Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Sáng Thế Chi Chủ - Chương 318: Cày ngày cày đêm

Sau khi nghe xong điều kiện để cứu mạng Thắng, Ánh ngay lập tức chìm vào trạng thái giằng xé nội tâm.

Gia đình nàng có truyền thống cổ hủ, mọi việc đều phải tuân theo lễ nghi, gia luật của dòng họ.

Đặc biệt là trong chuyện đại sự trăm năm. Dòng họ Vũ của nàng vô cùng khắt khe, nhất là với con gái.

Con gái trong nhà không được phép quan hệ trước hôn nhân. Nếu chưa cư���i mà mang bầu, chắc chắn sẽ bị dòng họ trách phạt nặng nề. Trong khi đó, cha nàng lại là người cực kỳ gia trưởng, quản con cái vô cùng khắt khe.

Bởi vậy, trong những mối tình trước đây, nàng còn không dám cho đối phương nắm tay, huống chi là chuyện thân mật nam nữ.

Nhưng hiện tại, người nàng yêu đang đứng giữa lằn ranh sinh tử. Nếu không cứu, anh ấy chắc chắn sẽ chết. Còn nếu cứu rồi... nàng biết đối mặt thế nào với cha mẹ, dòng họ đây?

Nét mặt nàng biến ảo không ngừng: u buồn, hoảng sợ, hoang mang, lo lắng đan xen... Phải đến khi thấy thất khiếu của Thắng ngày càng đầm đìa máu tươi, Ánh không nén được lòng mà xót xa. Nàng âm thầm cắn răng, trong đôi mắt tràn đầy sự kiên quyết.

Nàng không hề hay biết, Thắng vừa lên cơn hưng phấn tột độ. Để kìm nén cơn đói khát đang dâng trào, hắn đã dùng huyết mệnh công nên mới chảy máu thất khiếu.

“Nếu... nếu em trao thân cho anh... anh có sẵn sàng chịu trách nhiệm với em không?” Ánh đưa tay vuốt nhẹ má Thắng.

“Có chứ!” Thắng phấn khích, mở trừng đôi mắt, ánh tinh quang bắn ra.

Chỉ đến khi thấy đệ tử của mình đứng một bên trừng mắt kinh ngạc, hắn mới nhận ra mình đã thất thố, vội vàng nhắm mắt lại. Nhiệt độ cơ thể cũng nhanh chóng trở về trạng thái lạnh lẽo như ban đầu.

‘Chết tiệt, quá phấn khích, quên mất đang diễn rồi... Không biết cô ấy có nghi ngờ gì không?’ Thắng lo lắng thầm nghĩ.

‘Hồi quang phản chiếu, là hồi quang phản chiếu sao?’ Ánh sợ hãi nhìn Thắng.

Theo như nàng biết, khi một người sắp chết, họ sẽ bất ngờ tràn đầy sức sống, tỉnh lại. Có người khỏe mạnh được một ngày, có người chỉ vài tiếng rồi tắt thở. Đó chính là hồi quang phản chiếu, và những trường hợp như vậy rất khó cứu sống.

‘Không được, nếu để lâu nữa. Anh ấy sẽ chết!’ Ánh kiên định, nắm chặt bàn tay đến bật máu.

“Với, em ra ngoài đi!”

“Sao ạ?” Với nghi hoặc, không hiểu chuyện gì đang xảy ra, nhìn Ánh.

Sao đang yên đang lành lại bảo mình ra ngoài?

“Chị nói em có nghe không!?” Ánh gằn giọng, khiến Với đang đứng phía sau rùng mình.

Không nhìn thấy ánh mắt đối phương, nhưng cu cậu vẫn cảm nhận được sự lạnh lùng toát ra từ lời nói.

“Vâng.” Với hoảng sợ, vội bỏ sư phụ mà chạy thục mạng.

Không chỉ Với hoảng sợ, ngay cả Thắng cũng kinh hãi. Hắn tưởng rằng Ánh đã nhận ra mình đang giả vờ, chuẩn bị xử lý hắn. Đuổi Với ra ngoài là để có không gian riêng tra tấn hắn.

“Không được!” Thắng vùng dậy hô lớn.

Nếu chuyện đã bại lộ, cứ chạy là thượng sách! Diễn xuất gì nữa, hắn mặc kệ!

Thấy Thắng hùng hổ bật dậy, hô lớn ‘Không được!’, Ánh liền dịu dàng nhìn hắn.

