(Đã dịch) Sáng Thế Chi Chủ - Chương 297: Với làm đại ca
Bảy giờ sáng, khi mặt trời đã lên cao, từng đàn chim non ríu rít chuyền cành, líu lo đón chào ngày mới.
Các bậc phụ huynh bắt đầu đưa con em mình đến trường. Đa phần là những bà mẹ trẻ hoặc trung niên; chỉ lác đác vài người đàn ông, mà phần lớn cũng đã lớn tuổi hoặc tàn tật.
Chiến tranh đang cận kề, những người đàn ông khỏe mạnh đều đã lên đường đặc huấn, chuẩn bị ra chiến trường. Vì con cháu, họ sẵn sàng hy sinh, dù biết chắc chắn có thể mất mạng, nhưng vẫn tự nguyện viết đơn xin nhập ngũ. Bởi trong tim họ luôn rực cháy một ngọn lửa yêu nước không bao giờ lụi tàn.
Vì thế, lúc này trên đường phố chỉ còn bóng dáng học sinh từ 16 tuổi trở xuống, các bà mẹ và lác đác vài ông lão đang đưa cháu đi học. Tuyệt nhiên không thấy một bóng trai tráng khỏe mạnh nào.
Tình hình lúc này nguy hiểm đến mức nào có thể thấy rõ. Dù Việt Nam không phải là chiến trường chính, nhưng vị trí lại giáp ranh với Trung Quốc – nơi đang là tâm điểm của toàn bộ thế giới. Việc chính quyền phải đề phòng cũng là điều dễ hiểu.
Thắng cầm trên tay tờ giấy đăng ký nhập ngũ, khuôn mặt ngơ ngác không nói nên lời.
Sáng nay, khi vào trung tâm thành phố, vì mất liên lạc với Với, Thắng bèn tìm đến cục công an gần nhất nhờ giúp đỡ.
Không đến thì thôi, vừa đặt chân tới, hắn lập tức bị yêu cầu khai báo đủ loại giấy tờ. "Má nó chứ! Mình là người xuyên không, lấy đâu ra giấy tờ tùy thân!" Hắn thầm chửi rủa rồi đành nói bừa.
Cũng may hiện tại hệ thống căn cước gắn chip chưa phổ biến, việc tìm dữ liệu của hắn cần mất chút thời gian. Hơn nữa, hệ thống trên tổng đang tắc nghẽn vì hồ sơ đăng ký nhập ngũ, vậy là hắn thành công thoát được một kiếp nạn.
Nhưng trước khi rời đi, hắn còn được một vị công an dúi vào tay tờ giấy đăng ký nhập ngũ, kèm theo vài câu cổ động.
“Cậu cứ yên tâm đi chiến đấu, nếu có vợ con gì thì cứ bảo tôi, tôi sẽ giúp cậu chăm sóc.”
"Má nó, khôn như ông, quê tôi nấu hết với riềng rồi!"
Thắng tuy hậm hực, nhưng không dám nói gì. Bởi hiện tại, hắn cũng cần đối phương giúp đỡ tìm kiếm tung tích của Với.
Được cái là mấy anh công an ở đây cũng khá nhiệt tình, chỉ trong vòng 30 phút, hắn đã bị "đá" ra khỏi trụ sở.
Nguyên nhân rất đơn giản: chưa đến giờ làm việc của họ! Họ đồng ý gặp Thắng và cho hắn vào khai báo là vì thấy anh chàng này đã đủ tuổi nhập ngũ, nên muốn kiểm tra tuổi tác cùng sơ yếu lý lịch. Hệ thống chưa tra ra được, nhưng nhìn Thắng trông có vẻ đã 20, 21 tuổi, th��� nên mấy anh công an này liền đưa luôn cho hắn tờ giấy đăng ký nhập ngũ rồi đuổi đi. Dù sao chiến tranh cũng sắp tới, cấp trên đang động viên tuyển thêm nhân lực tham gia đặc huấn, và thấy Thắng cũng không phải trẻ con, nên họ cũng chẳng mấy quan tâm đến sơ yếu lý lịch của hắn làm gì.
Vào lính cũng chỉ là binh nhì, trừ khi được thăng chức thì mới cần tra rõ lý lịch.
Cầm tờ giấy đăng ký nhập ngũ trên tay, Thắng chẹp miệng một cái rồi tiện tay quẳng đi.
Bảo hắn đi nhập ngũ ư? Không đời nào! Hắn muốn tự mình xông pha chiến trường, tham gia chiến đấu, bắt hồn địch mà thôn phệ.
Hắn không muốn mình cứ thế chết dí ở biên giới, nơi không một bóng quân thù xuất hiện.
Theo ký ức mơ hồ về thế giới này, sau khi chiến tranh kết thúc, Việt Nam không hề bị tấn công mà mọi thứ diễn ra quá suôn sẻ. Chỉ đến khi dịch bệnh bùng phát, đất nước tươi đẹp này mới thực sự chìm trong đau khổ.
