Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Sáng Thế Chi Chủ - Chương 327: nhiệm vụ

Thắng về đến phòng trọ đã là sáu giờ tối.

Dù kim đồng hồ đã chỉ sáu giờ tối, bên ngoài trời vẫn còn sáng rực.

Thắng gọi điện cho Ánh báo sẽ về muộn, dặn cô ăn cơm trước, đừng chờ mình.

May mắn thay, Ánh là người khá thoải mái. Cô hoàn toàn tin tưởng cách sống của Thắng nên không dò hỏi hay chất vấn nhiều. Cô chỉ dặn dò anh đi đường cẩn thận, còn ở nhà, cô sẽ chuẩn bị sẵn cơm cho.

Có người vợ vừa hiền lành, đảm đang lại biết quan tâm chồng như vậy khiến Thắng cảm thấy vô cùng sung sướng.

Đấy, chỉ cần các bà bớt cằn nhằn, ít phàn nàn, mè nheo. Cứ làm điểm tựa vững chắc thì thử hỏi đám đàn ông chúng tôi có đi ngoại tình không?!

Thông thường, đàn ông ngoại tình chính là vì vợ lắm lời, chửi chồng như hát hay. Thế nên họ mới ra ngoài tìm kiếm sự chiều chuộng từ những người phụ nữ khác, dẫn đến chuyện ngoại tình.

Nếu các bà mà hiền dịu, biết lúc nào nên nói, lúc nào không. Ủng hộ chồng đi giao lưu, thì chắc chắn gia đình sẽ êm ấm...

Thế mới nói, phận đàn ông hơn nhau ở tấm vợ chẳng sai chút nào!

Phận trai mười hai bến nước, chọn nhầm vợ là hỏng cả một đời!!!

Cúp máy xong, Thắng liền mở chiếc vali để kiểm tra xem bên trong có gì.

Mật khẩu để mở khóa là số hiệu của Sát Lang. Đây là cách thức đám người này thường dùng khi gửi thông tin bí mật, quan trọng cho các thành viên.

Nhờ ký ức của Sát Lang, Thắng cũng hiểu rõ về điều này.

Dựa vào số hiệu mình đã lấy được từ ký ức của Sát Lang, Thắng nhanh chóng mở khóa vali.

Loại vali dùng mật khẩu chuyên dụng này thật tiện lợi. Ngay khi hắn nhập mã số thành công, chiếc vali đang im lìm bỗng bật ngược ra sau, không cần hắn phải động tay vào.

Bên trong là một chiếc đồng hồ và một chiếc điện thoại thông minh đời mới. Hắn không biết là của hãng nào vì phía trên không có nhãn mác.

Chắc hẳn đây là kiệt tác của mấy tên khoa học tại tổng bộ.

Theo như lượng kiến thức hắn có được từ Sát Lang, trong thế lực sát thủ này, ngoài bộ phận nhận nhiệm vụ giết người, còn có những bộ phận hậu cần khác như chế tạo vũ khí hay thay dung đổi dạng mà tên Monkey từng nhắc đến trước đó.

Trong số đó, bộ phận chế tạo vũ khí là nơi Sát Lang ghé qua nhiều nhất. Bởi lẽ, nơi đây không chỉ chế tạo vũ khí mà còn thường xuyên sáng tạo ra đủ loại trang thiết bị kỳ dị.

Chiếc điện thoại cục gạch mà hắn đang cầm cũng là mua từ tổng bộ. Đừng tưởng nó chỉ là cục gạch bình thường, ngoài dùng để nghe gọi, nó còn có thể biến hình thành một kh���u súng lục.

Hắn không vội cầm chiếc đồng hồ lên mà thay vào đó khởi động chiếc điện thoại.

Chắc hẳn mọi thông tin cần thiết đều được lưu trữ trong này...

Ting... ting...

Chiếc smartphone đang tối đen màn hình, theo thao tác khởi động của hắn mà bắt đầu sáng rực. Kèm theo đó là vài tiếng "ting ting" vui tai truyền tới.

“E hèm... chào cậu, Sát Lang...”

