(Đã dịch) Sáng Thế Chi Chủ - Chương 294: Sư phụ trải đường?
Trong khi Thắng đang mải mê suy nghĩ về quá khứ và tương lai, sâu bên trong thức hải, một thân ảnh bỗng dưng mở trừng hai mắt. Đôi mắt ấy tràn đầy tinh quang, hướng về phía linh hồn của Thắng, nơi nó đã thăng hoa thành thần hồn.
“Hừm… tên này… thế mà chỉ mất có vài tháng đã khôi phục từ linh hồn trở lại thần hồn… quả không hổ danh kẻ đã nhốt ta vào đây…”
Thiên đạo Wolf nước mắt lưng tròng, thút thít nhìn về phía thần hồn Thắng.
Hắn khóc một phần vì vui mừng, một phần vì nghĩ mà sầu lòng.
Vui là vì vị chủ nhân này cuối cùng cũng có thể tu luyện trở nên mạnh mẽ, và hắn cũng không cần phải lo lắng đến vận mệnh của mình sau này.
Còn sầu là vì… mỗi khi nghĩ đến cảnh sắp thoát khỏi lao tù, lại bị một tên nhân loại kỳ lạ giữ lại và ép ký khế ước chủ nô, khiến hắn giờ đây vĩnh viễn mất đi tự do, bị trói buộc tại nơi này, hỏi sao mà không buồn bã cho được.
Lúc trước bị nhốt trong thức hải, tuy gò bó, nhưng khả năng giành lại tự do là khá cao nếu tên nhân loại này chết. Thế mà giờ thì hay rồi, bị ký khế ước chủ nô, lại còn là sinh tử phù, nếu tên nhân loại này chết hắn chắc chắn cũng chết theo.
Tuy không còn bị gông giữ một chỗ như trước, nhưng bắt đầu từ bây giờ hắn phải quanh quẩn trong thức hải của kẻ kia sinh sống thì cũng chẳng khác gì!
Thực sự rất buồn bã! Hắn thực sự muốn hú lên vài tiếng thương tâm…
Gạt bỏ những cảm xúc tiêu cực sang một bên, Thiên đạo Wolf bắt đầu hành động.
Kẻ nhân loại kỳ lạ kia, người mặc trang phục bạch sắc, đã giao cho hắn một nhiệm vụ cực kỳ quan trọng: chỉ dạy cho vị chủ nhân hiện tại một loại công pháp thần cấp.
Hiện tại, vị chủ nhân này đã đạt tới cấp bậc thần hồn, đủ điều kiện để được truyền dạy công pháp theo lời kẻ nhân loại kia.
Ở phía xa, nơi trung tâm của thức hải.
Thắng đang ngồi đó, tự trách bản thân vì quá vội vàng, thì bỗng nhiên, hắn cảm nhận được một luồng uy thế đang với tốc độ cực nhanh vọt tới.
Theo bản năng, hắn lách người một chút, đứng dậy đề phòng.
“Ngươi là…?” Thắng hơi híp mắt lại, nhìn về phía thân ảnh huyền ảo đang phiêu du giữa không trung.
“Haha… ta là sư phụ của ngươi! Còn không mau quỳ bái ta!?” Thiên đạo Wolf càn rỡ, lơ lửng trên không trung nhìn xuống Thắng.
Khi Đỗ Phong thay đổi ký ức của Thắng, tên Wolf này cũng có mặt, hắn biết rằng vị tân chủ nhân này có thể đã bị thay đổi ký ức. Bởi vậy, hắn đánh liều, thử lừa gạt Thắng, xem có ăn được quả ngọt hay không.
Dù sao, so với việc bị coi là nô lệ, trở thành sư phụ của đối phương cũng ngon nghẻ hơn nhiều.
“Sư phụ ta ư?” Thắng híp mắt lại, nhìn Wolf.
Wolf gật đầu, hai tay hơi chắp ra sau lưng, ra vẻ bề trên. “Phải!”
‘Nhìn tên ngốc này nghi hoặc như vậy, hẳn là đã mất đi đoạn ký ức về ta. Hay quá, vừa hay có thể chiếm chút tiện nghi…��� Wolf xoa tay, âm thầm suy tính.
Thắng đứng một bên không nói một lời, liền tưởng tượng ra một cái điếu cày lớn. Chẳng nói chẳng rằng, cứ vậy vác theo cái điếu cày mà lao vọt về phía Wolf.
Không chút hoa mỹ chiêu thức, hắn chỉ nhẹ vung tay, chiếc điếu cày đã ngay lập tức xé gió, đánh “cốp” một tiếng lên đầu Wolf.
