(Đã dịch) Sáng Thế Chi Chủ - Chương 292: Người không vì mình, trời tru đất diệt
Đang tâm sự với đệ tử, Nguyệt lão bỗng cảm nhận được điều gì đó bất thường, lập tức rùng mình, vội vàng cuồng hô về phía Hải Xẹo.
“Không được! Tên đó đang tới, mau chạy!”
“Tên nào...?” Hải Xẹo đang thoải mái ngồi xổm trên tảng đá, tận hưởng cảm giác lâng lâng. Nghe sư phụ mình loạn hô, hắn có chút khó hiểu, đầu óc đầy những dấu chấm hỏi.
Không đợi hắn kịp định thần, từ đằng xa, sau những tán cây cổ thụ, một bóng người dần dần hiện ra.
Khi thấy rõ bóng đen ấy là ai, Hải Xẹo sợ hãi đến tụt cả cu, kinh hô thất thanh.
“Là hắn!”
“Mẹ kiếp, còn đứng đấy làm gì? Mau chạy đi!!!”
Nguyệt lão, ẩn mình trong chiếc vòng, hoảng sợ điên cuồng gào thét, thúc giục tên học trò.
Không hiểu sao, khi thấy Thắng, lão lại cảm thấy sợ hãi tột độ. Cảm giác này giống hệt hàng trăm triệu năm trước, khi tên Thần Ma ngoại tộc xuyên không, đánh chiếm thượng giới – vũ trụ đã tồn tại 100 triệu năm. Khi đó, lão cũng từng một lần trải qua nỗi kinh hoàng tột cùng khi đối mặt với Thần Ma. Giờ đây, thấy Thắng, nỗi sợ ấy lại trỗi dậy trong lòng, khiến tim lão đập loạn xạ không ngừng.
“A!”
Nghe lời thúc giục của sư phụ, Hải Xẹo bất giác kêu lên một tiếng, rồi nhanh chóng đứng dậy, co cẳng bỏ chạy.
Mặc kệ thân dưới vẫn còn trần truồng, phân vẫn còn dính ở phía sau, Hải Xẹo dùng tốc độ cực nhanh lao qua dòng suối, phóng vào khu rừng đối diện.
Lúc này, Thắng cũng đã men theo đường mòn đi vào con suối. Khi thấy Hải Xẹo đang đại tiện, hắn có chút không dám nhìn, nhưng ngay khi thấy đối phương bỏ chạy một mạch, hắn lập tức không suy nghĩ nhiều, bèn đuổi theo sau.
Mẹ kiếp, thuốc bổ ngay trước mắt mà còn để vuột mất, thì đúng là một thằng vô tích sự!
Mặc kệ phân của đối phương bay về phía mình, Thắng dùng tốc độ cực nhanh lách qua, đuổi sát phía sau.
Khói bụi tung tóe, cộng thêm phân bay tứ tung, Thắng khó chịu nhăn nhó cả mặt mày.
Cứ đuổi theo thế này không phải là cách. Riêng việc chạy phía sau đối phương, liên tục né tránh phân bay vào người đã đủ khiến hắn hết hơi, e rằng đến ngày mai cũng chưa chắc đã bắt được tên này. Hắn cần phải làm cho đối phương dừng lại ngay lập tức.
“Đành vậy...”
Thắng lẩm bẩm, từ trong trữ vật phù lấy ra một tấm phù văn, chẳng nói chẳng rằng, vung tay ném thẳng về phía Hải Xẹo.
Băng phù!
Tấm phù xé gió, bay vọt tới người Hải Xẹo. Ngay khi tấm phù dán lên thân thể hắn, một tầng băng sương mờ nhạt liền xuất hiện, bao phủ phạm vi 5cm quanh tấm phù.
Đang chạy bạt mạng, Hải Xẹo bất giác run lên. Bởi vừa rồi, hắn cảm nhận được một luồng lạnh lẽo ập lên lưng. Hơi lạnh đến quá bất ngờ khiến hắn suýt mất đà ngã lăn ra đất, may mà có Nguyệt lão kịp thời nhắc nhở, kéo hắn tỉnh táo trở lại.
Cắn răng, Hải Xẹo mặc kệ cái lạnh buốt giá, vẫn một đường lao đi.
