(Đã dịch) Sáng Thế Chi Chủ - Chương 316: tí thì lộ
Ngoài những sự kiện lớn ấy, tân hệ mặt trời chẳng còn biến động nào đáng kể.
Do bản thân hiếm khi để tâm đến diễn biến bên trong, Thắng – kẻ sáng tạo nơi này – cũng không nắm rõ tình trạng của tân hệ mặt trời. Hắn vẫn mải mê ăn chơi, nhậu nhẹt say sưa cùng đám công nhân xây dựng bên ngoài.
Một tháng trôi qua, cũng là lúc Ánh trở về.
Vì chút chuyện riêng, cô phải rời bỏ căn biệt thự suốt một tháng để về nhà ở Hà Nội.
Trước đây, cô không mấy vui vẻ khi ở đây, bởi không gian xung quanh quá đỗi hiu quạnh, lại không có bà Hồng bên cạnh, khiến cô sinh lòng cô đơn, nhớ nhà.
Nhưng vì đã hứa với Thắng, thay hắn chăm sóc đàn gà rừng và xây dựng một khu vực an toàn để họ có thể sinh tồn trong tận thế, nên nàng mới quyết định ở lại.
Chẳng biết tự bao giờ, hình bóng hắn đã len lỏi vào tâm trí nàng, chiếm một vị trí đặc biệt, khiến nàng dần đắm chìm, luôn thấy hắn hiện hữu.
Cũng vì vậy mà Ánh vô thức tin tưởng lời Thắng nói. Ngay khi chia tay hắn, trở về biệt thự, nàng đã liên hệ với cha mình, nhờ vả xin giấy phép xây dựng trên mảnh đất quanh đó.
Phải mất "chín trâu hai hổ" cô mới được cấp phép xây dựng trên mảnh đất này, với mục đích chăn nuôi. Thế nhưng, thay vì xây tường mỏng như giấy tờ đã ký, cô lại tự ý mua thêm vật liệu, chỉ đạo đám công nhân dựng lên một bức tường thành kiên cố.
Vì số vật liệu đó mua ngoài luồng, không có hoạch toán rõ ràng, nên nếu mất mát, nhà thầu sẽ không chịu trách nhiệm theo thỏa thuận.
Đó là lý do Ánh nhờ Thắng ra ngoài trông chừng, để tránh đám công nhân táy máy tay chân.
Nhưng cô không hề hay biết, tên này sau khi tiếp quản số vật tư, đã cho người bán bớt để lấy tiền nhậu nhẹt.
Nhậu liên miên, một tuần có bảy ngày mà hắn nhậu đến tám ngày, làm sao đủ tiền mà chịu nổi!? Thấy đống sắt bên ngoài còn nhiều lắm, Thắng bèn cho người khuân bớt đi bán để công trường đỡ chật chội.
Vừa có tiền ăn nhậu, lại gọn gàng nơi thi công. Quả là một ý kiến hay.
Cũng vì vậy, các anh em công nhân ai nấy đều kính nể và phục Thắng vô cùng. Vừa giỏi, lại biết chiều chuộng anh em hết mực!
Nhưng Ánh đâu biết những chuyện này, hiện tại nàng vẫn đang vui vẻ lái xe trở lại biệt thự.
Ngoài mong chờ được nhìn thấy bức tường kiên cố do mình thiết kế, nàng còn mong ngóng gặp đàn gà rừng mà nàng đã chăm bẵm suốt mấy tháng qua.
Đàn gà này cũng là một trong những nguyên nhân khiến nàng thực sự yêu thích việc trở lại căn biệt thự.
Nói tới cũng lạ.
Đàn gà này không biết có phải đã ăn phải linh đan diệu dược gì hay không mà con nào con nấy cũng khôn lanh vô cùng, tinh ranh như những đứa trẻ sáu tuổi vậy.
Tập tính của chúng rất lạ, ngoài việc đợi đến giờ mới chịu ăn, đàn gà này còn rất thích sạch sẽ, luôn đi tắm trước năm giờ chiều, rồi tranh nhau vào nhà ngủ.
Lúc đầu nàng còn nhất quyết đuổi chúng ra ngoài, nhưng sau thấy chúng thực sự biết suy nghĩ – trước khi vào nhà là rũ sạch cát đất, thi nhau vào nhà tắm rửa sạch sẽ, rồi an vị trên giường, ị đái cũng đúng chỗ – nàng mới đồng ý cho đàn gà này vào ngủ chung.
Sau nhiều ngày thầm lặng theo dõi, nàng thấy đàn gà rừng này ngày càng tinh ranh. Ban đầu chúng khờ khạo là thế, nhưng sau nhiều đêm ngủ cùng nàng, đặc biệt là sau những lần nàng tu luyện Thanh Linh công pháp, chúng càng quấn quýt bên nàng hơn.
