Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Sáng Thế Chi Chủ - Chương 336: ra tay

Oanh!

Vừa mới thò đầu ra khỏi cửa, Thắng Điên liền nghe thấy một tiếng nổ lớn cùng những tiếng kêu gào.

Hắn còn đang ngẩn người thì bỗng thấy một thân ảnh bay vụt tới.

Theo bản năng, hắn vung tay đấm mạnh một quyền về phía thân ảnh đó.

Quỷ khí đen ngòm, kèm theo chút huyết sắc, chầm chậm bay ra quấn quanh nắm đấm của hắn. Vì là quỷ khí, thuộc phạm trù siêu nhiên, vô hình nên đám phàm nhân xung quanh không thể nhìn thấy luồng năng lượng này; chỉ những người tu tiên, tu Phật, tu ma hoặc tu quỷ mới có thể thấy được quỷ khí thông qua thần nhãn.

Ngay khi hắn vừa tụ khí xong trong lòng bàn tay thì cũng là lúc thân ảnh kia bay tới trước mặt, chỉ còn cách vài chục phân.

“Hừ!” Thắng Điên hừ lạnh một tiếng, vung nắm đấm đã tích tụ đầy quỷ khí, đánh thẳng về phía đối phương.

Oanh!

Chỉ nghe một tiếng nổ lớn, thân ảnh kia đã ngay lập tức bị nổ tung, tứ chi, nội tạng cũng theo đó mà bay tứ tung, máu tươi đỏ chót văng tung tóe xuống sàn nhà, như một cơn mưa rào trút xuống đám người xung quanh.

Đứng cách đó không xa, Ánh sợ hãi, khuôn mặt trắng bệch nhìn cảnh tượng hãi hùng này.

Tuy nàng đã nhiều lần nhìn thấy máu; thậm chí cơ thể, tứ chi và nội tạng nàng cũng từng chứng kiến qua, đến cương thi, xác sống nàng cũng đã thấy, vốn dĩ tâm lý nàng phải kiên định, không sợ hãi mới phải.

Nhưng không hiểu vì sao, khi Ánh thấy cảnh tượng một người sống sờ sờ phát nổ, các bộ phận bị bắn tung tóe lại khiến nàng khiếp sợ đến vậy.

Hẳn là vì đối phương là người sống, lại chết một cách đau khổ, khiến nàng bất giác đồng cảm mà sinh ra sợ hãi, biến sắc đến thế.

Không chỉ có nàng, mà ngay cả Trần Hùng lẫn ông Quang đều tái xanh mặt mày nhìn về phía trước.

Trần Hùng tự nhận mình là cao thủ võ công, có thể ra tay một quyền giết người. Nhưng trong võ đạo, việc hạ sát người khác, nhất là thường nhân, lại là điều cấm kỵ, nên gã chưa bao giờ dùng lực quá mạnh để đối phó thường nhân.

Ấy vậy mà tên gầy gò đang đứng trước mặt lại có thể ra tay ác độc đến như vậy, một quyền phá nát thân thể một người còn sống sờ sờ, khiến Trần Hùng không nhịn được mà run rẩy trong lòng, thầm nghĩ:

‘Tên trước mặt này... thật ngoan độc!’

Ông Quang tuy cũng kinh hãi, nhưng đã nhanh chóng điều chỉnh lại tâm trạng. Dù sao cũng là người thuộc tầng lớp cấp cao, giới thượng lưu, giới chính trị... nên ông ta không thể để người khác thấy khuôn mặt mình biến sắc.

Đứng trước một tên quái nhân ngoan độc, không những thế, đối phương còn là tình nhân của con gái mình. Ông ta không thể để đối phương thấy được sự nhu nhược của bản thân, mà trái lại, còn phải tỏ ra uy thế bức người.

Ông Quang không phải người trong giới võ thuật, chỉ biết nhìn để phán đoán. Nên ông ta nghĩ Thắng Điên hẳn là mạnh hơn tên vệ sĩ Trần Hùng của mình. Bởi từ trước tới nay, ông ta chưa từng thấy Trần Hùng có thể đánh ra một quyền khủng bố giống như vậy.