Chiếc smartphone vừa lên nguồn, lập tức xuất hiện một người đàn ông mặc vest đen, đầu đeo chiếc mặt nạ cùng màu, đứng trong màn hình hướng về phía Thắng chào hỏi.

Thấy vậy, hắn đang định giả giọng Sát Lang để chào lại đối phương, tránh bị phát hiện giả mạo thì người trong màn hình đã cướp lời, nói tiếp.

“Khi cậu thấy tôi chào hỏi, chắc hẳn là đã nhận được hàng mà chúng tôi giao rồi, phải không?! Khoan đã, cậu không cần trả lời tôi. Bởi vì những gì cậu đang thấy chỉ là hình ảnh tôi đã quay từ trước, sau đó lưu vào chiếc smartphone này rồi gửi cho cậu mà thôi. Nên cậu không cần trả lời, cứ ngồi yên ngay ngắn, nghe tôi độc thoại là được!”

Nghe vậy, Thắng cũng yên tâm phần nào. Dù sao đối phương cũng dùng phương thức ngoại tuyến (offline) để giao nhiệm vụ cho hắn, không phải người thật. Như vậy, hắn cũng đỡ bị lộ mánh khóe của mình.

Người đàn ông mặc vest trong điện thoại lại tiếp tục nói.

“Tôi là Boss, người điều hành toàn bộ hệ thống sát thủ. Bình thường, nhiệm vụ sẽ do thư ký của tôi bàn giao cho mọi người, sau đó cung cấp thông tin và các thứ... Nhưng lần này khác, nhiệm vụ của các cậu có chút đặc biệt...”

Boss hơi nghiêng người về phía trước, dán sát mặt vào màn hình điện thoại.

“Ngoài việc tham gia cùng đám lính Hoa Kỳ, xâm nhập vào nội địa Trung Quốc, tôi muốn cậu tiến vào khu căn cứ khoa học ở Tân Cương, từ phòng thí nghiệm lấy về tổng bộ thứ này...”

Boss lôi ra một tấm ảnh, bên trong là một lọ huyết thanh màu xanh lam.

“Nếu được, thì hãy lấy luôn toàn bộ tư liệu thí nghiệm trong căn cứ đó về. Tiền thưởng sẽ càng tăng lên nếu cậu mang được chúng về!”

Nhìn tấm ảnh, Thắng nghi hoặc không biết đó là thứ gì mà lại khiến Boss của tổng bộ phải đích thân ra mặt bàn giao.

Tuy không biết rõ vật này là gì, nhưng hắn dám chắc rằng đám người tại Nhà Trắng cùng các thế lực khác đều đang phát điên vì cái thứ xanh xanh này.

Chỉ một lọ thuốc mà có thể dẫn tới chiến tranh thế giới, khiến các thế lực lớn điên cuồng, thực sự khiến hắn tò mò.

“Ngoài những thứ đồ này phải mang về, cậu còn phải phá hủy con tàu kỳ lạ này!”

Boss lại cho Thắng xem ảnh về một con tàu.

Không ai quen thuộc con tàu này hơn hắn. Vừa nhìn, hắn đã ngay lập tức nhận ra: đây chính là tàu thời gian, con tàu do chính hắn cùng cô gái kỳ lạ từng cứu mình lái về.

Nếu là lúc đầu, hắn chắc chắn sẽ không có ý định phá hủy thứ đồ chơi này, bởi hắn còn định xuyên thời gian trở lại quá khứ để tu luyện cơ mà.

Nhưng sau khi nói chuyện yêu đương với Ánh, hắn đã quyết định ở lại thế giới này. Vừa để bảo vệ người mình yêu, vừa giúp nhân loại ngăn chặn tận thế.

Theo như lượng ký ức mơ hồ, nửa thật nửa giả trong đầu hắn, nguyên nhân gây ra dịch bệnh chính là một lọ huyết thanh.

Lúc đầu, khi thấy lọ huyết thanh mà Boss cho xem ảnh, hắn còn không biết nó là thứ gì. Nhưng lúc này đây, não hắn hoạt động, liên kết các sự kiện với nhau, và hắn liền xác định được cái thứ xanh xanh kia chắc hẳn có liên quan đến tận thế sắp xảy ra.

