(Đã dịch) Sáng Thế Chi Chủ - Chương 306: Trở về căn biệt thự
“Chà, nơi này...” Người tài xế kinh ngạc há hốc mồm.
Hắn thực sự choáng váng, bởi trước mắt không phải là một cánh rừng bạt ngàn hay khung cảnh thiên nhiên thơ mộng, mà là một bức tường đá đồ sộ, sừng sững chắn lối.
Trên bức tường cao ngất, vô số công nhân đang hối hả làm việc, tiếng đục đẽo, tiếng va chạm vang lên không ngớt.
Thấy tài xế ngạc nhiên, Thắng cũng tò mò ghé đầu ra xem. Khi nhìn rõ toàn bộ khung cảnh, hắn cũng không khỏi buột miệng thốt lên vài tiếng. Quả thực quá hùng vĩ!
Chiếc xe bon bon tiến tới, rồi dừng lại ở gần cổng lớn của bức tường, vì một người phụ nữ đang đứng chắn ngang lối đi.
“Ánh!” Thắng bước xuống xe, nở một nụ cười rạng rỡ, chậm rãi đi về phía cô.
“Sao anh về mà không gọi báo trước để tôi đi đón?” Ánh có vẻ không vui, nhìn thẳng vào người đàn ông trước mặt.
“Ha... ha... tôi sợ làm phiền cô nên không dám gọi...” Thắng gãi đầu, chống chế.
“Hừ, lần này tôi bỏ qua cho anh đấy!” Ánh lườm nguýt hắn một cái. Dù vẻ mặt hiện rõ sự hờn dỗi, nhưng không thể che giấu niềm vui và sự phấn khích đang dâng trào trong lòng cô.
Thắng không hề khó chịu vì ánh mắt lườm của Ánh. Hắn hiểu rằng, đây là biểu hiện của thiện cảm và sự quan tâm. Nếu cô lạnh nhạt, thờ ơ thì hắn mới phải lo lắng!
“Thế thằng nhóc kia...?” Ánh hơi nghiêng đầu, nhìn về phía sau Thắng, tìm kiếm bóng dáng Với.
Dù sao Với cũng là con bà Hồng. Trước khi mất, bà H��ng đã nhờ gia đình cô chăm sóc, cho Với ăn học đàng hoàng cho đến khi có công việc ổn định. Vì thế, cô cũng khá để tâm đến cậu nhóc này.
“Nó đang ở trong xe!” Thắng chỉ tay về phía sau.
Lúc này, Với cũng vừa mở cửa xe và bước xuống.
“Chị Ánh!” Với giơ tay vẫy chào, trông hệt một cậu nhóc 12, 13 tuổi, ngây ngô hết chỗ nói.
“Nhìn thằng nhóc này xem, mới có mấy tháng không gặp mà đã cao lớn đến mức này sao!?” Ánh ngạc nhiên thốt lên, không dám tin vào chàng trai trẻ vạm vỡ trước mắt.
Nàng nhớ rõ mấy tháng trước, khi cùng Thắng lên bản làng thăm gia đình Với, cậu nhóc khi đó chỉ cao 1 mét 67, nặng đâu đó khoảng 49, 50 cân. Rất nhỏ con, phải nói là gầy gò.
Thế mà giờ đây, chỉ sau hai tháng không gặp, cậu ta đã cao to vạm vỡ đến không thể tin được.
Lúc trước là 1 mét 67, giờ đã 1 mét 82. Cơ thể gầy gò khi xưa không còn nữa, thay vào đó là những thớ cơ săn chắc, cuồn cuộn.
“Hờ hờ, đây là nhờ sư phụ chỉ dạy, em mới được như bây giờ đấy ạ!” Với khờ khạo gãi đầu.
Sau mấy tháng theo Thắng, không chỉ cơ thể thay đổi mà cả cách nói chuyện của Với cũng dần giống người Kinh hơn, không còn lơ lớ như lúc đầu, một số từ địa phương cũng không còn được dùng tới.
Ngoài những thay đổi cơ bản đó, Với còn có một sự thay đổi lớn về trạng thái tinh thần. Trước khi theo Thắng tu luyện, cậu luôn có vẻ mặt lạnh nhạt, âm trầm, hận thù ngấm sâu vào máu.
Nhưng sau khi được Thắng cho trải qua vài khóa huấn luyện, cậu đã thay đổi tính tình, từ lầm lì, lạnh nhạt trở thành hiếu động, có chút ngốc nghếch.
Đây hẳn là ứng với câu “ngu si tứ chi phát triển” chăng!
“Được rồi, hai người xách hành lý vào nhà đi, tôi sắp xếp phòng cho.” Ánh mỉm cười nhìn hai người đàn ông trước mặt.
