Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Sáng Thế Chi Chủ - Chương 300: kinh động toàn thành phố

Thắng ngồi kiết già trên đỉnh đèo Tam Điệp, hơi ngẩng đầu nhìn tên lệ quỷ đang lơ lửng giữa không trung.

Nhìn lệ khí từ trên người đối phương cuồn cuộn phả ra như sóng biển, Thắng thầm thấy vui mừng.

Hắn có thể cảm nhận được tên lệ quỷ này không hề tầm thường, sức mạnh phải ngang ngửa một tên cấp linh.

Chớ vội cho rằng cấp linh là yếu, nếu so sánh với hệ thống tu tiên, cũng tương đương với một tên Trúc Cơ sơ kỳ.

Mà Trúc Cơ tại phàm giới như Địa Cầu có khác gì một vị tiên nhân, sức mạnh hơn người, pháp lực đầy mình, tuy không thể một tay hái nhật nguyệt, nhưng hô mưa gọi gió vẫn có thể thực hiện được.

Lúc này đây, tên lệ quỷ này không khác nào một tên Trúc Cơ ma quỷ, sức mạnh vô biên, có thể dễ dàng giết hàng trăm, hàng ngàn người tại nơi đây.

Nhưng đáng tiếc, gã còn chưa kịp hiển lộ uy phong của bản thân, đã gặp phải Thắng.

Mặc kệ tên lệ quỷ này đang phấn khích trên trời hô hào, kêu gọi lượng lớn tàn hồn tập kết âm binh, Thắng đã đưa tay vẽ ra một đạo pháp tắc.

Loại tà ma như thế này, sợ nhất là Quang Minh pháp tắc, vừa hay hắn lại nắm rõ đồ án của loại phù văn này, nên dễ dàng vẽ ra một đạo phù văn.

Tuy bản thân đã tiến vào Thần Hồn cảnh giới, nhưng trong cơ thể hắn lúc này chỉ còn ba loại pháp tắc: Sáng Tạo, Thời Gian và Không Gian.

Còn những loại khác vốn đã mất khi pháp tắc hủy diệt và tiểu thế giới bị cướp mất ở tương lai, hiện tại ngoài ba loại pháp tắc này, hắn trống rỗng, nên không thể dễ dàng thi triển pháp tắc như trước.

May mắn là hắn đã từng sử dụng qua các loại pháp tắc này, nên hắn nhớ rất rõ các phù hiệu của chúng. Dù hắn không thể lập tức điều động, vẫn có thể tiến hành vẽ phù triệu hồi pháp tắc.

Hiện tại linh hồn đã tiến vào Thần Hồn cảnh giới, việc vẽ phù hắn cũng không cần phải dùng tới giấy bút, chỉ cần Thần Hồn cùng linh khí trong cơ thể là được.

Nhiều ngày cùng tên đệ tử sống ru rú trong rừng, ăn đủ loại sơn hào hải vị, kết hợp cùng các loại dược liệu cao quý đã phục hồi linh khí cho hắn đến cấp Bán Linh, lúc này dùng đi một nửa linh khí để tiến hành vẽ phù vẫn có thể làm được.

Phù văn quang minh vừa được vẽ xong, đã ngay lập tức bay vút lên không trung, lao vọt về phía lệ quỷ.

Quang Minh pháp tắc vừa xuất hiện, thiên địa lập tức chìm trong hào quang rực rỡ. Phù văn này đi tới đâu, oan hồn cháy rụi theo tới đó.

Trên bầu trời âm u, lệ quỷ cũng phát hiện ra thứ kỳ dị này.

Sau khi cắn nuốt được lượng lớn oan hồn, đưa bản thân từ Bán Linh tiến vào cấp Linh sơ kỳ, đột phá một đại cảnh giới khiến tên l��� quỷ này cảm nhận được một nguồn sức mạnh vô biên, làm cho gã ảo tưởng sức mạnh, nghĩ rằng bản thân đã trở thành thần tiên trong chốn phàm trần.

Khi thấy Quang Minh pháp tắc lao tới, gã khinh thường né tránh, đưa một tay ra, định dùng lệ khí phá tan khối phù văn này.

Nhưng đáng tiếc thay, gã đã quá tự đề cao mình rồi.

Chỉ một sát na, gã đã ngay lập tức bị khối phù văn này đánh lên thân thể, một trận bỏng rát quấn lấy toàn thân, khiến gã nhăn nhó mặt mày, gào lên dữ tợn.

A a a!!!!