Chỉ cần hắn, trước khi phá hủy con tàu, mang theo lọ huyết thanh đó rời đi, thì sợ gì tận thế giáng xuống!

Hắn cũng có thể lựa chọn không phá hủy con tàu. Nhưng dù sao con tàu này cũng mang theo khoa học kỹ thuật tiên tiến, nếu để chúng rơi vào tay bọn đế quốc, Việt Nam chưa chắc đã có được lợi ích gì.

Bởi bọn đế quốc tâm địa rất độc, biết đâu sau khi nghiên cứu thành công khoa học tiên tiến từ con tàu, khai mở ra nhiều vũ khí có thể phá hủy bầu trời, rồi lại đem đi ban phát "dân chủ" thì sao?

Trong khi đó, Việt Nam là nước giàu tài nguyên, bọn chúng không sớm thì muộn cũng sẽ chiếm làm thuộc địa.

Để tránh những bất lợi, hắn quyết định vẫn sẽ đồng ý phá hủy con tàu.

Tao không ăn được thì bọn mày cũng đừng hòng kiếm chác được của ngon!

“Được rồi, nhiệm vụ chỉ có vậy... Mọi thông tin, địa điểm và tuyến đường... chúng tôi đã lưu vào trong chiếc đồng hồ. Cậu chỉ cần khởi động nó, thực hiện các thao tác... là nó sẽ hiển thị thông tin cậu cần. Cuối cùng, chúc cậu may mắn, cố gắng hoàn thành nhiệm vụ để về nhận thưởng!”

Nói xong, chiếc điện thoại liền ngay lập tức tắt ngúm, tối đen một màu.

Thắng còn chưa kịp quẳng chiếc điện thoại đi thì màn hình đã lại phát sáng.

Tưởng rằng lại có thông tin gì quan trọng, hắn liền giữ chiếc điện thoại trong tay, thần sắc nghiêm túc nhìn chằm chằm.

“Quên mất, cậu mau vứt chiếc smartphone này đi! Vừa rồi tôi mải nói nên quên không nhắc nhở. Sau khi tắt máy, nó sẽ kích hoạt tự hủy. Vừa rồi đã qua một giây, cậu mau vứt nó đi nhanh lên! Bởi vì hai giây là nó nổ đấy!”

Nghe vậy, Thắng liền chấn động, vội vàng quẳng chiếc điện thoại ra xa. Cùng lúc đó, trong căn phòng cũng phát ra một vụ nổ kinh thiên động địa.

Oàng!!!

“Vãi cả đái!” Thắng sợ hãi vuốt trán.

May mà hắn kịp phản ứng, không thì giờ trên đầu hắn đã thành cúc vạn thọ rồi.

���Con mẹ nó, thù này ông nhớ kỹ! Chờ đấy, Boss. Tao sẽ đá chết mẹ mày!”

Thắng tức giận gầm lên, vứt lại đống đồ ngổn ngang đã bị cháy đen dưới đất, nhanh chóng rời khỏi phòng trọ.

Tại một căn biệt thự khang trang ở New York, một người đàn ông đẹp trai đang dùng dĩa ăn bữa sáng.

Bỗng nhiên, người này hắt xì một cái, nghi hoặc nhìn về phía người quản gia bên cạnh.

“Bernard, thời tiết thay đổi thật nhanh... khiến ta bị cảm cúm rồi.”

Người quản gia tên Bernard liền hơi khom người. “Cậu chủ cứ dùng cơm, để tôi đi lấy thuốc.”

“Được rồi, làm phiền ông, Bernard.”

Người đàn ông gật đầu, nhẹ nhàng dùng dĩa cắt nhỏ từng miếng bít tết, cho vào miệng nhâm nhi.

Đôi mắt hắn nhắm lại, như đang hưởng thụ món ăn ngon trước mặt.

Mọi quyền chuyển ngữ của đoạn truyện này đều thuộc về truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free