Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Sáng Thế Chi Chủ - Chương 303: Hệ mặt trời

Công việc hôm nay đã xong, mai chúng ta nhận tiền công rồi sẽ rời khỏi đây!

Thắng ngồi xuống nghỉ ngơi, nói với đệ tử về dự định của mình.

Rời đi!? Chúng ta sẽ đi đâu vậy sư phụ? Không lẽ xuống Cà Mau sao? Với reo lên vui vẻ khi nghe sư phụ nói sắp sửa được rời đi.

Không, chúng ta sẽ đi về. Thắng lắc đầu.

Về? Về bản làng của con sao? Với thắc mắc, nhìn sư phụ mình.

Thắng lại lắc đầu, đưa mắt nhìn ra ngoài cửa sổ, ngắm những ngôi sao phương bắc lấp lánh trong đêm. Không, chúng ta sẽ trở về Quảng Ninh...

Là quê hương của sư phụ?

Đúng...

Ây, từ khi rời bản làng, con chưa được tới quê người đâu! Lần này tới, con chắc chắn sẽ ăn thật nhiều đặc sản ở đó!

Nhìn thằng bé hào hứng, ánh mắt lóe lên tinh quang, Thắng nhếch mép mỉm cười nói: Vậy sao? Nếu thế khi đến nơi, ta sẽ chiêu đãi con một bữa!

Đặc sản của Quảng Ninh? Lại còn muốn ăn thật nhiều? Tốt, tới lúc đó sư phụ sẽ vứt ngươi vào mỏ than, thích ăn bao nhiêu thì cứ mặc sức mà "cạp" nha!

Được rồi, giờ cũng muộn rồi, nghỉ ngơi sớm, mai còn lên đường. Thắng tiến lại gần Với, vỗ lên đôi vai thô ráp, khẽ tặc lưỡi.

Thực là, đã 20 tuổi đầu, cơ thể đã trưởng thành nhưng tâm tư vẫn khá đơn thuần. Cứ cái đà này, dễ có ngày bị trap girl lừa tình lúc nào không hay. Phải xem xét tình hình, quẳng thằng bé này vào động phò, cho phá tem, may ra mới ra dáng đàn ông một chút.

Thắng tự nhận bản thân dù vẫn còn "zin", nhưng sẽ không ngu ngốc giống thằng nhóc này. Trông vậy chứ đầu óc hắn đã già dặn trước tuổi rồi.

(Ký ức ngủ với nữ thủ lĩnh Hắc Dạ đã bị đánh mất...)

Vậy con sẽ chọn phòng bên cạnh, sư phụ cũng mau chóng nghỉ ngơi...

Nói xong, Với ngay lập tức chạy sang phòng bên cạnh, để lại Thắng một mình.

Thấy đệ tử đã rời đi, không gian lại chìm vào im lặng. Kim giờ đã điểm hai rưỡi sáng, cũng không còn sớm nữa, hắn tìm một nơi bằng phẳng, bắt đầu ngồi xuống tĩnh tọa.

Ngồi kiết già, cơ thể thả lỏng, thần hồn hắn tiến vào thức hải.

Lúc này, trong không gian mờ mịt, có một thân ảnh mặc áo choàng trắng, đầu đội kim quang, chân chạm mây trắng, hai tay cầm gậy gỗ ra sức khuấy tròn trong hư không, giống như đang pha nước uống.

Theo mỗi nhịp khuấy, các khối cầu lại xoay quanh như những viên đường trong cốc, liên tục quay tròn.

Có tất cả là chín khối tinh cầu lớn nhỏ, trong đó có một khối lớn nhất, phát ra ánh sáng đỏ cam tựa dung nham sôi trào. Khối cầu này gần cây gậy gỗ nhất, nên nó dường như không dịch chuyển, vẫn an v��� tại một chỗ. Thực tế, khối cầu này vẫn quay vòng theo tác động của cây gậy gỗ.

Tám khối cầu còn lại đều có kích cỡ không đồng đều. Chúng nằm xa cây gậy hơn, nên khi cây gậy gỗ khuấy động, chúng đều vô thức di chuyển xung quanh khối cầu đỏ rực to lớn kia.

Các hạt bụi, đá nhỏ cũng theo sự xoay chuyển này mà liên tục thay ��ổi vị trí, biến toàn bộ không gian nơi đây thành một hệ mặt trời thu nhỏ.

Wolf! Thắng lơ lửng trên không trung, gọi Thiên đạo Wolf đang chăm chỉ làm việc.

Đại nhân, ngài đã tới! Thiên đạo Wolf khẽ dừng động tác, vuốt nhẹ vài giọt mồ hôi trên trán.

Tình hình thế nào? Thắng khẽ nghiêng đầu, nhìn về phía các tiểu hành tinh đang xoay quanh mặt trời mà lòng vui mừng.

