Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Sáng Thế Chi Chủ - Chương 313: một ngày bình thường

Sau bữa sáng qua loa để lót dạ, Thắng chuẩn bị thêm ít cơm thừa cho Với mang theo khi vào rừng.

Một tuần kể từ khi về lại biệt thự, những bài luyện thể dường như không mang lại nhiều hiệu quả cho Với nữa. Thắng quyết định để cậu nghỉ ngơi, không còn phải rèn luyện khắc khổ. Thay vào đó, Với sẽ phải tự mình vào rừng săn bắn.

Rừng nguyên sinh ở đây vẫn còn khá nguyên vẹn. Trước đây Thắng mới chỉ dạo quanh rìa ngoài, còn phần trung tâm rừng rậm hắn vẫn chưa tiến sâu, chắc chắn tài nguyên nơi đây vẫn còn phong phú, thú rừng cũng dồi dào.

Sau tận thế, các loài động vật sẽ biến dị thành hung cầm, mãnh thú trong tự nhiên. Hắn muốn đệ tử mình vào đó săn bắt, ưu tiên bắt sống để mang về nuôi nhốt. Đến khi tận thế hàng lâm, hắn sẽ có một lượng lớn hung thú phục vụ cho sinh hoạt của mình.

Hiện tại, những sinh vật này vốn là loài hoang dã, dinh dưỡng trong thịt đã rất cao. Khi tận thế đến, chúng sẽ tiến hóa cực độ, các thành phần dinh dưỡng trong thịt cũng trở nên nồng đậm hơn nhiều. Người thường khi tiêu thụ sẽ nhận được lợi ích cực lớn, không chỉ tăng cường sức đề kháng mà còn bồi bổ khí lực và khí huyết.

Chính vì vậy, thịt của hung thú ở đầu tận thế rất quý báu, quý hơn cả vàng.

Chỉ cần một thế lực có lượng lớn thịt hung thú, thì sợ gì không đào tạo ra một đám tân nhân loại dũng mãnh!?

Nhắm vào điểm này, để chuẩn bị cho tận thế hàng lâm, hắn liền giao trọng trách quan trọng này cho Với.

Dù sao thì hiện tại Với đã thực sự mạnh mẽ. Thể thuật của cậu đã đạt cấp ngụy linh, chỉ còn một bước nữa là bước vào hàng ngũ cấp linh. Đối mặt với cao thủ tông sư, Với hoàn toàn có đủ thực lực để đối đầu.

Chính vì thể xác của Với đã trở nên mạnh rất nhiều, nên hắn mới giao trọng trách này cho thằng nhóc.

Với sức mạnh như vậy, cậu thừa sức sinh tồn trong rừng nguyên sinh.

Mang theo chiếc ba lô nặng cả trăm cân cùng chiếc vòng trữ vật đã chất đầy lương thực và nước uống, Với tạm biệt sư phụ, rời khỏi căn biệt thự, tiến về phía rừng rậm nguyên sinh ở phía bắc.

Thắng cũng không ra ngoài tiễn Với, bởi khu rừng này chẳng đáng sợ gì, hắn không cần phải cứ khư khư trông nom đệ tử của mình. Dù sao With cũng đã học được một thân bản lĩnh từ hắn, cũng nên tự mình đảm đương mọi chuyện. Theo sát cổ vũ, động viên lúc này chỉ khiến With sinh ra tính ỷ lại mà thôi.

Sau bữa sáng qua loa, hắn ra nhà kho cho đám gà rừng ăn.

Kể từ khi bắt chúng từ khu rừng phía bắc về, chúng luôn được Ánh chăm chút yêu thương, ngày ba bữa đều đặn không bỏ sót. Bởi vậy, thể trạng của bọn chúng phải nói là rất "đô con".

Nếu không phải chính tay hắn bắt chúng từ rừng về hắn thật sự sẽ nghĩ đám gà này là gà công nghiệp, được nuôi bằng cám tăng trọng.

Mà nói đến cũng thật nực cười.

Dưới sự chăm sóc của Ánh, lũ gà này lông cánh đã mọc dài, có thể bay được một quãng, đủ sức thoát khỏi nơi đây! Nhưng kỳ lạ thay, chúng lại coi căn biệt thự thành nhà, chẳng buồn lẩn trốn.

