Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Sáng Thế Chi Chủ - Chương 332: Mãnh Hổ quân, Thần Ưng quân!

Bắc Kinh, Trung Quốc.

“Thưa Chủ tịch... phía Tây vừa có điện báo, kẻ địch đã bắt đầu hành động!” Một binh sĩ trẻ tuổi hớt hải chạy vào căn phòng nguy nga, lộng lẫy, lo lắng báo cáo.

Trong căn phòng lúc này có 7 đến 8 người đang ngồi nghiêm chỉnh, tất cả đều khoác trên mình quân phục của nhà nước Cộng hòa Nhân dân Trung Hoa. Chỉ cần nhìn vào những ngôi sao, vạch kẻ trên huy hiệu cũng đủ thấy những người hiện diện ở đây đều là các tướng lĩnh cấp Thiếu tướng trở lên...

“Vậy là đám người Mỹ đó đã không chờ được nữa, quyết định ra tay ư...?” Một vị đại tướng nhíu mày, lẩm bẩm.

“Kế hoạch e rằng phải thay đổi... Hiện tại, phía Bắc có Nga, phía đông thì có Hàn Quốc và Nhật Bản. Giờ đây, ở phía Tây Nam, các đồng minh đế quốc cũng bắt đầu rục rịch.

Chưa kể phía Nam còn có Việt Nam cũng đang lăm le.

Chúng ta đang tứ bề thọ địch, không thể kéo dài cuộc chiến. Nếu không, thất bại sẽ vô cùng thê thảm...”

“Vậy các vị tính sao đây?” Vị Chủ tịch nước Cộng hòa Nhân dân Trung Hoa ngồi thẳng lưng, nghiêm nghị ở vị trí trung tâm, đôi mắt híp lại như chim ưng dõi nhìn các tướng lĩnh xung quanh.

Một vị đại tướng thoáng nhấp nhổm như muốn phát biểu, nhưng rồi lại đắn đo điều gì đó, nên thôi, tiếp tục ngồi xuống chờ đợi.

Thấy vậy, vị Chủ tịch Trung Hoa khẽ mỉm cười, hướng về phía đối phương dò hỏi.

“Không biết Đại tướng Tô Trung có ý kiến gì muốn đề xuất không!?”

Đại tướng Tô Trung lo lắng đứng dậy, hướng về phía Chủ tịch thưa. “Thưa Chủ tịch, lần này chúng ta đối đầu không phải một kẻ địch, mà là cả thế giới... Nếu ra tay, khả năng cao chúng ta sẽ thua... hay là...”

“Ngài muốn chúng ta đầu hàng sao!?” Vị Chủ tịch ngồi chính giữa, đôi mắt sắc bén như chim ưng nhìn chằm chằm vào Đại tướng Tô Trung, giọng nói mang theo chút thô bạo.

“Vâng, thưa ngài!” Đại tướng Tô Trung gật đầu, dừng lại một chút rồi tiếp tục phát biểu.

“Ngoài bốn bề giáp địch, nội bộ chúng ta cũng không hề đoàn kết.

Sau vụ Thiên An Môn, dù các tin tức về vụ thảm sát này đã bị bưng bít, nhưng vẫn có rất nhiều người biết rõ sự việc lúc bấy giờ. Bọn họ luôn nhăm nhe, chờ thời cơ để bác bỏ, lật đổ chúng ta.

Lần này, đất nước lại đang đương đầu với cả thế giới. Dù cho binh lực chúng ta hiện tại có đông đảo, nhưng cũng không thể một mình chống đỡ.

Nếu chúng ta ép buộc người dân tham gia nhập ngũ, ắt sẽ gây ra sự bất bình. Đám người phản động cũng sẽ dựa vào điểm này để tiến hành công kích chúng ta... đừng quên, tại Hoa Kỳ còn có tên phản quốc Lý Hồng Chí!”

“Giặc ngoài tứ phía, giặc trong cũng đang ẩn mình. Nếu không giải quyết được, thì chúng ta chắc chắn sẽ thất bại... Hiện tại, muốn đất nước này thoát nạn, chỉ có nước là nhả miếng khoai kia ra, thì Trung Quốc chúng ta mới thoát được một kiếp.”

Cả các vị đại tướng trong căn phòng đều nhăn nhó nhìn nhau. Cả không gian cũng chìm vào im lặng.

Miếng khoai lang nóng này, muốn bỏ cũng chẳng dễ dàng gì. Bởi nó chính là yếu tố quan trọng giúp nền khoa học kỹ thuật của một quốc gia vươn đến tầm cao mới. Chỉ cần có đủ thời gian, họ chắc chắn sẽ đi trước thời đại. Việc từ bỏ củ khoai lang nóng này là điều không thể.