“Bọn tôi không có hành lý gì đâu. Cô cứ dẫn thằng nhóc này vào nhà trước, tôi ra thanh toán tiền xe.”
“Được rồi, Với theo chị vào trong nhà, chị dẫn em đi chọn phòng.” Ánh tiến vào trước, Với theo sau.
Thắng cũng nhanh chóng đi tới trả tiền cho tài xế. Xong xuôi đâu đấy, hắn mới đi qua cánh cổng đá to lớn.
Vừa rồi đứng bên ngoài nhìn, hắn chỉ thấy sự đồ sộ của bức tường đá phía trước. Hiện tại khi bước vào bên trong, hắn mới thực sự kinh ngạc đến há hốc mồm.
Anh dặn Ánh chỉ xây bức tường cao 5 mét, rộng khoảng nửa mét thôi. Vậy mà bây giờ, cô ấy lại cho người thiết kế một bức tường dày đến 2 mét, không những thế còn bao quanh hẳn một quả đồi nhỏ.
Một công trình lớn như vậy, lại còn nằm trên đất rừng, để xin giấy phép xây dựng phải nói là không thể nào. Chính vì biết điều đó, hắn mới bảo Ánh xây vừa tầm thôi, để chính quyền không để ý. Đến khi họ phát hiện thì tận thế cũng đã giáng lâm rồi.
Hiện tại, xây lớn đến mức chiếm trọn cả một quả đồi như thế này, hắn sợ rằng chính quyền sẽ sớm biết chuyện và nhanh chóng đến ngăn chặn thi công, khi đó lại khổ.
Thắng tiến vào trong nhà, thấy Ánh đang ở phòng khách, còn Với thì đã không thấy đâu.
Hắn lập tức ngồi xuống, khó hiểu nhìn cô, không nén nổi tò mò mà hỏi.
“Cô xây lớn như vậy, chẳng lẽ không sợ chính quyền ngăn cản hay sao?”
“Anh yên tâm, tôi đã làm tới nước này là có cơ sở cả... mà anh có chắc chắn là sang năm 2014, tận thế thực sự sẽ xuất hiện không!?”
“Cô bán thông tin này cho ai rồi à?” Thắng hơi chăm chú nhìn Ánh.
Hắn nghĩ, việc cô được tự do xây dựng một bức tường lớn bao quanh ngọn đồi này, hẳn là do cô đã tiết lộ thông tin về tận thế sắp đến, nên mới quan tâm đến tính thực hư của nó.
Tuy đây là một bí mật động trời, nhưng hắn thực không dám cho nhà nước biết.
Nguyên nhân thứ nhất là vì họ sẽ không tin hắn. Thứ hai, sau khi tận thế ập đến, hắn chắc chắn sẽ rơi vào tầm ngắm của nhà nước. Khi đó, nếu không bị đem đi mổ xẻ, hắn cũng sẽ trở thành vật thí nghiệm cho các nhà khoa học nghiên cứu. Hắn thực sự sợ bản thân rơi vào hoàn cảnh như vậy.
Tuy nói hiện tại hắn đã sáng tạo ra hệ mặt trời, nhưng nó mới chỉ ở giai đoạn thai nghén cấp thấp, các hành tinh còn chưa đạt tới cấp độ tiểu thế giới. Nhục thân hắn cũng chưa mạnh đến mức có thể chống lại đạn đạo.
Chỉ cần mấy khối tên lửa cỡ lớn cùng đạn hạt nhân tấn công cũng đủ tiễn hắn đi gặp tổ tiên, ông bà rồi.
Từ giờ cho tới lúc có thể một mình đảm đương một phía, hắn thực không dám quá rêu rao.
“Vì không thể liên lạc để hỏi ý kiến anh, nên tôi đã tự ý tiết lộ thông tin cho cha tôi. Để xây dựng bức tường đá to lớn ngoài kia, tôi cần ông ấy giúp đỡ.
Để ông ấy đồng ý, tôi buộc phải tiết lộ thông tin này.
Nhưng anh yên tâm, tôi không tiết lộ anh là người nói ra tất cả, mà chỉ nói do tôi nằm mơ tiên đoán thôi...”
Ánh áy náy, lo lắng nhìn Thắng, sợ hắn tức giận.
Thắng thở dài một hơi, lắc đầu nói.
“Không sao, tiết lộ cũng tốt, để nhân loại có thời gian chuẩn bị.”
“Vậy những sự kiện đó sẽ diễn ra sao? Chúng ta không thể ngăn cản được sao?” Ánh hơi nghiêng đầu, chăm chú nhìn người đàn ông trước mặt.