Cứ đúng tám giờ sáng là đứng ngoài cửa gáy inh ỏi. Mười hai giờ trưa lại cục cục, đến mười bảy giờ chiều thì cục tác. Cứ như thể muốn nói: “Mau cho trẫm ăn cơm, lũ phàm nhân!”

Nhiều lúc hắn muốn đá lũ gà này khỏi biệt thự, vì chúng quá phiền, lúc nào cũng cục ta cục tác, đặc biệt là vào giờ ăn. Nhưng vì có Ánh ngăn cản, hắn đành nhịn.

“Cục ta cục tác, tác ta tác tác, tác tác ục ục!!!”

Tiếng gà cục tác từ phía ngoài truyền vào báo hiệu chúng đang có mặt ở sân.

“Đến rồi,” Thắng lẩm bẩm, cầm theo đống thóc thường ngày quẳng ra sân.

“Cục cục cục...”

Đám gà vừa mổ vài hạt thóc, như cảm nhận được điều gì đó, liền dừng động tác lại, nhìn chằm chằm Thắng.

“Sao? Không mau ăn đi!?” Thắng quát lớn, trừng mắt với đám gà.

“Cục cụ cục... Tác!!!”

Con gà trống đầu đàn, trông oai phong lẫm liệt nhất, hiên ngang tiến ra.

Chỉ thấy nó dùng chân chà chà đống thóc, đá qua đá lại, sau đó khạc nhổ một bãi đờm gà lên trên, rồi lại ị một bãi ngay trước mặt Thắng. Xong xuôi, nó hiên ngang ngẩng đầu, ưỡn ngực nhìn về phía Thắng như để biểu lộ sự khinh bỉ.

Đúng vậy, chính là sự khinh bỉ! Một con gà biết khinh bỉ hắn!

Không tin vào mắt mình, hắn vô thức chỉ tay lên mặt, hỏi con gà trống.

“Mày đang khinh bỉ tao đấy à?”

“Cục cục Tác!”

Đám gà đồng thanh gật đầu, sau đó cùng nhau ị vài bãi cứt gà ngay trước mặt hắn, rồi ưỡn ngực hiên ngang.

Mẹ nó!

Một kẻ sĩ diện như hắn, sao có thể để lũ gà khốn nạn này khi dễ!?

Ngay khi hiểu thấu ý đồ của lũ gà, hắn liền gầm lên giận dữ, lao vào đàn gà tiến hành tàn sát.

Lũ gà chỉ là đám gia cầm, sao có thể địch lại một ngụy linh như Thắng! Chỉ trong vài giây, cả đàn gà đã hoàn toàn bị Thắng vặt trụi, không còn một cọng lông.

Tiết trời tuy đã bắt đầu sang hè, nhưng không khí vẫn có chút se lạnh. Không những vậy, nơi đây còn là chốn rừng núi nên nhiệt độ cũng thấp hơn bình thường. Lũ gà đang yên đang lành, bỗng mất đi lông che thân, vừa hay gặp phải cơn gió nhẹ thổi qua, khiến cả đám bất giác run lên cầm cập.

“Hừ, đừng tưởng có cô ấy che chở mà bọn mày nghĩ thành ông hoàng! Hiện tại nơi này chỉ có tao, nếu bọn mày không ngoan ngoãn, tao đem cả lũ đi hầm lá ngải!”

Thắng chỉ tay về đám gà trụi lông, hung thần ác sát quát tháo.

Đám gà sợ hãi, vội vàng gật đầu như gõ mõ, nhanh chóng chạy tót vào nhà kho tránh lạnh, tránh luôn cả tên ác ma ngoài kia.

“Cục tác cục tác. Tác ta tác ta... ụ ụ ụ...” (Nữ hoàng mau về a, bọn ta sắp bị hầm thịt rồi! Thực thương tâm kiếp gà a...)

Nhìn đám gà kéo nhau vào kho, nhìn phao câu lúc la lúc lắc của chúng, hắn thật sự động lòng muốn hầm vài nồi súp gà ngay lập tức. Nhưng nghĩ đến Ánh có thể sẽ đau lòng, hắn đành bỏ qua lần này.