Hệ mặt trời của hắn cũng sắp thành hình rồi.

Sau khi thôn phệ lệ quỷ và các oan hồn tại thành phố Tam Điệp, hắn đã thành công đột phá thần hồn, tiến vào Bán Linh đỉnh phong.

Sau một tháng ngao du qua những nơi có địa danh ma quỷ, giúp người trừ ma diệt quỷ, hắn đã thuận lợi đột phá, từ Bán Linh đỉnh phong tiến vào Linh cấp sơ kỳ.

Ba loại pháp tắc là Sáng tạo, Thời gian và Không gian cũng thành công khai mở hoàn toàn. Trừ pháp tắc Không gian ra, hai pháp tắc còn lại là Sáng tạo và Thời gian đều đã vượt chuẩn pháp tắc, tiến vào tầng thứ cao cấp.

Hiện tại, Pháp tắc Sáng tạo của hắn đã có thể chế tác ra chuẩn pháp tắc, Pháp tắc Thời gian cũng có thể thúc đ���y đến tốc độ vô hạn.

Ngay lúc đó, hắn đã cả gan tiếp tục tách đôi thần hồn, chế tạo thêm các tiểu hành tinh khác, giao cho Thiên đạo Wolf chăm sóc.

Khi đó, thần hồn hắn đã hao tổn nghiêm trọng, không thể sử dụng Pháp tắc Sáng tạo để chế tạo chuẩn pháp tắc, nên các hành tinh khi đó chỉ như khối đá bình thường. Thức hải cũng không khác gì một nơi chất chứa các tảng đá lớn.

Phải đến khi hắn tới Đà Lạt, nhận được nhiều "show" bắt ma, thần hồn hắn mới phục hồi như cũ, bắt đầu chế tạo các loại chuẩn pháp tắc cơ bản như kim, mộc, thủy... vân vân.

Nói chung chủ yếu là các nguyên tố, còn sắp xếp như thế nào, vận hành ra sao, Thắng đều quẳng hết cho Wolf gánh vác trọng trách này.

Dù sao đối phương cũng niềm nở nhận việc, hắn cũng không cảm thấy tội lỗi chút nào.

Lao động là vinh quang nha, công nhân của hắn phải thế mới tốt chứ!

Thiên đạo Wolf rạng rỡ tiến đến bên hắn, bắt đầu báo cáo tình hình.

Đại nhân, nhờ việc ngài đẩy nhanh tốc độ thời gian nơi đây, hệ mặt trời cũng đã thành hình thành công. Ti��u hành tinh xanh lam kia cũng đã bắt đầu có tân sinh mệnh.

Theo hướng tay Wolf chỉ, Thắng nhìn thấy một quả cầu xanh lam, trông thật giống Trái Đất thời cổ đại.

Được đấy! Thắng hài lòng gật đầu.

Ngài có muốn vào tham quan không đại nhân?

Vào được sao?

Thắng hơi kinh ngạc, nhìn mấy khối cầu chỉ lớn khoảng mười mét, hắn thực sự nghi hoặc lời nói của Wolf.

Tuy hắn là chủ nhân nơi này, nhưng kẻ vận hành, điều khiển mọi thứ là Wolf, nên nhiều điều hắn chẳng biết gì.

Được! Ngài mau theo tôi.

Đoạn, Wolf kéo Thắng lên đám mây trắng, nhanh chóng bay vọt về phía hành tinh xanh lam kia.

Hai người càng tới gần, cơ thể càng thu nhỏ lại. Khối cầu xanh lam kia cũng ngày càng to ra, cho đến khi cả hai chỉ còn bé nhỏ như hạt bụi trong sa mạc mới coi như ngừng lại.

Tiến vào bên trong hành tinh, Thắng có thể cảm nhận được nơi này không hề có oxy tồn tại. Vậy sinh vật mà Wolf nói tới nằm ở đâu?

Đại nhân, ngài nhìn. Thiên đạo Wolf đưa tay chỉ về phía những ngọn núi lửa.

Đâu? Sinh vật đâu? Thắng hứng thú dào dạt, đảo mắt qua hướng Wolf vừa chỉ.

Nhưng cái hắn thấy lại không phải sinh vật nào cả, tất cả chỉ là những ngọn núi lửa đang hừng hực rực cháy.

Ngài phải dùng thần nhãn để nhìn chứ! Wolf bên cạnh nhắc nhở.

Nghe vậy, Thắng liền nửa tin nửa ngờ, vận chuyển thần hồn, kích hoạt Thiên Nhãn Thông.

Đảo mắt qua những dòng nước nóng gần miệng núi lửa, hắn phát hiện có một số lượng lớn vi khuẩn nhỏ bé đang đung đưa thân thể, bơi lội bên trong.