“Hẳn là do nằm dưới đất quá lâu nên đầu óc toàn bùn đất! Thấy thứ khắc chế mình tới gần mà còn đứng đấy chơi đùa, đúng là ngu ngốc oan hồn. Mà vậy cũng hay, mình đỡ phải khổ cực đối chiến.”

Thắng chẹp chẹp miệng, nhìn lên trời cao, nơi lệ quỷ đang gào khóc giãy giụa.

“Nên kết thúc, để lâu không hay đâu…” Thắng lẩm bẩm.

Nên giải quyết nhanh gọn, vì vừa rồi, thông qua Thiên Nhãn Thông, hắn thấy người dân tại thành phố này đang bắt đầu lũ lượt kéo về đây vì tò mò, cũng vì Quang Minh pháp tắc của hắn quá chói mắt, nhất là khi cả bầu trời thành phố đang đen kịt như lúc này.

Hắn tiếp tục dùng nốt chỗ linh khí còn lại trong cơ thể, vẽ ra một khối pháp tắc quang minh khác. Nhưng thay vì thả ra hư không như vừa rồi, hắn lại vẽ lên người mình.

Sau khi hoàn thành, hắn liền ngay lập tức sử dụng Không Gian pháp tắc, để bản thân có thể bay lên không trung. Như đã nói, vì Không Gian pháp tắc tồn tại trong cơ thể hắn, nên không cần dùng linh khí vẽ phù.

Ẩn mình trong khối quang mang sáng rực, Thắng lao vọt về phía lệ quỷ.

Không ai tắm hai lần trên một dòng sông, lệ quỷ cũng vậy, tuy nó lâu nay không ngoi lên mặt đất, nhưng cũng không phải loài vật vô tri. Vừa rồi ăn phải quả đắng, nó không dại gì tiếp tục nhận trọn khối quang mang này.

Ngay khi khối quang mang này bay lên không trung, cách lệ quỷ khoảng 10 mét, lệ quỷ đã ngay lập tức lách người trốn tránh.

Nhưng không may cho nó, kẻ tới không phải là khối quang cầu vô tri, bên trong khối quang cầu đó là một tên nhân loại, khá có đầu óc.

Vừa thấy đối phương lách người né tránh, Thắng liền cười lạnh trong lòng, lập tức vận chuyển Không Gian pháp tắc, thay đổi quỹ tích bay.

Cứ nghĩ rằng lách người sang một bên là né được, lệ quỷ còn chưa kịp tự đắc, đã bị Thắng ra quyền đánh vào tấm lưng gầy guộc của nó.

Một trận bỏng rát, lại kèm theo đau đớn khiến lệ quỷ méo mó khuôn mặt, đang định ra tay đánh trả thì khối quang cầu kia đã ngay lập tức vây gã vào trong.

Bản thân bị vây lại, không thể thoát ra, chỉ có thể đau đớn gào thét.

Nếu ngay từ đầu lệ quỷ cẩn thận, chịu khó tránh né Quang Minh pháp tắc, còn có thể đánh với Thắng ngang tay, nhưng vì quá khinh địch, nghĩ mình là vô địch thiên hạ, nên nhanh chóng bị đè xuống đánh tơi bời.

Nhân lúc đối phương đang bị nhốt tại quang cầu, cơ thể đang liên tục suy yếu theo thời gian, Thắng đã ngay lập tức sử dụng Không Gian pháp tắc, ép buộc đối phương vào trong Thức Hải.

Bầu trời đang âm u, hắc ám, cũng theo sự biến mất của tên lệ quỷ mà trở lại trong xanh.

Mục đích đã thành, ở lại cũng không có tác dụng gì thêm, trong khi đó người dân nơi đây đang lũ lượt ùa đến như trảy hội, Thắng sợ ở lại lâu sẽ bị đám người nơi đây nảy sinh nghi vấn, giữ hắn lại tra hỏi thì rất phiền phức, nên ngay khi trời quang mây tạnh, hắn đã lập tức rời đi nơi này, xuống chỗ quán nước đón Với rồi rời đi.

Sau hai luồng tinh quang vừa rồi, toàn bộ người dân trong thành phố Tam Điệp đều kinh hãi, liền theo bản năng lấy ra điện thoại di động, quay video làm chứng với bạn bè, một số khác thì dùng để câu like trên Facebook.

Rồi đăng lên với tiêu đề:

‘Thành phố Tam Điệp xuất hiện những hiện tượng lạ, nghi vấn tận thế giáng lâm.

