(Đã dịch) Sáng Thế Chi Chủ - Chương 320: Sửa trị đám gà
Thắng lôi đám gà vào trong kho, vẻ mặt gian xảo nhìn lũ nhóc con này.
Mọi lời kêu, tiếng nói của chúng đều lọt vào tai hắn, được hắn hiểu rõ từng ly từng tí.
Trước đây hắn nghe không hiểu, nhưng từ khi linh hồn tấn thăng, đạt đến thần hồn cảnh giới, cả hai thần thông Thiên Nhãn và Thiên Nhĩ đều có thể sử dụng bình thường.
Vừa rồi khi lũ gà này loạn gào, tố cáo h���n trước mặt Ánh, hắn đã vận dụng Thiên Nhĩ Thông để nghe xem chúng loạn kêu cái gì.
Không nghe thì thôi, chứ nghe rồi, mặt hắn tối sầm lại. Lũ gà này không những tố cáo hắn, lại còn biết thêm thắt, thêu dệt một câu chuyện Tấm Cám có đầu có đuôi.
Hắn là mẹ Cám, còn lũ chúng nó là Tấm.
Cũng may, Ánh không thể nghe hiểu lũ gà này, nếu không đêm nay hắn phải ngủ dưới gầm giường mất.
Lợi dụng điểm Ánh không nghe hiểu, hắn liền đi trước một bước, thêu dệt nên một câu chuyện khác, đổ hết tội lỗi lên đầu lũ ma quỷ, để chúng gánh cái trách nhiệm này.
Được cái Ánh khá tin tưởng Thắng, không hề nảy sinh nghi ngờ, cứ thế giao lũ gà cho tên ác ma.
Thanh Linh Công Pháp tu luyện đến tầng thứ hai sẽ khai thông các giác quan, trong đó có Thiên Nhãn cùng Thiên Nhĩ cũng là một trong những bộ phận chắc chắn được khai mở.
Để tránh Ánh biết được sự việc, hắn cần phải bịt miệng đám gà này, trước khi cô nàng khai mở Thiên Nhĩ Thông.
“Nào, lại đây cùng ba ba!” Thắng xoa tay, lao vào đám gà đang hoảng sợ chạy loạn.
Đám gà này vốn dĩ đã bị Thắng vặt trụi lông từ lần trước, nên giờ đây toàn thân chỉ còn lơ thơ lông tơ. Vì lông không còn, chúng chỉ đành quạc quạc đập cánh chạy tán loạn.
“Khốn nạn nhân loại! Chờ bản đại nhân tu thành chính quả, ta sẽ tự tay vặt lông ngươi! Bỏ đói ngươi, làm thịt ngươi!!!”
“Hừ! Dám đe dọa ta!?” Thắng tiện tay, tóm lấy con gà vừa mới quạc quạc miệng, nhấc bổng lên không trung.
Đó là một con gà trống, tuy lông đã trụi lủi nhưng cái mào đỏ chót vẫn dựng đứng trên đỉnh đầu, điểm đặc trưng của loài gà trống.
“Thả ta ra! Bản vương đường đường là kê hoàng, người sở hữu chín vị giai nhân, sao ngươi dám phạm thượng, xách cổ ta lên!?”
Con gà trống nằm trong lòng bàn tay của Thắng, giãy giụa cục tác.
Thắng giật giật khóe mắt, mặt tối sầm lại.
‘Lũ gà này từ khi nào đã biết xưng vương, xưng hoàng rồi!? Không những thế, còn mở cả hậu cung… chín vị giai nhân? Trời đất, cũng thật kỳ lạ!’
“Mau thả bản vương ra, nếu không đừng trách bản vương không khách khí!”
Con gà trống tức giận giãy giụa, không hề nhận ra tình trạng của bản thân lúc này. Nó vẫn nghĩ mình là một con vua gà đây!
‘Con mẹ nó, thật hống hách! Đánh cho vài cái chắc không sao đâu! Nếu Ánh có hỏi, mình chỉ cần nói là do quá trình trừ tà để lại là được rồi!’
Thắng xoa cằm suy nghĩ, cảm thấy nguyên nhân này rất hợp lý, liền không kịp chờ đợi, đưa bàn tay ra, táng vào mặt con gà trống mấy phát.
Những cú tát tràn đầy uy lực, đưa đầu gà trống này đang dưới đất đã lập tức thấy ‘đỉnh nhân sinh’, chỉ thiếu chút nữa là đầu nó được diện kiến chúa trời.