Vì vậy, việc tham gia quân đội đối với hắn là vô ích.
“Thôi đành vậy, quay lại con đường cũ, nơi đám người kia mới đánh nhau hôm qua thôi!”
Thắng lẩm bẩm rồi nhanh chóng rảo bước về phía trước.
Chẳng bao lâu sau, hắn đã đến ngã ba, nơi hôm qua hắn và Với tạm biệt nhau.
Đưa mắt nhìn quanh, hắn thấy trên mặt đường bằng phẳng vẫn loang lổ những vệt máu lớn. Dù người dân đã vệ sinh, nhưng vẫn không thể tẩy đi những dấu vết hằn sâu do máu tươi để lại.
“Hôm qua chém nhau ác liệt như vậy, hẳn là cũng chết kha khá người rồi!” Thắng tặc lưỡi một cái, không tiếp tục nhìn đường mà nhanh chóng đi tới quán nước của bà cụ hôm qua để hỏi thăm tình hình.
“Bà ơi!”
“A, chàng trai trẻ...” Bà chủ quán nước đang mải mê sắp xếp đồ đạc. Nghe có tiếng gọi, bà vô thức ngẩng đầu nhìn lên, thấy người đến là Thắng, bà liền hòa ái chào lại.
Dù sao bà lão vẫn còn minh mẫn, và cách nói chuyện lẫn trang phục của Thắng cũng không giống người bản địa. Hôm qua khi ghé qua uống nước, bà đã nhớ rõ hai người khách lạ này, nên hiện tại khi Thắng quay lại, bà cụ cũng ngay lập tức nhận ra.
“Bà cho con hỏi...”
Thắng thấy bà lão vẫn nhận ra mình, liền vui vẻ hỏi chuyện.
Sau một hồi lân la, hắn biết được đệ tử mình đã cùng tên nhóc đầu chào mào kia rời đi. Còn phương hướng cụ thể thì sao? Bà cụ không nhớ rõ, bởi bà mải chuẩn bị đồ đạc nên không mấy để ý.
Biết hỏi thêm cũng chẳng có kết quả gì, hắn đành tạm biệt bà cụ rồi quay người rời đi.
Câu nói ‘đường đi ở trong miệng’ quả không sai. Sau khi rời khỏi quán nước, hắn nhanh chóng hỏi thăm người dân bản địa về đám nhóc loi choi hôm qua, và thành công nhận được tin tốt.
Đám nhóc này hóa ra là một lũ đầu trộm đuôi cướp, làm việc cho bọn xã hội đen, địa bàn ngay tại phía bắc.
Biết được vị trí cụ thể, Thắng vội vàng theo những thông tin này tìm tới địa bàn của đám loi choi đó.
Cũng chẳng mất bao lâu, hắn đã có mặt tại một công xưởng bỏ hoang.
“Mày là ai!?” Một thằng nhóc chừng 12 tuổi, tay cầm dao phay, quát lớn về phía Thắng.
“Ơ, con mẹ nó. Thằng nhãi con láo toét này, dám xưng mày tao với ông à!?”
Thắng xắn tay áo lên, bước tới một bước, đưa tay tát cho nó một cái. Dù tốc độ của hắn đã đư��c thả chậm, nhưng một thằng nhóc 12 tuổi làm sao có thể đón đỡ được.
Chỉ thấy bàn tay hắn xé gió, chạm nhẹ lên má thằng bé 12 tuổi kia. Một âm thanh chát chúa vang lên, khiến mấy thằng nhóc bên cạnh trợn mắt há hốc mồm.
“A...a... oa, oa...”
Thằng bé 12 tuổi đau đớn, vô thức đưa tay ôm lấy má, mồm gào lên oai oái.
“Có chuyện gì vậy!?”
Nghe tiếng khóc oai oái của mấy thằng nhóc gác cửa, tưởng có địch tập kích, Mạnh Điên dẫn theo đám người cùng vị đại ca mới kết bái hôm qua hùng hổ đi ra.
Hôm qua, sau khi Hải Xẹo hiển lộ thần uy, Mạnh Điên thực sự sợ hãi đối phương. Nhưng hôm nay thì khác, hắn phát hiện người thanh niên "nhà quê" khi trước thế mà cũng là một cao thủ. Để nhanh chóng ôm được "bắp đùi" này, hắn đã không tiếc bất cứ giá nào mà kết nghĩa huynh đệ với đối phương, gọi đối phương hai tiếng "đại ca".
Hiện tại băng nhóm của hắn đã có cao thủ võ học, hắn không còn nhất thiết phải sợ Hải Xẹo nữa.
