Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Sáng Thế Chi Chủ - Chương 296: Mất mẹ nó chiếc xe

Khối tinh cầu này vừa mới hình thành, vẫn còn trong trạng thái non trẻ, chưa đủ lớn để trở thành một tiểu hành tinh bình thường.

Nếu xét về kích cỡ trong vũ trụ, khối cầu này chỉ như một tảng thiên thạch cỡ nhỏ, hay đúng hơn là một hạt bụi khổng lồ, chưa đủ điều kiện để thực hiện một vụ nổ Big Bang.

Để có thể tạo ra một vụ nổ Big Bang và sản sinh hàng ngàn khối cầu nhỏ hơn, Thắng cần khiến khối cầu một mét này lớn mạnh, phát triển cho đến khi năng lượng bên trong nó trở nên đậm đặc.

Cũng giống như một đứa trẻ, sau khi lớn lên, linh hồn sẽ trở nên vững mạnh; đợi đến khi chết đi, ba hồn bảy vía sẽ thoát ra. Những hồn vía này sẽ lại hóa thành năng lượng, phân tán khắp nơi, mỗi một hồn vía lại đầu thai kiếp sống mới. Các linh hồn đó sẽ tiếp tục lớn lên, đợi đến khi trưởng thành, rồi lại chết đi.

Cứ thế, những linh hồn này lại tiếp tục phân tách thành ba hồn bảy vía, phát tán và tìm kiếm sinh mệnh mới, khiến thế giới ngập tràn năng lượng, mang đến cho nó vô vàn tài nguyên phong phú nhờ chính những nguồn năng lượng sinh mệnh này.

Việc sáng tạo ra một vũ trụ mới từ khối cầu nhỏ bé này không thể hoàn thành trong ngày một ngày hai. Hắn cần bỏ ra một lượng lớn thời gian và sự chăm chút tỉ mỉ thì may ra mới thực hiện được.

May thay, hiện tại có Thiên Đạo Wolf. Hắn chỉ cần giao cho tên này điều hành, quan sát khối tinh cầu phát triển, đợi đúng thời cơ thì cho nó phát nổ Big Bang. Sau đó, Thắng sẽ tiến hành thiết lập pháp tắc, dẫn dắt những khối năng lượng nhỏ mới sinh ra từ vụ nổ để hình thành các khối cầu mới, từ đó kiến tạo nên các thiên hà.

Về kiến thức vũ trụ, quỹ đạo chuyển động của các ngôi sao, cũng như khoảng cách và sự vận hành của các thiên hà, hắn đã từng xem qua. Dù hiện tại không nhớ rõ, nhưng chỉ cần lục lọi ký ức trong tiềm thức là sẽ tìm thấy ngay. Chỉ cần đưa những kiến thức này cho Wolf, hắn có thể yên tâm giao phó toàn bộ những vấn đề nặng nhọc này cho tên đó.

Sau khi xác định được kế hoạch, hắn liền nhanh chóng tìm kiếm các kiến thức về thiên văn học, thu gom tất cả vào một khối cầu ký ức, rồi đưa cho Wolf xem xét.

“Đây là các dữ liệu về thiên hà, vũ trụ. Ngươi hãy xem xét, nếu thấy có điểm nào hợp lý, thì tích hợp vào vũ trụ của chúng ta.

Tương lai có trở thành Sáng Tạo Chi Thần hay không, là tùy thuộc vào ngươi đấy!”

Thắng để lại một lời động viên, rồi sau đó rời khỏi thức hải.

Lúc này, Wolf đâu còn tâm trạng buồn bực như trước. Sau khi được ch�� nhân giao cho trọng trách lớn lao như vậy, hắn đã không kìm nén được bản thân, vội buộc tóc lại, quyết dùi mài kinh sử, học hết kiến thức về khoa học vũ trụ.

Nghĩ về viễn cảnh không xa, bản thân nắm trong tay cả vũ trụ rộng lớn, thực khiến “tim chó” của Wolf vui sướng hú vang.

Thấy Wolf hào hứng và quyết tâm như vậy, Thắng mới hài lòng rời đi.

Nhìn bầu trời đã đen kịt, xung quanh cây cối rậm rạp che chắn, không thấy lối ra, Thắng hơi nhíu mày, vội đưa tay lên xem giờ.

Đôi mắt hắn vốn đã siêu việt người thường, màn đêm u ám của khu rừng chẳng đủ sức che khuất sự minh mẫn trong đó.

“Đã 3 giờ sáng rồi sao!?” Thắng kinh ngạc.

Khi hắn đuổi theo tên nhóc gầy gò kia, trời vẫn còn sáng rõ, mặt trời đã kéo lên đỉnh đầu, khoảng đâu đó mười một, mười hai giờ trưa. Vậy mà lúc này đồng hồ đã điểm ba giờ, bầu trời cũng đã tối đen, chứng tỏ lúc này đã là ba giờ sáng.

Việc thôn phệ sợi tàn hồn và chế tạo tiểu tinh cầu đã ngốn của hắn tới mười lăm tiếng đồng hồ. Mất nhiều thời gian đến vậy khiến Thắng c�� chút không thể tin nổi.

Không để ý đến thời gian nữa, hắn bắt đầu xem xét chiến lợi phẩm: đó là chiếc vòng kỳ lạ chứa sợi tàn hồn khi nãy.