‘Dù cái chết đang chờ đợi phía trước, anh ấy vẫn không muốn vì bản thân mà để nàng phải vấy bẩn sao?’

Không nói nhiều lời, Ánh lập tức lao tới, trao cho Thắng một nụ hôn đắm đuối, khiến hắn sững sờ ngay tại chỗ, đôi mắt trừng to vì không dám tin.

‘Cái quỷ gì thế này?’

Không đợi hắn kịp định thần, Ánh đã vươn tay tắt phụt bóng đèn, khiến căn phòng lập tức chìm vào bóng tối mịt mùng.

Lúc này, trong bóng tối mờ ảo, hắn cảm nhận được hơi thở của Ánh có chút dồn dập, kèm theo mùi hương kích thích quyến rũ khứu giác hắn.

Đến lúc này, hắn mới hiểu ra Ánh vẫn chưa hề nghi ngờ, nàng đuổi thằng nhóc Với ra ngoài, là muốn cùng hắn hoan ái.

Mỡ dâng tới miệng mèo, không ăn là đồ ngốc!

Hắn nhanh chóng lao tới cắn mút, hôn môi... và trao lên thân thể Ánh đủ mọi loại yêu thương cuồng nhiệt.

Cả hai cứ vậy rơi vào vòng cuồng nhiệt, tình yêu bị kìm nén bấy lâu cũng cùng lúc bùng cháy.

Những tiếng rên nhẹ, trầm thấp phát ra, khiến Với ở bên ngoài sợ hãi run rẩy.

“Chị Ánh thật đáng sợ, đánh cho sư phụ đau đến rên hừ hừ...”

Không dám nghe thêm, càng nghe, Với lại càng cảm thấy sống lưng lạnh lẽo. Cu cậu nhanh chóng chạy về phòng, tiến hành tu luyện họa phù.

Cuộc chiến thật đáng sợ, họ vật lộn suốt hai ngày hai đêm mà vẫn chưa chịu ló mặt ra, khiến Với hoang mang đến nỗi đành chui ra nhà kho ngủ cùng đám gà rừng.

Tuy ngoài này chỗ ngủ không tốt bằng, nhưng vẫn hơn ở trong nhà. Trong nhà thì lạnh lẽo, thi thoảng lại phát ra vài tiếng ư ử... a a khiến cậu thực sự sợ hãi.

Cứ vậy, hai ngày nữa lại trôi qua.

Lúc này, Thắng và Ánh mới chịu ló mặt ra ngoài.

Nói là chữa cho Thắng, nhưng khi bước ra khỏi căn phòng, hắn lại tiều tụy đến thảm hại. Khuôn mặt hóp lại, quầng mắt thâm quầng, trông cực kỳ thiếu sức sống.

Còn Ánh thì xanh tươi mơn mởn, sức sống căng tràn, cơ thể toát lên vẻ mị hoặc.

Nếu nói trước đây Ánh như thần tiên tỷ tỷ, thì giờ đ��y cô nàng như một người phụ nữ sắc sảo, mặn mà, từng bước chân, từng tư thế đều toát ra một loại mị lực vô hình.

‘Mẹ kiếp, đúng là hại thận!’ Thắng ôm lưng, khệnh khạng đi ra ngoài tìm nước uống.

Đã bốn ngày kể từ khi Ánh tiến hành ‘chữa trị’ cho hắn. Hắn chưa một lần được thò mặt ra ngoài, gần như 24/24 cặm cụi ‘đào hang, cuốc đất’, không có lấy một phút nghỉ ngơi.

Phải đến ngày thứ tư này, vì quá khát nước, hắn mới giơ cao cờ trắng đầu hàng, xin ra ngoài uống vài ngụm nước.

Nhìn tình nhân khệnh khạng bước đi, Ánh trìu mến nằm trên giường.

Lúc đầu nàng còn tưởng chuyện chăn gối mà nam nữ hay làm là một hành động gì đó vô bổ, không hiểu có gì sung sướng. Nhưng theo như nàng nghe ngóng được, làm chuyện đó rất đau.

Bởi ở bệnh viện, các chị y tá đi trước thường kể với nàng rằng, khi làm chuyện đó lần đầu, sẽ rất đau. Nên nàng không hề ham hố gì chuyện này.

Hiện tại, giờ nàng đã ăn phải trái cấm, biết nó ngon ngọt ra sao, liền không kìm được lòng mà đâm ra nghiện.

