Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Sáng Thế Chi Chủ - Chương 307: Huyết thanh T.09

Tại Phương Bắc, khu tự trị Duy Ngô Nhĩ Tân Cương, một vùng lãnh thổ rộng lớn của Trung Quốc, có một căn cứ nghiên cứu khoa học ẩn mình trong dãy núi hiểm trở kéo dài qua hai tỉnh Thanh Hải và Tân Cương.

Lúc này, trong một căn phòng bí mật của khu căn cứ, một người đàn ông lớn tuổi, da dẻ nhăn nheo, đôi mắt híp lại chăm chú nhìn một con chuột bạch đang vặn vẹo đau đớn qua lớp kính.

Sau một hồi lăn lộn, kêu chít chít loạn xạ, con chuột cuối cùng cũng ngừng giãy giụa, nằm im bất động.

“Thất bại rồi sao?” Vị nhà khoa học già hơi thất vọng, định mở cửa kính để vứt bỏ con chuột bạch kia đi. Bỗng nhiên, con chuột này thế mà mở trừng mắt. Cơ thể nó cũng nhanh chóng biến dị, các thớ cơ điên cuồng phát triển, thân hình nở nang.

Chỉ sau vài phút, con chuột bạch đã lớn gấp đôi trước đó. Tinh thần nó vẫn tỉnh táo, không hề có dấu hiệu điên loạn.

“Shào huī!” Vị nhà khoa học già vui sướng, quay người gọi đồng nghiệp đang đứng phía sau.

“Ngài gọi tôi?” Một nhà khoa học trẻ tuổi, đang lúi húi nghiên cứu gì đó, lập tức giật mình, ngẩng đầu nhìn về phía nhà khoa học già.

“Cậu mau mang mẫu vật số 8 đến đây!”

“Được rồi, ngài đợi tôi chút!”

Dứt lời, nhà khoa học trẻ Shào huī liền nhanh chóng rời đi lấy mẫu vật mới. Chẳng bao lâu, anh ta trở lại, đẩy theo một cái lồng lớn, bên trong là một con trăn dài hơn hai mét, nặng khoảng 70 kilogam.

“Tiến sĩ Zi Chēn, mẫu vật số 8 đã đến!”

“Thả nó vào cùng với mẫu T.23!” Zi Chēn ra hiệu cho nhà khoa học trẻ đó.

Theo lời tiến sĩ Zi Chēn, nhà khoa học trẻ lập tức điều chỉnh hai cánh cổng liên kết, thả mẫu số 8 vào trong bể kính để gặp mẫu T.23.

Chuột là món khoái khẩu của trăn, rắn. Thế nên, ngay khi thấy con chuột bạch to lớn trong bể kính, con trăn không kìm được bản năng mà vọt vào, muốn nuốt chửng đối thủ.

Nhưng kỳ lạ thay, con chuột bạch này không hề tỏ ra sợ hãi, trái lại còn hung hãn lạ thường, lao về phía con trăn tấn công.

Sau một hồi quần thảo, rượt đuổi, cuối cùng con trăn lớn cũng bị con chuột bạch cắn chết. Dù sao thì chênh lệch về trọng lượng cũng quá lớn, để giết được con trăn lớn, con chuột bạch cũng phải đánh đổi cả mạng sống của mình.

Xét theo logic tự nhiên, chuột không bao giờ có thể ăn được trăn lớn, chỉ có thể cam chịu bị đối phương nuốt chửng. Nhưng lần này lại khác, con chuột tuy chết, nhưng vẫn có thể kéo theo con trăn lớn chết cùng, đủ để thấy loại huyết thanh kia kinh khủng đến mức nào.

“Ồ, loại huyết thanh này thực s��� đã thành công trong việc kích thích mã gen bên trong con chuột, ban cho nó sức mạnh gấp mấy lần trước đây, và hơn hết, mẫu huyết thanh này không gây tử vong.

Nghiên cứu đã thành công một nửa...

Hiện tại chỉ cần thử nghiệm trên con người, nếu họ có thể kiểm soát được sức mạnh này, công trình nghiên cứu sẽ thành công trọn vẹn!”

Tiến sĩ Zi Chēn thầm mừng rỡ phấn khích, thành quả nghiên cứu ngày đêm ròng rã ba tháng của họ cuối cùng cũng đã có chút thành tựu.

