(Đã dịch) Sáng Thế Chi Chủ - Chương 331: mưa rào trước bão giông.
Ngày 5 tháng 8, một cơn mưa phùn đổ xuống Arunachal Pradesh, trút những hạt nặng trĩu lên khu căn cứ quân sự.
Như mọi khi, tại khu căn cứ quân sự này, chỉ lác đác vài binh sĩ làm nhiệm vụ gác trực, tuần tra là phải dầm mình dưới mưa gió. Còn lại, tất cả đều được huấn luyện cường độ cao dưới tầng hầm.
Thế nhưng, hôm nay lại hoàn toàn khác. Các binh sĩ không cần rèn luyện, tất cả đều được tập hợp ngay ngắn trên mặt đất. Dù những hạt mưa lộp độp rơi trên khuôn mặt, họ vẫn đứng thẳng nghiêm trang, không hề chớp mắt.
Trong đó có Thắng.
Khoảng đất rộng lớn trong khu quân sự chật kín người. Số lượng binh sĩ lên đến cả triệu người, chủ yếu là quân nhân đến từ các nước đế quốc đồng minh.
Trong số đó, Mỹ chiếm tới 20% binh sĩ, Ấn Độ 35%, cùng với một số nước khác chiếm tỷ lệ nhỏ lẻ, không đáng kể. Tổng số binh sĩ của các đế quốc gộp lại chiếm đến 70%. 30% còn lại là các thế lực ngầm, tham gia với danh nghĩa lính đánh thuê.
Đó là số lượng binh sĩ hiện tại của khu căn cứ Arunachal Pradesh. Trong khi đó, số lượng binh sĩ của Nga hay các nước phương Đông đang muốn tấn công Trung Quốc cũng không hề ít. Ước tính sơ bộ cũng phải lên đến hàng chục vạn người. Không thể xem thường.
Lần này, việc tập kết binh sĩ tại sân huấn luyện nhằm mục đích duyệt binh, chuẩn bị tiến vào lãnh thổ Trung Hoa và phát động tấn công.
Họ dự tính đến giữa tháng 8 mới khởi binh, bởi hiện tại vẫn còn nhiều nước đồng minh chưa gửi binh sĩ đến hỗ trợ.
Những người đứng đầu Nhà Trắng cũng không phải kẻ ngu ngốc. Họ biết rõ những đồng minh kia đang muốn Hoa Kỳ đi trước dò mìn, chấp nhận hy sinh.
Một quốc gia đang phát triển như Trung Quốc không thể tự nhiên dám một mình đương đầu với cả thế giới. Bên trong chắc chắn có ẩn tình. Hẳn là đối phương đã phát minh ra thứ gì đó khá đáng sợ, nên mới không lo lắng khi bị các nước đế quốc đồng loạt tấn công.
Sợ Hoa Kỳ thất thế và Trung Quốc lên ngôi, nên một số cường quốc ậm ừ, chần chừ mãi không chịu gửi quân qua. Để tránh sau này khi Trung Quốc chiếm ưu thế, họ vẫn còn chút mặt mũi để qua lại nịnh nọt.
Dù biết rõ những đồng minh này xảo quyệt, chỉ chực chờ mình thua trận là sẽ quay sang nịnh bợ địch nhân, nên các cấp cao của Hoa Kỳ vẫn chưa dám ra tay tấn công Trung Quốc. Ấn Độ thấy vậy cũng án binh bất động.
Thế nhưng, Nga và Nhật Bản đều không thể chờ đợi thêm. Họ đã âm thầm điều quân tấn công.
Nga đã xuyên qua Mông Cổ, đánh thẳng vào Tân Cương, khiến nhiều binh sĩ Trung Quốc thiệt mạng.
Nhật Bản nắm bắt tin tức rất nhanh. Ngay khi biết Nga tấn công, họ đã liên hệ với Hàn Quốc, muốn thuê một lượng lớn lính đánh thuê để tham gia chiến đấu.
