(Đã dịch) Sáng Thế Chi Chủ - Chương 310: thật trắng... thật hồng nha!
Vừa rời khỏi thức hải không gian, Thắng đã ngáp dài một cái đầy chán chường. Liếc nhìn đồng hồ, kim giờ đã chỉ 17 giờ 25 phút.
“Ây, chưa gì đã chiều tối rồi à!?”
Sửa sang lại quần áo, vớ lấy hai chiếc vòng trữ vật trên giường rồi nhanh chóng rời khỏi phòng ngủ.
Đã cuối ngày, sắp đến giờ cơm tối rồi. Hắn không thể khư khư nằm mãi trong phòng, cũng nên ra ngoài nấu chút cơm cháo cho Ánh cùng tên đệ tử ngốc nghếch kia.
Vừa bước xuống cầu thang, hắn liền thấy Với đang miệt mài luyện công ngoài sân, khí thế phải nói là ngất trời.
Mặc cho mồ hôi nhễ nhại, tên nhóc này vẫn không biết mệt, liên tục luyện các bài quyền của Nhất Nam võ học.
Thắng hài lòng gật gù.
Đệ tử của mình nó phải như vậy chứ, lúc nào cũng phải chăm chỉ thì mới xứng đáng là đệ tử của cao thủ đẹp trai ta đây!
Nhìn thêm một hai lần nữa, hắn liền thấy chán, bèn tiến vào trong bếp xem Ánh có ở đó không.
Quả nhiên, khi tới cửa phòng bếp, hắn liền ngửi thấy một làn hương thơm nức của hành tỏi cùng các loại gia vị khác bay khắp không gian. Nhìn vào bên trong, hắn thấy một bóng hình xinh đẹp, dáng người uyển chuyển, đang đeo tạp dề, để lộ ra những đường cong gợi cảm, tuyệt mỹ.
Nếu cô cởi hết quần áo ra, chỉ độc mỗi chiếc tạp dề che chắn, thì đúng là quên hết sầu đời! Tuyệt phẩm chẳng đùa!!!
“Ồ, anh đã dậy rồi đấy à? Lúc nãy tôi định lên gọi anh, nhưng thấy phòng ngủ vẫn đóng chặt, tôi tưởng anh đã ngủ nên không dám gọi...”
Ánh dùng đôi đũa bếp đảo đều thức ăn trong chảo, hướng về phía Thắng mỉm cười nhẹ.
Đang trong cơn mê màng, Thắng lập tức bị tiếng nói của Ánh đánh thức. Ngay khi tỉnh táo lại, hắn liền đưa tay lên khóe miệng, lau đi những giọt nước dãi còn vương.
“Thức ăn tôi đã nấu xong rồi, anh phụ tôi bày bát đũa rồi chuẩn bị ăn cơm, tôi ra gọi thằng nhóc Với vào...” Ánh cởi chiếc tạp dề, treo lên cái móc cạnh cửa bếp.
“Được...” Thắng gật gù, đôi mắt chăm chú dán vào bờ mông căng mọng của cô nàng.
‘Trông thật lớn a! Chắc là sẽ rất dễ dàng khi sinh nở.’
Thắng vô thức nuốt một ngụm nước bọt, không dám rời mắt khỏi cặp mông tròn đang đu đưa trước mặt. Phải tới khi Ánh rời khỏi phòng bếp, cặp mông to tròn cũng đã đi mất dạng, hắn mới thu hồi trạng thái Trư Ngộ Năng của mình.
“Giờ mới để ý. Không ngờ cô ấy lại to đến vậy... thật là.... cực phẩm a!”
Thắng chẹp chẹp miệng, lấy tay lau nốt vệt nước dãi còn lưu lại trên khóe môi.
Khoảng ba mươi phút sau, bát đũa, cơm canh đã được hắn bày biện đầy đủ trên mâm cơm. Với cũng đã hoàn thành quá trình luyện công của mình, cùng Ánh vào nhà dùng bữa.
Ba người lại quây quần bên nhau như một gia đình nhỏ.
Trong bữa cơm cũng chẳng có câu chuyện gì quá nổi bật, chủ yếu là Với hỏi Thắng về các kiến thức võ học, cùng phù chú và đạo pháp.
Nhân cơ hội này, Thắng đưa cho Với chiếc vòng trữ vật có chứa nguyên liệu làm phù chú, cùng những kiến thức tu luyện Hóa Ấn Phù trung cấp và cao cấp, để thằng nhóc này tự mày mò, tự học. Tất cả những tri thức và kiến giải mà hắn có được đều viết lên một quyển sách bỏ trong không gian trữ vật. Việc tiếp theo Với cần làm đó là chăm chỉ luyện tập, chỉ có vậy thôi.
Hiện tại Thắng cũng không có gì để dạy thằng nhóc. Huyết Mệnh Công, Nhất Nam võ học, và Hạo Thiên Khí pháp... luyện thể, luyện hồn, hắn đều đã truyền thụ. Pháp để tấn công, cũng đã truyền dạy Ấn Phù pháp.
Cơ bản thì đã đầy đủ, còn phát triển tới đâu là tùy thuộc vào đối phương. Những gì tốt nhất, hắn đã chỉ dạy hết những gì có thể rồi, cũng coi như không còn nợ nần bà Hồng nữa.
Còn Ánh, sau một cuộc tâm sự hắn mới biết cô nàng lại thành công tu luyện Thanh Linh Công pháp, không chỉ vậy còn đột phá linh hồn, tiến vào Thần Hồn cảnh giới. Hiện tại thần hồn của nàng có sức mạnh tương đương cảnh giới Luyện Khí ngũ trọng. Còn linh khí trong cơ thể thì ở nhị trọng.
