Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Sáng Thế Chi Chủ - Chương 325: Tổng bộ sát thủ liên lạc!

“Reng... reng... reng...”

Đang miên man suy nghĩ, bỗng một tràng chuông điện thoại vang lên, kéo Thắng về với thực tại.

Hắn đưa tay vào túi quần, lôi ra một chiếc Nokia “cục gạch” đời cũ.

“Alo!”

Hắn hạ giọng, lạnh lùng nhấc máy.

“Sát Lang, Tổng bộ triệu tập. Mau trở lại New York!” – Một giọng nữ trầm thấp, lạnh lẽo vang lên từ đầu dây bên kia.

“Đến rồi! Nước Mỹ chuẩn bị ra tay rồi!” – Thắng thầm nghĩ, trong mắt hắn lóe lên vài tia sáng.

Chiếc điện thoại Thắng đang cầm trên tay là của tên sát thủ hắn vừa tiêu diệt.

Sau khi hạ gục tên sát thủ đó, hắn đã thu giữ toàn bộ vật dụng cá nhân và tài sản của đối phương. Ngoài chiếc điện thoại cũ kỹ này, còn có một chiếc ví đựng đủ loại giấy tờ tùy thân cùng một tấm thẻ đen hình khẩu súng kỳ dị.

Sau này, khi đã thôn phệ hoàn toàn tên sát thủ kia, hắn mới biết tấm thẻ này là minh chứng cho thân phận sát thủ, còn chiếc điện thoại cổ lỗ sĩ kia chính là phương tiện dùng để liên lạc với tổ chức.

Suốt mấy ngày qua, hắn luôn ôm khư khư chiếc “cục gạch” này bên người, chủ yếu là để đợi người của Tổng bộ gọi tới.

Hắn hơi híp mắt lại, lạnh giọng trả lời: “Hiện tại không được, bây giờ tôi vẫn đang ở Việt Nam...”

“Anh chưa giết được Hắc Dạ Xoa sao?! Nếu thế thì thôi... mọi kế hoạch ám sát Hắc Dạ Xoa hãy tạm dừng. Ưu tiên hàng đầu lúc này là tham gia nhiệm vụ do Nhà Trắng giao phó.

Lát nữa anh gửi vị trí cho tôi, tôi sẽ gửi đồ đến cho anh. Bên trong có thư giới thiệu và địa điểm của cơ sở ở Việt Nam.

Sau khi nhận được đồ, hãy tới cơ sở gần nhất để tập kết. Chuẩn bị làm nhiệm vụ!”

Thanh âm trầm thấp, lạnh lẽo truyền qua chiếc điện thoại.

Dù không đứng đối diện nói chuyện với đối phương, chỉ thông qua thiết bị liên lạc, Thắng vẫn có thể cảm nhận được sự lạnh lẽo từ giọng nói của cô ả.

“Được rồi! Lát nữa tôi sẽ gửi cho cô vị trí nhận đồ!” – Thắng gật đầu trả lời. Sau khi xác định bên kia không còn gì để bàn giao, hắn liền tiện tay tắt máy.

Nhìn chăm chú vào chiếc điện thoại trên tay, Thắng vô thức lẩm bẩm.

“Hiện tại đã là giữa tháng Bảy, theo lịch trình thì mình phải bay đến nước Mỹ. Cùng đám sát thủ hội họp ở Tổng bộ, nhận nhiệm vụ, rồi mới cùng nhóm người Mỹ tập kết, chuẩn bị chiến đấu.

Nhưng vì mình và tên Sát Lang kia có hình thể khá khác nhau. Tuy đã chiếm được ký ức của đối phương, nhưng nếu bây giờ xuất hiện ở Tổng bộ, ắt sẽ bị những kẻ cấp cao phát hiện.

Để tránh bị nhận diện, chỉ còn cách ở lại đây, giả vờ quên lịch trình thôi!”

“Suốt nửa tháng không thấy bọn họ gọi. Cứ tưởng bọn chúng gạt mình ra khỏi nhiệm vụ rồi chứ? Cũng may, mình vẫn được ưu tiên nhớ đến, giữ lại một suất tham gia...”

“Một cơ sở ở Việt Nam sao...? Bọn sát thủ này cũng cao tay thật đấy. Có thể thâm nhập sâu vào nội bộ Việt Nam, quả thực không thể xem thường...

Đến cả Sát Lang, sát thủ nằm trong top 30 hàng đầu, cũng không hề hay biết về sự tồn tại của cơ sở này gần đây.