“Sao, phục chưa!?” Thắng tóm cổ đầu gà trống, lắc lư trên không trung, miệng gầm gừ thành tiếng.
“Quạc… quạc…” (Đại nhân… tha mạng…)
Thấy đầu gà trống này cũng không phải loại đầu óc bã đậu, bị đánh cho quên trời quên đất như vậy mà vẫn biết đường quy phục, hắn liền dừng lại động tác, thả đầu gà trống này xuống.
Cả khuôn mặt tím bầm, sưng húp, trông múp míp chẳng khác gì lúc hắn mới gặp đám gà này. Chỉ khác là khi đó da chúng trắng phau, giờ thì tím đen lẫn lộn.
“Đại nhân. Lần sau có đánh, thì đánh chỗ khác chứ! Tiểu kê vẫn cần giữ mặt mũi để tán gái nha, ngài đánh bầm dập như vậy, dung nhan ta bị hủy đi, các ái phi của ta sẽ rất thương tâm nha!”
Đầu gà trống sầu khổ, nằm dưới đất van xin.
Vừa rồi bị đối phương đánh cho thiếu điều thăng thiên, làm gì còn sức lực mà đứng dậy để nói? Vậy nên lúc này, nó chỉ có thể nằm dưới đất thoi thóp mà thôi.
Thắng nhận thấy con gà này cũng biết thức thời. Nếu để nó khỏe lại, thay mình quản lý đám gà mái kia, hắn cũng cảm thấy an tâm hơn phần nào…
Vừa rồi là dùng bạo lực để đe dọa, giờ thì đã đến lúc… dùng “tiền” để mua chuộc đầu gà trống này.
Lũ gà này không phải nhân loại, nên tiền bạc đối với chúng không quan trọng. Nhưng Thắng có một thứ, có thể khiến đám gà này điên cuồng, cam tâm bán mạng vì hắn. Đó là… tiên đan.
Tiên đan ở đây chính là những viên thuốc được chế biến thủ công từ các loại thuốc đông y, nấu kết lại với nhau, rồi vo viên phơi khô, mới thành tiên đan. Không hề giống như trong các bộ tiên hiệp, ngự lô đỉnh sản xuất tiên đan.
Hiện tại trong người hắn chỉ toàn loại tiên đan cấp thấp. Nói đúng hơn là rác phẩm, tất cả đều là sản phẩm lỗi, bị hắn luyện chế hỏng. Vì thấy vứt đi thì tiếc, nên hắn mới giữ lại chờ ngày dùng. Vừa hay lúc này đem cho đám gà thì đúng là chuẩn bài.
“Đây là tiên đan, bên trong có linh khí gia trì… các ngươi đều đã sinh linh trí, hẳn là có thể thu nạp linh khí đi! Vì để tạ lỗi, ta tặng cho đám các ngươi chỗ tiên dược này!”
Thắng quẳng ra nền đất một đống cặn thuốc, chềnh ềnh giữa căn nhà kho.
Suốt mấy tháng ở gần bên Ánh, nhất là khi cô nàng tu luyện Thanh Linh Công Pháp, bọn chúng được lợi không nhỏ. Tất cả đều thành công giác tỉnh linh trí, cảm nhận được linh khí lưu chuyển xung quanh.
Cũng vì vậy, khi Thắng vứt ra đống rác phẩm, lũ gà này có thể cảm nhận được một luồng linh lực cực mạnh bên trong đống cặn thuốc này. Con nào con nấy cũng thèm khát, nhao nhao xúm lại mổ.
Đầu gà trống bị Thắng đánh khi nãy nằm gần với đống cặn thuốc nhất, nên nó đã nhanh nhảu mổ được vài viên.
Kỳ tích xuất hiện, những khối u trên khuôn mặt ‘anh tuấn’ của nó nhanh chóng xẹp xuống, các vết bầm tím cũng nhạt dần đi.
Đám lông tơ trắng hếu cũng nhanh chóng mọc dài, che phủ đi thân hình trần trụi của nó, chiếc phao câu gầy gò, xấu xí cuối cùng cũng được thay thế bằng những sợi lông vũ tuyệt đẹp, cong mượt, óng ánh. Đúng chất gà trống rừng, đẹp tựa loài công.