Sau khi dằn mặt đám gà rừng, hắn liền ra khỏi căn biệt thự, đi về phía các thợ xây đang thi công tường đá.

Ánh nhờ hắn trông coi công trình, tuy hắn chẳng hiểu gì về nguyên vật liệu, nhưng có mặt chủ nhà hẳn vẫn tốt hơn là để những người này tự thi công.

Vả lại, lúc này hắn cũng đang nhàm chán, ra ngoài giao lưu chút với các anh, các chú thợ hồ cho bớt tẻ nhạt và ngu ngơ.

“Chào các anh, các chú, các bác nhé!” Thắng đứng bên dưới tường đá, hướng về đám người đang xây dựng hăng say mà vẫy tay chào.

“A, chào Cậu! Cậu hẳn là Thắng, người mà cô Ánh đã nhắc đến trước khi về Hà Nội, phải không ạ!?”

Một người đàn ông vạm vỡ, da ngăm đen, khuôn mặt tuy có chút chai sạn, đầy vết sẹo, nhưng giọng điệu lại rất nhẹ nhàng, trầm ấm.

“Vâng, tôi tới đây để xem mọi người có cần giúp gì không.” Thắng mỉm cười gật đầu, không đợi đối phương nói tiếp, hắn liền nói thêm vài câu.

“Cái nghề này nặng nhọc, tốn rất nhiều sức lực. Để anh em luôn giữ được sức khỏe, tôi có nấu chút nước thuốc, vừa giải khát, vừa giúp người uống cường thân kiện thể.

Nữ uống thì điện nước ồ ạt, Nam nhân thì sinh lý đề thăng...”

Thắng thao thao bất tuyệt, không biết từ nơi nào, hắn lôi ra một chiếc xe kéo hàng cỡ nhỏ, bên trong có một xoong nước lớn.

“Mọi người xuống uống thử nhé!” Thắng phất tay, ra hiệu đám thợ hồ ngừng việc.

Được chủ công trình cho phép nghỉ, lại được đãi nước uống miễn phí. Hơn nữa, loại nước này còn có công dụng như tiên dược. Nếu bọn họ không tiếp nhận lòng tốt này, thì đúng là ngu dốt.

Cả đám đang hăng say làm việc, liền lập tức dừng tay, đi xuống chỗ Thắng, lấy cốc múc nước uống thử.

Quả như lời hắn giới thiệu, chỉ uống một hớp, toàn thân họ đã hừng hực khí thế như trở lại tuổi đôi mươi, thân thể sung mãn. Những mệt mỏi vừa mới quanh quẩn trong người, nay đã tan biến hết.

“Thật... sảng khoái!”

Đám công nhân nhìn nhau lấy làm kỳ lạ, ai cũng kinh ngạc về sự hiệu quả của loại thức uống này.

“Chỉ cần mọi người chịu khó làm việc, ngày nào tôi cũng nấu nước cho mọi người dùng!” Thắng mỉm cười, nhìn về phía đám thợ hồ đang vây quanh mình.

“Thật tốt quá! Bọn tôi sẽ chăm chỉ làm việc!” Đám thợ hồ vừa uống thứ nước thuốc kia như dính phải ma túy, thử một lần liền sinh ra cảm giác nghiện trong người.

“Tốt, vậy mọi người chú �� làm việc. Trưa nay, tôi mời mọi người một bữa cơm. Chiều nay chúng ta sẽ nghỉ, cùng nhau nhậu nhẹt một bữa ra trò!”

Đã lâu lắm rồi, hắn chưa được một lần ngồi nhậu với người khác. Lần này, ở đây đang có đông người, lại còn là đồng hương, hắn muốn cùng đám thợ hồ này tổ chức một buổi nhậu thật lớn.

Chỉ còn vài tháng nữa thôi là tận thế hàng lâm rồi. Đến khi đó, muốn buông thả bản thân, hư hỏng như thế này e là khó mà có được. Nên hắn muốn tận dụng lúc này, mở một cuộc nhậu nhẹt thả ga, xả láng một bữa đã.

Toàn bộ quyền lợi liên quan đến bản chỉnh sửa này thuộc về truyen.free, cảm ơn quý độc giả đã theo dõi.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free