Nếu không phải người của tổng bộ nói, mình thực sự không biết... Thế cũng được, những người ở đây đều không ai biết rõ diện mạo, hình thể của Sát Lang, mình lợi dụng điểm này để tiến vào... chắc sẽ không có vấn đề gì chứ!?”

“Thắng! Anh đâu rồi!?” – Ánh ở sân trước cất tiếng gọi lớn, kéo Thắng trở về thực tại.

“Đây, thần đang ở đây. Hoàng hậu mau đến!” – Khác với giọng nói lạnh lùng ban nãy, lần này hắn dùng tông giọng nhẹ nhàng, lại có chút làm nũng, khiến Ánh nghe mà mềm nhũn cả người.

Mỗi lần tên này dùng giọng điệu này, thì y như rằng đêm hôm đó Ánh không được yên thân.

Có vẻ như người yêu nàng có máu M (masochist) trong người, luôn thích chơi trò hoàng hậu và thần dân. Mà mỗi lần như vậy, Hoàng hậu chỉ được chiếm thế thượng phong đúng hiệp đầu, sang hiệp hai là y như rằng nàng lại hóa thành nô tỳ phục vụ chủ nhân.

Tuy khoái cảm thật đấy, nhưng mỗi lần như vậy, nàng không thể tỉnh dậy vào sáng sớm hôm sau. Nên mỗi khi nghe được đối phương gọi với giọng điệu như vậy, nàng liền không kìm được lòng, lại bất giác khép nép sợ hãi.

“Bổn cung hiện tại đã kiệt sức, đêm qua ‘chiến’ suốt 300 hiệp, bổn cung lúc này vẫn còn đau ê ẩm đây này!”

“Hoàng hậu, thần có việc muốn ra ngoài. Hoàng hậu cho thần mượn xe ạ!” – Thắng đứng trước mặt Ánh, ngại ngùng gãi đầu.

Tuy Ánh giờ đã là người phụ nữ của hắn, nhưng chuyện cưới xin còn chưa diễn ra. Tài sản của nàng ta thì vẫn là của nàng ta, muốn mượn thì cũng phải mở lời xin đàng hoàng, không thể tự tiện lấy dùng.

Có thể Ánh sẽ không nói gì, nhưng hắn là người đàng hoàng, hắn không cho phép mình hành xử tự tiện!

Nghe vậy, Ánh liền thở dài một hơi. Cũng may, đối phương không phải là lên cơn, đòi cùng nàng “chiến” 300 hiệp, nếu không mai nàng khó mà rời giường.

“Vậy sao? Thế thì anh cứ lấy mà đi, chìa khóa xe em để ở đầu giường đấy.” – Ánh nhẹ nhàng gật đầu.

Nhìn cô gái vừa xinh đẹp, lại hiền ngoan nết na, không những vậy còn biết cách chiều chuộng người yêu. Hỏi sao Thắng không chết mê chết mệt.

Không kìm được lòng, hắn hơi cúi đầu, cắn nhẹ vào má nàng một cái, rồi nhanh chóng chuồn đi.

Ánh trừng mắt tức giận, nhìn theo bóng lưng khuất dần của Thắng, hậm hực trách móc: “Ở đây nhiều người thế này, lại còn cắn người ta! Tức chết đi được!”

Tuy miệng lẩm bẩm trách móc, nhưng trên khuôn mặt nàng giờ đây đã phủ một tầng hồng phớt nhẹ, khóe môi cong lên khẽ khàng, như đang hạnh phúc với hành động vừa rồi của Thắng.

Nếu để ý kỹ, sẽ thấy trong ánh mắt của nàng có một tình si mê vô bờ bến! Đó là thứ tình yêu si mê đến mức, dẫu có gặp Phật cũng chẳng thể giác ngộ.

Tình yêu của nàng đối với Thắng đã vượt xa sức tưởng tượng của người thường.

Cuộc đời này, nàng chỉ yêu mình hắn thôi!

Thắng liếm môi, tham lam nhấm nháp dư vị ngọt ngào, lại có chút thơm tho từ cú “táp” vừa rồi.

Dù đã là của nhau, nhưng hắn vẫn không thể kìm được lòng. Vừa rồi còn tính bế nàng vào nhà “làm vài hiệp” đây, nhưng vì công việc trên hết, hắn phải gạt bỏ cái khoái lạc đó qua một bên.

“Quả thực là yêu tinh, càng ngày càng mê hoặc!” – Thắng tặc lưỡi, gạt bỏ đi những suy nghĩ tà dâm, nhanh chóng vào phòng tìm chìa khóa xe ở đầu giường.

