy...
Cũng không thể trách tầm nhìn của họ hạn hẹp, bởi dù sao trong thực tế, không phải ai cũng có thể tận mắt thấy cương thi tồn tại, nên đương nhiên, độ nguy hiểm của nó đến đâu, họ cũng chẳng thể nào biết được.
Với lại... chiêu thức Ánh vừa dùng là dẫn lôi pháp. Thông qua phù văn trên cây cốt tiên, nàng đã mượn nhờ lôi hệ pháp tắc của thiên địa nơi này để tiêu diệt cương thi.
Cương thi vốn đã sợ lôi điện, bởi lôi điện là chí dương chí cương. Giờ đây, đoàn lôi điện này lại được mượn từ thiên địa, mang theo chuẩn pháp tắc. Vậy nên, việc đầu cương thi này không thể chịu nổi một kích cũng là lẽ đương nhiên.
Hai người họ thấy dễ dàng cũng phải.
Sau khi giải quyết xong con cương thi, họ có đảo qua xưởng may hoang này một lượt, xem đám nhóc này có tàng trữ chất cấm hay không. Nếu có sẽ báo công an, không thì thôi.
Nhưng sau một hồi tìm tòi, không tìm thấy gì khả nghi. Ba người mới quay lại xe để trở về biệt thự.
Lúc này, tại một căn nhà hoang gần nghĩa địa, cách xưởng may hoang chừng một cây số, một tên thầy mo đang quỳ gối trước điện thờ riêng, lẩm bẩm, làu bàu.
Chỉ sau một hồi, lão ta bỗng nhiên khựng lại, miệng há to, phun ra một búng máu tươi đen ngòm.
“Khốn kiếp... lại một bảo bối của ta bị đánh chết!”
“Vẫn là con nhóc lần trước đi cùng cái tên khốn kiếp kia! Hai đứa chúng nó như đám cô hồn các đảng, bám riết không buông... khụ khụ...”
“Cứ tưởng tới đây là có thể an ổn tu luyện, ai ngờ đâu... khục khục... vẫn để hai tên khốn này tìm được tới. Điều đáng hận nhất là cỗ cương thi ta mất bao công sức luyện chế cứ thế bị đối phương đánh chết...”
“Khụ... khụ... kiếp này, Mo Lang ta thề không đội trời chung với các ngươi!!! Khụ khụ...”
Đang lẩm bẩm, làu bàu, vỗ ngực để cơn ho dịu bớt thì cánh cửa bỗng kẽo kẹt vài tiếng. Định thần nhìn qua, gã thầy mo Mo Lang thấy người tới là hai tên đệ tử của mình, liền thở phào nhẹ nhõm.
Một là Thạnh, hai là Thắng. Thạnh là kẻ đã theo lão từ khi rời bản làng, là đệ tử đầu tiên lão thu nạp vào quỷ đạo. Kẻ thứ hai là Thắng, một tên lưu manh đầu đường xó chợ. Vì gã này có quỷ thể, lại là một thiên tài trong quỷ tu, nên được lão ta chú ý, thu nạp vào môn hạ.
Không những thế... gã này còn có khuôn mặt giống hệt kẻ thù của lão, kẻ đã phá hỏng chuyện tốt của lão tại bản làng.
Lão biết, chắc chắn gã này cùng với tên kia có mối liên hệ tâm linh mật thiết. Nói thẳng ra là một cặp song trùng.
Biết bản thân không thể phục thù một kẻ mạnh mẽ như Thắng kia, nên lão ta mới quyết định nhận tên lưu manh 15 tuổi này làm đệ tử của mình.
Lão sẽ dùng gã này để đối phó tên kia!
“Sư phụ! Con đưa Thắng về rồi!...” Thạnh đỡ Thắng ngồi xuống một bên, mệt mỏi thều thào.
Vừa rồi khi bị Ánh phát hiện, hắn liền sợ hãi không thôi, sợ đ���i phương sẽ đuổi theo truy sát đến cùng. Nên hắn đã liều mạng cõng Thắng bỏ chạy.
Bảo hắn quay lại chiến đấu ư? Hắn xin kiếu! Đến cả sư phụ hắn còn phải chịu thiệt thòi, vì sợ đối phương tìm đến tận cửa mà sư phụ đã mang theo hắn đi biệt xứ. Chỉ bấy nhiêu thôi hắn cũng đã hiểu đối phương đáng sợ đến mức nào, hắn căn bản không phải là đối thủ của họ.
“Tốt rồi... chỉ cần thằng nhóc này sống khỏe mạnh, chăm chỉ tu luyện, chúng ta liền có thể trả được mối thù ngày hôm nay!” Mo Lang nắm vai Thắng, tin tưởng nhìn hắn.
Thắng điên cũng biết điều phối hợp, cùng gã thầy mo này phụ họa.
“Con sẽ chăm chỉ tu luyện, chờ đến khi con mạnh lên, con sẽ giúp hai người đòi lại công bằng!”
“Tốt, tốt... chỉ cần nghe con nói vậy là ta đã mãn nguyện rồi... được rồi, hai con cứ đi nghỉ ngơi trước đi.” Thầy mo lang phất tay, ra hiệu cho hai đứa về phòng.
Hiểu ý, Thạnh bước đến bên cạnh Thắng, đỡ hắn đứng dậy, rồi dìu vào trong phòng. Chỉ để lại gã thầy mo Mo Lang đang tức giận, ho lụ khụ trước điện thờ nhỏ nhoi mới được dựng lên không lâu...
Thù này... Mo Lang ta quyết trả cho bằng hết!
Mọi bản quyền nội dung này thuộc về truyen.free, nghiêm cấm mọi hành vi sao chép trái phép.