“Shào huī, cậu mau đưa mẫu H.28 vào đây. Lần này chúng ta sẽ thử tiêm vào cơ thể con người!”

“Vâng, thưa tiến sĩ Zi Chēn!” Nhà khoa học trẻ tuổi Shào huī gật đầu, nhanh chóng rời khỏi phòng nghiên cứu.

Khoảng mười phút sau, anh ta quay trở lại cùng một người gầy gò.

“Thả tôi ra! Các ngươi mau thả tôi ra!!! Lũ súc sinh Hán tộc!!!” Vật mẫu H.28 giãy giụa, chửi bới các nhà khoa học.

Mặc cho kẻ đó gào thét, chửi rủa thế nào, nhà khoa học trẻ vẫn quẳng hắn vào một chiếc cabin.

“Tiêm siêu huyết thanh mẫu T.09 vào cơ thể vật chủ!”

“Rõ!”

“Chú ý nhịp tim, huyết áp... của vật chủ! Nếu có bất thường phải lập tức báo cho tôi!”

“Vâng!”

Sau khi bố trí cẩn thận, các nhà khoa học đều vào đúng vị trí, bắt đầu tiến hành thí nghiệm.

“Aaaa! Mau thả ta ra!!!” Vật chủ đau đớn gào thét trong cabin.

“Huyết áp, nhịp tim đang tăng cao...”

“Tiếp tục!” Tiến sĩ già Zi Chēn lạnh lùng, híp mắt nhìn về phía thân ảnh gầy gò đang quằn quại bên trong cabin.

Chừng ba mươi phút sau, vật thí nghiệm H.28 trong cabin mới ngừng giãy giụa, ngất lịm đi. Lúc này, toàn bộ huyết thanh cũng đã được tiêm vào trong vật chủ.

“Kiểm tra nhịp tim, huyết áp...!”

“Cái... cái này...” Một vị nữ tiến sĩ ấp úng, không dám nhìn thẳng vào vị tiến sĩ già trước mặt.

“Có chuyện gì!?” Tiến sĩ Zi Chēn gằn giọng hỏi.

“Tim... tim của đối tượng đã ngừng đập!”

“Sao có thể như vậy!? Mau thả vật thí nghiệm ra để ta kiểm tra tình hình!” Tiến sĩ Zi Chēn lớn tiếng, nhanh chóng tiến tới cửa khoang cabin.

“Vâng...” Nữ tiến sĩ sợ hãi, không dám trái lời, vội vàng mở cửa khoang cabin.

Cửa khoang vừa mở, vật mẫu H.28 lập tức đổ ập ra ngoài. Thấy vậy, tiến sĩ Zi Chēn liền vội vàng chạy lại gần để kiểm tra cho đối tượng.

Chỉ là, ngay khi lão vừa tới nơi, liền bị một bàn tay thô bạo nắm chặt lấy cổ, ghì chặt xuống.

Lúc này, các nhà khoa học trong phòng đều kinh hãi tột độ, vội vàng co rúm người lại vì sợ hãi.

“Các ngươi mau thả ta ra, nếu không đừng trách ta giết chết tên lão già này!” Vật mẫu H.28 đảo mắt nhìn quanh đề phòng, tay vẫn ghì chặt cổ lão tiến sĩ.

“Mau thả tiến sĩ Zi Chēn, nếu không cậu sẽ phải chết!” Lúc này, từ bên ngoài, một đám lính được trang bị vũ khí đầy đủ lao vào, nghiêm nghị nhìn chằm chằm vào vật mẫu H.28.

“Muốn ta thả lão già này? Được! Vậy hãy chuẩn bị cho ta một chiếc xe máy, để ta an toàn rời đi, lão già này sẽ không chết!”

“Khốn nạn, chỉ huy, phải làm sao đây?” Một tên binh sĩ tức giận, hướng về phía chỉ huy đang đứng đằng sau hỏi.

Người chỉ huy cũng nhíu mày, trầm tư suy nghĩ một lát rồi ra lệnh cho người chuẩn bị xe, mở một lối đi cho tên vật mẫu.

Sự an toàn của tiến sĩ Zi Chēn rất quan trọng; ông sở hữu nhiều công trình khoa học lớn, là người được Chủ tịch trọng dụng, nên họ thật sự sợ ông ta sẽ sứt mẻ một chút nào. Để đảm bảo an toàn cho vị tiến sĩ già, họ chỉ còn cách thỏa thuận và làm theo điều kiện của tên vật mẫu.

