Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Sáng Thế Chi Chủ - Chương 301: Thắng xấu tính. suy bụng ta, ra bụng người

“Vâng, thưa ông!” Người tài xế gật đầu, vội vàng đạp chân ga, phóng nhanh về phía đèo Tam Điệp.

Không chỉ riêng ông cụ, mà ngay cả dân cư nơi đây cũng ồ ạt kéo đến, muốn xem dị tượng vừa rồi rốt cuộc là gì.

Lúc này, Thắng cũng đã xuống đến chân núi, nhanh chóng tiến về quán nước.

Với, đệ tử của hắn, vẫn đang trợn mắt nhìn lên trời cao. Khi thấy sư phụ mình, cậu liền ngây người dò hỏi.

“Sư phụ, cảnh tượng vừa rồi là...?”

“Chuyện đó nói sau, chúng ta mau đi thôi!”

Thắng vội vàng đến chỗ chủ quán nước thanh toán tiền trà, sau đó không nói thêm lời nào, cùng đệ tử lên xe rời đi.

Vẫn đang mải chìm đắm trong cảnh tượng đồ sộ vừa rồi, bà chủ quán cũng không mấy để tâm đến Thắng. Trông đối phương tầm thường, chẳng khác gì một kẻ vừa từ rừng rú mò ra, nên bà ta cũng không nghĩ Thắng có liên quan gì đến dị tượng ấy.

Thắng chở Với ra ngoài đường lớn. Vừa mới lách ra đến quốc lộ, một chiếc Toyota Camry lao tới với tốc độ cực nhanh.

Tuy tay lái của hắn không phải hạng cao siêu gì, nhưng phản ứng lại cực nhanh. Ngay khi chiếc xe con kia chỉ còn cách vài mét, hắn liền đánh lái tránh sang một bên, thoát được một mạng.

Chiếc xe kia cũng vì phản ứng vội vàng mà đâm sầm vào lề đường.

“Anh đi cái kiểu gì đấy?!” Từ trong xe, một người đàn ông dáng người cao ráo, mặc vest đen như vệ sĩ, bước tới gắt gỏng.

“Là các anh đi quá nhanh, lại còn đi sát lề đường, làm sao trách bọn tôi được!” Thắng nhíu mày.

Vừa rồi từ ngõ nhỏ đi ra, hắn đã thả chậm tốc độ, nhìn trước ngó sau cẩn thận. Khi thấy an toàn, hắn mới lách xe ra, nhưng ai ngờ tên tài xế xe con này lại lao ẩu như ăn cướp, rẽ vào đường nhỏ mà không chịu giảm tốc độ. Vận tốc vừa rồi phải đến 100km/h. Nhìn vết hằn bánh xe in trên mặt đường nhựa là đủ hiểu.

“Cậu!!!” Người đàn ông tức giận chỉ tay.

“Hải, cậu làm gì đấy? Còn không mau quay xe!?”

Từ ghế sau, một ông lão khoảng 90 tuổi bước xuống, bên cạnh là một cô gái trẻ trung, hoạt bát đang đỡ ông.

“Ông chủ, cậu ta…”

“Tôi bảo cậu quay xe thì quay xe ngay đi! Muốn tôi tức điên lên hay sao?! Nếu tôi mà bỏ lỡ cơ hội lần này, cậu xác định nghỉ việc đi!” Ông cụ trợn mắt, tức giận gầm gừ.

Tên tài xế thấy vậy liền sợ hãi trở vào xe.

“Chàng trai trẻ, cậu có sao không? Lỗi này là do phía chúng tôi, cậu cần bồi thường bao nhiêu, cứ nói giá đi. Lão sẵn sàng chi trả!”

Nghe ông cụ nhận lỗi như vậy, Thắng cũng hơi kinh ngạc. Hắn cứ nghĩ đối phương sẽ lèm bèm đòi đền bù, bởi xe của họ cũng thuộc loại đáng tiền.