Đây là bước ngoặt của đất nước họ, việc có thể thoát khỏi bàn tay Hoa Kỳ hay không sẽ nằm ở cuộc tấn công này.
Nếu họ có thể cướp được tài liệu nghiên cứu về con tàu kỳ lạ của nhóm khoa học Trung Quốc, chắc chắn họ có thể dựa vào đó để nghiên cứu ra đủ loại vũ khí đáng sợ. Đến khi đó, họ đâu cần phải sợ những người của Hoa Kỳ nữa!
Nhật Bản và Hàn Quốc liên minh, đem quân đánh thẳng vào Giang Tô của Trung Quốc.
Trung Quốc rơi vào thế gọng kìm từ hai phía: phía bắc có Nga, phía đông có Nhật và Hàn.
Tuy vậy, người đứng đầu Trung Hoa vẫn không hề nao núng. Vị lãnh đạo này vẫn bình tĩnh ngồi tại biệt phủ của mình, chỉ đạo các đại tướng ra trận.
Trung Quốc vốn đông dân, khoa học kỹ thuật cũng phát triển cực thịnh, không kém cạnh các cường quốc như Mỹ. Ngay cả khi bị Nga và Nhật tấn công, Chủ tịch Trung Hoa vẫn bình tĩnh đưa ra sách lược đánh trả.
Cuối cùng, Trung Quốc cũng thành công ngăn cản Nga tiến vào Tân Cương, giữ chân họ tại Mông Cổ.
Còn Hàn Quốc và Nhật Bản thì bị đánh cho tơi bời, phải rút khỏi Giang Tô.
Nhật Bản và Hàn Quốc cay cú, không ngờ Trung Quốc lại giấu nhiều vũ khí tân tiến đến vậy. Biết rằng mạnh mẽ tấn công cũng khó thắng, họ liền báo cáo với Hoa Kỳ rằng Nga đang tấn công Trung Quốc, và nếu quân đồng minh tấn công, họ sẽ phụ trách tấn công biên giới phía đông của Trung Quốc, tạo điều kiện cho quân đồng minh tiến vào nội bộ Trung Hoa.
Nếu đã không thể tự mình hưởng lợi, vậy thì đành quay mặt tiếp tục làm kẻ theo đuôi cho Mỹ.
Hoa Kỳ nhận được tin, liền cuống cuồng tập trung binh lực và tiến hành duyệt binh.
Mỹ và Nga đã đối đầu không biết bao năm tháng; nay thấy đối thủ lớn nhăm nhe muốn chiếm một miếng bánh lớn, liền không kìm được lòng mà quyết định hành động.
Thế nên mới có cảnh bất chấp trời mưa, vẫn tập trung toàn bộ binh sĩ tại sân huấn luyện để thực hiện một bài diễn thuyết.
Vì bản thân chỉ là một lính đánh thuê, không thuộc hàng ngũ sĩ quan cấp cao, nên Thắng cũng như những binh sĩ tầm thường khác, đầu đội mưa lắng nghe đám chỉ huy “chém gió”.
Nào là vì tương lai thế giới, vì nhân dân Trung Hoa, giải phóng đồng loại khỏi tay lũ độc tài Trung Hoa Dân Quốc... và rất nhiều lời lẽ tương tự.
Nói chung, bài diễn thuyết chủ yếu là nói xấu chính quyền Trung Quốc, kể lể những tội ác mà chúng đã gây ra. Lần tấn công Trung Quốc này, mục đích chính là muốn thay trời hành đạo, giải phóng người dân và ban phát dân chủ.
Đám binh sĩ bên dưới nghe xong đều hào hứng hô to, sĩ khí ngút trời.
Thắng, giữa đám đông, chỉ biết lắc đầu nhếch mép khinh bỉ.
Không chỉ có hắn lắc đầu, ngay cả những lính đánh thuê khác cũng cùng một trạng thái khinh bỉ như vậy.
Họ không phải là quân nhân chính quy, nên đầu óc khá minh mẫn, không dễ dàng bị tẩy não như đám binh sĩ ở đây.
