(Đã dịch) Sáng Thế Chi Chủ - Chương 319: Lỗi khổ của đám gà
Trên một tảng đá lớn ở đỉnh núi Thanh Đằng, một thân ảnh nhỏ bé đang ngồi thẫn thờ.
Đó là một chàng trai trẻ, độ khoảng hai mươi tư tuổi, khoác trên mình bộ quần áo bệnh nhân thùng thình, ngẩng đầu nhìn lên trời cao với đôi mắt to tròn.
Trong đôi mắt ấy tràn đầy sự hư vô, mờ mịt, lại có chút xa xăm, già dặn, không hề hợp với vẻ ngoài trẻ trung của một thanh niên mới hai tư tuổi.
Nhìn xuống khung cảnh phồn hoa, tấp nập người qua lại của thành phố, chàng thanh niên thở dài một hơi rồi lẩm bẩm:
“Vậy là... mình thực sự nằm mơ sao? Thế giới này... không có cỗ máy thời gian... tận thế cũng không hề tồn tại...”
“Ngày 21/12/2012, con tàu kỳ lạ đáp xuống Uông Bí. 30/8/2013, chiến tranh thế giới bắt đầu diễn ra, đến Tết dương lịch thì chiến tranh kết thúc. Qua 30 Tết Nguyên đán của năm 2014, ngày tận thế ập đến...”
“Nhưng hiện tại đã là năm 2023, thế giới vẫn trong hòa bình...”
“Hẳn là thế... Nghe mọi người kể, sau khi động đất xảy ra, mình đã rơi vào hố sụt... Phải mất một tuần lễ, bên cứu hộ mới kéo được mình lên.”
“Nghe nói, bác sĩ chẩn đoán mình sẽ không thể tỉnh lại, 90% là sẽ sống đời thực vật, khiến cha mẹ mình suy sụp tinh thần...”
“Vẫn là may mắn, sau 17 ngày, mình lại tỉnh dậy, nằm ngoài dự đoán của các y bác sĩ...”
“Việc mình tỉnh sớm là tốt... sao mình lại cảm thấy khó chịu, nhức nhối đến như vậy? Dù sao suốt 17 ngày qua, tất cả những gì mình nhìn thấy, cũng chỉ là mơ mà thôi... sao cảm giác lại thật đến thế chứ?”
Người thanh niên đưa bàn tay trái lên, áp vào phần ngực trái, vô thức ấn thật mạnh.
“Cái cảm giác không cam lòng này là sao? Dù sao cũng chỉ là một giấc mộng... sao mày cố bám chấp vào mộng ảo này vậy, Thắng!?”
Chàng thanh niên bất lực, buông lỏng bàn tay, xụi lơ trên tảng đá, ánh mắt mờ mịt, ẩn chứa chút hận ý, chán chường nhìn lên trời cao.
Khoảng 20 phút sau, chàng thanh niên cuối cùng cũng lấy lại được tinh thần, trạng thái không còn bất cần hay buồn khổ như trước. Thay vào đó là một nụ cười chấp nhận thực tại.
“Mơ... cũng chỉ là mơ. Hiện thực là hiện thực.”
“Ngay lúc này, mình có cha mẹ, người thân. Gia đình đầm ấm, hạnh phúc, không cần phải xông pha vào nơi nguy hiểm... vậy thì cần gì phải bám chấp vào cái mộng ảo đó!?”
“Cố gắng sống tốt, báo hiếu cha mẹ mới là chân lý của cuộc sống này!”
Chàng thanh niên đứng lên, lấy tay phủi đi lớp bụi đất phía sau mông, khuôn mặt nở nụ cười rạng rỡ, giương cao đôi mắt nhìn trời xanh.
Quá khứ, tương lai, mộng ảo... chẳng có ý nghĩa gì! Chỉ có thực tại mới là thứ đáng để chú ý, trân trọng mà thôi.
Đúng lúc chàng thanh niên này tràn đầy niềm tin vào cuộc sống mới, liền nhìn thấy một dị tượng kỳ lạ. Ngay trên đỉnh đầu hắn, bỗng xuất hiện một lỗ hổng không gian.
“Đó là...!?” Chàng thanh niên kinh hô, ngơ ngác nh��n cái thứ vừa quen thuộc, lại vừa có chút lạ lẫm kia.
Không đợi chàng thanh niên kịp phản ứng, lỗ hổng không gian kia bỗng ngày một lớn dần. Bất ngờ, từ bên trong bắn ra năm đạo thân ảnh, gồm một con chuột, một sinh vật xương cốt, một người đàn ông và hai người phụ nữ.
Năm người vừa bay ra khỏi lỗ đen, liền muốn phi thân bay trở về, nhưng lỗ hổng đó dường như có linh tính. Ngay khi năm người kia định bay trở lại, nó đã nhanh chóng thu nhỏ, rồi dần dần hóa thành hư không, để năm người kia ở lại thế giới này.
“Không!!!” Người phụ nữ không cam lòng gào thét, đôi bàn tay thon dài cào cấu hư không, như muốn xé rách không gian, tìm kiếm lỗ đen vừa rồi.
“Nữ Thần Vương... không được đâu, người đừng phí sức. Cánh cổng xuyên qua đã bị Thần Vương đóng lại, chúng ta không thể trở về...”
Một người phụ nữ với dáng người gợi cảm, xinh đẹp tuyệt trần, tiến tới gần người phụ nữ đang gào khóc, nhẹ nhàng khuyên nhủ.
Những người xung quanh nghe vậy, tâm trạng cũng liền trầm hẳn xuống...
“Chẳng lẽ không còn cách nào khác sao, Dạ Vũ?” Người đàn ông đứng bên cạnh, lo lắng nhìn người phụ nữ vừa lên tiếng, hỏi.