Cũng từ đó, nàng coi chúng như con, chăm chút cho béo mầm.
Ăn uống đầy đủ, dinh dưỡng dồi dào, thường xuyên tắm táp, khiến lũ gà lông mượt như tơ, béo tròn xinh xắn, trông không khác nào những khối cầu biết đi thu nhỏ.
Một tháng không gặp, Ánh thực sự nhớ mấy đứa con của mình.
Nàng không biết chúng giờ ra sao, dù sao trước khi đi, nàng cũng đã dặn dò Thắng phải cho chúng ăn cám dinh dưỡng, thường xuyên tắm rửa, và trước khi ngủ thì kể chuyện Nàng Bạch Tuyết và bảy chú lùn! Không biết giờ về, chúng có béo lên được chút nào không. Nàng thực sự lo lắng.
Một chiếc xe Corolla Altis 2011 bon bon trên đoạn đường mòn gập ghềnh sỏi đá, rồi dừng lại trước cổng trạm kiểm lâm.
Kính xe hạ xuống, Ánh hơi thò đầu ra, hướng về phía phòng kiểm lâm, cất tiếng gọi lớn:
“Anh Bảo, giúp em mở cổng với!”
Bên trong trạm, Bảo mơ màng tỉnh dậy.
Sáng nay lên chỗ sư phụ nhậu quá chén, khiến hắn cùng tên đồng nghiệp ngủ li bì vắt lưỡi suốt mấy tiếng đồng hồ. Giờ bị đánh thức làm hắn có chút khó chịu.
Bực tức, Bảo nhăn mặt khó chịu, định ra ngoài mắng cho một trận.
Nhưng vừa bước ra khỏi cửa, nhìn thấy rõ bên ngoài là một chiếc xe quen thuộc, bên trong lại là người phụ nữ ấy, hắn liền hoảng sợ rụt cổ lại, quay trở về gian phòng, cầm điện thoại lên như thể muốn gọi cho ai đó.
“Alo...?” Đầu máy bên kia vang lên giọng nói nhàn nhạt, nghe như người đầu dây bên kia mới vừa ngủ dậy.
“Sư phụ! Sư nương về rồi!” Bảo gấp gáp.
“Cái gì về?”
“Sư nương, sư mẫu... là người yêu thầy đó! Là Ánh!”
“Cái gì!? Cô ấy đang ở đâu?”
Thắng đang còn mơ màng, liền lập tức tỉnh táo lại, vội vàng bật dậy như lò xo.
“Ngay cổng trạm ạ!” Bảo hơi ló đầu ra, nhìn ra phía ngoài.
Lúc này, Ánh đang bước xuống xe, muốn vào trong trạm để xem xét tình hình.
“Giữ cô ấy lại khoảng mười phút! Làm tốt, tôi sẽ cho cậu một bình rượu thuốc!”
Không đợi đối phương trả lời, Thắng lập tức tắt máy.
Nghe được lời hứa hẹn từ sư phụ mình, Bảo mừng rỡ, đôi mắt híp lại sung sướng.
Rượu thuốc của sư phụ hắn không phải loại tầm thường. Đối với người thường thì nó chỉ giúp tăng cường khí huyết, còn đối với người tu luyện như hắn, rượu thuốc này có thể rút ngắn thời gian khổ luyện của bản thân, hỏi sao hắn không phấn khích cho được!?
Bảo cất điện thoại, nhanh chóng ra ngoài tiếp đón sư mẫu mình.
Trước kia thì anh anh, em em ngọt xớt, tán tỉnh đủ lời, hiện giờ hắn lại kính cẩn cứ như nàng là người mẹ thứ hai vậy, khiến Ánh có chút lúng túng.
Chẳng biết lý do vì sao, khi Bảo gọi nàng là sư mẫu, nàng thực sự phấn khích trong lòng. Nàng phấn khích không phải vì đối phương tôn thờ mình, mà là vì đối phương coi nàng là nữ nhân của Thắng, dù cho nàng và hắn chưa hề xác lập mối quan hệ.
Cũng vì vậy mà khi Bảo ra ngoài đón tiếp nàng, mỗi câu mỗi tiếng “sư nương” khiến nhịp tim nàng đập loạn, như chú hươu nai ngơ ngác trong rừng già, vô thức quên đi mục đích nhờ Bảo mở cổng.
Ngay khi Bảo câu kéo thời gian ở cổng trạm, Thắng bên này đang ra lệnh cho đám công nhân nhanh chóng dọn dẹp tàn cuộc.
Khoảng hai mươi phút sau, đống bát đĩa đã được rửa sạch sẽ tươm tất, xếp gọn gàng trong ngăn bếp.