Nhấc chiếc vòng cổ lên cao, hắn dùng thần hồn tiến vào bên trong chiếc vòng, cẩn thận tỉ mỉ đánh giá không gian.

Bên trong chiếc vòng là một không gian rộng lớn, có diện tích khoảng bốn trăm triệu kilomet vuông, gần bằng diện tích Trái Đất. Với diện tích lớn như vậy, hắn tin rằng có thể đưa toàn bộ nhân loại vào đây sinh sống. Nhưng đáng tiếc, nơi này chỉ chứa được vật vô tri, còn sinh vật có linh trí thì lại không thể đưa vào bên trong.

Muốn đưa được sinh vật có linh trí vào đây sinh sống, hắn bắt buộc phải cải tạo lại nơi này. Nhưng hiện tại hắn vẫn còn yếu ớt, chưa thể cải tạo, nên chỉ tạm thời dùng nó làm nhà kho chứa đồ mà thôi. Vừa hay, có thể dùng thay thế tấm phù trữ vật vẫn ổn.

Thần hồn hắn lướt qua toàn bộ không gian, kiểm tra xem liệu có bảo vật gì còn sót lại ở nơi này không. Dù sao đối phương cũng là một tông chủ lừng danh tại Tiên Vực, ít nhiều cũng phải chuẩn bị chút tài sản để sau khi trọng sinh còn dùng đến chứ!

Mang theo tâm tình phấn khích, hắn đảo quanh tiểu không gian một vòng. Mò mãi mới thấy một núi tài bảo, tưởng chừng vớ được món hời lớn. Ai ngờ, những thiên tài địa bảo kia sau khi bị hắn chạm tay liền hóa thành bụi bặm, khiến hắn thất vọng khôn xiết.

Hắn mò mẫm thêm một tiếng bên trong, sau khi xác định chẳng còn gì, mới thất vọng rời đi. Trước khi đi, hắn không quên ném toàn bộ phù văn cùng Trấn Ma Thương vào trong này.

Rời khỏi không gian đó, Thắng đưa mắt nhìn lên bầu trời vẫn còn đang mờ ảo. Sắc trời của những ngày cuối tháng ba vẫn âm u như vậy, chưa vội sáng bừng như những ngày hè oi ả.

Nhìn lên chiếc đồng hồ, lúc này kim giờ đã chỉ 4 giờ 20 phút sáng.

“Muộn rồi, nên về xem thằng nhóc Với thế nào!” Thắng chép miệng lầm bầm.

Hắn rời đi cũng đã được hơn mười lăm tiếng, không biết tình hình của Với ra sao.

Tuy có chút bận tâm nhưng hắn cũng không quá lo lắng, bởi tên nhóc này, sau vài ngày cùng hắn tiến vào quá trình tu luyện khắc khổ, đã mạnh đ���n mức người thường không thể đối phó. Trừ khi đối phương dùng tới vũ khí nóng, còn những thứ như giáo mác, đâm được vào người nó đã khó, chứ đừng nói đến việc gây ra thương tổn.

Ngoài cao thủ võ sư trở lên, không ai có thể đánh bại Đinh Công Với.

Hắn dám khẳng định điều này là sự thật, bởi thằng nhóc này không những được Thắng huấn luyện để có một thân thể kiên cố, còn mang theo trên mình huyết mệnh công. Nếu để thằng nhóc này ăn một lượng lớn thịt bò và chất bổ máu, Thắng dám khẳng định nó có thể một tay ngang quyền đối phó tông sư mà không bị yếu thế.

Men theo con đường mòn đã đi trước đó, Thắng nhanh chóng trở lại nơi đã cất chiếc xe máy lúc ban sáng.

“Hả!? Xe đâu rồi?”

Thắng ngơ ngác, đảo mắt nhìn xung quanh, tìm kiếm tung tích của chiếc xe máy mà hắn đã mượn được từ Mạnh Điên lúc sáng.

Nhưng kỳ lạ là dù hắn có mò hết bụi cỏ này đến bụi cỏ khác, hết ngọn cây này đến ngọn cây khác, vẫn không tìm thấy chiếc xe máy lúc sáng đâu. Kể cả chiếc xe dính cứt của Hải Xẹo cũng chẳng còn tăm hơi.

“Con mẹ nó, đừng nói là bị trộm mất rồi nhé!?” Thắng vò đầu bứt tai, nghiến răng tức giận.

Từ nơi này về lại trung tâm thành phố, cũng phải mất ba mươi phút chạy xe. Tuy không quá dài, nhưng đối với người đi bộ thì cũng không phải là quá ngắn.

“Mẹ nó, đành vậy. Cuốc bộ cho khỏe người... dù sao hôm nay cũng là một ngày may mắn, nên vui vẻ, nên vui vẻ mà...!” Thắng chép miệng, tự an ủi bản thân, rồi sau đó bước đi vào trong màn đêm vô tận.

Bầu trời tháng ba se lạnh và ẩm ướt, hơi nước ứ đọng trên tầng không thả xuống khắp nhân gian, phủ lên muôn vật một màn sương mờ ảo, khiến những người nông dân dậy sớm lo cơm nước để ra đồng cũng không khỏi rùng mình vì cái lạnh của ngày mới.

Nội dung này được biên tập và giữ bản quyền bởi Truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free