Nhưng những lời Đại tướng Tô Trung nói cũng không sai. Hiện tại, tình hình đất nước đang trên đà bấp bênh, họ không những phải đối đầu với giặc ngoài mà còn phải cẩn trọng chống lại giặc trong.

Ngoài những gia đình có người thân mất mạng trong vụ thảm sát tại Thiên An Môn, họ còn phải đương đầu với đám người theo trường phái Pháp Luân Công do Lý Hồng Chí đứng đầu.

Đừng tưởng giáo phái này chỉ dạy môn đồ “Chân-Thiện-Nhẫn”, bên trong những bài giảng còn có chiêu trò lừa gạt, tẩy não người tu luyện, khiến họ rơi vào mê tín dị đoan, tôn thờ giáo chủ của bọn họ là Lý Hồng Chí.

Mà đặc biệt, trường phái này có giáo lý rất thù địch với Đảng Cộng sản Trung Quốc, nên mới bị nhà nước Trung Hoa tiến hành đàn áp, dẹp bỏ là vì thế.

Hiện tại, đất nước đang đối mặt nguy nan, tứ bề thọ địch, chắc chắn tên này sẽ đưa người về nước để gây rối, quấy phá.

Nếu bây giờ nhà nước đưa ra chỉ thị ép buộc người dân phải tham gia quân ngũ, ắt sẽ khiến lòng dân nguội lạnh. Với điểm bất lợi này, nếu đám phản quốc thêm một mồi lửa nữa, chắc chắn ngày diệt vong của Cộng hòa Nhân dân Trung Hoa cũng không còn xa.

Nhưng nếu không chiêu binh thì lấy đâu ra binh lực để chống lại giặc ngoại? Cần nhớ rằng, hiện tại họ không phải chống lại một đế quốc bình thường, mà là cả thế giới gồm các cường quốc khác nhau.

Tuy có một số cường quốc liên minh với Mỹ đứng trung lập, không giúp đỡ bên nào. Nhưng chỉ riêng Nga, Nhật, Mỹ và Ấn Độ thôi cũng đủ khiến Trung Quốc đau đầu ứng chiến rồi.

Nếu không nghĩ ra một chiến lược chu toàn, e rằng họ khó lòng thắng được cuộc chiến này!

Vị Chủ tịch đảo mắt nhìn quanh, thấy thần sắc mọi người tối sầm lại, lộ rõ vẻ lo lắng, liền không kìm được mà phá lên cười ha hả.

“Haha... các vị không cần lo. Chúng ta vẫn còn một lá bài tẩy...”

Các vị đang chìm trong sự lo lắng bỗng nghe thấy tiếng cười lớn của Chủ tịch mình liền không khỏi khó hiểu mà đưa mắt nhìn sang. Trên đầu họ như hiện lên ba dấu hỏi chấm lớn.

Trong lúc nguy cấp như vậy mà Chủ tịch vẫn còn tâm trạng cười, lại còn nói đến “lá bài tẩy” nào? Hiện tại, thế cục của họ đang ở mức yếu kém đáng thương, làm sao có thể xoay chuyển được chiến cuộc bại trận?

Vũ khí hạt nhân họ cũng có, nhưng chắc chắn không thể sử dụng. Bởi khi họ sử dụng, kiểu gì thì kiểu, bên phía Nga hoặc các nước đế quốc đang sở hữu vũ khí nguyên tử cũng sẽ bắn m��t quả sang đây. Dù họ có đánh bại được Mỹ, cũng sẽ ngay lập tức trở thành bình địa nếu dám sử dụng loại vũ khí vô nhân đạo này.

Vậy nên, ý tưởng “gửi tặng nước bạn một quả bom nguyên tử” là bất khả thi.

“Ý ngài là gì...?” Đại tướng Tô Trung nghi hoặc nhìn về phía Chủ tịch.

“Mời các vị xem cái này...” Vị Chủ tịch chỉ khẽ mỉm cười, đưa tay cầm lấy điều khiển trên bàn ấn vài nút, tấm màn chiếu phía đối diện lập tức hiện hình.

Các vị tò mò, dõi mắt nhìn. Họ muốn biết “lá bài tẩy” mà Chủ tịch nhắc tới là thứ gì.

Trên tấm màn chiếu, họ thấy một đoạn video huấn luyện của các binh sĩ tại ngũ.

Lúc đầu xem, họ cảm thấy khá nhàm chán, bởi đoạn đầu video chủ yếu là quy trình huấn luyện bình thường của binh sĩ. Nhưng càng về sau, họ lại càng kinh ngạc. Kinh ngạc đến mức há hốc mồm, không khép lại được.

Bởi thứ họ đang xem không phải là video về những nhân loại bình thường. Tất cả binh sĩ trong video đó đều là siêu nhân.