Sau khi lên đến mặt đất và nhận được xe, tên vật mẫu này không nói năng gì, lập tức quẳng lão tiến sĩ về phía đám binh sĩ, rồi nhanh chóng nhảy lên xe, vít ga phóng đi.

Đám binh sĩ phía sau bắn đạn xối xả, nhưng chỉ khiến hắn bị thương nhẹ ngoài da. Vì chủ trương là bảo vệ lão tiến sĩ già, họ không kịp thời truy đuổi, đành để hắn chạy thoát.

Nhìn tên vật mẫu đã đi xa, người chỉ huy mới tiến lại gần lão tiến sĩ.

“Tiến sĩ Zi Chēn, ngài không sao chứ!?”

Tiến sĩ Zi Chēn không trả lời, chỉ đứng đờ ra một lúc.

Sau một hồi, lão ta mới sực tỉnh, tinh thần phấn khích tột độ, nắm lấy hai vai của người chỉ huy đứng cạnh, sung sướng hô lớn.

“Haha, chúng ta thành công rồi! Chúng ta có thể sản xuất ra siêu chiến binh rồi! Người Hán chúng ta sắp trở thành bá chủ thế giới! Hỡi Hoa Kỳ, đám các ngươi, ngày tàn sắp đến rồi!!!”

“Mau! Mau đi báo với Chủ tịch, nghiên cứu của chúng ta thành công rồi!”

“Vâng.” Người chỉ huy không hiểu chuyện gì đang xảy ra, nhưng vẫn gật đầu đồng ý.

Bắc Kinh, Trung Quốc.

Trong một tòa nhà khang trang, lộng lẫy, một bóng người uy nghiêm, với đ��i mắt tràn đầy sát khí, đang đứng trước cửa sổ, nhìn khung cảnh xanh mát bên ngoài.

“Lần này... là phúc hay họa đây!?” Người đàn ông thu hồi sát khí, lo lắng mân mê chiếc chén con trên tay.

Reng! Reng! Reng!

Tiếng chuông điện thoại vang lên, khiến ông ta tỉnh táo trở lại.

“Ai đấy!?” Người đàn ông lạnh lùng, giọng nói trầm thấp nhưng đầy uy nghiêm, tựa như tiếng hổ gầm nhẹ, không quá lớn nhưng vẫn mang khí thế ngút trời.

“Chủ tịch, bên tiến sĩ Zi Chēn vừa thông báo, nghiên cứu siêu chiến binh đã thành công...”

“Vậy sao?” Nghe được tin tức từ đầu dây bên kia, sắc mặt ông ta, vừa mới lo lắng, lập tức thay đổi, trở nên vui sướng tột độ, nhưng giọng nói vẫn đều đều, không lộ chút vẻ kinh ngạc hay mừng rỡ. “Vậy khi nào có thể tiến hành sản xuất hàng loạt?”

“Cái đó... tôi chưa rõ...”

“Vậy sao? Cậu thay tôi hỏi lại cho rõ ràng, rồi báo cáo lại với tôi!”

“Vâng!”

Cúp máy, người đàn ông lúc này không còn vẻ lo lắng như vừa rồi, thay vào đó là sự phấn khích và sát khí lộ rõ trên khuôn mặt.

“Quả nhiên ��ng trời phù hộ Trung Quốc ta. Đám đế quốc các ngươi cứ chờ đấy! Ngày tàn của các ngươi sắp đến rồi! Tiểu bá Vương phương Nam, Việt Nam sao? Đợi ta dẹp tan lũ đế quốc, cũng là ngày các ngươi suy tàn! Haha!”

Lưu ý của Tác giả: Cứ chờ xem, sản xuất càng nhiều siêu chiến binh, nhân vật chính sẽ "đớp" được càng lắm tài nguyên. Sướng nhất mày rồi, Thắng ạ!

Tại Bắc Sơn, Uông Bí, Quảng Ninh, Thắng đang chú tâm vẽ bùa trong phòng, bỗng nhiên hắt hơi một cái.

“Mẹ nó, là cô em nào đang thầm thương trộm nhớ mỹ nam tử này vậy? Để ta biết được là phải 'chiến' ba trăm hiệp ngay!”

Bản biên tập này được truyen.free cẩn trọng thực hiện, mong độc giả đón đọc tại trang chính.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free