Lần này tham gia, họ chủ yếu vì tiền.
Có tiền thì họ mới bán mạng, không tiền thì họ sẵn sàng rút lui không chút do dự. Do đó, tư tưởng của họ thoáng lắm, không đần độn như đám binh sĩ ngu ngốc xung quanh.
“Trong trận chiến này, chúng ta sẽ chia thành hai binh đoàn: một binh đoàn trinh sát và một binh đoàn tấn công trực diện...
Binh đoàn trinh sát sẽ do Trung tướng Gurkiran chỉ huy, tham gia chủ yếu là lính đánh thuê.
Còn binh đoàn tấn công trực diện sẽ do tôi cùng các chỉ huy đồng minh trực tiếp chỉ đạo. Các binh sĩ tham gia đều là quân nhân của các nước...”
Trong lúc vị Đại tướng người Mỹ đang thao thao bất tuyệt, phân chia nhân lực và phổ biến mục tiêu, thì bên dưới khán đài, nơi đám lính đánh thuê đang đứng, bỗng có một kẻ há mồm hô hào.
“Tại sao quân đội của các ngươi lại được trở thành quân chủ lực, còn chúng ta lại phải làm đám chuột nhắt giúp các ngươi dò thám tin tức!?”
Tất cả mọi ánh mắt tại hiện trường đều đổ dồn về phía tên lính đánh thuê đó.
Đám binh sĩ quân đồng minh nhíu mày nhìn chằm chằm, còn đám lính đánh thuê thì đồng cảm, thở dài thay cho đối phương.
Tất cả những quyết định này đều đã được sắp xếp từ trước. Những kẻ đế quốc này đang muốn đẩy họ vào hố lửa để hy sinh, giúp binh đoàn tấn công trực diện mở đường, giảm bớt thương vong.
Điều này họ đều biết, chỉ là nhiệm vụ đã nhận, không thể làm tr��i mệnh lệnh mà thôi. Bởi tiền cọc họ đã nhận, cũng tiêu không còn một mống, bảo rời đi thì không thể nào.
Việc tên lính đánh thuê kia gào mồm than vãn cũng chẳng có tác dụng gì, bởi nhiệm vụ đã nhận, khó mà hủy bỏ được.
“Haha, người anh em này không biết gì rồi. Việc trinh sát không hề nguy hiểm, mọi người chỉ cần do thám được tình hình địch, rồi báo cáo cho binh đoàn chủ lực là được.”
Phần chiến đấu và hy sinh, chúng tôi sẽ lao lên trước!”
Vị Đại tướng người Mỹ híp mắt lại, nhìn chằm chằm tên lính đánh thuê đó. Một luồng uy áp vô hình tỏa ra, đè ép lên đám lính đánh thuê.
Quả không hổ danh là Đại tướng của một đế quốc nhất nhì thế giới. Chỉ với chút uy áp đó, đã khiến đám sát thủ trong số lính đánh thuê phải kinh hãi, run rẩy đến toát mồ hôi lạnh.
Ngoại trừ Thắng vẫn ung dung, đám người xung quanh đã sợ hãi đến mức không dám ngẩng đầu. Ngay cả kẻ mới to mồm vừa rồi, cũng sợ đến cúi gằm mặt xuống đất.
Hừ! Trinh sát mà không nguy hiểm ư? Nếu là ngày xưa thì còn đỡ, khi vũ khí còn ở mức hạn chế. Còn hiện tại, vũ khí đã phát triển vượt bậc so với trước đây. Chỉ cần bản thân lọt vào tầm ngắm của súng ống, chắc chắn cả người sẽ trở thành một tổ ong di động. Cần nhớ rằng, thời kỳ này vũ khí UAV cũng đã được nghiên cứu và chế tạo thành công, nên việc dùng người trinh sát càng thêm khó khăn.
Lần này để họ tiến vào lãnh thổ Trung Quốc, khác nào dâng đầu người cho đối phương!?