Cũng phải thôi, bởi người trong giới cổ võ chỉ dùng được nội lực. Đây là một loại năng lượng cấp thấp, uy lực chỉ mạnh khi có thể đánh vào thân thể đối phương, làm chấn nát nội tạng.

Còn thứ mà Thắng Điên sử dụng lại là một loại khí, tương đương với linh khí của tu tiên. Giống như hắn, Ánh cũng có thể một quyền đánh nổ một người, nhưng người đó phải có cơ thể của thường nhân giống người vừa rồi. Còn với người đã tiến vào võ học như Trần Hùng thì lại không thể, bởi người luyện võ vốn đã siêu việt thường nhân, có cơ thể rắn chắc khó mà đánh nổ, khi đó chỉ có dùng cách đánh vào nội thể thì may ra...

Ông Quang âm thầm tính toán. Tuy đối phương mạnh hơn, tàn độc hơn... nhưng bản thân là cha của Ánh, hẳn sẽ không làm khó mình!

Sau khi đánh nổ thân thể kia, Thắng Điên không chút biến sắc, chỉ chán ghét lấy ra một chiếc khăn tay, lau đi vết máu còn vương lại trên nắm đấm.

Dường như thứ hắn vừa đánh nổ chỉ là một quả bóng đồ chơi vậy... chẳng đáng để hắn bận tâm.

Đám đàn em bên cạnh dù đã biết đại ca mình là kẻ điên, nhưng khi thấy đại ca một quyền đánh nổ đồng bọn cũng không khỏi sợ hãi run rẩy. Có vài tên nhóc đã sợ đến vãi cả đái, cứ thế mà phân và nước tiểu cứ thế tràn lan.

Mùi phân lẫn mùi tanh của máu quanh quẩn, khiến không khí càng thêm tanh tưởi, hôi thối.

Thắng Điên sau khi lau xong vết máu trên bàn tay mình, mới nhíu mày nhìn về phía ba người ở đằng xa.

Đảo qua một lượt, hắn kinh ngạc nhìn về phía Ánh.

Từ trên người cô nàng, hắn cảm nhận được một cỗ hơi thở lạnh lẽo, khí thể tinh khiết không ngừng thoát ra.

Với người thường không có thiên nhãn, quỷ nhãn thì chắc chắn sẽ không thấy được loại năng lượng này, bởi nó nằm ở trạng thái không màu, không dạng. Nhưng hắn lại khác, quỷ thể của hắn sau khi tiến vào tu luyện đã vô thức thức tỉnh quỷ nhãn, có thể nhìn thấy vạn vật vô hình.

Nên khí thể của Ánh thế nào, hắn đều có thể thấy rõ.

Hắn từng đọc qua Ký Sự Quỷ Tộc, bên trong ngoài những diễn biến, sự kiện mà tộc quỷ đã trải qua từ thời thượng cổ, nó còn lưu giữ các loại công pháp cùng tài nguyên tu luyện quỷ khí.

Trong đó, thứ tài nguyên đắt giá và hiếm gặp nhất chính là thuần âm chi thể. Nếu lấy cỗ thân thể này nấu luyện với cây huyết ngải độc, chắc chắn sẽ cho ra một nồi canh người tràn đầy quỷ khí, rất có tác dụng bồi dưỡng quỷ thể, tấn thăng tu vi.

Nên khi Thắng Điên nhìn thấy Ánh, liền không khỏi kinh ngạc.

Từ trên người đối phương, hắn thấy sự tinh thuần đến mức thánh khiết, trong sáng hơn thuần âm chi thể mà sách cổ miêu tả.

‘Đây hẳn là siêu phẩm tài nguyên! Nếu ta bắt được ả, nấu luyện lên... chắc chắn tu vi sẽ tăng vọt, nhục thân rắn chắc, không sợ súng ống.’

Thắng Điên tham lam nhìn khắp cơ thể Ánh, khiến cô nàng bất giác lạnh toát sống lưng.

“Cha... tên đó không phải anh ấy!” Ánh hơi nghiêng đầu về phía ông Quang, nhẹ nhàng nói.

Trong ký ức của nàng, Thắng tồn tại như một vị thánh nhân. Ở Thắng, nàng thấy được sự nhẹ nhàng, trầm ấm, giống như một vị thần tiên hạ phàm, quanh thân bao phủ một tầng hào quang.

