Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Sáng Thế Chi Chủ - Chương 317: Diễn xuất thế đã ổn?

Ánh chạy một mạch từ ngoài sân vào trong căn biệt thự, ráo riết tìm Thắng khắp căn nhà. Không thấy anh ở phòng khách, nàng liền vội vã chạy thẳng tới phòng ngủ của anh.

Vừa mở cánh cửa, nàng liền thấy Với đang tận tình chăm sóc Thắng ở bên cạnh.

“Sư phụ, ngài đừng chết...” Với cúi đầu, thương tâm gào khóc.

Khuôn mặt hắn lạnh tanh, chẳng hề có chút đau buồn nào, trông thật gượng gạo. Nhưng vì Ánh đang mải lo lắng cho Thắng, nên không phát hiện ra vẻ mặt cứng đờ này của Với.

“Có chuyện gì vậy!?”

Ánh luống cuống vọt tới, đẩy Với ra khỏi giường, lo lắng cầm tay Thắng lên, bắt đầu kiểm tra mạch đập.

Mạch đập rất loạn, lúc mạnh lúc yếu. Có lúc thì tưởng như máy khâu đang chạy rần rật, có lúc lại chầm chậm như sên bò lê, thực sự khiến Ánh hoang mang.

“Sư phụ vì đối phó với lũ ma quỷ ở đây, nên đã...”

Giọng điệu trầm thấp của Với khiến trái tim hoảng loạn của Ánh chững lại một nhịp.

“Không...” Ánh không cam lòng, ôm lấy bàn tay lạnh ngắt của Thắng.

Tuy tim anh ta vẫn đập, nhưng nhịp tim này quá loạn rồi, sợ là đập thêm một lúc nữa, trái tim sẽ vì không chịu được áp lực mà ngừng đập vì nhồi máu cơ tim.

Sự sống của Thắng lúc này đang rất mong manh, giống như đang đi trên một sợi chỉ mỏng manh, có thể đứt bất cứ lúc nào.

“Á... Ánh...” Thắng cực nhọc, khẽ nắm lấy bàn tay ấm áp của Ánh, miệng khép hờ lẩm bẩm.

“Có tôi đây...” Cảm nhận sự lạnh lẽo từ bàn tay người đàn ông trước mặt, lòng Ánh se lại.

“Tôi... sắp chết rồi... Trước khi chết, tôi... tôi có một tâm nguyện...” Thắng thủ thỉ.

Âm thanh quá bé, khiến Ánh phải dí tai tới gần hắn để nghe.

Mùi hương từ cơ thể nàng tỏa ra khiến hắn như phát điên, đầu óc lại mơ màng nhớ về cảnh tượng hồng hào, mướt mát trước đây, làm "thằng nhỏ" bên dưới hắn tức thì dựng đứng, chỉ thẳng lên trời.

Sợ bị phát hiện, hắn lại vận chuyển Huyết Mệnh Công. Lần này đã kiểm soát tốt hơn, không để máu tuôn ra ngoài như trước.

Nhưng vì vừa phải vận chuyển Huyết Mệnh Công để đè ép "thằng nhỏ", lại phải điều khiển nhịp tim đập nhanh, đập chậm, khiến khí huyết trong cơ thể trào dâng mãnh liệt, bắt đầu tìm đường thoát ra ngoài.

Cũng vì vậy, thất khiếu của hắn lúc này đang rỉ ra vài giọt máu tươi.

Khuôn mặt Ánh lúc này cũng đang ghé sát vào hắn, nên đã ngay lập tức phát hiện.

Nàng sợ hãi, hoang mang, không biết phải làm gì. Là một bác sĩ lâu năm, đây là lần đầu tiên nàng thấy cảnh tượng hãi hùng này.

Máu từ mắt, mũi, miệng chảy tèm lem. Thế nhưng, những hình ảnh đáng sợ đó vẫn chẳng thể ng��n cản được một trái tim đang yêu say đắm.

Thắng nắm chặt tay Ánh, miệng lẩm bẩm.

“Tâm nguyện của tôi là... muốn được cùng em yêu đương...”

“Vì biết bản thân không thể sống được bao lâu... cộng với việc tôi không xứng... nên tôi thực sự không muốn em trở thành người yêu của kẻ sắp chết...”

