Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Sáng Thế Chi Chủ - Chương 324: sự khác biệt giữa hai thế giới, có sự ảnh hưởng khác nhau!

Tiết trời tháng bảy oi ả, nóng bức. Trên cao, những tia nắng chói chang gay gắt đổ xuống mặt đất, khiến mọi sinh vật phải thở dốc, phì phò. Để tránh cái nóng mùa hạ, chúng đành trốn chui trốn nhủi trong các bụi cây gần đó.

Lúc này, bên ngoài hiên một căn biệt thự nằm ở rìa rừng, một nam nhân ăn mặc phong phanh. Phần trên trần trụi, phần dưới là chiếc quần đùi họa ti���t xanh đỏ xen kẽ, đúng kiểu các cụ già hay mặc. Người này đang cho đàn thú nhỏ trong vườn ăn.

“Thằng nhóc Với này cũng khá thật. Chỉ trong vài tuần mà đã bắt được lượng lớn thú rừng, biến căn biệt thự này thành một trang trại đúng nghĩa. Với số lượng này, dù tận thế có đến sớm hơn dự tính, mình vẫn thừa sức tự tin mà sống sót!” Thắng chẹp miệng, phấn khởi nhìn đám động vật nhỏ đang loăng quăng trong chuồng xi măng.

Sau mấy tuần cùng Ánh vật lộn trong phòng, cày cấy ngày đêm, cuối cùng hắn cũng tạm gác lại chuyện riêng, ra ngoài hít thở không khí trong lành. Mấy ngày không để ý đến tên đệ tử, cũng không rõ tình hình của nó thế nào. Nên khi vừa ra ngoài, thấy một khu chuồng trại đơn sơ với lượng lớn thú rừng bên trong, hắn liền phấn khởi.

Chỉ là, tên đệ tử này lại dùng gỗ làm rào, rào quanh lũ dúi rừng. Vừa ra tới nơi, hắn đã thấy lũ dúi đang trèo rào, chuẩn bị chạy mất. May mà hắn kịp phản ứng, nếu không đã mất toi mấy con thú nhỏ này. Thay vì để chúng sống trong cái chuồng tàn tạ ấy, hắn đã yêu cầu thợ xây dựng một tường rào rộng lớn, lát gạch men xung quanh để chúng không thể trèo tường.

Loài chuột này leo trèo rất giỏi, chỉ cần bờ tường có điểm tựa, dễ bám là chúng thoát được ngay! Thế nên, hắn không chút tiếc tiền, thu mua cả lô lớn gạch men về ốp lên thành tường. Hắn không tiếc tiền cũng phải, bởi số tiền lớn này có phải của hắn éo đâu! Tất cả đều là của Ánh. Vì người mình yêu, mấy đồng tiền này có đáng là gì!? Ánh cho tất!

Sau khi xây xong chuồng trại, đám công nhân lại quay về tiếp tục công trình tường thành. Gọi là tường thành cho oách, chứ thực ra vẫn chỉ là bức tường ngăn lũ zombie và dị thú mà thôi. Cũng vì kế hoạch ngoài dự tính này mà công trình tường thành vẫn chưa đâu vào đâu, đã giữa tháng Bảy rồi mà phần tường phía trước vẫn chưa xong. E rằng phải qua Tết Dương lịch, tất cả công trình mới hoàn thành. Dù sao cũng là do có sự cố, nên Ánh cũng không trách mắng gì đám người này, chỉ cổ vũ họ cố gắng đẩy nhanh tiến độ mà thôi. Từ khi có Ánh kè kè trông chừng, đám công nhân này không còn được rư��u bia phè phỡn nữa, lúc nào cũng phải ra sức làm việc, trông khổ không tả nổi.

Còn thằng nhóc Với, hiện tại nó đã không còn ở trong căn biệt thự nữa. Tên nhóc này sau khi nghe quá nhiều tiếng rên rỉ, liền chuyển sang ngủ ở nhà kho. Ở đó, nó lại thấy lũ gà cứ nửa đêm cục tác, kêu réo ầm ĩ. Tỉnh dậy thì thấy con gà trống đạp mái hăng say, ngày nào cũng như ngày nào. Hết trong nhà rên rỉ, lại đến lũ gà náo loạn kêu, khiến thằng nhóc tiều tụy đi bao nhiêu. Cảm thấy quá phiền phức, Với liền chuyển vào rừng sống. Ở đó, nó dựng một cái chòi cây, làm chỗ ngủ nghỉ. Nó chỉ về căn biệt thự mỗi khi bắt được thú rừng sống, tìm được dược thảo… hoặc đói bụng. Còn bình thường thì thằng nhóc chỉ đóng đô trong rừng mà thôi.