Thắng nhíu mày suy nghĩ, tuy có chút không vui nhưng đành chấp nhận. Bởi hiện tại là thời điểm phù hợp để hắn lấy thân phận lính đánh thuê, tiến vào lãnh thổ Trung Quốc mà không bị nghi ngờ.
Chỉ cần thành công lọt qua đám binh sĩ, cắt đuôi những đồng nghiệp này, hắn sẽ ngoan ngoãn đào hầm, chui xuống dưới an tĩnh chờ thời cơ chín muồi, chỉ cần bên trên khai hỏa. Hắn sẽ làm ngư ông đắc lợi dưới lòng đất.
Đến lúc đó, không cần phải tham gia vào cuộc chiến hỗn loạn, chỉ cần ngồi chơi uống cà phê mà thôi.
Còn việc cướp lọ huyết thanh, phá hủy con tàu... thì để sau. Việc trước mắt là thôn phệ linh hồn để đề thăng các hành tinh bên trong thức hải trước đã....
Thấy đám lính đánh thuê run rẩy, không dám hó hé nửa lời, Vị Đại tướng Mỹ hừ nhẹ một tiếng, không thèm để ý, lại tiếp tục thuyết giảng.
Phải hơn một tiếng đồng hồ sau, khi bầu trời ngày càng u tối, không gian cũng trở nên xám xịt bởi trận mưa rào, Vị Đại tướng người Mỹ mới kết thúc diễn thuyết, ra lệnh cho Trung tướng Gurkiran chuẩn bị xuất quân.
Gurkiran vốn là người Ấn Độ, là một Trung tướng trẻ tuổi, lại là nhân tài hiếm có của đất nước này.
Lần này, ngoài việc muốn dùng lính đánh thuê để bào mòn tuyến phòng thủ của Trung Quốc, các chỉ huy Hoa Kỳ còn muốn để vị Trung tướng trẻ tuổi này hy sinh trên sa trường.
Một vị tướng trẻ tuổi và tài giỏi như vậy, để lại ắt sẽ trở thành hiểm họa cho chúng. Nên nhân cơ hội này, họ giao cho ông ta một chi đội quân để tiến hành trinh sát.
Với thời đại vũ khí UAV đã có thể hoạt động, thì việc dùng nhân lực để tiến hành trinh sát không khác nào một hành động ngu xuẩn.
Nhưng vì cấp trên đã giao phó, Gurkiran chỉ có thể nhận mệnh dù biết việc đó sẽ nguy hiểm đến tính mạng.
Ấn Độ lúc đầu cũng khá do dự, nhưng vì không muốn mất lòng các đế quốc đồng minh, nên chỉ có thể gật đầu đồng ý.
Trong trận chiến này, nếu lấy được toàn bộ dữ liệu nghiên cứu của người Trung Hoa thì họ sẽ lời lớn. Đánh đổi một Trung tướng trẻ tuổi để lấy sự giàu mạnh cho đất nước là rất đáng...
Dưới cơn mưa rào rả rích, Trung tướng Gurkiran dẫn theo binh đoàn trinh sát rời khu căn cứ quân sự Arunachal Pradesh, ẩn mình vào trong làn mưa u ám.
Gurkiran quả thực là một người thông minh. Thay vì tổ chức một nhóm lớn để trinh sát, y lại cho binh đoàn trinh sát tách ra thành nhiều tiểu đội nhỏ, mỗi tiểu đội có ba người hoạt động. Bắt đầu vượt qua biên giới, các tiểu đội sẽ phân tán ra các vùng khác để tiến hành thám thính.
Vì mải đánh với Nga tại Mông Cổ, đề phòng Nhật Bản và Hàn Quốc tại Sơn Đông và Giang Tô, nên Trung Quốc đã rút quân tại biên giới Trung – Ấn về Thanh Hải cố thủ.
Nhờ vậy mà các nhóm trinh sát nhỏ đã thành công tiến vào biên giới Trung Hoa, ẩn mình trong các tỉnh thành của Trung Quốc thuộc Tây Tạng.
Quyền sở hữu bản dịch này thuộc về truyen.free.