“Không cần nhiều, chỉ cần t��ng này!”

Thắng giơ một ngón tay lên, nhìn về phía ông lão.

Tiền đây! Tự nhiên có người đưa tiền cho mình, ngu mới không lấy. Hơn nữa, bản thân cũng không xây xát gì nhiều, đòi một triệu chắc cũng không quá đáng đâu. Mặc kệ, dù sao đối phương cũng là người có tiền, một triệu chắc cũng chỉ như một sợi lông trâu mà thôi.

“Cái gì?! Chỉ có vậy mà anh đòi tận mười triệu ư? Sao anh không đi ăn cướp luôn đi!” Cô gái trẻ đi cùng ông lão trợn tròn mắt nhìn Thắng.

“Tôi…”

Thắng thấy đối phương hiểu nhầm, đang định giải thích thì ông cụ bỗng lên tiếng lớn giọng.

“Mau đưa tiền cho cậu ta, rồi chúng ta rời đi! Cháu đang làm mất thời gian của ông đấy!”

Ông cụ thực sự đang rất vội. Tiên nhân đang ở trên đỉnh đèo Tam Điệp, không biết hiện tại còn ở đó hay đã đi rồi. Nếu cứ dây dưa ở đây, e rằng tiên nhân sẽ đi mất, đến lúc ấy tiên lộ chỉ là giấc mộng viển vông.

“Dạ, vâng…” Thấy ông nội mình gắt gỏng như vậy, cô cháu gái không khỏi sợ hãi.

Từ trước tới nay, cô nàng luôn được ông nội chiều chuộng, cưng chiều nhất nhà, chưa từng bị mắng. Đây là lần đầu tiên trong đời cô, bị ông nội lớn tiếng như vậy.

“Anh đọc cho tôi mã số thẻ ngân hàng, tôi chuyển tiền cho anh!”

Cô gái lôi ra một chiếc điện thoại, lạnh nhạt nhìn Thắng. Với cô nàng, kẻ tham tiền như Thắng không đáng được tôn trọng.

“Được rồi…” Thấy đối phương định chi hẳn mười triệu, Thắng liền im bặt, không dám đính chính gì nữa, vội đưa mã số thẻ ngân hàng của mình.

Mười triệu đấy! Tuy lúc này hắn không thiếu tiền, nhưng dù có nhiều tiền đến mấy rồi cũng sẽ tiêu hết, nên hắn chẳng chê đâu, có bao nhiêu hắn thu bấy nhiêu.

Một lát sau, cô gái kia nhấc máy gọi cho ai đó, chỉ vài giây sau đã ra hiệu cho hắn biết đã chuyển tiền thành công. Cô cũng không nói chuyện hay chào hỏi Thắng, cứ thế theo ông lão lên xe rời đi.

Nhìn chiếc xe khuất dần trên con đường nhỏ, Thắng cũng không nhìn theo nữa. Sau khi xác định tiền đã vào tài khoản, hắn lại cùng Với rời đi.

Chiếc xe với tiếng động cơ oanh oanh lao nhanh ra khỏi thành phố, biến mất sau chân trời vàng nhạt.

“Sao rồi, trên đỉnh núi có ai không?!” Ông cụ hỏi dồn dập tên tài xế.

“Thưa ông, trên đó không có ai…” Người tài xế lắc đầu.

Nghe vậy, ông cụ liền thất vọng.

“Ông nội, trên đời này làm gì có tiên nhân. Hiện tượng kỳ lạ vừa rồi chắc hẳn là do sự thay đổi thời tiết mà thôi!”

Cô cháu gái tiến lên, an ủi ông nội mình.

Dù sao cô cũng là người theo chủ nghĩa vô thần. Tuy biết truyền thống gia đình theo nghề phong thủy, thầy pháp, nhưng cô nàng không tin vào những thứ này.