Đúng vậy, là siêu nhân. Một loại người mà thực tế không hề tồn t���i.

“Đó là Mãnh Hổ quân, do đích thân ta đề cử và sáng lập.

Hầu hết những người trong binh đoàn này đều đã được tiêm một loại huyết thanh do các nhà khoa học tại khu căn cứ phía tây nghiên cứu.

Loại huyết thanh này chính là một sản phẩm siêu việt, đi trước thời đại...”

Vị Chủ tịch khẽ nhếch mép, hướng về phía các vị bên dưới giải thích.

“Loại huyết thanh này được nghiên cứu dựa trên hai dòng huyết thanh được cất giấu bên trong con tàu. Vì chúng tồn tại dựa trên mã gen của một loài kỳ lạ, không phù hợp với cơ thể con người, nên không thể tiêm trực tiếp.

Cũng may, các nhà khoa học của chúng ta đã thành công nghiên cứu, dựa vào nguyên lý của nguyên mẫu, chiết xuất ra một lượng nhỏ, từ đó chế tạo ra nhiều loại huyết thanh cấp thấp.

Vì bên trong loại huyết thanh này cần có một loại mã gen khác, nhưng vì mã gen của nguyên mẫu quá kỳ lạ, các nhà khoa học không thể giải mã, nên đã thay thế bằng mã gen của loài hổ.

Cuối cùng, ông trời đã không phụ lòng người, các nhà khoa học tài ba của chúng ta cũng đã thành công nghiên cứu ra loại huyết thanh này, và đặt tên nó là Huyết Thanh Mãnh Hổ.”

“Những người được tiêm Huyết Thanh Mãnh Hổ không chỉ có sức mạnh vượt trội, mà thể lực lẫn sự nhạy bén của chúa sơn lâm cũng được tích hợp vào trong gen của họ. Uy mãnh và hung hãn...”

Dưới sự giải thích cặn kẽ của vị Chủ tịch, các vị đại tướng cao cấp há hốc mồm kinh ngạc, chăm chú nhìn vào tấm màn chiếu.

Nhìn những binh sĩ hùng dũng, có sát khí ẩn hiện quanh thân, tựa như những con hổ già đang gầm gừ chờ đợi thời cơ xuất chiến, các vị đại tướng không khỏi xuýt xoa.

Ngoài khí thế oai hùng, những binh sĩ này còn có những màn biểu diễn cực kỳ bắt mắt, bao gồm vượt chướng ngại vật và thể hiện sức công phá của bản thân.

Mỗi người trong binh đoàn Mãnh Hổ đều có thể chạy nước rút trong 30 phút, nhảy cao lên tới 3 mét là chuyện bình thường, thậm chí có người còn có thể chạm mốc 5 mét.

Tốc độ di chuyển cũng rất nhanh. Với người thường, tốc độ cao nhất chỉ khoảng 17-23km/h, đó là ở vận động viên chuyên nghiệp. Còn với các binh sĩ Mãnh Hổ quân, tốc độ của họ có thể lên tới 49-65km/h. Đủ để thấy binh đoàn này đáng sợ đến mức nào.

Đấy là còn chưa kể đến sức công phá của từng thành viên. Mỗi cú đấm của họ đều có thể đạt hơn 700 cân, mạnh hơn Mike Tyson rất nhiều. Nếu cận chiến, chắc chắn chỉ với một đòn, địch nhân sẽ bị hạ gục.

Binh đoàn Mãnh Hổ này... mạnh đến phi thường...

Các vị đại tướng ngồi trong phòng họp đưa mắt nhìn nhau gật đầu, trong ánh mắt họ ánh lên vẻ tự tin và phấn khích.

“Có binh đoàn này tham gia, chúng ta chắc thắng!” Một vị đại tướng cười híp mắt, nhìn về phía các đồng nghiệp.

“Chưa hết đâu...” Nhân lúc các vị đại tướng còn đang phấn khích, vị Chủ tịch Trung Hoa lại tiếp tục tung ra một tin chấn động. “Ngoài Mãnh Hổ quân, chúng ta còn có Thần Ưng!”

Những người ngồi trong phòng đều nghi hoặc nhìn nhau, chờ đợi lời giải thích.

Không để những ánh mắt tò mò chờ lâu, vị Chủ tịch liền ngay lập tức trình bày cặn kẽ.

“Thần Ưng quân là nhóm binh sĩ được tiêm huyết thanh có mã gen của chim đại bàng. Khác với Mãnh Hổ quân, binh sĩ này không được tăng cường quá nhiều về mặt sức mạnh, nhưng khả năng nhìn xa lại được cải thiện đáng kể.