Tuy cảm giác thực sự ham muốn, nhưng lễ giáo trong lòng nàng vẫn còn ăn sâu. Những hành động thân mật này, nàng chỉ cho phép người đàn ông duy nhất trong đời mình nhìn thấy mà thôi, còn những người đàn ông khác... thì đừng hòng!

“May, may mà ta có Âm Dương song tu công pháp.” Thắng lẩm bẩm, đưa tay vuốt vài giọt mồ hôi trên trán.

Cơ thể của Ánh đúng là tuyệt phẩm, giống như yêu tinh vậy. Nếu so với Đắc Kỷ, hắn khẳng định cô nàng còn hơn cả con hồ ly kia nhiều lần.

Không những thế, cơ thể của Ánh lại thuần âm. Nếu đặt vào thời kỳ tiên hiệp của thế giới này, chắc chắn sẽ là lô đỉnh tuyệt vời cho đám thế tử hoặc đệ tử cao tầng của các tông môn.

Tuy tuyệt vời như vậy, nhưng khi hoan ái cùng hắn, hắn lại không hề thu được lợi ích tương xứng. Bởi bản thân hắn không tu luyện linh khí, toàn bộ sức mạnh đều đến từ thế giới hắn sáng tạo. Nên việc Ánh có tiềm năng trở thành lô đỉnh hay không, hắn thực sự không quan tâm.

Cái hắn quan tâm là hiệu quả của Âm Dương song tu công pháp.

Đây là công pháp do hai tên Ma Quỷ sáng tạo ra, hiện tại vừa hay có đất dụng võ.

Môn này không những có thể giúp hai người khác giới cùng nhau tu luyện để đề thăng tu vi, mà còn có tác dụng lấy khí dưỡng tinh, bổ thận. Giúp người sử dụng môn công pháp này có thể cùng các chị em phụ nữ ‘chiến’ mười ngày mười đêm mà không biết mệt.

Nhưng vì Ánh quá đỗi yêu nghiệt, nên hắn đã không chịu được mà vắt kiệt toàn bộ tinh khí trong cơ thể. Không nước non bồi bổ, không thức ăn tẩm bổ, khiến hai viên tinh hoàn không thể sản sinh ra tinh trùng mới, dẫn đến khô quắt lại. Giờ mà làm thêm vài hiệp nữa, e là hắn sẽ bị suy thận mất!

Vác cái thân tàn tạ ra bếp, Thắng muốn nấu vài món ngon để Ánh cùng bản thân bồi bổ.

Nhìn trong tủ toàn là thịt thú rừng, Thắng liền biết đây hẳn là thành quả đi săn của Với!

Nhìn quanh phòng khách cùng ngoài sân không thấy thằng nhóc đó đâu, hắn liền viết cho thằng nhóc một tờ giấy dặn dò rằng: ‘Chăm chỉ đi săn, bắt sống thú rừng. Về nhà thì không được vào phòng hắn.’

Còn nguyên nhân... là đang cùng chị Ánh tu luyện.

Kèm theo đó là một quyển Hạo Thi��n Khí pháp tầng hai, để thằng nhóc vùi đầu tu luyện, tránh tò mò linh tinh.

Xong đâu đấy, hắn lại gọi điện cho Bảo, nhờ đối phương mua mười cân hàu sống, cùng hai cân dứa thơm, mang đến tận cửa.

Để trả ơn, Thắng tặng đối phương một bình rượu thuốc quý, kèm một quyển yếu quyết luyện khí cấp cao, coi như cảm ơn.

Tên già đầu này khi nhận được quà, liền không kìm được lòng mà chạy ngay về trạm kiểm lâm, tiến hành tu luyện.

Chỉ còn lại Thắng một mình trong căn biệt thự... à quên, còn có Ánh đang xấu hổ nấp trong phòng ngủ của hắn.

Làm chút hàu nướng với hành, chế thêm món lòng xào dứa thơm, mang thêm két bia hơi lạnh rồi tiến vào phòng.

Hắn cùng Ánh đánh chén hết chỗ thức ăn và bia đó.

Dinh dưỡng vào người, hormone kích thích, hai người lại điên cuồng lao vào nhau cắn xé, vật lộn từ trên giường xuống đất, không chỗ nào là không thử.

Cứ vậy, bọn họ lại chơi thêm hết một tuần nữa, mới thỏa mãn chui ra khỏi ‘ổ’ đó!

Mọi bản quyền đối với tác phẩm này thuộc về truyen.free, xin quý độc giả vui lòng không sao chép dưới mọi hình thức.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free