“Ánh à. Trước khi tôi chết... tôi chỉ muốn nói rằng... tôi yêu em!”

Nói xong lời trăn trối, hắn liền nhắm mắt xuôi tay.

Ánh thẫn thờ, khuôn mặt đờ đẫn, nghệt ra đó.

Ngay lúc này đây, trong đầu nàng bỗng chốc hiện lên biết bao kỷ niệm. Những kỷ niệm mà nàng cảm thấy đẹp đẽ nhất, đáng lưu giữ nhất trong cuộc đời nàng.

Cha mẹ nàng là người bận trăm công nghìn việc, nên gần như không có lúc nào bên cạnh, chăm sóc nàng. Chỉ có bảo mẫu lo việc nấu nướng, chăm sóc.

Nhưng họ chỉ là người ngoài, đâu có mang theo tình thương. Vả lại, từ bé tới lớn, ngoài bà Hồng ra, thì các bảo mẫu khác đều không dám cùng hai chị em nhà nàng ăn cơm, đàng hoàng làm phận người làm, giúp việc.

Cũng vì vậy mà nàng chưa từng được hưởng cảm giác ấm cúng trong bữa cơm.

Nhưng mới đây thôi, sau khi cứu sống người đàn ông này, nàng mới cảm nhận được sự ấm áp, cảm thấy mình được quan tâm thế nào.

Cũng nhờ anh ta, nàng mới hiểu được ý nghĩa gia đình.

Hơn nữa, anh ta cũng không hề tỏ ra thái độ thèm khát khi ở cạnh nàng, giống như những người bạn trai cũ, cũng không chủ động nắm tay, hay có các hành động dê xồm lộ liễu. Nên trong thâm tâm nàng, Thắng là một người đàn ông tốt, đáng để nàng gửi gắm cả tương lai.

Cũng từ những điều đó, nàng bất giác đã yêu hắn từ khi nào mà không hề hay biết.

Nhưng vì là con gái, nàng thực sự sợ anh ta coi mình là người phụ nữ dễ dãi trong tình yêu, nên không dám thổ lộ.

Vậy mà giờ đây, anh ta lại thổ lộ tình cảm với nàng, khiến nàng rất xúc động. Chỉ là, anh ta lúc này đã nhắm mắt xuôi tay, cái mạng nhỏ cũng sắp về với trời, không còn cơ hội cùng nàng yêu đương nữa, khiến trái tim bé nhỏ của nàng cũng vì thế mà quặn thắt.

“Sao anh không nói sớm!?... em... em cũng yêu anh...”

Không kìm được lòng mình, Ánh nức nở, ôm chầm lấy Thắng. Khiến đôi mắt đang khép hờ của hắn hơi híp lại, âm thầm sung sướng. ‘Chết tiệt, thì ra cô ấy thực sự yêu mình! Sướng thật!’

Ánh ôm Thắng không rời, miệng không ngừng oán trách. Nàng lúc này thực sự ân hận, sao bản thân không thổ lộ với anh ta trước, sao cứ phải giữ kẽ làm gì!? Giờ thì hay rồi, người đàn ông mà nàng thực sự yêu đã chết, âm dương cách biệt không thể gặp lại, mối tình vừa chớm nở cứ thế mà lụi tàn.

“Không!!!” Ánh bất lực, ôm lấy vai hắn, lắc mạnh qua lại, như muốn kéo tên khốn này thoát khỏi tay tử thần, kéo anh ta về với thực tại vậy.

“Chị Ánh, sư phụ chưa chết!” Với đứng bên cạnh, lo lắng nhìn thảm trạng của Thắng.

Ánh sau khi tu luyện Thanh Linh Công Pháp, sức lực đã vượt xa người thường. Nên khi dùng lực lay động cơ thể Thắng, đã khiến anh ta choáng váng không thôi.

Với vẫn đứng bên cạnh, chú ý tới diễn biến ở đây, khi thấy Ánh dùng lực quá lớn, liền lập tức ngăn cản nàng.

Thằng nhóc thực sự sợ sư nương ra tay quá mạnh, vô tình tiễn sư phụ mình về tây thiên! Đến lúc đấy không cần diễn cảnh, sợ là sẽ chết thật!