Không như tên quái nhân trước mặt, quỷ khí quấn thân, hắc ám đến mức đáng sợ.

Nhất là khi đối phương nhìn mình, nàng càng khẳng định một trăm phần trăm không phải Thắng, bởi Thắng không thể dùng đôi mắt thèm khát như vậy để nhìn mình.

Hai người hoàn toàn trái ngược nhau. Một tên giống như thiên sứ, ấm áp, nhẹ nhàng. Một tên thì như quỷ ma, tàn độc mà lạnh lẽo.

Sự đối lập rõ rệt như vậy không thể nào là cùng một người được. Nên nàng chắc chắn tên trước mặt không phải người nàng yêu.

“Đường đường là người tu luyện cổ võ lại ra tay tàn nhẫn giết hại người thường, làm trái luật lệ của giới võ thuật... Ngươi không sợ chấp pháp giả tới lấy mạng ngươi sao!?”

“Cổ võ? Chấp pháp? Là cái quỷ gì?”

Thắng Điên nhíu mày nhìn Trần Hùng, với vẻ mặt khó hiểu mà chất vấn đối phương.

Hắn tuy đã tu luyện một thân võ lực siêu việt người thường, gặp vài tên võ giả, võ sư, biết đám người luyện võ cổ truyền không phải dạng tầm thường; nhưng kiến thức của hắn về cổ võ thuật chỉ ở mức da lông mà thôi. Còn cái gì chấp pháp giả... hắn hoàn toàn không biết.

Với lại, đường mà hắn đi là quỷ đạo, không phải võ đạo phàm nhân, nên cũng không mấy quan tâm đến vấn đề này.

“Ngươi không biết chấp pháp giả!?” Trần Hùng ngạc nhiên, nghi hoặc nhìn tên thiếu niên trước mặt.

Không lý nào lại như vậy. Một tên có sức mạnh khủng bố, có thể một quyền đánh nát cơ thể của người thường, chắc chắn tu vi không thấp hơn hắn, có khi đối phương đã tới cấp độ tông sư, có thể thu phóng ám kình, mới khiến một tên thường nhân đang sống sờ sờ phát nổ.

Một tên như vậy mà lại không biết sự tồn tại của chấp pháp giả, thực khiến Trần Hùng khó tin.

“Hừ, ta không quan tâm cái thứ chấp pháp giả! Ta chỉ biết các ngươi đã dám bá đạo tiến vào địa bàn của ta, thì đừng mong sống sót mà trở ra!”

Thắng Điên hừ lạnh một tiếng, chân đạp mạnh xuống đại địa, khiến nền xi măng nứt toác. Cơ thể hắn cũng theo đà sức mạnh khủng bố đó mà bay vọt đi, hướng về phía đám người Trần Hùng lao tới.

Lần này dâng tới cửa là một nhóm nguyên liệu đắt giá, có cầu cũng chẳng được. Ngoài thân thể của tên võ giả kia, còn có thuần âm chi thể. Tất cả đều là vật đại bổ, chỉ có kẻ ngu mới để chúng thoát đi.

Trần Hùng đứng tại phía trước, khi thấy tên nhóc tàn độc này như tên bắn vọt tới, liền tập trung tinh thần, nghiêm túc đối phó.

Giới cổ võ rất khó xác định được cấp bậc của đối phương, chỉ khi chạm tay giao quyền thì mới biết được thực lực ra sao. Nên lúc này đây, gã không dám khinh thường Thắng Điên.

Vừa rồi tại căn biệt thự gã đã nếm mùi thất bại, lần này gã đã biết rút kinh nghiệm. Không khinh địch!

Hai nắm đấm hướng thẳng vào nhau mà oanh tới. Một bên là quỷ khí, một bên là nội công, vừa chạm nhau đã bùng nổ khí thế dữ dội.

Tuy Thắng Điên là luyện khí nhị trọng đỉnh phong, nhưng kẻ ��ang đối chiến với hắn lại là đại võ sư, tương đương với luyện khí lục trọng. Với lại, Trần Hùng dùng toàn lực, không phải chỉ một hai phần sức lực, nên uy lực là không cần bàn cãi.

Ngay khi hai quyền đánh vào nhau, Thắng Điên đã bị đánh bay ra xa, máu tươi cũng phun ra một ngụm, vấy đỏ mặt đất.