Mạnh hơn Với hẳn mấy tiểu cảnh giới, cả về linh lực lẫn thần hồn.
Thắng cũng thử dùng Thiên Nhãn Thông quét qua người nàng, đánh giá tư chất tiềm ẩn bên trong.
Nhưng đôi mắt hư hỏng, không làm theo lệnh của chủ nhân cứ dán vào vòng một và vòng ba của nàng.
Từ trước tới nay chưa được một lần nhìn thấy cảnh xuân của phái nữ ngoài đời thật, tất cả chỉ thấy qua phim ảnh mà thôi. Hiện tại lại được thấy tận mắt, lại còn cực phẩm như vậy, khiến hắn không kìm được lòng, kích thích thần kinh, khí huyết cuồn cuộn, các hoóc-môn trong cơ thể tăng trưởng.
Vì bản thân không mặc quần lót, nên tiểu đệ đã không kìm được lòng mình mà dương cao lên thủ thế, chờ lệnh xuất quân. Sợ Ánh thấy cảnh tượng xấu hổ này, hắn dùng chút lý trí còn lại trong người, sử dụng Huyết Mệnh Công dồn khí huyết từ “đầu thầy ông nội” về lại phần thân trên.
Nhưng vì phấn khích quá, dẫn tới không làm chủ được lượng máu này, khiến chúng phun ra từ đường mũi, bắn tung tóe lên mặt bàn. Máu rất nhiều, phải đâu đó khoảng 4 lít máu. Cũng may, thức ăn đã được ăn hết, nếu không quả thực hôm nay không thể ăn cơm.
Mất lượng máu lớn, khiến Thắng bị sốc, cơ thể nhanh chóng suy nhược, mắt hoa lên, mơ màng ngất đi.
Trước khi nhắm mắt lại, hắn vẫn kịp liếc qua Ánh, thấy nàng đang lo lắng chạy đến. Hắn vui lắm, đang định nói với nàng vài câu thì hắn thấy cô nàng ngồi xổm xuống, ngay trước mặt hắn.
Tuy đã có chiếc quần ngủ và đồ lót che chắn, nhưng sao có thể ngăn cản Thiên Nhãn Thông? Thế là, hắn lại tiếp tục phun ra một ngụm máu lớn, ước chừng một lít gì đấy. Gần như máu tươi trong cơ thể đều đã bị hắn tuôn hết ra ngoài...
Trước khi nhắm mắt, hắn vẫn kịp mấp máy đôi môi tím tái của mình, thốt ra vài tiếng thều thào...”Thật... thật hồng à...”
...
Trong căn phòng bệnh trắng toát, xung quanh toàn mùi clo. Một người phụ nữ xinh đẹp đang lo lắng chăm sóc cho một người thanh niên bất động trên giường bệnh.
Phải đâu đó khoảng chục phút sau, người thanh niên nằm trên giường mới bắt đầu cựa quậy cánh tay, đôi mắt cũng mở hé, như sắp tỉnh.
Thắng mệt mỏi, mở mắt nhìn quanh, đánh giá tình hình.
“Anh tỉnh rồi!” Ánh ngồi một bên, vui vẻ đến chảy cả nước mắt, nắm chặt tay hắn vào lòng.
“Tôi...” Thắng ngơ ngác, ngó nhìn xung quanh. Ký ức hắn có chút mơ hồ, không hiểu tại sao bản thân lại có mặt tại nơi này, chẳng phải vừa nãy hắn còn đang ăn cơm sao!?
“Vừa rồi anh tự dưng phun ra một lượng lớn máu cam, khiến cơ thể mất máu trầm trọng, suýt nữa thì sốc mà chết! May cơ thể anh khỏe mạnh... vừa rồi thấy anh bị như vậy, tôi tưởng anh bị bệnh gì trong người, nên đã kiểm tra. Nhưng cơ thể anh hoàn toàn khỏe mạnh, không có vấn đề gì cả...
Nên tôi chỉ có thể giúp anh truyền máu, còn nguyên nhân gây ra hiện tượng này thì tôi chưa tìm ra được...”
Ánh có chút buồn. Nàng biết, một người khỏe mạnh tự dưng xuất huyết nhiều như vậy, lại còn bộc phát đột ngột với cường độ cao, khiến nàng nghi ngờ đối phương đang mang trọng bệnh. Nhưng điều làm nàng thất vọng là căn bệnh này như một ẩn số, nàng tuy đã dùng đủ loại máy móc tại biệt thự, vẫn không thể tìm ra đó là bệnh gì.
Khiến một vị bác sĩ tận tâm như nàng cảm thấy hoài nghi khả năng của bản thân, dần nảy sinh tâm lý chán nản.
Nghe Ánh nói vậy, Thắng bỗng ngớ mặt ra, bởi hắn vừa nhớ ra rồi, nguyên nhân mình nằm ở đây.
Nghĩ lại, hắn thực không kìm được lòng mà khí huyết lại dâng trào. Lượng máu vừa được truyền vào lại bị hắn tống hết ra ngoài.
Trước khi ngất, hắn vẫn không quên mỉm cười thỏa mãn, miệng lẩm bẩm. “Thật hồng... thật trắng à...”
...
Đầu thầy ông nội là đầu kẹc, anh em khỏi thắc mắc.
Nguyên nhân xúc động: tâm lý không ổn, ký ức bị khuyết thiếu bởi Đỗ Phong.
Cảm ơn oaithuong và KTH100 đã đề cử!
Mọi nỗ lực biên tập và chuyển ngữ cho chương truyện này đều thuộc về truyen.free, mong quý độc giả ủng hộ.