Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Sáng Thế Chi Chủ - Chương 293: Tụt hậu

Hải Xẹo nghe Thắng khẳng định chắc nịch, trong lòng cũng bớt lo phần nào.

Nhưng Nguyệt lão trong chiếc vòng thì hoàn toàn không yên tâm như thế. Lúc này, lão già đang điên cuồng chửi rủa, thậm chí đào mả tổ tông Hải Xẹo lên mà nguyền rủa không thương tiếc.

“Tiên sư nhà mày. Tên ăn cháo đá bát... tên khốn nạn....!!!”

Sống chui lủi hàng chục triệu năm trời, Nguyệt lão mới tìm được một bộ thân thể có tư chất. Lão định nuôi dưỡng tên nhóc này đến một trình độ nhất định rồi sẽ tiến hành đoạt xá trọng sinh. Giờ thì hay rồi, trọng sinh chưa thấy đâu, tính mạng đã đứng trước nguy cơ. Hỏi sao lão già không tức điên lên được!

“Sư phụ, ta thực xin lỗi a! Người không vì mình trời tru đất diệt. Ta cũng chỉ muốn giữ cái mạng nhỏ này thôi...”

Hải Xẹo làm ra vẻ áy náy truyền âm, nhưng bên ngoài thì nhanh chóng giật mạnh sợi dây chuyền xuống, đưa ra trước mặt Thắng, mặc kệ Nguyệt lão vẫn đang loạn chửi trong thức hải của hắn.

“Thưa thầy, đây chính là sợi dây chuyền có chứa oán linh...”

Gọi "thầy" là cách Hải Xẹo thể hiện lòng tôn kính đối với một thầy pháp. Trước đó, khi chưa rõ thân phận của Thắng, hắn dùng xưng hô "anh em" để tỏ ý tôn trọng. Nhưng khi biết Thắng là thầy pháp, hắn liền nhanh chóng thay đổi cách xưng hô và giọng điệu, sao cho mình ở vị thế thấp hơn.

Với một kẻ biết thân biết phận như vậy, đối phương hẳn sẽ bỏ qua thôi! Hải Xẹo thầm nghĩ.

Nhìn thằng nhóc trước mặt cung kính như vậy, tốc độ "lật mặt" phải nói là cực nhanh, khiến Thắng thầm gật đầu. Đúng là trẻ nhỏ biết điều.

Hắn đưa tay đón lấy chiếc vòng cổ. Từ trên đó, hắn cảm nhận được một luồng sát phạt chi ý cùng với hắc ám tử quang đang quấn quýt quanh sợi dây chuyền.

Bên trong còn ẩn chứa một linh hồn tinh khiết, tuy rất mạnh nhưng đã suy yếu đến mức lụi tàn.

Thắng thích thú cầm sợi dây chuyền trên tay, lật đi lật lại ngắm nghía. Càng nhìn, hắn càng yêu thích không thôi.

Sợi dây chuyền này dài khoảng 30 cm, phía trước là một khối ngọc hình lục giác, nhỏ bằng ngón tay cái, thi thoảng phát ra ánh hào quang lam nhạt. Phần thân là những khối kim loại kỳ lạ, được đúc kết tách rời rồi móc nối vào nhau như một sợi xích sắt. Chúng có màu đen kịt, vừa u ám vừa huyền bí, trông cực kỳ lạ mắt.

“Thầy... thầy thả tôi ra được rồi chứ?” Hải Xẹo lo lắng, hơi đưa mắt đánh giá vị thầy pháp trước mặt, rất sợ đối phương thay đổi ý định, không làm theo giao kèo mà ra tay giết người.

“À...! tí thì quên mất.” Thắng ngượng ngùng gãi đầu, vội thả thằng nhóc 14 tuổi xuống.

Dù sao mục đích của hắn là tên oan h��n bên cạnh thằng nhóc này, hiện tại đã có được nó trong tay, cũng chẳng cần dây dưa với đối phương làm gì nữa.

“Được rồi... cậu có thể đi!” Thắng phất tay, ý muốn đuổi đối phương nhanh chóng rời đi.

Hải Xẹo cũng không ở lại 'làm màu', vội quay người vọt đi. Hắn sợ nếu nán lại lâu, đối phương sẽ phát hiện ra thân phận người xuyên việt của hắn, lúc đó muốn chạy cũng không kịp nữa.

Nhìn Hải Xẹo đi xa, bóng lưng khuất dần sau những hàng cây, Thắng mới thu ánh mắt lại, bắt đầu kiểm tra chiếc vòng cổ.

Hắn không phải kẻ sát nhân. Nếu đối phương thực sự không có thù hằn gì với mình, hắn cũng lười ra tay. Nói đúng hơn, lương tâm không cho phép hắn làm thế.

“Tiểu bảo bảo, ra chào hai tiếng ông nội!”

