(Đã dịch) Sáng Thế Chi Chủ - Chương 3: Yêu nghiệt xuất thế
Thong dong bước trên con đường đá nhỏ cũ kỹ, Thắng tiến gần tới vườn tháp Vọng Tiên Cung.
Nơi đây có vị trí đắc địa, tọa lạc trên thế đất lưng chừng trời với sáu ngôi tháp đá và gạch thờ xá lợi các thiền sư. Ngoài ra, còn một ngôi tháp thứ bảy, cao chín tầng, nằm chính giữa vườn tháp và được xây bằng đá núi.
Từ vị trí này, Thắng có thể phóng tầm mắt bao quát toàn bộ khung cảnh thành phố Uông Bí, cùng dòng sông Bạch Đằng Giang uốn lượn như rồng.
Không hiểu sao, kể từ khi đặt chân vào vườn tháp này, tâm tình Thắng cứ bất an, chập chờn. Hắn cảm nhận rõ sự hỗn loạn trong lòng.
Nhìn quanh không một bóng người, Thắng đi về phía sau ngôi tháp thứ bảy rồi ngồi phủ phục xuống.
Những lúc tâm trạng bất ổn như vậy, Thắng thường dùng thiền định để tìm lại sự an tịnh trong tâm.
Thắng kiết già hai chân, hai tay chắp trước bụng theo thế bình bát. Hắn thả lỏng tâm thái, cảm nhận luồng khí ra vào theo từng đợt.
Ý thức dần chìm sâu vào tiềm thức, mọi thứ xung quanh đều trở nên mờ nhạt. Những cảm xúc tiêu cực cũng theo đó mà tan biến, nhịp tim trở lại ổn định như ban đầu.
Một làn gió nhẹ từ trong tòa tháp thứ bảy bay ra, thoảng qua rồi nhẹ nhàng theo đường thính giác mà xâm nhập vào Thắng.
Đang trong trạng thái nhập định, Thắng cảm nhận một luồng hơi thở lạnh lẽo chạy qua đỉnh đầu, dọc theo Đốc mạch rồi tụ tại đan điền.
Thông thường, khí sẽ theo lộ trình từ bách hội qua Đốc mạch, tụ tại đan điền, rồi đi lên Nhâm mạch thông qua việc xả để thoát trướng khí.
Nhưng lần này lại thật lạ, luồng khí này lạnh hơn bình thường. Sau khi tụ xuống đan điền, nó không theo ý niệm đi lên Nhâm mạch mà lại nằm im lìm tại đó.
Thắng quyết định dừng việc thiền định để tìm hiểu thực hư ra sao. Bởi lẽ, hắn tự mình mò mẫm luyện khí công thiền định, nếu trong quá trình tu tập mà gặp trường hợp lạ thì cần phải dừng lại ngay, nếu không rất dễ dẫn đến tình trạng tẩu hỏa nhập ma.
Đang chuẩn bị xả thiền, bỗng một cơn đau đầu ập tới khiến Thắng mất trọng tâm, ngã vật sang một bên. Ánh mắt hắn tối sầm lại rồi ngất lịm đi.
Lúc này, xung quanh không một bóng người. Đạt và Tuấn vẫn còn trong chùa cúng dường Tam Bảo, chỉ còn mình Thắng nằm sõng soài giữa vườn tháp Vọng Tiên Cung.
Không biết qua bao lâu, Thắng mới lồm cồm bò dậy từ dưới đất, cùng với đó là những biểu hiện khác lạ.
Hắn đưa bàn tay túm một nắm đất lên mũi hít hà, rồi lại ngước nhìn mây xanh, ánh mắt sắc lạnh mà đầy tà khí.
“Ha ha ha… Cuối cùng ta cũng thoát khỏi cái nơi chó chết này! Lũ kiến hôi… chuẩn bị chờ đợi cơn tức giận của Quân Chủ ta đi!” Thắng đưa hai tay lên trời, cười phá lên khoái trá.
Hắn còn chưa kịp hí hửng bao lâu thì dị biến phát sinh: sáu ngôi tháp xung quanh bỗng phát quang, các luồng sáng bao quanh rồi phủ phục xuống chỗ Thắng đang đứng.
Cùng lúc đó, bên trong sáu ngôi tháp liên tục bắn ra những tia sáng kỳ dị. Chúng biến ảo thành tiếng Phạn, rồi liên kết lại với nhau như một sợi xích, lao về phía Thắng.
“Hừ…” Thấy cảnh này, Thắng chỉ khẽ hừ lạnh, rồi đưa tay ra nắm quyền đấm thẳng vào hư không.
“Phá Không Quyền!!!”