Người phụ nữ lắc đầu, không hề trả lời. Chỉ đứng đấy an ủi nữ nhân đang khóc thút thít.
“Khịt khịt... Ta ngửi thấy mùi của đại nhân!”
Con chuột vẫn luôn im lặng, đứng một bên, khịt khịt lỗ mũi, như cảm nhận được một mùi hương quen thuộc, nó phấn khích hô lên. Khiến những người khác nghi hoặc nhìn nó.
“Cái gì!?” Người phụ nữ đang khóc là người đầu tiên phản ứng, nàng nhanh chóng tới trước mặt con chuột lớn, đưa tay túm râu nó mà chất vấn. “Ở đâu!?”
“A, nữ vương... ở đằng kia à!”
Con chuột oai oái kêu lên, sợ hãi chỉ tay về phía chàng thanh niên đang đứng cách đó không xa, trên tảng đá lớn.
Vừa rồi khi bọn họ bị đưa tới đây, không hề để ý tới mọi thứ xung quanh. Hiện tại con chuột lớn nói ra tin này, bọn họ mới phát hiện, cách đó không xa, quả thực có một tên nhân loại đang đứng sững ra đó nhìn họ.
Thấy những người đó quay đầu, nhìn về phía mình, chàng thanh niên bất giác nở một nụ cười, nụ cười rạng rỡ như ánh ban mai.
“Vũ Minh Nguyệt... có phải là em không!?”
...
Tháng 7 oi ả nóng bức, những tia nắng chói chang từ đỉnh đầu phả xuống khiến muôn loài phải thở dốc.
Trong căn biệt thự to lớn tại vùng ngoại ô thành phố Uông Bí, nơi Ánh và Thắng đang ở lúc này.
“Thật sự xin lỗi... các em của chị!”
Ánh buồn rầu, ôm lũ gà rừng vào lòng vỗ về.
Nàng thực không ngờ, bản thân chỉ rời đi có một tháng, lũ gà này đã bị lũ hồn ma hại đến gầy trơ xương. Nhìn chúng cục ta cục tác, vừa tức giận vừa loạn xạ kêu lên, quẫy đạp, cào bới về phía Thắng, nàng thực sự lo lắng.
Theo như những lời Thắng kể lại, sau khi nàng rời đi, lũ oan hồn không chỉ phá phách các công nhân xây dựng, chúng còn yểm vào lũ gà, khiến chúng lười ăn, suốt ngày quậy phá bên cạnh hắn, không ngừng phá hoại điện thờ, cản trở hắn làm lễ.
Hiện tại thấy bọn này loạn gào loạn thét, múa máy, quẫy đạp diễn tả, tuy nàng không hiểu chúng muốn nói gì, nhưng thực sự giống với những lời Thắng nói. Chúng đang bị lũ hồn ma che mắt.
“Cục cục, tác tác.... cục tác cục tác!!!” (Nữ hoàng, cái tên ác ôn kia là một kẻ giả dối, hắn đang lừa người! Người đừng tin à!)
“Tác tác... cục tác à!” (Nữ hoàng, ngài phải làm chủ à! Từ khi ngài đi, bọn ta đã không được ăn ngon, ngủ không đủ giấc. Thức ăn toàn cơm thừa canh cặn! Khốn nạn nhất là tên đó còn bắt bọn ta ăn mấy bãi nôn của đám công nhân! Bọn ta thực sự thương tâm lắm! Kiếp gà thật khổ...)
Ngoài mấy con loạn kêu gào ra, có vài con còn như điên như dại, ngay khi thấy nữ hoàng của chúng có mặt, liền giống như chó cậy gần nhà, gà cậy gần chuồng, lao về phía Thắng loạn mổ, như muốn xả bỏ hết uất ức bấy lâu.
Thắng thở dài, bế mấy con gà đang điên cuồng đó lên, mặc kệ chúng vùng vẫy. Hắn nhìn Ánh, thủ thỉ:
“Hiện tại, chúng đã bị che mắt đến mức mờ mịt, cần phải nhanh chóng làm phép, nếu không sẽ tiếp tục điên cuồng!”
“Có được không? Anh vừa mới khỏe lại, liệu có đủ sức đánh bại chúng!?” Ánh lo lắng hỏi.
Theo như nàng thấy, lũ hồn ma này hẳn là rất mạnh, mới khiến Thắng, một người mạnh mẽ, rơi vào tình thế ngàn cân treo sợi tóc trước đây.
“Em yên tâm, sau khi cùng em Tu Luyện, anh đã mạnh hơn trước rất nhiều!”
Thắng mỉm cười tự tin, trao cho cô nàng một nụ hôn thắm thiết. Không dài dòng nữa, hắn nhanh chóng lôi đám gà vào trong kho.
Nghe hai chữ "Tu Luyện", khuôn mặt Ánh bất giác đỏ bừng. Nàng biết rằng, tu luyện hai chữ này là có ý gì, chính là những ngày song tu miệt mài của hai người họ.
Quả thực, sau hơn một tuần lễ song tu miệt mài trong phòng, tu vi nàng thực sự như cưỡi tên lửa, thăng cấp vùn vụt, nhanh đến mức khiến nàng kinh hãi không thôi.
Nghe đối phương nói vậy, nàng cũng yên tâm phần nào. Khuôn mặt nàng tràn đầy tin tưởng và yêu thương, nhìn theo bóng lưng Thắng đang dần khuất dạng cùng lũ gà oang oác kêu to.
“Tác! tác.... tác!!!!” (Không! Nữ hoàng, đừng bỏ bọn ta lại với tên khốn này! Cứu mạng à!!!)
Bản biên tập này thuộc về truyen.free, nơi những câu chuyện hấp dẫn được khai sinh.