Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Sáng Thế Chi Chủ - Chương 299: Lệ quỷ

Hai người nhanh chóng rời nghĩa trang Tam Điệp, tiến vào quốc lộ 1A, cứ thế men theo con đường lớn thẳng tiến Đèo Tam Điệp.

Đến nơi, Thắng tìm một quán nước ven đường để gửi xe tạm. Chuyến này chủ yếu là tìm oan hồn, nên hắn không dẫn Với theo mà để cậu nhóc ở lại trông xe tại quán nước.

Xuyên qua các bụi cây rậm rạp, Thắng bắt đầu dựa theo chỉ dẫn của người dân, tìm đường lên đỉnh đèo.

Ở một nơi địa thế hiểm trở như Tam Điệp, việc lần mò từng ngóc ngách tìm kiếm oán linh quả thực rất khổ cực. Thay vì mò mẫm vô định, hắn dự tính lên một chỗ địa thế cao hơn một chút, tại đó lập một trận pháp tụ hồn. Như vậy, các oán linh xung quanh đây sẽ bị thu hút lên đỉnh núi, việc thôn phệ linh hồn cũng thuận tiện hơn nhiều.

Men theo con đường đá gồ ghề, dựng đứng chênh vênh, Thắng thoăn thoắt leo trèo như khỉ, chỉ chưa đầy ba mươi phút đã có mặt trên đỉnh đèo.

Trên đỉnh đèo, hắn có thể nhìn thấy toàn bộ thành phố Tam Điệp phía xa, và cả những ngọn núi trùng điệp hùng vĩ của vùng đất thiêng liêng này.

Nhìn địa thế nơi đây, hắn lập tức liên tưởng tới một bức tường thành vĩ đại, chỉ khác là nơi này không phải do nhân loại dựng lên, mà do mẹ thiên nhiên sáng tạo.

Thảo nào qua các thời kỳ kháng chiến, ông cha ta luôn chọn nơi này làm phòng tuyến quan trọng, bởi với thế núi như vậy, rất phù hợp để làm một phòng tuyến dễ thủ khó công.

Thi triển Thiên Nhãn Thông, Thắng đưa mắt đảo qua xung quanh.

“Ồ, tàn hồn sao mà nhiều thế này.”

Thông qua Thiên Nhãn, hắn thấy khắp nơi đều là tàn hồn, phiêu dạt lơ lửng dưới nền đất.

Hẳn là chết đã quá lâu, oán niệm vẫn còn, lại cộng với việc không được cúng siêu độ nên đám tàn hồn này vẫn còn vất vưởng nơi nhân gian.

Vì bị thời gian bào mòn qua năm tháng, đám tàn hồn này đã hoàn toàn bị địa chất, đất đá phủ lấp, không thể thoát ra ngoài dọa người. Chúng chỉ có thể im lìm dưới lòng đất, chờ đến khi có người cúng siêu độ thì may ra mới thoát được kiếp hồn ma.

Nhưng người dương thế làm sao biết được điều này mà giúp đỡ!? Nên cứ thế trải qua muôn vàn tuế nguyệt, đám người chết tại nơi đây cũng dần bị quên lãng theo thời gian.

“Các ngươi vì nước nhà mà chết trận, hiện tại lại bị phó mặc ở đây, không được cúng dường siêu thoát. Thôi thì ta thay thiên đạo giúp đời, ban cho các ngươi một tân sinh mệnh vậy!”

Thắng vừa đi vừa vẽ phù, vừa lẩm bẩm khấn vái.

Chúng sinh đều là năng lượng, chết rồi vẫn là năng lượng. Hắn cũng vậy, hắn cũng chỉ là một dạng năng lượng đang hiện hữu nơi nhân gian mà thôi.

Hiện tại thôn phệ những tàn hồn này, cũng như đang gom tất cả năng lượng tại đây về một mối. Sau đó, hắn lại tách năng lượng bản thân để sáng tạo tân sinh mệnh trong vũ trụ, nên việc nói đám tàn hồn này tiếp nhận tân sinh mệnh cũng không sai.

Sau một hồi loay hoay bày bố, trận pháp tụ hồn đã được hắn dựng xong.

Dựa vào bố trí của tên thầy mo lúc trước, Thắng biến tấu lại thành một trận pháp có thể thu hút các oan hồn. Tuy hắn không biết gì về trận pháp, Thanh Vân cũng không nghiên cứu sâu về lĩnh vực này, nhưng phù văn và trận pháp cũng không khác nhau là mấy. Một bên dựa vào thế thiên địa để gọi ra pháp tắc, một bên vẽ ra thế để điều động pháp tắc.

Cả hai chỉ cần đúng “thế” và đúng “hình tướng” là có thể vận dụng sức mạnh thiên địa.