Thắng thả vào chiếc vòng một sợi ý niệm, muốn đánh động oan hồn bên trong.

“Hừ, khốn nạn phàm nhân! Ngươi dám gọi ta là tiểu bảo bảo?”

Đường đường là một vị đại tông chủ, đứng đầu toàn bộ giới vực, lại bị một tên nhóc con phàm nhân khinh thị. Điều đó khiến Nguyệt lão sôi máu sùng sục.

Tuy lão già này đã sống hơn chục triệu năm, nhưng sau khi bị đọa đày trong đây, lâu ngày không giao tiếp, tâm thần lão đã sinh biến dị, không còn bình ổn như khi còn tại thế, rất dễ xúc động, nổi nóng.

“Ây da, quả nhiên trong này có một sợi tàn hồn! Không những thế, còn là tàn hồn của một Giới Tọa viên mãn cấp! Tuy đã suy yếu đến mức bán linh, nhưng không thể phủ nhận sợi tàn hồn này thực sự đầy dinh dưỡng...

Nếu ta thôn phệ nó, bản thân chắc chắn sẽ tiến vào thần hồn cảnh giới. Haha!”

Thắng vui vẻ cười lớn, nhìn Nguyệt lão với đôi mắt thèm thuồng.

Nguyệt lão trong chiếc vòng đờ đẫn, nhìn linh hồn Thắng đang lơ lửng giữa không trung trong không gian chiếc vòng.

‘Mẹ kiếp, lão già ta cứ tưởng đối phương chỉ là một tên thầy pháp tầm thường ở hạ giới. Nhưng nhìn xem, từ độ tinh thuần cho đến khả năng khống hồn, đều có thể sánh ngang với một Giới Tọa.

Không biết vì nguyên nhân gì mà đối phương chỉ có linh hồn cấp thấp, nhưng ta dám khẳng định, tên này không phải phàm nhân!’

‘Mẹ kiếp, ngu rồi! Biết vậy đã không nhảy ra mà loạn chửi!’

Nguyệt lão khóc không ra nước mắt.

Nhìn tổng quan, từ khả năng khống hồn lẫn độ tinh thuần của linh hồn đối phương, Nguyệt lão dám khẳng định bản thân hiện tại không phải là đối thủ. Nếu là vài ngày trước, chưa cần dùng tới hóa thần, lão tự tin có thể một tay trấn áp đối phương.

Nhưng lúc này lại khác, đối phương hoàn toàn áp đảo.

“Đại nhân! Vừa rồi tiểu bối lỡ lời, không nhận ra đại nhân, mong đại nhân tha tội!”

Thắng kinh ngạc nhìn xuống. Vừa nãy Nguyệt lão còn hùng hổ lao ra, miệng oang oang nói lớn, vậy mà giờ đây, đối phương lại quỳ xuống dập đầu với hắn.

Cũng phải thôi, dù sao Nguyệt lão cũng là một con cáo già, đã sống qua hàng chục triệu năm nên rất quý cái mạng nhỏ. Nhất là lúc này, khi phát hiện đối phương có trình độ cao hơn mình, lão tất nhiên sẽ hạ thấp sĩ diện để cầu một đường sống.

Cáo già thì cáo già, nhưng kế sách này lại hoàn toàn không có tác dụng gì với Thắng. Bởi lẽ, mục đích của hắn là thôn phệ linh hồn đối phương. Chẳng cần biết đúng sai thế nào, cứ trước tiên đề thăng linh hồn của chính mình cái đã, đó mới là chân lý lúc này.

Chẳng n��i chẳng rằng, Thắng đưa tay ra và bắt đầu niệm chú.

Nguyệt lão thấy đối phương không trả lời, cũng chẳng làm gì mình, liền âm thầm vui sướng. Bởi lẽ lão đang cúi gằm đầu, không biết động tác của Thắng, lão còn nghĩ rằng đối phương cả tin, đã tha thứ cho mình.

“Tên phàm nhân ngu ngốc, đợi ta lấy lại được sức mạnh, sẽ chiếm lấy thân thể ngươi! Chơi nữ nhân của ngươi! Cho ngươi tức chết!!! Còn tên đệ tử kia nữa, ta cũng phải băm thây ngươi ra trăm mảnh! Tiểu Hải!”

Nguyệt lão cúi đầu, đôi mắt âm thầm lóe lên hàn quang lạnh lẽo.

“Đại nhân, ngài.... cái này, cái này...”

Nguyệt lão ngẩng đầu, định nịnh nọt Thắng đôi ba câu, nhưng khi thấy phía sau đối phương xuất hiện một đầu bạo long hung mãnh, lão liền sinh ra sợ hãi trong lòng.

Không biết tại sao, nhưng khi thấy hư ảnh đầu bạo long này xuất hiện, Nguyệt lão không tự chủ được mà toàn bộ linh hồn run rẩy.