Trên bầu trời xuất hiện một vết nứt dần lan rộng. Thấy vậy, Thắng liền cúi người hạ thấp trọng tâm, một luồng quỷ khí bao trùm quanh thân hắn, bùng lên dữ dội.
“Bùm!!!”
Một tiếng nổ lớn phát ra. Lấy quỷ khí làm động lực đẩy, sức bật mạnh khiến mảnh đất Thắng vừa đứng xuất hiện một cái hố to lớn.
Cơ thể Thắng theo đà bay vút lên không trung, lao về phía lỗ hổng.
“Không được để tên yêu nghiệt đó thoát!” Một giọng nói hùng hồn, mạnh mẽ và đầy uy nghiêm vang lên.
“Rõ!” Như tiếp nhận được chỉ lệnh, cả sáu tòa tháp đều theo đó mà biến ảo thành các vị thiền sư, rồi lao vọt về phía Thắng, hô lớn:
“Yêu nghiệt, mau chịu trói!”
“Hừ… Lũ kiến hôi!” Nhìn xuống các chư tăng, Thắng chỉ hừ lạnh không thèm để ý: “Đợi ta phục hồi thương thế, rồi xem ta diệt sát thế giới này ra sao.”
“Không xong! Yêu nghiệt sắp thoát!” Thấy tên yêu nghiệt sắp tiến vào lỗ hổng, sáu vị thiền sư ở dạng linh hồn đều tỏ vẻ lo lắng.
“Trấn Ma Chưởng!” Là giọng nói hùng hồn ban nãy, nhưng lần này thanh âm lại kèm theo chút tức giận.
Một bàn tay to lớn màu vàng, có hình pháp luân đang xoay tròn, từ trên hư không đè xuống.
Cảm nhận nguồn pháp lực mạnh mẽ từ bàn tay vàng kia phủ xuống, khuôn mặt Thắng nhăn nhó dừng lại, không dám tiến nửa bước mà chỉ phiêu du trên không trung.
“Kẻ nào tới? Dám cả gan phá hỏng chuyện tốt của ta!” Thắng gằn giọng, nhìn xuống vườn tháp Vọng Tiên.
“Hừ… yêu nghiệt, bị phong ấn lâu rồi quên mất ta là ai sao?” Từ dưới mặt đất, những quang mang ngũ sắc bay vọt về phía đỉnh tháp thứ bảy. Các luồng sáng bắt đầu tụ lại, hình thành một vị Phật giác.
“Đạo Viên tiểu bối?” Thắng trầm giọng vấn đạo.
“Biết điều thì trả lại thân xác cho đứa bé, ngoan ngoãn quay vào bảo tháp tịnh hóa ác niệm mà sớm ngày siêu thoát, nếu không…”
“Nếu không thì sao?” Thắng vẫn phiêu du tại đó, không có ý định làm theo lời Đạo Viên đại sư.
“Đừng trách ta không nể mặt sư phụ. Người từng nói, nếu ngươi thoát khỏi trấn pháp thì cứ thẳng tay mà diệt trừ hậu họa!” Đạo Viên đại sư không kiêng nể gì mà đưa ra cảnh báo về phía Thắng. Không, đúng hơn là về tên yêu nghiệt đang ngụ bên trong Thắng.
Nhìn về phía lỗ hổng mà hắn đã mất bao công sức tạo ra lại bị một chưởng ấn phá hủy, lòng hắn khá bối rối nhưng bên ngoài vẫn giữ vẻ lạnh tanh.
Sau hàng trăm năm bị phong ấn, hắn nghĩ rằng chỉ cần giả vờ ngoan ngoãn, im lặng ẩn mình, để các chư tăng tin rằng ma vật đã siêu thoát, từ đó mà bỏ bê phong ấn. Hắn chờ thiên thời, địa lợi, nhân hòa là có thể phá phong mà thoát ra.
Quả nhiên như hắn dự tính, qua các đời thiền sư, chỉ sáu đời đầu là hiến thân cho trận pháp phong ấn. Đến đời sau, các thiền sư cũng dần quên đi sự hiện diện của hắn, khiến hắn suýt nữa thì đắc thủ.
Nhưng ai ngờ, Hiện Quang thiền sư lại còn để lại một lá bài tẩy, chính là đệ tử của ông – Đạo Viên đại sư.
Để phá bỏ toàn bộ thiên địa trấn pháp của cả ngọn núi này, khi nãy hắn đã phải thiêu đốt một nửa sinh mệnh hồn lực của bản thân để thi triển thần quyền, nhưng cuối cùng lại bị Đạo Viên đại sư ngăn chặn.
Lúc này, không chỉ hắn mà ngay cả Đạo Viên đại sư cũng hồi hộp trong lòng.