Tụ Ma Trận của thầy Mo Lang dựa vào thế để thu hút tất cả linh hồn. Tụ Hồn Trận của Thắng lại khác, hắn lấy Tụ Ma Trận làm xương, lấy phù văn làm da thịt. Bên ngoài vẽ thêm một tầng hắc ám quang mang, chuyên bài xích thiện niệm. Hễ có linh hồn thiện chí tới gần sẽ bị đẩy bay đi, chỉ có ác niệm mới tiến vào trận pháp được.

Hắn tuy lấy linh hồn làm nguyên liệu nhưng về bản chất, hắn không phải kẻ mất đi nhân tính. Hắn vẫn phân biệt thiện ác rạch ròi.

Chỉ có ác niệm hắn mới thôn phệ, còn thiện niệm thì hắn bỏ qua.

Trận thành, khởi trận!

Một đoàn năng lượng huyết sắc kèm theo chút hắc ám quang mang quấn vào nhau thành một khối, rồi bắn thẳng lên không trung.

Những tàn hồn bên dưới mảnh đất Tam Điệp đang đờ đẫn bỗng nhao nhao mở trừng mắt, khuôn mặt hiện lên vẻ dữ tợn, gào rú phóng lên đỉnh đèo Tam Điệp.

Cảnh tượng hùng vĩ do các tàn hồn đã chết lâu năm tạo thành khiến cả thành phố Tam Điệp lúc này chìm trong sương mù mờ ảo.

Dị tượng xuất hiện khiến người dân nơi đây thấy làm kỳ lạ, bàn tán xôn xao.

Trong một căn biệt thự bề thế nằm ở phía bắc thành phố Tam Điệp, có một thân ảnh già nua đang lo lắng nhìn lên bầu trời.

“Ông nội, hiện tại trời đang nắng to, không hề có mưa, vậy mà lại xuất hiện sương mù, thật là kỳ lạ.”

Phía sau lão già, xuất hiện một thân ảnh cao ráo, vừa nhìn là đoán được đối phương chính là một nữ nhân.

Cô gái này da dẻ mịn màng, tóc ngắn ngang vai, tuy không phải là tuyệt sắc giai nhân nhưng xét về nhan sắc cũng phải đạt 7/10.

“Cháu mau chuẩn bị một chiếc xe, ông phải đến đèo Tam Điệp ngay một chuyến!”

Ông lão lo lắng, quay người phân phó cháu mình.

“Sao vậy ông nội?” Cô cháu gái có chút khó hiểu nhìn ông nội mình, không hiểu vì sao ông nội lại vội vàng đến thế.

“Không thể chậm trễ, ba đời nhà họ Trần chúng ta chịu trách nhiệm bảo vệ nơi này khỏi thế lực tâm linh. Từ thời cụ kỵ đến đây sinh sống đã phát hiện Tam Điệp có lượng lớn âm khí dày đặc, nhiều oán linh tồn tại bên dưới mảnh đất này. Hơn nữa, dưới đèo Tam Điệp có một tên lệ quỷ tồn tại. Nhìn cảnh tượng này cùng âm khí trùng thiên, hẳn là tên lệ quỷ kia đang kêu gọi các tàn hồn quy tụ, muốn xuất thế hại người... chúng ta phải mau đến đó ngăn cản, nếu không tai ương ngập đầu!”

Ông cụ lo lắng lắc đầu, vội giải thích cho cháu gái mình hiểu.

“Nhưng bác cả cũng sắp đến đây rồi, nếu ông đi ngay lúc này, sợ là bác cả sẽ rất lo lắng...”

“Việc lúc này thực sự rất cấp bách, nếu không đến nhanh, để tên lệ quỷ đó thoát ra ngoài, sợ là người dân sẽ rơi vào tình thế nguy cấp! Còn thằng cả... cháu chỉ cần gọi, thay ông nói một tiếng là được!”

Thấy ông nội kiên quyết như vậy, cô gái đành phải làm theo lời ông cụ mà đi chuẩn bị xe.

Ngay khi cô cháu gái rời đi không lâu, ông cụ mới đi vào phòng thờ tổ tiên của gia đình, từ dưới điện thờ lấy ra một hộp gỗ lim.

Tra chìa khóa vào ổ khóa, ông cụ cẩn thận mở ra kiểm tra đồ đạc bên trong.

Trong hộp là hai quyển sách Hán-Nôm, và một quả chuông đồng nhỏ bé vừa bằng lòng bàn tay, bên trên có khắc đủ loại hoa văn kỳ lạ.

“Trấn gia chi bảo, cuối cùng vẫn phải dùng tới nó...”

Ông cụ thở dài, đóng lại chiếc hộp gỗ.

“Ông nội, xe đã chuẩn bị xong, đang ở dưới sân!” Cô cháu gái đứng ngoài phòng báo cáo.

“Được rồi, giúp ông chuyển đống đồ này xuống xe.” Ông cụ khệ nệ ôm theo hộp gỗ đi ra, đưa vào tay đứa cháu gái.

