Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Sáng Thế Chi Chủ - Chương 304: Về lại miền Bắc

Sáng hôm sau, một chiếc bán tải Toyota Hilux nhanh chóng leo dốc, tiến về phía biệt thự dưới chân đèo Prenn.

Chỉ vài phút sau, chiếc bán tải đã có mặt trong sân biệt thự.

Nghe thấy tiếng xe, Thắng cùng đệ tử nhanh chóng ra ngoài tiếp đón.

Bước xuống xe là một người đàn ông trung niên, ngoài bốn mươi, niềm nở cúi người cung kính trước Thắng.

“Bẩm thầy!”

Thắng thấy vậy cũng không biết phải đối đãi thế nào, vì đối phương dù sao cũng trạc tuổi cha chú mình. Khiến ông ta khúm núm như vậy, hắn thực sự có chút ngại ngùng.

Nhưng vì người ta quá tin tưởng hắn, mặc cho hắn khuyên bảo, ông ta vẫn giữ thái độ kính cẩn đó. Thắng đành thôi, chỉ có thể niềm nở chào hỏi lại.

“Ông Thành, khỏe không!”

“Không biết mấy oan hồn trong căn nhà này thế nào rồi...?”

“Đã được xử lý ổn thỏa rồi! Ông hoàn toàn có thể bắt tay vào quy hoạch mà không phải lo lắng bất kỳ cản trở nào từ phương diện tâm linh!”

Thắng tràn đầy tự tin, khẳng định với đối phương.

“Ồ, thế thì tốt quá! Quả không hổ danh là đại sư trừ ma của thành phố Đà Lạt này. Thầy vẫn còn trẻ mà tài năng đã hơn người như vậy, thực là rồng phượng giữa đời thường!”

Người đàn ông vui vẻ, không quên tâng bốc Thắng.

“Cũng tạm thôi, cũng tạm thôi...” Thắng lắc đầu cười xòa, không tiếp tục đề tài này, vội vàng hỏi ông ta.

“Ông Thành, vậy việc tôi nhờ ông...?”

“À, suýt nữa thì tôi quên mất... Đây, đây là hai tấm vé máy bay cùng một tấm chứng minh nhân dân. Tôi đã dựa trên thông tin thầy cung cấp mà điền đầy đủ vào đây!”

Người đàn ông quay vào xe, lấy ra hai tấm vé cùng một tấm CMND đưa cho Thắng.

Trước khi tới đây trừ ma, hắn đã nhờ người đàn ông tên Thành này giúp mình mua hai tấm vé máy bay để cùng Với trở về miền Bắc. Vì bản thân không có giấy tờ tùy thân, hắn đành nhờ ông ta giúp một tay.

Cũng may, ông Thành lại khá cuồng tín, nhất là sau khi thấy hắn trừ ma cho một người họ hàng xa, liền tin tưởng, dẫn hắn về nhà cung phụng, tiện thể nhờ hắn trừ ma cho căn biệt thự này. Cũng chính vì lẽ đó, ông ta mới nhiệt tình giúp hắn làm một tấm CMND giả.

‘Người có tiền, có địa vị quả nhiên khác. Chỉ cần khai báo miệng, không cần giấy tờ cũng có thể khiến bên công an cấp cho một tấm CMND giả... Có địa vị thật tốt!’ Thắng cầm tấm CMND trên tay, thầm nghĩ.

“Cảm ơn ông...” Thắng gật đầu cảm kích người đàn ông.

“Ây, thầy không cần phải cảm ơn gì hết, đây là việc tôi nên làm mà thôi!” Người đàn ông vội vàng xua tay.

“Ông Thành, đây là chút phù văn. Gồm bùa bình an, hút vận cùng trừ ma. Ông cầm lấy, coi như là quà cảm ơn khi đã giúp tôi làm mấy thứ này.”

Thắng hào phóng đưa cho ông Thành một túi lớn bùa chú.

Tuy đống bùa được quăng vào bên trong trông lộn xộn, nhàu nát tưởng chừng chẳng đáng giá là bao, nhưng trong mắt ông Thành, chúng lại phát ra thứ ánh sáng kỳ diệu, hấp dẫn đến lạ thường.

“Cái này... không hay lắm đâu...” Ông Thành ngại ngùng nhìn Thắng.

Miệng tuy nói không hay, nhưng tay ông ta đã nhanh hơn, vươn ra nhận lấy túi bùa.

Với kẻ khác, có lẽ sẽ khinh thường, chẳng thèm nhận túi bùa này, nhưng ông ta hiểu rõ, thứ này giá trị đến nhường nào. Nhiều khi có tiền cũng chưa chắc cầu được. Được người ta cho không, không nhận thì đúng là ngu dốt.

Thấy ông Thành cung kính hai tay tiếp nhận túi bùa chú, Thắng mới hài lòng gật đầu.

Đối với hắn, số bùa này chẳng đáng là gì, tất cả đều là loại cấp thấp, không còn tác dụng với hắn ở thời điểm hiện tại. Hắn đã có thể vẽ ra những phù văn chạm tới tầng thứ đại đạo, chuẩn pháp tắc cũng có thể tùy ý vận dụng, mấy tấm bùa bình an, hút vận này hắn thực sự không cần tới.

Thay vì cứ giữ khư khư trong người khiến không gian chật chội, chi bằng đem chúng cho người phàm như ông Thành đây là tốt nhất. Vừa dọn dẹp không gian, lại kéo gần mối quan hệ, tội gì mà không làm!