Linh tính mách bảo lão, thứ quỷ quái kia rất đáng sợ, nó có thể gây nguy hại đến bản thân lão, nếu không tránh né, lão sẽ mất mạng như chơi.

Chuyện nói ra thì chậm, nhưng diễn biến lại cực nhanh.

Ngay khi Nguyệt lão phát hiện hư ảnh đầu bạo long phía sau lưng Thắng, cũng là lúc phệ hồn pháp của Thắng đã thành hình, đang nhanh chóng lao vọt tới chỗ lão.

Phệ hồn pháp há to miệng máu, đớp một cú thật mạnh vào thân thể Nguyệt lão, khiến lão già này sợ hãi, vội vàng theo bản năng tránh né.

Tuy không thể nuốt trọn một phát, nhưng nó vẫn cắn mất một miếng lớn trên thân Nguyệt lão, khiến lão già này bị khuyết một lỗ lớn trên thân.

Nguyệt lão sợ hãi, vội vàng co cẳng bỏ chạy, bay vòng quanh không gian, trốn tránh đầu khủng long bạo chúa hung mãnh do Thắng triệu hồi ra.

Bởi lão vốn đã yếu ớt, vừa rồi lại bị cắn mất một phần thân thể, nên Nguyệt lão lúc này đã hoàn toàn suy yếu, chẳng trụ được bao lâu liền bị đầu khủng long này bắt kịp, điên cuồng cắn xé.

Dưới cơn đau cùng cực, đau thấu tận linh hồn, Nguyệt lão điên cuồng cầu xin Thắng tha mạng. Nhưng đáp lại lão là một bộ mặt lạnh tanh, không chút biểu cảm, khiến lão già lạnh ngắt cả tim gan.

Trước khi chết, lão còn cố vùng vẫy, chửi rủa Thắng thậm tệ. Nhưng tiếc thay, dù chửi đã cái miệng cũng không thể giúp lão thêm một lần sống nào nữa.

Sau khi thôn phệ xong Nguyệt lão, Thắng lập tức rời khỏi không gian của chiếc vòng. Hắn bắt đầu ngồi xuống tĩnh tọa, tiến vào quá trình hấp thụ, đồng bộ với linh hồn đối phương.

Đã trải qua nhiều lần thôn phệ, cùng với kinh nghiệm đồng bộ hóa ký ức ngoại lai, chỉ chưa đầy một tiếng, toàn bộ linh hồn và ký ức của Nguyệt lão đã hoàn toàn được hắn hấp thụ và tiếp nhận.

“Ồ, thật không ngờ... tên này lại là tông chủ của Tiên vực... Hửm? Cái tên Thần Minh đó sao lại quen thuộc như vậy? Không hề giống với ký ức của mình...”

Tiếp nhận toàn bộ ký ức của Nguyệt lão, Thắng thấy rõ thân thế lẫn cuộc đời của đối phương.

Theo những gì hắn thấy, sau khi giao chiến với tên Thần Minh kia, Nguyệt lão thua trận thảm bại, tàn hồn chui vào chiếc vòng cổ này trốn tránh, rồi lưu lạc xuống địa cầu.

Nhưng điều làm hắn kinh ngạc nhất chính là, tên Thần Minh kia trông cực kỳ quen thuộc, không hề mờ ảo như khối ký ức mơ hồ khác.

“Đau... đau đầu quá...”

Thắng hơi nhăn nhó mặt mày, ôm chặt đầu mình. Cùng lúc đó, một khối ký ức nhỏ bé le lói xuyên qua các khối ký ức lớn, đánh thẳng vào não bộ hắn.

“Tên đó là... Atticus? Đúng rồi, tên đó chính là Atticus!”

Tiếp nhận xong luồng ký ức nhỏ bé này, Thắng liền bừng tỉnh, sực nhớ ra diện mạo của tên Thần Minh này giống ai. Đó chính là kẻ đã từng tính kế hắn tại Hư Không giới, Atticus, tên người ngoài hành tinh kia!

“Sau vụ nổ thời không, tên đó vậy mà không chết!? Lại còn mạnh đến mức trở thành Thần? Khốn nạn thật sự. Nếu biết vậy, ta đã ở lại tu luyện cho rồi.”

Aaa. Thắng tức giận, nhìn lên trời cao mà nghiến răng ken két.

Nếu không phải hắn muốn về nhà, thì giờ đây hắn cũng mạnh không kém tên khốn nạn kia.

Nhớ lại khi đó, một tay hắn cũng đã giết được tên Atticus này. Vậy mà giờ đây, một tay đối phương lại có thể tiêu diệt hắn!!! Nghĩ thôi đã thấy phiền lòng!

Mọi bản quyền nội dung này đều thuộc về truyen.free, nơi bạn tìm thấy những câu chuyện hấp dẫn.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free