Cứ ngỡ yêu nghiệt bị phong ấn lâu năm, phong ấn dù có mỏng thì cũng đã có thần hồn của sáu vị thiền sư gia trì, không đáng lo ngại.
Người tính không bằng trời tính, tên yêu nghiệt này vừa xuất thế liền dùng sức mạnh bá đạo phá bỏ thiên địa trấn của cả núi Yên Tử, làm long mạch lay động, e rằng nguy hại thế nhân. Vì thế, ngài đã dùng hết sức bình sinh, sử dụng thần thông của đạo Phật để phá hủy lỗ hổng kia.
Nếu còn tại thế, chắc chắn Đạo Viên đại sư sẽ không chút lo lắng khi đối đầu với tên yêu nghiệt trước mặt. Nhưng hiện tại ngài chỉ là một thần hồn, thân xác pháp lực đã bị gieo xuống trận pháp để gia trì và thoái hóa theo năm tháng.
Giờ đây cả hai đều như con hổ giấy, không ai dám vọng động.
Yêu nghiệt vẫn đang đánh giá xung quanh, tìm thời cơ đột phá để trốn. Đạo Viên đại sư thì vẫn bình tĩnh dùng lời lẽ khuyên bảo, răn đe.
“Hừ… Cùng lắm thì đánh đổi thọ mạng. Sau khi thoát ra, ta vẫn có thể dùng tiềm thức của ta hòa vào linh hồn của chủ thể. Tuy lúc đó không còn là ta nữa, nhưng ít ra một phần ta vẫn sống.” Yêu nghiệt thầm nghĩ trong lòng, nhìn về phía vườn tháp Vọng Tiên Cung nơi Đạo Viên đại sư cùng sáu vị thiền sư đang đứng.
Cảm nhận rõ rệt ác ý từ đôi mắt đó, Đạo Viên đại sư thấy không ổn, vội hét lớn: “THẤT TRẬN TRẤN MA ĐỒ khởi!”
Cả bảy vị vội vàng ấn pháp quyết, tụng niệm kinh Phật. Trận pháp lấy Đạo Viên đại sư làm trung tâm, pháp lực Phật môn tỏa ra bốn phía.
Đằng sau, sáu vị thiền sư đều đồng loạt phóng ra những sợi xích ánh vàng, lao nhanh về phía tên yêu nghiệt. Chúng uốn lượn như rắn, quấn chặt lấy chân tay hắn.
Cảm nhận chân tay bị bó buộc bởi những sợi xích đang mạnh mẽ kéo thân thể xuống trận pháp, hắn thấy thân thể mình nặng nề.
“Phong Hồn Chưởng!” Chưa dừng lại ở đó, để vừa phong ấn tên yêu nghiệt này, lại vừa cứu được đứa trẻ trước mặt, Đạo Viên đại sư liền dùng chút pháp lực còn lại để giải phóng thần hồn của yêu nghiệt ra khỏi thể xác Thắng.
Lại một bàn tay to lớn từ hư không xuất hiện, nhưng lần này nó chỉ mang chút ánh hào quang nhạt, không có pháp luân xoay chuyển như trước, bay về phía Thắng.
Bỏ qua thể xác, nó đánh thẳng vào linh hồn tà ác của tên yêu nghiệt, khiến hắn suýt mất đà bay ra. May mắn là hắn đã chuẩn bị từ trước, sử dụng thần hồn bản thân liên kết với tiềm thức của Thắng nên mới không bị đẩy bật ra.
Nhìn thấy một chưởng của mình không những không đẩy được ác ma ra khỏi đứa trẻ kia, mà còn suýt làm nó mất mạng, khiến Đạo Viên rối như tơ vò.
Lúc này quả thật tiến thoái lưỡng nan: cứu người không được mà diệt yêu nghiệt cũng không xong, khiến Đạo Viên phiền muộn không thôi.
Trong nhà Phật có câu “cứu một mạng người như xây bảy tòa tháp”, nhưng ngay lúc này, ông phải quyết định: một là cứu đứa trẻ kia, hai là chấp nhận nguy cơ để tên yêu nghiệt đó thoát ra ngoài mà gây hại thế gian. Điều này làm ông khá đau đầu.
Điều gì đến rồi cũng phải đến. Nhìn thấy tên yêu nghiệt trong thân xác Thắng đang mạnh mẽ giãy giụa, Đạo Viên đại sư quyết định dằn lòng, lựa chọn phong ấn tên yêu nghiệt kia để trừ họa cho thế gian.
Ánh mắt ông trầm xuống, miệng khép hờ thủ thỉ nói: “Đứa trẻ, ta xin lỗi!”
--- Đoạn văn này thuộc bản quyền của truyen.free, nghiêm cấm sao chép dưới mọi hình thức.