Cô nàng đoán, đoạn video vừa rồi chắc hẳn là sản phẩm cắt ghép, trên đời thì làm gì có tiên nhân, thần thánh!

“Cháu không hiểu đâu…” Ông cụ lắc đầu, rồi tiếp tục quay sang phía tài xế, gặng hỏi: “Hải, vậy khi cậu lên đó, có thấy gì kỳ lạ không?”

“Kỳ lạ sao? Có… tôi thấy trên thân cây và dưới nền đất ở đó có mấy dấu ấn kỳ lạ. Tôi có chụp vài tấm ảnh…”

“Đâu, mau cho tôi xem!” Ông cụ cuống quýt giật lấy điện thoại của người tài xế.

Trong ảnh, ông cụ thấy trên thân cây và dưới nền đất có phác họa đủ loại ký tự kỳ lạ. Những ký tự này ông chưa thấy bao giờ, dù bản thân đã từng ngao du tứ phương, chạm mặt nhiều cao thủ trong giới thuật pháp, cũng chưa từng thấy những ký họa như thế này.

“Chờ chút… những ký họa này… sao lại có nét tương đồng với trống đồng kỳ văn? Cách sắp xếp lại khá giống phù văn bên Mao Sơn phái… Cái này… thực sự quá quái dị…”

Ông cụ chăm chú dán mắt vào màn hình chiếc điện thoại, khuôn mặt biến sắc không ngừng khiến đứa cháu gái bên cạnh có chút tò mò.

“Hải, cậu mau gửi cho tôi mấy tấm ảnh này… Linh, cháu đi hỏi người dân xung quanh, xem trước khi chúng ta tới đây, có ai lạ mặt xuất hiện ở nơi này hay không!”

Ông cụ vội vàng phân phó cho hai người.

Tên tài xế cùng cô cháu gái vội dạ vâng, sau đó nhanh chóng rời đi.

Chẳng mất bao lâu, hai người đã vội vã trở về.

“Sao, có hỏi được gì không?” Ông cụ có vẻ sốt ruột.

“Ông nội, gần đây có một quán nước. Bà chủ quán nói, trước khi có dị tượng xảy ra, có hai người thanh niên đến đây uống nước.

Một người ở lại trông xe, người còn lại thì một mình tìm đường lên đỉnh núi!”

Cô cháu gái vội vàng báo cáo.

“Vậy sao? Thế có hỏi được diện mạo của đối phương hay không?!” Ông cụ vui vẻ ra mặt, nắm lấy tay cháu gái ân cần hỏi han.

“Bọn họ nói không nhớ, chỉ nhớ hai người này quần áo dính đầy bụi bặm, trông như dân rừng đào củ. Một người thì không mang theo gì, người còn lại đeo một chiếc ba lô lớn, đi chung một con Wave Tàu… trông… trông y hệt hai kẻ mà ta vừa gặp ngoài đường lúc nãy…”

Khi nhắc đến con Wave Tàu, cô nàng bỗng nhớ ra, đúng là hai kẻ đã ăn vạ họ ngoài đường lớn vừa rồi.

“Cái gì?!” Ông cụ kinh hãi.

Hai người vừa rồi rất trẻ tuổi, không thể là tiên nhân. Nhưng trong truyền thuyết, tiên nhân có thể giữ được diện mạo trẻ trung.

Hơn nữa, khi hai kẻ này đến đây, dị tượng mới xuất hiện, lệ quỷ cũng bị diệt trừ. Như vậy, hai người vừa rồi phải có đến sáu, bảy phần là tiên nhân.

Thà tin là thật còn hơn là không tin, ông cụ không suy nghĩ nhiều, lập tức ra lệnh cho tên tài xế.

“Hải, cậu mau lái xe đi tìm hai người đó… không, tôi cũng phải đi cùng, phải tìm gặp hai người đó ngay lập tức!!!”