Đám công nhân cũng trở lại làm việc ở bức tường đá, hùng hục như chưa hề có cuộc nhậu.
Nhưng rượu đã vào rồi, phê lòi mắt rồi, làm sao làm việc ra hồn được? Thế nên, lúc này đây, đám thợ xây đang mắt nhắm mắt mở, trộn vữa cẩu thả, tỉ lệ không đều khiến mấy bao xi măng bị hỏng.
Có mấy tên thợ hồ phụ trách quăng đá lên trên, vì đầu óc quay cuồng, không làm chủ được cơ thể, nên đã quăng đá trúng mặt đồng nghiệp, khiến cả công trình ngập tràn tiếng kêu ai oái.
Sau khi kết thúc cuộc nói chuyện với Bảo, Ánh cũng nhanh chóng trở lại căn biệt thự.
Khi thấy công trình mà mình mong chờ vẫn chưa hoàn thành, nàng liền nhíu mày, âm thầm tức giận trong lòng, đi tìm tên cai thợ chất vấn một phen.
Cuối cùng, nàng nhận được một câu trả lời nửa thật nửa hư từ đối phương.
“Cô Ánh! Mảnh đất nhà cô thực sự có tà! Ngay khi cô đi vắng được vài ngày, mảnh đất này như bị quỷ ám, tất cả công nhân chúng tôi đều không thể xây thêm một tấc nào!
Cô nhìn xem, các công nhân làm việc ở đây đều như dính phải bùa ngải, kẻ thì lờ đờ vô hồn, tên thì than khóc ỉ ôi! Trông có thảm thương không chứ!?
Nếu không phải lỡ tay ký hợp đồng, tôi thực sự không muốn ở trên mảnh đất này một phút giây nào nữa!
Hứ... hức...”
Tên cai thợ rơm rớm nước mắt, không biết từ đâu lấy ra chiếc khăn tay màu lam, chấm chấm khóe mắt.
Nước mắt này không phải là giả, mà là thật. Vừa rồi ăn nhậu nhiều quá, khiến dạ dày y không chịu được mà nôn thốc nôn tháo, cũng vì vậy mà nước mắt tèm nhem. Vừa hay Ánh tới tìm, y liền diễn một vở kịch khóc lóc thương tâm.
“Cô nhìn kẻ kia, thấy hắn đầu đang chảy máu không? Nhà hắn mới có người mất, tâm trạng không tốt, vừa rồi còn lấy đá đập vào đầu đến chảy máu, may là cứu kịp... nếu không, nơi này thực sự có án mạng!”
Cai thợ đưa tay chỉ về phía công nhân vừa bị đồng nghiệp quăng đá vào đầu, rồi kể lể.
Nghe vậy, Ánh liền run lên trong lòng.
Nếu là trước đây, nàng sẽ không tin vào mấy chuyện ma quỷ này. Nhưng sau khi cùng Thắng trải nghiệm thế nào là xác chết bật dậy, oan hồn tung bay, nàng liền thực sự tin vào thế giới tâm linh.
Nên ngay khi nghe tên cai thợ nói vậy, nàng liền không kìm được mà lạnh toát sống lưng.
“Vậy hiện tại...?” Ánh lo lắng, đang định hỏi gì đó, thì tên cai thợ đã chặn lời nói tiếp.
“Cũng may, người anh em Thắng kia lại là một thầy pháp cao tay. Bọn tôi đã phải cùng cậu ta dựng lên một điện thờ nhỏ trong sân để cúng kiếng, đám hồn ma lúc này mới bị xua đuổi hết... nhưng đáng tiếc... cậu thanh niên ấy...”
Tên cai thợ vừa mới trấn tĩnh lại, đã ngay lập tức thay đổi nét mặt, lắc đầu.
“Làm sao!? Anh ấy làm sao?” Ánh lo lắng, vội tóm cổ áo đối phương.
Lực tay hơi mạnh, khiến tên cai thợ có chút lảo đảo.
“A, cậu ta vì đánh nhau với đám hồn ma, hiện tại đang trọng thương.”
Nghe vậy, Ánh liền không màng tới đám công nhân, nhanh chóng lao vào biệt thự, xem xét tình hình của Thắng.
Nhìn cô gái xinh đẹp đi khuất, tên cai thợ vội lấy chiếc khăn lam, lau mồ hôi trên mặt, âm thầm thở phào may mắn, lẩm bẩm.
“May quá, không ngờ cô chủ nhà lại mê tín đến vậy. Trên đời này làm gì có ma quỷ.
Nhưng phải công nhận, kế sách này của người thanh niên ấy thực sự hiệu quả, vậy mà lừa được đối phương dễ dàng...”
Xin lưu ý, nội dung biên tập này hoàn toàn thuộc bản quyền của truyen.free.