Vì đang mải thể hiện bản thân là một kẻ thần bí, Wolf hoàn toàn thả lỏng, đôi mắt nhắm nghiền như một vị thần minh. Bởi vậy, khi bị Thắng đánh tới, hắn không hề phát hiện, chỉ đến khi chiếc điếu cày thành công giáng xuống đầu hắn, vang lên tiếng “cốp”, hắn mới định thần lại.
Một cảm giác đau đớn truyền tới, khiến Wolf méo xệch mặt lại. Theo bản năng, hắn định rút lui khỏi vị trí cũ, nhưng lại bị Thắng chiếm mất tiên cơ.
Chỉ thấy Thắng đưa tay trái kéo chân hắn lại, đè mạnh xuống đất, rồi dùng cái điếu cày bên tay phải gõ liên hồi lên đầu Wolf. Mỗi cú giã mạnh như trời giáng, vang lên những tiếng “binh boong” liên hồi. Wolf nằm bên dưới, đôi mắt đã bị chiếc điếu cày đánh cho xây xẩm, quên cả trời đất.
Sau một hồi cuồng đánh đã tay, Thắng phất tay khiến cái điếu cày tan biến, rồi mới nhìn xuống Thiên đạo Wolf mà nói.
“Mẹ mày Thiên đạo! Tưởng tao quên mày à? Nói! Sao mày lại thoát được lao tù trong tiềm thức của tao!?”
“A, đại nhân tha mạng! Ta không biết gì cả! Là do một người tên Vi Đức đã giúp ta khai mở, nhờ ta chăm sóc ngài!”
Wolf sợ hãi, vội đảo loạn con ngươi, đưa ra một câu trả lời mà hắn coi là thỏa đáng.
Theo như những gì hắn tiếp nhận được từ người đàn ông mặc bạch y kia, ngoài kiến thức về Tạo Thế pháp, còn có cả thông tin về Vi Đức thần tộc, sư phụ của vị tân chủ nhân này.
Hắn không biết kẻ mặc bạch y kia là ai, nhưng theo hắn suy đoán hẳn là người có liên quan đến vị tân chủ nhân.
Dù sao cũng không rõ đối phương là ai, vị tân chủ nhân chắc cũng không biết danh tính thực của kẻ mặc bạch y này, thôi thì cứ quẳng ra một mớ thông tin mờ mịt, để sư phụ của vị tân chủ nhân này phải “cõng nồi” là hợp lý nhất.
“Vi Đức? Không lẽ ông ấy còn lại một tia thần hồn ư?��� Thắng hơi nhíu mày, âm thầm thả thần hồn đảo qua không gian thức hải, truy tìm tung tích của sư phụ mình.
Nhưng sau một hồi rà soát, hắn đành thất vọng. Bởi trong cả thức hải lẫn tiềm thức, hắn không hề thấy sự hiện hữu của sư phụ mình.
“Thiên đạo, sau khi sư phụ ta thả ngươi ra, có dặn dò gì không?”
Wolf gật đầu lia lịa. “Có! Sư phụ ngài bảo ta chăm sóc ngài! Không những vậy còn truyền thụ cho ta một môn công pháp gọi là Tạo Thế pháp, đợi khi linh hồn ngài tiến vào cấp thần hồn thì dạy ngài tu luyện!”
“Vậy thì đúng là sư phụ rồi… hẳn là trong lần dịch chuyển thời không, ta tiến vào trạng thái trọng thương. Sư phụ đã sử dụng chút tàn hồn, thả tên này ra, giúp ta dọn đường sao?”
Thắng âm thầm ngẫm nghĩ.
Sau khi Thiên đạo Wolf nhắc tới Tạo Thế pháp, hắn liền tin phần nào lời nói của đối phương.
Không những thế, hắn còn man mác cảm nhận được một sợi dây liên kết giữa bản thân với Wolf. Sau khi kiểm tra lại đàng hoàng, hắn phát hiện bản thân vậy mà cùng Thiên đạo này ký kết khế ước chủ nô, và h��n là người nắm giữ toàn quyền sinh tử của đối phương.
Từ những điều này suy ra, hẳn là sư phụ hắn vì lo lắng, sợ Thiên đạo này nhân lúc hắn yếu nhược, đề phòng đối phương đánh chiếm cơ thể, nên ngài đã ra tay trước, giúp hắn dẹp đi mầm mống nguy hại.
“Đại nhân, ngài mau tới đây! Ta giúp ngài truyền thụ Tạo Thế pháp!”
Sợ đối phương nhớ lại hành động chiếm tiện nghi vừa rồi của mình, Thiên đạo Wolf vội vàng thay đổi chủ đề.
“Không cần. Ta vốn dĩ cũng có Tạo Thế pháp!” Thắng lắc đầu.