“Vâng!” Tên tài xế không hiểu mô tê gì nhưng vẫn gật đầu, vội vàng đi đến chỗ chiếc xe con, nhanh chóng lái xe đến đón hai người lên, rồi lao ra ngoài quốc lộ, phóng thẳng về phía ngoại ô thành phố.

Trên một con đường đê tại Hà Long, Thanh Hóa, một chiếc Wave Tàu đang chở hai người thanh niên khoảng hai mươi, ba mươi tuổi băng băng qua những cánh đồng lúa bạt ngàn.

“Sư phụ, sao chúng ta không đi thẳng quốc lộ?!” Với ngồi phía sau, tay cầm điện thoại nhìn Google Maps, khó hiểu hỏi sư phụ mình.

“Mấy người nhà giàu trông vậy chứ keo kiệt lắm. Vừa rồi mấy người đó chắc hẳn đang vội nên mới tạm thời bỏ qua chúng ta. Sau khi xong việc, thế nào cũng truy đuổi đòi lại tiền, không những thế còn kiện chúng ta, tống vào tù.”

Thắng chăm chú lái xe, không quên giải thích cho đệ tử mình.

“Người giàu họ xấu tính vậy sao!?”

Với là người vùng cao, không biết người giàu người nghèo dưới xuôi thế nào, nên khi nghe sư phụ mình nói liền không khỏi nghi hoặc.

“Có người này người kia, nhưng đề phòng vẫn hơn… Với lại, vừa rồi thầy trò mình phóng xe hơi quá nhanh, nên cũng sai rành rành ra đó. Nếu bọn họ về xem camera hành trình, chắc chắn sẽ kiện chúng ta!”

V��a r��i hắn bảo mình đi chậm, thì đúng là đi chậm, đi chậm 60km/h đó. Từ trong hẻm nhỏ đi ra mà đi với vận tốc này, chắc chắn sẽ bị lập biên bản, phạt tiền là cái chắc.

“Bị kiện thì sao sư phụ?”

“Bị sao? Tất nhiên là bị đền tiền, còn tệ hơn nữa là bị đi tù nữa đấy!”

Thắng không có bằng lái xe, giấy tờ tùy thân cũng không có. Trước đây mua xe cũng là xe không giấy tờ. Nếu để bị bắt, hắn kiểu gì cũng bị kết thêm tội trộm cắp, lúc đó vào tù là chắc chắn rồi. Để tránh việc này xảy ra, hắn cứ trốn đã, rồi tính tiếp.

“Tệ vậy sao sư phụ? Chỉ mỗi như vậy cũng bị bắt đi tù?” Với kinh ngạc hỏi.

Cu cậu nghĩ rằng, chỉ những người làm việc ác, giết người cướp của mới bị đi tù. Cậu không ngờ chỉ gây tai nạn nhẹ nhàng như thế cũng bị đem đi ăn cơm nhà nước, khiến cậu bắt đầu có cái nhìn không mấy thiện cảm với người dưới xuôi.

Thực sự khó sống hơn cả trên bản.

“Thôi, đừng hỏi nhiều, để sư phụ tập trung lái xe, không lại cắm mẹ đầu xuống mương bây giờ!”

“Vâng…”

Thắng không tiếp tục trò chuyện cùng Với, bắt đầu tập trung lái xe.

Con xe ghẻ đời cũ cứ vậy bon bon trên con đường đất nhỏ, lướt qua những cánh đồng lúa mạ xanh tươi. Mùi thanh khiết của gió hòa cùng mùi thơm của mạ nhẹ nhàng phất phơ thổi qua hai người, bám lấy thân thể họ như muốn níu kéo họ ở lại đây.

Giống như... vùng đất Thanh Hóa, Ninh Bình này không muốn hai vị ân nhân rời đi...

Bản dịch này là một phần trong kho tàng truyện của truyen.free, kính mời quý độc giả tiếp tục theo dõi.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free