Thắng lắc đầu. “Không thể. Hiện tại, Hoa Kỳ cùng các nước đồng minh đã chuẩn bị đầy đủ. Súng đã lên nòng, chỉ đợi thời cơ. Khi quân đội đồng minh tập kết tại biên giới Trung Quốc, một trận chiến tranh thế giới tiếp theo sẽ bùng nổ. Đó cũng là nguyên nhân dẫn tới tận thế!”
“Muốn ngăn cản, trừ khi chúng ta là thần tiên, hoặc Trung Quốc ngoan ngoãn nhượng bộ cho đám người đó. Nếu không, chiến tranh xảy ra là không thể tránh khỏi, tận thế cũng theo đó mà ập đến.”
“Chẳng lẽ cứ vậy trơ mắt nhìn hàng tỷ người chết oan hay sao?” Ánh sầu khổ. “Với lại, tận thế đến, nhân loại sẽ chết rất nhiều...”
Là một bác sĩ, nàng biết sinh mệnh quý giá đến mức nào. Nàng thực sự không muốn nhìn thấy cảnh nhiều người chết thảm, nhất là trong chiến tranh, lại còn là nguyên nhân đẩy thế giới vào thời kỳ tận thế. Khi đó, mạng người chắc chắn sẽ chết rất nhiều.
“Khó lắm, chính quyền Trung Quốc rất tham lam. Bọn chúng đã bắt đầu nếm được chút ngon ngọt từ ‘thứ đó’ rồi. Chắc chắn sẽ không nhả ra đâu!” Thắng lắc đầu.
Theo như hắn biết, bên phía Trung Quốc hẳn đã thành công giải mã một phần huyết thanh, nghiên cứu ra loại thuốc có thể nâng cấp sức mạnh nhân loại lên gấp đôi người bình thường.
Đám binh sĩ này được gọi là Thiết Lang quân.
Trong cuộc chiến đầu tiên, đám người đó được cử ra tiền tuyến để thử nghiệm, và kết quả, Trung Quốc đã toàn thắng trước sự tấn công dồn dập của các nước đồng minh.
Cũng vì thế, các nước đồng minh mới thay đổi kế hoạch, không tấn công kiểu nhẹ nhàng, chỉ dùng nhân lực âm thầm xâm nhập nữa, mà kết hợp với các loại máy móc, quân sự khác tham gia cùng.
Đó cũng là lý do con tàu thời gian bị nổ tan tành, làm loại virus đó thoát ra. Lõi nghịch chuyển phản ứng với huyết thanh, sáng tạo ra tân virus. Và cũng từ đây, thời kỳ tận thế nổ ra.
“Thứ đó? Không lẽ là chiếc phi thuyền lúc trước xuất hiện tại thành phố này?”
Cha Ánh không phải người bình thường, nên mấy thông tin cấp quốc gia này nàng vẫn nắm được.
“Ừm!” Thắng gật đầu.
“Vậy...”
Ánh hơi khép hờ đôi môi, như định nói gì đó, thì bỗng phía sau hai người có một tiếng hô lớn.
“Sư phụ, chúng ta kiếm gì ăn thôi, con đói rồi!” Với đi tới, khuôn mặt ỉu xìu như bánh đa ngâm, xoa bóp cái bụng.
Được Với nhắc nhở, Thắng cũng cảm thấy bụng mình bắt đầu cồn cào.
“Thôi được rồi, tôi phải đi nấu nướng chút đồ. Từ sáng tới giờ chưa cho cái gì vào bụng, cũng đói lắm rồi!” Hắn nhanh chóng đứng dậy, tiến vào trong nhà bếp chuẩn bị nấu ăn.
Ánh thấy vậy, cũng bỏ qua những suy nghĩ vừa rồi, đi theo sau hắn vào phòng bếp phụ một tay. Chỉ có Với là ngẩn ngơ đứng ở phòng khách.
Cũng chẳng mất bao lâu, Thắng và Ánh đã nấu xong bữa cơm trưa.
Cả ba lại quây quần đánh chén, lấp đầy cái bụng rỗng tuếch. Bữa cơm không có gì đáng nói, chỉ là chút chuyện vặt Với kể cho Ánh nghe mà thôi.
Tuy câu chuyện rất đỗi đơn giản, chỉ xoay quanh việc săn thú trong rừng, rồi theo sư phụ đi bắt ma, nhưng cũng khiến Ánh nghe đến nhập tâm, quên cả ăn, cứ vậy trợn tròn mắt kinh ngạc suốt bữa.
Cơm xong, Ánh cùng Thắng lại tiến vào nhà bếp rửa bát, hâm nóng tình cảm mới chớm nở của hai người. Còn Với thì ngoan ngoãn, tự ra ngoài tu luyện nhục thân.
Bản dịch này thuộc quyền sở hữu của truyen.free, nghiêm cấm sao chép dưới mọi hình thức.