Trần Hùng kinh ngạc nhìn đối phương.

Gã tưởng tên nhóc này sẽ giống tên nhóc tại căn biệt thự, đều yêu nghiệt như nhau. Vừa rồi đối phương còn hùng hổ, bá đạo như thế! Một quyền oanh tạc thường nhân, làm gã tưởng đối phương phải đạt đến cảnh giới đại võ sư hoặc tông sư. Giờ nhìn thấy đối phương thảm như vậy, gã mới biết bản thân đã quá đánh giá cao tên nhóc này rồi.

Thắng Điên chống đỡ cơ thể, miệng lụ khụ ho ra một búng máu, với ánh mắt ngoan độc nhìn Trần Hùng. “Khốn nạn...”

Cứ tưởng gặp phải trái hồng mềm, ai ngờ là một khối đá cứng, khiến mặt hắn nhăn nhó như đít khỉ.

“Hừ.” Trần Hùng lạnh lùng rên một tiếng, khinh thường nhìn Thắng Điên. “Thì ra chỉ là một tên võ giả đỉnh phong, làm tao còn tưởng mày là cao thủ tông sư ẩn thế, lo lắng gần chết... Yếu ớt như vậy mà dám ngang ngược, ngông cuồng, ra tay tàn ác. Hôm nay tại đây, tao sẽ thay trời hành đạo!”

Vừa dứt lời, hắn đã vọt về phía trước.

Đám đàn em của Thắng Điên thấy vậy liền sợ hãi rụt cổ, không ai dám lao lên ngăn cản.

Cơ thể đã bị nội thương, lục phủ ngũ tạng đều xuất huyết do cú va chạm vừa rồi. Tuy đã có quỷ khí đón đỡ, nhưng vẫn không thể ngăn lại toàn bộ nội lực của đối phương. Một phần đã bị tán đi do va chạm quyền kình, số còn lại thì âm thầm tiến vào trong thân, bắt đầu công kích từ bên trong.

Nên lúc này đây, Thắng Điên không thể tiếp tục đứng dậy tiếp chiến. Hắn chỉ có thể trơ mắt nhìn địch nhân ngày một gần.

“Hừ!”

Đang theo đà lao về phía trước, Trần Hùng bỗng nghe thấy một tiếng hừ lạnh, ngay sau đó gã liền cảm nhận được một luồng nguy cơ, vội vàng xoay người đón đỡ.

Phía sau gã, không biết từ khi nào đã xuất hiện một thân ảnh lực lưỡng, mặc một bộ áo choàng đen che kín cả khuôn mặt. Người đó xòe bàn tay, để lộ những chiếc móng dài, sắc nhọn hướng về phía gã mà đâm tới.

Tốc độ rất nhanh, Trần Hùng không kịp ra tay ngăn cản.

Ngay khi năm đầu móng đâm tới cổ Trần Hùng, vạch ra một vết thương thì cũng là lúc Ánh xuất thủ ứng cứu.

Chỉ thấy nàng vung cốt tiên lên, khiến nó uyển chuyển như một con rắn sống, nhanh chóng vọt tới kẻ mặc bộ áo choàng kia, quấn lấy.

Cây cốt tiên quấn quanh cánh tay đối phương, kèm theo đó là những tia tử điện lách tách đốt cháy, khiến cánh tay đang công kích Trần Hùng bị cháy đen, bốc lên vài tia tử khí đen ngòm.

“Tên này không phải nhân loại!” Ánh kinh ngạc nhìn về phía địch nhân.

Hiện tượng lôi điện đốt cháy kẻ địch và bốc lên tử khí giống hệt với lúc Thắng dùng cốt tiên đánh bốn cỗ xác sống tại nhà của bà Hồng. Đó là lần đầu tiên nàng nhìn thấy cương thi nên nhớ rất rõ khung cảnh khi ấy.

Vì thế, khi thấy lại hiện tượng này, nàng liền xác định một trăm phần trăm đối phương không phải nhân loại... hẳn là một cỗ cương thi.

Tất cả nội dung trong bản chuyển ngữ này đều thuộc quyền sở hữu của truyen.free, không được sao chép dưới mọi hình thức.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free