Thời bình, những mối quan hệ này rất có giá trị sử dụng.

“Hiện tại cũng không còn sớm, chúng tôi phải lên đường ngay đây. E rằng nếu chậm trễ, máy bay cất cánh trước, nhỡ chuyến thì phiền lắm.”

Thắng bắt tay người đàn ông, ngỏ ý muốn rời đi.

“Vậy thầy hãy để tôi đưa hai người ra sân bay, dù sao tôi cũng tiện đường, muốn ra đó có chút việc!” Ông Thành nhanh nhảu, vội vàng mở cửa xe mời hai người lên.

Thấy vậy, Thắng cũng không từ chối, dù sao được đi xe miễn phí cũng tốt hơn là bỏ tiền túi đi taxi.

Còn vì sao hắn không đi chiếc Wave tàu ư? Đơn giản thôi, khi tới đây hành nghề, danh tiếng bay xa, phần lớn việc đi lại đều được những người có tiền điều xe đưa đón. Cũng vì vậy, chiếc Wave ghẻ của hắn liền bị vứt xó. Thấy không còn dùng tới, hắn liền bán quách nó đi rồi.

Hai thầy trò hắn ngoan ngoãn ngồi vào xe.

Ông Thành – một người có quyền thế ở Đà Lạt – cứ thế làm tài xế đưa Thắng và Với ra tận sân bay Liên Khương.

Sau khi tới nơi, ông Thành lại nhiệt tình đi theo hai người tiến vào sân bay. Mặc cho Thắng khuyên bảo, ông ta vẫn như một tín đồ bám sát đằng sau. Phải đến khi hắn cùng Với lên máy bay, ông ta mới an tâm rời đi.

Ngồi ở khoang thương gia, Thắng tặc lưỡi, không ngừng cảm thán. Quả là người có tiền, thật sự chịu chi.

“Sư phụ, người đi máy bay bao giờ chưa?”

Với ngồi bên cạnh, thích thú nhìn ngó xung quanh.

Đây là lần đầu tiên được ngồi máy bay, khiến thằng nhóc dân bản lấy làm lạ lẫm, tò mò không ngớt.

“À, ta chưa...” Thắng vô thức trả lời.

Thực sự thì từ bé đến giờ, hắn chưa từng một lần ngồi trên máy bay. Hắn cũng như Với, đây là lần đầu tiên được thử cái cảm giác ngồi trong con chim sắt khổng lồ này.

Với còn định nói gì đó thì bị tiếp viên hàng không tới nhắc nhở, bởi máy bay sắp cất cánh mà thằng nhóc này cứ nhấp nha nhấp nhổm. Lần đầu được ngồi máy bay nên tâm trạng có chút bồn chồn không yên.

Thủ tục đâu vào đấy, tiếp viên cũng kết thúc quá trình hướng dẫn, máy bay bắt đầu di chuyển, chuẩn bị cất cánh bay lên trời.

Ngồi cạnh cửa kính, Với thích thú nhìn ngó ra ngoài, thi thoảng lại cảm thán vài tiếng khi thấy mây trắng bồng bềnh. Thắng ngán ngẩm, không có hứng thú nhìn mây, khoanh tay đánh một giấc.

Hắn chưa từng được ngồi máy bay, nhưng cái cảm giác bay trên bầu trời thì hắn đã nếm trải rồi. Khi còn ở thời tiền sử, ngồi trên lưng Kim Long bay lượn trên không trung, cảm giác sướng hơn nhiều.

Gió thổi mát rượi vào mặt, tay chạm vào mây trắng, thế mới gọi là bay thực sự. Còn ngồi trong khoang, bị ngăn cách với không gian bên ngoài, thì có khác gì đang ngồi xe buýt đâu. Chẳng có chút kích thích nào.

Nên hắn nhanh chóng nhắm mắt, đánh tạm một giấc để giết thời gian. Chỉ có Với là hào hứng không biết mệt, vẫn mải mê nhìn cảnh vật bên ngoài.

Chiếc máy bay cứ thế, bay vù vù trên trời cao, mặc kệ cái kẻ nào đó đang "mặt dày" khinh thị nó ngay bên trong.

9 giờ 10 phút, máy bay chở hai người cất cánh từ sân bay Liên Khương. Chỉ mất 1 tiếng 45 phút, tức 10 giờ 55 phút, máy bay đã hạ cánh xuống Cảng hàng không quốc tế Cát Bi (Hải Phòng).

Hành lý của bọn họ không có gì ngoài hai cái xác. Tất cả đồ đạc trước khi lên máy bay đều đã được cất vào tiểu không gian để tránh những thủ tục rườm rà. Hiện tại, hai người chỉ cần rời khỏi sân bay, thuê một chiếc taxi là về tới nhà.

Được cái khu vực gần sân bay là nơi có nhiều dịch vụ, nên chẳng mấy chốc, Thắng đã gọi được một chiếc taxi gần đó.

Đưa địa chỉ cần đến cho tài xế, xác định ông ta biết đường, hắn mới an tâm nhắm mắt dưỡng thần. Mẹ nó, hắn rất sợ ngồi trên xe của kẻ không biết đường, cứ tự lần mò linh tinh, tốn thời gian của hắn thì khổ.

Cứ thế, Thắng cùng Với nhắm mắt nghỉ ngơi, phó mặc tài xế đưa đường.

Bản chuyển ngữ này được truyen.free độc quyền xuất bản, vui lòng không sao chép.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free