Với khoảng cách lên đến 5 nghìn mét, họ có thể thấy rõ ràng mục tiêu.

Dùng Thần Ưng quân cho bên trinh sát và bắn tỉa, chúng ta đã có một đội quân có khả năng tiêu diệt đ��ch từ xa một cách hiệu quả...”

Thông thường khi đấu súng, phạm vi hiệu quả đa phần chỉ khoảng vài trăm mét, bởi khi xa hơn phạm vi đó, tầm mắt người khó có thể thấy rõ mục tiêu để tiến hành tấn công. Chính vì vậy mới có những loại súng trường phục vụ cho các xạ thủ chuyên nghiệp ra đời.

Tuy vậy, khoảng cách cũng chỉ giới hạn ở mức 2700 mét. Còn với Thần Ưng quân lại khác, với tầm nhìn có thể lên tới 5 nghìn mét, họ có thể dễ dàng tiêu diệt địch nhân nhanh gọn từ khoảng cách cực xa mà không cần liều mình lại gần.

Các vị đại tướng đến giờ phút này đã không còn gì để nói, tất cả đều ngập tràn vui sướng hân hoan.

Tuyệt vời! Với sự có mặt của hai binh đoàn này, chúng ta còn sợ gì đám cường quốc!? Một chọi một, hai chọi hai, chúng ta sẽ quét sạch lũ ngoại xâm!

“Vậy chúng ta sẽ làm gì tiếp theo, thưa Chủ tịch?” Một vị đại tướng béo tròn, ngồi cạnh Đại tướng Tô Trung, giơ tay xin phát biểu.

“Cho người phát tán video của Mãnh Hổ quân ra ngoài, để nhân dân được chứng kiến điều kỳ diệu này!” Vị Chủ t��ch mỉm cười, nhìn về phía các đại tướng đang ngồi xung quanh.

“Không được, thưa Chủ tịch! Nếu phát tán video về Mãnh Hổ quân ra ngoài, chắc chắn nội gián sẽ biết, thông tin rò rỉ, các cường quốc cũng sẽ cảnh giác chúng ta hơn...” Đại tướng Tô Trung lo lắng đứng dậy, giọng nói đầy đanh thép muốn ngăn cản ý định của Chủ tịch.

“Haha, điều này ta biết chứ! Nhưng ta buộc phải làm vậy...” Vị Chủ tịch bật cười ha hả. “Ta còn sợ... bọn chúng không biết đến sự tồn tại của Mãnh Hổ quân cơ!”

Các vị đại tướng nghi hoặc nhìn nhau, thực không biết vị Chủ tịch này đang toan tính điều gì.

“Ta hỏi các vị, nếu các vị là những cường quốc đó, khi biết bên ta sở hữu một nhóm tân nhân loại, thì các vị sẽ làm gì!?”

“À... chúng tôi sẽ tìm cách bắt giữ lính Mãnh Hổ quân về nghiên cứu, đẩy nhanh tốc độ tấn công nhằm chiếm đoạt những công trình nghiên cứu mà ngài đang sở hữu...”

“Tốt! Nếu các vị có ý định như vậy, thì vũ khí hủy diệt như đầu đạn hạt nhân... các vị có tính sử dụng không?” Vị Chủ tịch híp mắt lại, thích thú nhìn các vị.

Các vị lắc đầu nguầy nguậy. “Không, nếu đánh bom, tất cả tài liệu đều sẽ mất hết. Đến lúc đó, mọi công sức đã bỏ ra từ trước đều sẽ thành công cốc... À, tôi hiểu rồi! Có phải ngài đang dùng dương mưu!?”

Vị Chủ tịch gật đầu nói. “Đúng vậy, ngoài việc muốn phô trương cho kẻ địch, ngăn chúng tấn công ta bằng đầu đạn hạt nhân. Ta còn muốn dùng thông tin này để thu nạp thêm binh sĩ...

Nhân loại là sinh vật có lòng tham, luôn muốn sở hữu tiền tài, danh vọng và sức mạnh.

Chỉ cần cho những người dân một chút hứa hẹn, trao cho họ sức mạnh để kiếm tiền và công danh, ắt chúng sẽ vì ta mà liều mình!”

“Được rồi, giờ thì chúng ta sẽ chuyển sang kế hoạch tác chiến...”

Các vị gật đầu lia lịa, vội vàng đứng dậy trình bày quan điểm cùng ý tưởng của bản thân về kế hoạch tác chiến... vân vân và mây mây...

Phòng họp lúc đầu tràn đầy sự u ám, thâm trầm, giờ đã trở nên nhộn nhịp, sôi nổi hơn không ít.

Bản quyền nội dung này thuộc về truyen.free, nghiêm cấm sao chép dư��i mọi hình thức.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free