Thắng cũng không trách thằng nhỏ, trái lại còn phấn khích đồng ý, bởi khi Với đi khỏi, cũng là tạo điều kiện cho hắn và Ánh có thêm nhiều "chiến trường" khác nhau... thực con mẹ nó khoái cảm! Nhìn lũ dúi rừng ăn lá tre ngon lành, Thắng chẹp miệng ca thán. “Thật đáng tiếc. Các thế giới trong thức hải không thể tiếp nhận lũ thú rừng ở thế giới này một cách bình thường... Các hung thú trong ngụy đại thiên thế giới cũng không thể phóng thích ra như bản gốc... Nếu để chúng ra ngoài, ta cũng không cần phải nuôi lũ này lấy thịt. Nếu có thể cho lũ sinh vật này vào trong tiểu thế giới, mình cũng chả cần phải xây chuồng trại linh tinh...”

M��y hôm trước, khi thấy lũ dúi, hắn định bụng gửi chúng vào tiên giới để sinh tồn. Thúc đẩy thời gian, cho lũ sinh vật nhỏ bé này sinh sôi nảy nở. Như vậy, việc nuôi dưỡng sẽ dễ hơn nhiều, mà thịt cũng ngon hơn nuôi nhốt. Chỉ là, khi hắn cho vài con vào tiên giới, lũ dúi này như được lột xác.

Ở thế giới thực, cơ thể của chúng khá nhỏ bé, con trưởng thành chỉ dài 7 – 12 cm, không có lông đuôi. Mỗi con có trọng lượng trung bình khoảng 0,7 – 3 kg. Nhưng sau khi vào tiên giới, chúng lập tức biến lớn vài trượng, trở nên to lớn đồ sộ. Sức mạnh cơ bắp cũng cực kỳ khủng khiếp, đạt tới cấp Sư đỉnh phong. Tuy trong cơ thể không tồn tại linh khí hay yêu khí như các sinh vật ở tiên giới, nhưng cường độ bắp thịt được phóng đại của lũ dúi này lại có thể dễ dàng vượt cấp mà chiến, khiến nhiều sinh vật cấp Tông, ngay cả cấp Quân cũng bị chúng đè bẹp.

Trong quá trình cắn nuốt các sinh vật ở nơi đó, lũ dúi thế mà sinh ra linh khí trong cơ thể. Chỉ vài năm ở tiên giới, chúng đã tiến vào cấp Ngụy Linh. Lại một đường vượt cấp cắn nuốt, đưa tiên giới vào thế gà bay chó chạy. Vì đây là sinh vật của Chủ Thần, nên không ai dám ló đầu ra ngăn cản hay tiêu diệt, cứ thế để chúng hoành hành trong tiên giới. Sợ để lâu, lũ hung thú ở tiên giới sẽ bị tận diệt. Thắng liền nhanh chóng lôi cả lũ dúi ra khỏi không gian.

Điều làm hắn thấy kỳ lạ là, lũ này sau khi ra ngoài, đã ngay lập tức trở lại hình thái ban đầu, không hề bá đạo như trước. Chỉ khác là trong cơ thể của chúng, linh khí vẫn còn tồn tại. Nhưng chỗ linh khí này lại không đủ để chúng tiến vào cấp Bán Linh, chứ đừng nói đến cấp Linh như khi chúng sinh sống ở bên trong. Chính điều này làm Thắng khó hiểu. Chẳng biết có phải do cấp bậc ở thế giới này cao cấp hơn không, mà khi con dúi tầm thường ở thế giới thực được đưa vào Ngụy Đại Thiên Thế Giới lại biến hóa lớn đến vậy.