“Vâng.” Cô cháu gái đưa tay nhận lấy hộp gỗ, rồi cùng ông nội mình xuống lầu, vác hộp gỗ này ra chiếc xe con đang đậu ngoài sân.

Sau khi chuẩn bị đầy đủ, hai người nhanh chóng ngồi vào xe, khởi hành, thẳng tiến về đèo Tam Điệp.

...

Trên đỉnh đèo Tam Điệp lúc này, Thắng đang hả hê cắn nuốt lượng lớn oán linh.

Tất cả bọn chúng đều là giặc ngoại xâm. Tuy có lác đác vài tàn hồn của người Việt nhưng đa phần đều là kẻ khi sống chuyên làm việc ác, chết rồi vẫn mang theo oán than nên không thể tiến vào luân hồi, siêu thoát để làm kiếp mới, bởi vậy lúc này mới trở thành thuốc bổ cho Thắng.

“Hửm!?”

Đang say mê cắn nuốt, bỗng Thắng cảm thấy có điều gì đó là lạ. Toàn bộ những oán linh bị thu hút về đây lại hao hụt đi một nửa, giống như nơi này có một kẻ nào đó khác cũng đang cướp đoạt linh hồn cùng hắn vậy.

Dừng việc thôn phệ lại, hắn bắt đầu dùng Thiên Nhãn Thông liếc nhìn xung quanh.

Hắn thấy toàn bộ oán linh bị thu hút về đây đang điên cuồng vọt xuống lòng đất. Nghi hoặc, hắn lập tức nhìn xuyên xuống dưới lòng đất bằng Thiên Nhãn Thông, xem thứ gì đang làm trò quỷ.

“Á đù! Là một con lệ quỷ! Con mẹ nhà nó, hôm nay phát con mẹ nó tài rồi!”

Thắng vui vẻ phấn khích, đôi mắt tràn đầy tham lam nhìn xuống dưới chân. Nhìn xuyên vào lòng đất khoảng 230 mét, hắn thấy một đoàn huyết sắc lơ lửng bên trong.

Nó tuy không có hình thù rõ rệt, nhưng thi thoảng lại biến ảo ra những khuôn mặt vặn vẹo, khủng bố, đang điên cuồng cắn nuốt những linh hồn xung quanh, khí thế cũng vì thế mà nhanh chóng dâng trào.

Chỉ là, quanh thân tên lệ quỷ này thế mà xuất hiện một đại trận pháp. Trận pháp này lúc ẩn lúc hiện, có hình thù như mai rùa của kim quy, phát ra vài tia hào quang sáng chói.

Hẳn là người xưa đã phong ấn con lệ quỷ này, hiện tại nhờ có Tụ Hồn Trận, mới khiến nó tỉnh giấc.

“Trận pháp sợ là không trụ được bao lâu nữa...” Thắng nhìn lên lớp mai rùa đang dần dần rạn nứt, liền xoa cằm lẩm bẩm.

“Có nên giúp con lệ quỷ kia thoát ra hay không đây...? nhưng nếu để trận pháp kia tồn tại, sẽ ảnh hưởng tới việc thôn phệ của mình... thôi vậy, cứ cho nó ra ngoài vui vẻ một chút, rồi cắn nuốt sau cũng được!”

Thắng nhếch mép mỉm cười, đưa tay huy động pháp tắc không gian.

Hiện tại linh hồn hắn đã tiến vào Thần Hồn Cảnh, đã có thể điều động pháp tắc một cách tự nhiên, không còn khổ cực như lúc mới xuyên việt.

Pháp tắc không gian vừa được thi triển, lập tức chấn động khiến trận đồ sinh ra vết nứt lớn. Lệ quỷ bên trong như cảm nhận được điều gì, liền ngay lập tức bùng lên khí thế, cùng đối phương nội ứng ngoại hợp, phá tan lớp mai rùa đang phát kim quang.

“Hahaha, Bản tôn cuối cùng cũng xuất thế!!! Sau hàng trăm năm bị trấn áp tại nơi đây, cuối cùng ta cũng được quay trở lại! Trần gia các ngươi chuẩn bị chết đi!!!”

Tên lệ quỷ huyết khí trùng thiên, bay vọt lên bầu trời, hắc khí bao trùm toàn bộ thương khung, nó ha hả cười lớn đắc ý.

Trên quốc lộ 1A, ông cụ họ Trần đang ngồi trong chiếc xe bốn bánh, hơi ló đầu ra ngoài, nhìn sắc trời thay đổi liền kinh hãi không thôi.

“Không xong rồi, con lệ quỷ đó... đã thành công phá phong ấn ra rồi!!!”

Toàn bộ bản dịch thuộc quyền sở hữu của truyen.free, mọi hành vi sao chép không được phép.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free