“Cái gì? Vậy sao tên khốn đó lại truyền công pháp cho ta? Hắn lừa gạt ta sao!?” Nghe được lời nói của Thắng, Wolf tức giận hô to.
Thấy tên Wolf dám nói sư phụ mình là tên khốn, Thắng hơi nhướng mày nhìn về phía đối phương.
Biết mình lỡ mồm, Thiên đạo Wolf liền nhanh chóng thu hồi biểu cảm tức giận vừa rồi, vội vàng tiến đến bên Thắng, đưa tay đấm bóp bả vai chủ nhân.
“Đại nhân, tiểu Wolf lỡ mồm… ha… ha.”
“Hừ, lần sau chú ý lời ăn tiếng nói!”
“Vâng!” Thiên đạo Wolf gật đầu vâng lời.
“V��y… ngài tính khi nào sẽ tu luyện Tạo Thế pháp?”
Wolf thực sự có chút vội vàng, hiện tại bản thân đã bị trói buộc với Thắng, nên hắn thực muốn vị chủ nhân này nhanh chóng trở nên mạnh mẽ, như vậy hắn mới sống được.
“Bây giờ không được, bởi Tạo Thế pháp đòi hỏi thần hồn phải cường thịnh. Thần hồn ta phải tiến vào cấp linh cảnh giới, mới có thể tu luyện môn công pháp này.”
Thắng phiền muộn không thôi. Đáng lý ra hiện tại hắn đã có thể tu luyện Tạo Thế pháp, bởi sau khi tiến vào cảnh giới thần hồn, hắn đã khai mở được pháp tắc sáng tạo. Chỉ là thần hồn hiện tại của hắn còn khá yếu nhược, sau khi sáng tạo sẽ không có đủ tinh lực để chăm sóc thế giới, như vậy công sức sẽ đổ sông đổ biển.
Việc sáng tạo thế giới không chỉ tạo ra một thế giới mới, mà còn đòi hỏi người sáng tạo phải dành thời gian chăm sóc, duy trì nó. Ví như Trái Đất và các hành tinh cần luôn quay quanh Mặt Trời để duy trì sự sống. Để sáng tạo một thế giới cũng vậy, đòi hỏi người chủ phải liên tục chăm bẵm, nhất là vào lúc mới tạo giới, khi thế giới đó chưa đi vào quỹ đạo. Người tu luyện Tạo Thế pháp phải vận hành thế giới đó 24/24.
Chính vì vậy, để tu luyện Tạo Thế pháp, đòi hỏi người tu luyện phải có thần hồn đủ mạnh để có thể trụ vững trong khoảng 1 tháng, chỉ chuyên tâm vào việc vận hành thế giới mới.
Cũng vì yêu cầu khắt khe này, hắn mới không vội tu luyện Tạo Thế pháp.
“A… ngài không thể tu luyện? Sao lại có thể như vậy? Vị kia nói rằng khi ngài tiến vào cảnh giới thần hồn, đã có thể tu luyện Tạo Thế pháp mà!?”
Thiên đạo Wolf không hiểu, rõ ràng kẻ kia có nhắc với hắn rằng, sau khi vị chủ nhân hiện tại tiến vào cảnh giới thần hồn, chính bản thân hắn sẽ phải truyền thụ toàn bộ Tạo Thế pháp cho đối phương, giúp đối phương tu luyện. Người đó không hề nói phải lên cấp linh mới tu luyện được!
“Thần hồn đã có thể tu luyện, nhưng ở cấp thần hồn này, ta không thể vận hành thế giới. Nếu như có người thay ta vận hành…”
Thắng hơi đảo mắt, đôi mắt đang mông lung bỗng chốc sáng rực, khẽ vỗ tay một cái.
“Đúng rồi! Chỉ cần có người thay ta vận hành, thì ta sẽ không phải tự mình động thủ nữa rồi!”
Sau đó, hắn quay lại nhìn về phía Wolf, đôi mắt tràn đầy tinh quang.
Thiên đạo Wolf chính là thiên đạo, là một kẻ từng làm chủ một giới, có kinh nghiệm vận hành pháp tắc. Không những thế, hiện tại tên này còn mang trong mình pháp môn tu luyện Tạo Thế, quả là một ứng cử viên phù hợp.
“Thì ra là vậy… đó là nguyên nhân vì sao sư phụ lại bắt tên Thiên đạo này ký khế ước chủ nô, rồi truyền cho đối phương Tạo Thế pháp… đây chẳng phải là đang dọn đường cho mình đó sao!?”
Phiên bản dịch này được thực hiện và sở hữu độc quyền bởi truyen.free.