Nhưng có một điều hắn dám khẳng định: sinh vật bên ngoài khi tiến vào tu luyện chắc chắn sẽ thăng cấp. Chỉ là, khi rời khỏi nơi đó, cấp bậc sẽ bị hạ xuống nghiêm trọng. Không chỉ lũ dúi này, ngay cả những sinh vật mang trong mình đầy quyền năng ở tiên giới, khi đưa ra ngoài thực tại, cũng trở thành những con vật nhỏ yếu đến đáng thương.

Trong tiên giới có một con rồng, là đệ tử của Nữ Oa Thánh Mẫu. Nó mang trong mình pháp thuật vô biên, có thể hô phong hoán vũ, lửa ra liền lấp kín Biển Đông. Ngoài pháp lực, cơ thể nó cũng rất đồ sộ, cao lớn đến chục trượng, uy phong bá vũ. Nhưng khi được đưa ra thế giới thực, con rồng này lại biến thành một con rắn nhỏ. Tuy hình hài vẫn là Thanh Long, nhưng cơ thể chỉ dài có một mét. Đang từ Vương cấp liền tụt một mạch xuống cấp Linh. Cơ thể cũng không thể bay lơ lửng trên không như trước, chỉ có thể lồm cồm bò trên mặt đất mà thôi.

Hô phong hoán vũ chẳng còn, khè ra biển lửa cũng chẳng thấy. Chỉ còn lại vài tia nước miếng cùng chút khói đặc mà thôi. Khổ cho Đầu Thanh Long này, vừa mới ra ngoài, còn chưa kịp nhìn trời mây ra sao, đã bị đàn gà túm lại mổ cho nổ đầu. Lũ gà này vì nhiều ngày gần bên Ánh, cơ thể vốn đã sinh ra linh khí. Sau khi ăn được đống tiên đan mà Thắng cho, chúng lại nhanh chóng tiến bộ. Từ gà thường, hóa thành lũ chiến kê mang cấp Bán Linh. Với những móng vuốt sắc nhọn cùng mỏ cứng rắn, chúng chỉ mất vài phút đã làm gỏi Đầu Thanh Long đáng thương kia. Đủ thấy cao thủ từ Ngụy Đại Thiên Thế Giới trong thức hải, khi ra ngoài, sức mạnh bị suy yếu thảm hại tới mức độ nào.

Vì mải suy nghĩ nguyên nhân, hắn không kịp ra tay ngăn cản. Khi hắn định thần lại, định thu Đầu Thanh Long này về để trả cho Nữ Oa, thì phát hiện nó đã thành món ăn ngon lành của lũ gà. Thấy không thể cứu vãn, hắn đành tiến vào tiên giới, báo cáo với Nữ Oa. “Thanh Long có tư chất, ta muốn thu nó làm đồ đệ! Vì vậy ta sẽ giữ nó bên người!” Nghe vậy, Nữ Oa liền vui mừng, nàng tất nhiên sẽ dễ dàng đồng ý, cứ vậy dâng đệ tử cho Chủ Thần, mong ngài ấy ngày một thành công...

Trở lại với thực tại. Thắng lúc này đang suy nghĩ xem làm thế nào để sáng tạo một vũ trụ mạnh mẽ, nơi nhân loại có thể tiến vào tu luyện mà không bị ảnh hưởng bởi pháp tắc của hai thế giới khác nhau đây. Nếu để một người ở thế giới này tiến vào thế giới trong thức hải, kẻ đó sẽ phải mất hàng ngàn năm mới tu luyện đến cấp Hoàng, nhưng khi đi ra, tu vi lại tụt xuống thành cấp Linh, nghe thôi cũng thấy chán chả thèm tiến vào tu luyện rồi. Cứ hình dung bản thân mất ngàn năm, tu vi mới tiến vào hàng cao thủ. Nhưng chỉ trong vài giây, lại tụt xuống đáy xã hội, hỏi xem ai có đủ tinh thần vượt qua cú sốc này!? Đến khi đó tâm tình không ổn định, sao có thể trở thành Thần Nhân, cùng hắn chống lại ngoại tộc!? Để tránh hiện tượng không hay này xảy ra, hắn muốn tìm cách thuận tiện hơn, vừa có thể đưa những người của mình vào tu luyện, vừa có thể giữ lại tu vi khi đi ra. Điều này thật sự là quá khó!

Bản văn chương này được chắt lọc bởi truyen.free, kính gửi đến độc giả.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free