“Chưa chết!?” Ánh mơ màng, nước mắt nước mũi giàn giụa nhìn về phía Với.

“Đúng vậy! Sư phụ vẫn chưa chết, vẫn còn chút hơi thở. Chị là bác sĩ, mau tìm cách cứu sư phụ!”

Trong lúc đầu óc Ánh còn đang ngẩn ngơ trước lời Với nói, một bàn tay lạnh ngắt bỗng siết lấy tay nàng.

Ánh vô thức nhìn xuống, thì thấy Thắng đang mệt mỏi nắm lấy tay nàng, đôi môi khô nứt mấp máy, như đang muốn nói điều gì.

Sợ bỏ lỡ di ngôn của người mình yêu, Ánh vội nghiêng tai áp sát vào, muốn nghe lời trăn trối cuối cùng.

“Khục... anh... cảm thấy rất hạnh phúc... khi em cũng có tình cảm với anh...

Đáng tiếc... anh lại sắp chết... không thể trao cho em hạnh phúc...”

“Không, chắc chắn sẽ có cách cứu được anh mà!” Ánh lắc đầu, nước mắt giàn giụa.

Chỉ chờ có thế, Thắng liền khục khặc một tiếng, miệng lẩm bẩm.

“Có... là có... nhưng cách này thực sự không thể dùng...”

“Có cách? Cách gì!? Anh mau nói, em chắc chắn sẽ cứu được anh!”

Nghe được lời nói của người mình yêu, Ánh đang thất vọng tột cùng liền bừng lên hy vọng.

“Không được... cách này quá trái với luân thường đạo lý... anh không thể vì bản thân, mà để em phải chịu thiệt được...” Thắng quả quyết lắc đầu, giọng hắn nói tuy yếu, nhưng rất kiên định.

“Giết người sao?” Ánh sầu khổ, hỏi Thắng.

“Không.” Thắng lắc đầu.

Thấy vậy, Ánh lại hỏi. “Ăn thịt người sao?”

Theo như nàng thấy, những điều này đủ trái với luân thường đạo lý rồi.

Thắng vẫn lắc đầu, khiến Ánh càng thêm hoang mang.

“Vậy là cái gì!?”

“Là.... song tu... khục.” Thắng xấu hổ, đỏ bừng mặt, ho khẽ một tiếng.

Nhìn khuôn mặt người mình yêu đỏ như gấc, Ánh còn tưởng tình trạng của anh ta đang chuyển biến nặng, nàng liền cuống quýt cả lên.

“Song tu? Là cái gì?”

Mấy câu thuật ngữ này, nàng chưa từng tiếp xúc qua, nên nghe không hiểu.

“A... song tu chính là... khục, quan hệ nam nữ...” Thắng ho khan rồi vội vàng giải thích.

“Vì đấu pháp với lũ hồn ma, khiến khí âm hao mòn, khí dương bộc phát. Hiện tại cần cân bằng lại âm dương, mới có thể bình ổn lại hai cực trong cơ thể!

Muốn làm được điều này, cần song tu. Cũng tức là chuyện trai gái... để bình ổn lại âm dương ngũ hành trong thân thể!”

Thắng lưu loát giải thích, không hề có vẻ gì là thổ huyết.

Lúc đầu diễn xuất rất tốt, nhưng vừa nói đến quan hệ trai gái liền không nhịn được mà thao thao bất tuyệt, không vấp váp hay ho hắng câu nào. Cũng may, Ánh lúc này đang hoảng loạn, không đủ tỉnh táo để nhận ra sự bất thường này.

Những kiến thức y khoa của nàng về thuyết âm dương ngũ hành mà bà Hồng giảng cũng bỗng nhiên biến mất tăm, lúc này đầu óc nàng vô cùng đơn thuần, vô cùng tin tưởng những lời của gã đàn ông trước mặt mà không hề hay biết gã ta đang nói dối.

Đánh nhau với oan hồn, hao tổn âm khí? Xàm! Nếu có hao tổn, cũng phải là hao tổn dương khí chứ!

Phiên bản được hiệu đính cẩn thận này thuộc về truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free