Đó là cổ khuẩn! Thắng kinh ngạc hô lên.

Cổ khuẩn hoặc vi sinh vật cổ (danh pháp khoa học: Archaea) là một nhóm các vi sinh vật đơn bào nhân sơ. Chúng không có nhân tế bào hay bất cứ bào quan nào trong tế bào chất. Loài sinh vật này có thể sinh sống trong môi trường khắc nghiệt như hồ nước nóng hay môi trường nước mặn.

Chỉ trong vòng một tháng mà đã có thể khiến hành tinh này xuất hiện cổ vi khuẩn, ngươi cũng thực sự có tài nha!

Thắng không tiếc lời khen ngợi Wolf vài câu.

Đại nhân quá khen... vậy... chúng ta có làm một trận big bang, phá tan hết chỗ này không đại nhân?

Wolf chờ mong nhìn Thắng.

Mục tiêu c��a hắn là trở thành Thiên đạo tiếp quản toàn bộ vũ trụ nha, không phải chỉ một hệ mặt trời như thế này. Để đạt được niềm mong ước đó, hắn phải phá hủy hệ mặt trời này, xây dựng thêm nhiều hệ mặt trời khác, tạo ra thiên hà, rồi từ thiên hà hắn mới có vũ trụ riêng. Nên lúc này hắn thực sự mong muốn được phá hủy.

Thắng lắc đầu, không đồng ý với ý kiến của Wolf.

Hiện tại chưa được, hệ mặt trời lúc này vẫn còn non trẻ, thần hồn của ta vẫn chưa vững mạnh. Sợ rằng Pháp tắc Thời gian không thể cùng lúc vận hành toàn bộ các tân hành tinh.

Nên tạm thời cứ hoãn lại đã, chờ thời cơ thích hợp, chúng ta sẽ tiến hành cho nổ tung toàn bộ hành tinh.

Từ giờ cho tới lúc đó, ngươi cố gắng chăm sóc các tiểu hành tinh sao cho sinh ra càng nhiều sinh vật càng tốt. Như vậy, sau khi kích nổ các hành tinh, chúng ta mới có nhiều năng lượng!

Muốn vận hành các hành tinh phát triển nhanh, thần hồn hắn cần đủ mạnh để thúc đẩy Pháp tắc Thời gian. Hiện tại chỉ là một hệ mặt trời, hắn còn có thể gánh vác được, để nó phát triển v���i tốc độ một ngày tương đương trăm triệu năm; nếu tạo ra nhiều thêm hành tinh hoặc hệ mặt trời, hắn sợ bản thân sẽ không thể cáng đáng nổi.

Đến lúc đó, thời gian chết dí lại, chậm chạp vận hành thì có đến Tết Tây cũng không thể phát triển thành một tân vũ trụ.

Vậy sao... Wolf có chút thất vọng, cúi đầu.

Nhưng chỉ một chốc, hắn lại ngẩng đầu hớn hở cười. Ít ra hiện tại hắn vẫn hơn ngày xưa nhiều lắm, không phải quanh quẩn trong một tiểu thế giới nhàm chán. Hiện tại hắn đã có cho mình tám, chín tiểu hành tinh, cả tháng trời chỉ quay quanh mấy tinh cầu này cũng đủ khiến hắn bận rộn luôn tay rồi, có thêm cũng chỉ thêm mệt. Trước mắt cứ tập trung vào hệ mặt trời này đã, coi như là để rèn luyện kinh nghiệm vậy.

Sau đó hắn lại cùng Wolf lượn quanh các hành tinh, xem xét tình hình. Khi thấy mọi thứ đều ổn, vận hành theo hướng tích cực, hắn mới tạm biệt Wolf, rời khỏi thức hải.

Kiểm tra đồng hồ, lúc này đã là hai rưỡi sáng, còn năm tiếng nữa trời mới sáng hẳn. Thắng cất điện thoại vào, bắt đầu tiến hành tu luyện Phệ Hồn Pháp.

Tuy việc tăng cấp chủ yếu là thôn phệ linh hồn, nhưng lúc bình thường tu luyện vẫn đem lại một lượng nhỏ đề thăng cho chủ nhân. Thịt muỗi cũng là thịt, tích tiểu thành đại ắt sẽ có ngày đầy bình.

Bên ngoài, trời vẫn đang rả rích mưa, không khí lạnh vẫn liên tục lùa vào căn nhà. Tuy nhiệt độ vẫn thấp, cái lạnh vẫn tồn tại, nhưng không giá buốt bằng lúc trước, khi những oan hồn còn tồn tại...

Mọi bản quyền đối với phần nội dung đã được chuyển ngữ này đều thuộc về truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free