Bầu trời đang nắng gắt bỗng đen kịt lại, sau đó có một khối cầu nhỏ phát ra tinh quang, giống như hào quang Phật từ đỉnh đèo Tam Điệp bay lên trên trời cao.

Sau đó, trên bầu trời lập tức vang lên một tiếng khóc ai oán cùng đau khổ, giống như có người tra tấn đến chết. Trên đỉnh đèo lại tiếp tục bắn thêm quả cầu thứ hai, thành công đánh tan hắc ám!

Liệu bầu trời hóa đen này có phải là dự báo, hay điềm báo gì với đất nước ta hay không? Còn tinh quang kia, có phải là do các vị thần Phật đang ra tay giúp đất nước ta thoát nạn hay không?

Các bạn nhìn xem, trong khối cầu thứ hai, có hình bóng nhân loại. Phải chăng thế giới này thật sự có thần nhân tồn tại...?’

Tin tức vừa đăng lên, lập tức lan truyền nhanh chóng khắp cả nước Việt, một số video phát tán ra cả ngoài nước, khiến cả thế giới kinh ngạc và nghi ngờ.

Người thì nghi đây là dàn dựng, kẻ thì khẳng định đó là Chúa Jesus, người thì cho rằng sứ giả của Phật, giới khoa học lại nghĩ người ngoài hành tinh.

Cứ vậy hỗn loạn cả lên, khiến mạng xã hội lúc này rối tung. Sau hiện tượng này, người ta lại khơi lại lời tiên tri về tận thế của người Maya cổ đại... bắt đầu đủ loại lý thuyết hư ảo tràn lan.

“Ông nội, ông nội mau xem video!”

Ngồi trong xe, cô cháu gái nhà họ Trần vô tình lướt trúng video có quay cảnh tinh quang vừa rồi, vội đưa cho ông nội đang ngồi bên cạnh xem qua.

“Chuyện này... sao có thể... không lẽ thế giới thật sự tồn tại tiên nhân!?”

Ông cụ kinh ngạc kêu lên một tiếng.

Ba đời nhà ông chuyên hành nghề bắt ma, xem phong thủy. Đời cụ tổ đi ngao du tứ phương, học thuật, đến đời thứ hai mới về đây sinh sống, phát hiện nơi này có một ác quỷ. Vì không thể đánh giết nên đã trấn áp tại dưới chân đèo Tam Điệp.

Theo như các đời truyền lại, con cháu nhà họ Trần phải liên tục nối tiếp nhau tới đây trấn áp, không được để oan hồn này thoát khỏi chân đèo.

Ông cụ nhớ lúc còn nhỏ, có hỏi qua ông nội mình, sao không giết luôn tên ác ma kia đi mà lại phong ấn làm gì.

Ông cụ chỉ nhận được một nụ cười hiền từ cùng một lời nói bông đùa của ông nội mình.

‘Không thể giết được thứ nghiệt chủng đó, vì pháp lực của nó quá cao thâm. Chỉ có tiên nhân ra tay thì may ra mới diệt trừ được hậu họa!’

Khi lớn rồi, đi cả một đời người, ông cụ vẫn chưa thấy người nào đủ trình độ đạt tới hai chữ tiên nhân. Hiện tại thấy tên lệ quỷ kia thế mà dễ dàng bị tiêu diệt như vậy, tại trong quang cầu mà ông cụ vừa xem, thật sự có hình dáng một tên nhân loại.

Với người khác thì không tin đây là con người, nhưng ông cụ thật sự tin, kẻ trong quang cầu đó chính là nhân loại, không... nói đúng hơn đó là một vị tiên nhân.

“Mau, mau đẩy nhanh tốc độ, tới chân đèo Tam Điệp!” Ông cụ vội vàng thúc giục người tài xế.

Tiên nhân xuất hiện, thế gian chắc chắn có tiên lộ tồn tại.

Ông lão đã ngoài 90, vốn đang mắc kẹt tại Luyện Khí tứ trọng. Một phần vì công pháp tu luyện, một phần vì tư chất không tốt. Muốn thay đổi được những thứ này, đưa bản thân tiến vào tiên lộ, chỉ có cách cầu tiên nhân hoặc thánh nhân mà thôi.

Sống gần hết đời người, vinh hoa phú quý ông cụ vốn đã nếm qua, hiện tại chỉ còn tiên lộ là ông chưa từng chạm tới, và đó cũng là chấp niệm cuối cùng của ông.

Tiên nhân ngay trước mặt, sao có thể bỏ lỡ cơ hội này được!

Bản văn này thuộc về truyen.free, tôn trọng công sức biên tập và bản quyền.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free