Sau một hồi lần mò, hắn cuối cùng cũng thấy chiếc chìa khóa.

Mặc tạm một chiếc áo polo, để che thân trần. Quần thì vẫn giữ nguyên, không cần thay. Hắn nhanh chóng ra xe ô tô, khởi động máy, lái xe rời đi.

Những sát thủ ở Tổng bộ đều là kẻ không hề tầm thường, nhất là những kẻ cấp cao, quản lý.

Việc hắn nói chuyện với bọn họ ở căn biệt thự, hẳn là đã bị đối phương thông qua vệ tinh do thám vị trí. Nếu dùng địa chỉ nơi này làm điểm giao nhận, chắc chắn sẽ khiến họ sinh nghi.

Có thể, đối phương sẽ không suy nghĩ nhiều. Nhưng để chắc chắn, hắn vẫn lựa chọn địa điểm khác để liên lạc.

Căn biệt thự là nơi người hắn yêu thương sinh sống, tuy bọn sát thủ có thể sẽ không để ý hay quan tâm, nhưng biết đâu được. Khi hắn ở chiến trường Trung Quốc, tình cờ bọn sát thủ phát hiện Sát Lang chết, nghi ngờ hắn chính là thủ phạm, rồi đem người tới điều tra, phát hiện ra Ánh thì phải làm sao bây giờ!?

Tuy hắn không sợ bọn sát thủ đó, nhưng khi bản thân nhập trận chiến, sẽ không thể ở nhà bảo vệ Ánh.

Thằng nhóc Vỹ tuy đã là cao thủ ngụy linh, sức mạnh ngang tông sư võ học. Nhưng kinh nghiệm chiến đấu, sát tâm vẫn chưa có.

Nếu đối đầu với đám tông sư bình thường, dù không thắng được nhưng cũng không đến mức thua.

Nhưng khi thằng nhóc gặp phải bọn sát thủ thuộc hàng đầu bảng, chắc chắn sẽ thua thiệt. Đấy là còn chưa nói, mấy tên đứng top 1, top 2 trong bảng đều là những ẩn số.

Theo như kiến thức, kinh nghiệm mà Thắng có được từ tên Sát Lang. Từ top 10 trở lên đều là cao thủ tông sư. Đặc biệt là tên top 1, nghe đồn rằng, tên này có thể một quyền phá núi, đánh bay một chiếc xe tải nặng cả tấn.

Với những dữ kiện này, Thắng có thể phán đoán đối phương hẳn là một tên Nhất Đại tông sư.

Không biết thực hư ra sao, nhưng nếu đối phương quả thực là Nhất Đại tông sư thì không thể coi thường.

Theo như hệ thống phân cấp võ học của thế giới này. Thì cấp bậc được chia làm năm cấp bậc. Bao gồm: võ giả, võ sư, đại võ sư, tông sư và cuối cùng là Nhất Đại Tông sư.

Trong đó, võ giả như luyện khí tầng một đến tầng hai. Võ sư như luyện khí tầng ba đến tầng năm. Đại võ sư như tầng sáu đến tầng tám. Tông sư như luyện khí tầng chín đến tầng mười.

Cuối cùng là Nhất Đại tông sư, tương đương một cao thủ Trúc Cơ, một sự tồn tại siêu việt phàm nhân.

Đủ thấy một tên cao thủ Nhất Đại tông sư cũng không phải là một kẻ tầm thường.

Thằng nhóc Vỹ tuy đã là ngụy linh, có thể cùng cao thủ tông sư bình thường đấu tay đôi hàng trăm hiệp. Nhưng nếu thằng nhóc gặp phải tông sư máu lạnh, giết người không gớm tay thì lại khác.

Chắc chắn thằng nhóc sẽ gặp thua thiệt. Có thể không chết, nhưng cũng thua thảm, hoặc tệ hơn... lấy mạng đổi mạng.

Với sát thủ cấp tông sư còn như vậy, nếu thằng nhóc gặp phải một tên Nhất ��ại tông sư, chắc chắn chết không nghi ngờ gì nữa.

Chính vì nguy hiểm đến vậy, Thắng thật không dám đánh liều. An toàn là trên hết.

Hắn rất sợ bọn họ lâm vào hiểm cảnh, giống Tiểu Hỏa và Bạo Ngược khi trước. Nếu lúc đó hắn không chủ quan, hai tên đó sẽ không hi sinh vô ích như vậy!

Nội dung và bản chuyển ngữ của chương truyện này được bảo hộ quyền sở hữu trí tuệ thuộc về truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free