Vừa ra ngoài, hắn liền nhìn thấy một người thanh niên khoảng 23, 24 tuổi đang hung tợn trợn mắt nhìn về phía tên đàn em gác cửa.
“Đù mé, là sư phụ của đại ca!” Mạnh Điên âm thầm kinh hô.
Sau khi đưa Với về địa bàn của mình và kết nghĩa huynh đệ với cậu ta, Mạnh Điên mới biết người thanh niên sáng nay truy đuổi Hải Xẹo chính là sư phụ của vị đại ca này.
Biết đối phương không phải kẻ dễ trêu, Mạnh Điên đã ngay lập tức thay đổi sắc mặt, từ hung thần ác sát bỗng trở nên ngoan ngoãn như cún con.
“Tiền bối đại giá quang lâm, tiểu Mạnh chưa kịp ra đón, thật là thất lễ!”
Dựa theo cách hành lễ trong phim Tàu, Mạnh Điên bắt chước không sai một ly.
Theo như hắn nghĩ, những người trong giang hồ hẳn thích xưng hô theo phong cách cổ trang.
“Sư phụ!” Với từ phía sau Mạnh Điên đi tới, vui vẻ hô lớn về phía Thắng.
Thấy đệ tử mình vẫn bình an, Thắng cũng coi như trút được gánh nặng trong lòng, không tiếp tục để ý tới đám nhóc loi choi này nữa.
“Đi thôi, chúng ta mau đi. Thời gian không còn nhiều nữa!”
Thắng phất tay, ra hiệu cho Với nhanh chóng cùng hắn lên đường.
Trước khi rời khỏi cục công an, hắn đã hứa với những người ở đó lát nữa sẽ quay lại nộp giấy. Hắn sợ nếu tới hẹn mà không đến, bọn họ sẽ cho người đi tìm, gông hắn về cục, bắt gia nhập quân ngũ thì coi như xong.
Nhân lúc còn sớm, phải nhanh chóng dẫn theo tên đệ tử này chuồn lẹ thôi!
Với chẳng nói chẳng rằng, liền ngoan ngoãn chạy theo sau sư phụ mình, bỏ mặc thằng em mới kết nghĩa đang ngơ ngác đứng phía sau.
“Cái quỷ gì vậy? Cứ nói đi là đi như thế à?” Mạnh Điên méo xệch mặt lại.
Hôm qua, để kết thân với tên Với kia, hắn đã bỏ ra một số tiền lớn để chiêu đãi, muốn nhờ đối phương thay mình tiêu diệt đám người Hải Xẹo. Giờ thì ăn xong rồi lại muốn cắp đít bỏ đi, hắn thực sự không cam tâm.
“Đại ca chờ đã!”
Mạnh Điên nhanh chân chặn đầu hai người.
Thấy vậy, Thắng hơi híp mắt lại, lạnh lùng nhìn.
Hôm qua hắn không muốn ra tay, đơn giản là vì không muốn phí thời gian với bọn này. Hiện tại hắn đang bận, tên này lại tiến lên chặn đường, làm mất thời gian của hắn. Lần này, hắn thực sự không ngại "tiễn" đối phương "lên đường" đâu!
Thấy sư phụ mình không vui, Với đành đứng ra khuyên bảo. Dù sao tối qua cậu cũng được đối phương chăm sóc chu đáo, lại còn nhận mình là đại ca. Thân là đại ca, cậu ấy phải ra tay giúp tiểu đệ của mình.
“Sư phụ, thằng nhóc này tên Mạnh, biệt danh Mạnh Điên. Hôm qua nó đã cùng con kết nghĩa huynh đệ, đã hứa giúp bọn chúng ngăn cản tên Hải Xẹo kia... giờ mà chúng ta đi, e là thằng nhóc này sẽ bị tên Hải Xẹo kia đem người tới trả thù mất thôi...”
“Ồ, còn có chuyện như vậy sao!?”
Thắng chỉ “ồ” lên một tiếng rồi không nói gì nhiều. Hắn lục trong túi quần lấy ra một đống lớn phù văn, quẳng cho Mạnh Điên.
“Đây là phù văn, chúng có thể phóng hỏa đốt nhà, triệu hồi lôi điện công kích. Chỉ cần các ngươi nhỏ một giọt máu lên tấm phù này, sau một phút, nó sẽ phát huy tác dụng.
Ta cho các ngươi đống này, hẳn là thừa sức tiêu diệt đám người kia rồi!
Nhận lấy, coi như đây là quà cảm ơn của ta khi các ngươi thay ta chăm sóc tên đồ đệ ngớ ngẩn này!”
Mạnh Điên vô thức tiếp nhận đống giấy vụn, ngơ ngác nhìn hai thầy trò nhà Thắng ngày càng đi xa.
“Con mẹ nó, cái quỷ gì vậy!?”
Truyện này được truyền tải với sự bảo hộ của truyen.free.