Thấy nhan sắc bản thân đã trở về, không những vậy, linh khí trong cơ thể cũng cuồn cuộn hơn trước rất nhiều. Đầu gà trống vui sướng, gáy lên vài tiếng rõ to, hai chiếc cánh đủ màu sắc thướt tha vỗ phành phạch, khiến đám gà mái xung quanh vừa nhìn đã lập tức rụng trứng.
Sau khi thị uy, lấy lại được phong thái ban đầu, đầu gà trống này liền không chút thể diện nào, lao về phía Thắng cọ cọ, nịnh nọt vài câu.
“Đại vương, tiểu kê nguyện đi theo ngài nâng khăn sửa túi, giúp ngài sinh ra bầy tiểu kê kê!”
Nghe vậy, mặt Thắng co rúm lại.
Con mẹ nó, cái gì nâng khăn sửa túi? Cái gì giúp hắn sinh ra bầy tiểu kê kê? Hắn dù có ế đến mấy cũng không thể nào chơi gà được, đặc biệt lại là gà trống!
Thắng chán ghét, đá con gà trống này ra xa.
Bị xua đuổi, đầu gà trống ấm ức không thôi. Nó đâu có làm gì sai!? Rõ ràng trong những câu chuyện mà nữ hoàng (Ánh) kể, để tỏ lòng ngưỡng mộ, chẳng phải người ta thường tình nguyện đi theo nâng khăn sửa túi hay sao?
Vả lại, theo như nó biết, chủ nhân nuôi nó chẳng phải là để nó cùng các ái phi đẻ ra thật nhiều đàn gà con hay sao? Vừa rồi nó nói sẽ giúp người sinh tiểu kê kê, là ý nó cùng các ái phi hoạt động hết công suất, sản xuất một “đội bóng” kê kê!
Giờ lại bị đối phương chán ghét như vậy, nó thật không biết phải làm sao, thật sự thương tâm quá!
Thắng không quan tâm tới suy nghĩ của đầu gà trống này, chỉ một mực thúc giục bọn chúng nhanh chóng ăn tiên đan. Ánh còn đang đợi ở bên ngoài, hắn thật sự không muốn người đàn bà của mình phải mỏi mòn chờ đợi, phải nhanh nhanh ra ngoài cùng nàng “chiến 300 hiệp”!
Khoảng đâu đó nửa tiếng, hắn dẫn ‘đàn con’ ra gặp mẹ.
Thấy lũ gà trụi lủi trước đây nay đã lông lá mọc đủ, tuy vẫn còn còm nhom nhưng không sao, đã có lớp lông dày che khuất.
Trạng thái của chúng cũng không còn cà tưng cà tưng, gào thét loạn xạ hay mổ lung tung nữa, thay vào đó là ngoan như cún, quấn quýt bên cạnh người đàn ông của nàng.
“Đã thành công sao? Anh có gặp nguy hiểm gì không?” Ánh nhanh chóng tới gần Thắng, nâng tay hắn lên kiểm tra.
Khi thấy hắn không mất một cọng lông nào, nàng mới thở phào nhẹ nhõm.
“Anh không sao, lũ gà cũng đã trở lại bình thường, giờ thì chúng ta “vào việc” thôi!” Thắng lắc đầu, nhoẻn miệng cười nhìn Ánh.
“Việc gì…?” Ánh mặt đầy vẻ khó hiểu.
“Tất nhiên là sản xuất một “đội bóng” chứ!”
Đoạn, hắn liền nhấc bổng Ánh lên, với khuôn mặt gian xảo, bế nàng vọt vào trong nhà, mặc kệ nàng đỏ bừng cả khuôn mặt, đang vùng vẫy loạn xạ trong lòng.
“Cục cục… tác!” (Đại vương đi đạp mái, ta cũng không thể thua kém được! Các ái phi, mau lại đây cùng trẫm!!!)
“Tác tác cục cục…!!!” (Trong kho còn tiên đan! Bọn ta vẫn còn đói, đi thôi các chị em, vào ăn tiên đan… mặc kệ hắn chơi một mình!)
Đám gà mái dắt nhau vào trong kho, mặc kệ đầu gà trống đang ưỡn ngực đứng trước hiên nhà.
Một cơn gió nhẹ thổi qua, để lại đầu gà trống một bóng lưng cô đơn.
Dù sao thì, mọi bản quyền sáng tạo đều thuộc về truyen.free, không ai có thể phủ nhận giá trị của nó.