Vì không có quần che thân, mỗi bước chạy của hắn, tiểu đệ đều vắt qua vắt lại trông thật đáng thương. Khu rừng này lại lắm cây gai nhỏ, nên mỗi khi hắn băng qua những bụi cây này, chúng đều cứa lên tiểu đệ của hắn một vết xước lớn.
Vừa chịu cái lạnh ở sau lưng, lại hứng trọn nỗi đau rát buốt nơi đầu tiểu đệ, khiến hắn tủi thân đến phát khóc.
69 tuổi, đã trải qua một kiếp người, nhân sinh cũng đã thấu hiểu. Đáng ra tầm tuổi này hắn phải được an dưỡng bên con cháu, hưởng thụ hạnh phúc gia đình giống như bao người cùng lứa. Thế nhưng lúc này đây, thay vì được an hưởng tuổi già, hắn lại trần như nhộng, chạy băng băng qua cánh rừng gai góc, khiến tiểu đệ của hắn chấn thương nặng, không những vậy còn đang sợ hãi cầu sinh. Thực sự là thảm cảnh...
Đó là nỗi khổ của Hải Xẹo, còn với Thắng, đối phương thế nào, hắn cũng mặc kệ. Bởi việc trước mắt, hắn cần bắt được tên này, tra hỏi về oan hồn đang bám lấy đối phương.
Hắn không biết oan hồn này tồn tại ra sao, tại sao lại đi theo đối phương, nhưng h���n biết chắc một điều, oan hồn này rất mạnh, phải tương đương với cảnh giới Sư đỉnh phong, hoặc thậm chí mạnh hơn. Bởi thông qua ấn đường của Hải Xẹo, hắn nhìn thấy một luồng hắc ám cùng tử khí cực kỳ đậm đặc.
Nếu cắn nuốt được linh hồn này, khả năng cao hắn sẽ tiến vào cảnh giới Linh tầng thứ. Đến khi đó, hắn có thể tu luyện Tạo Thế pháp.
Nhìn tên nhóc này trần truồng, mặc kệ những bụi gai sắc nhọn cứa qua thân vẫn một mực phóng về phía trước, Thắng nhíu mày, âm thầm lấy ra vài tấm Băng phù, ném về phía Hải Xẹo.
Hắn không chút tiếc của, liên tục vứt ra cả chục lá phù băng, tất cả đều khéo léo đánh vào hệ thống kinh mạch của Hải Xẹo.
Hắn biết, nếu muốn dựa vào Băng phù để dừng đối phương lại là không thể nào, bởi những tấm phù băng này chỉ có tác dụng hạ nhiệt độ xung quanh xuống vài độ C, hoàn toàn không có khả năng đóng băng. Vì tất cả những lá bùa này đều được tạo ra từ vật liệu kém chất lượng, nên tác dụng không thể quá mạnh.
Nếu so với những lá bùa được vẽ trên giấy hoàng chỉ, những lá bùa mà Thắng đang dùng lúc này hoàn toàn không có tính sát thương, chỉ là tạm thời kích hoạt năng lực của pháp tắc mà thôi. Mà những năng lực này cũng chỉ ở cấp thấp, còn chưa chạm tới ngụy pháp tắc chứ đừng nói đến việc gây sát thương.
Biết được điểm này, Thắng đã vận dụng chút kiến thức y học của mình, kết hợp với mấy tấm bùa băng, đánh vào các hệ thống kinh lạc của đối phương.
Khi chạy hay hoạt động mạnh, máu sẽ dồn về tim và thúc đẩy tim hoạt động tích cực hơn để bơm máu đi khắp các cơ quan khác, giúp các mạch máu giảm tình trạng xơ cứng. Đặc biệt, khi máu được lưu thông tới các vùng cơ bắp hoạt động mạnh, sẽ giúp chúng dẻo dai và bền bỉ hơn.
Để ngăn đối phương tiếp tục chạy, Thắng đã đánh chủ ý vào các kinh lạc của đối phương bằng cách dùng các tấm phù văn hệ băng đánh lên chúng.
Sử dụng cái lạnh để hãm tốc độ vận chuyển máu, giảm lượng oxy cung cấp đến các khối cơ. Không những thế, khi cơ thể bị nhiễm lạnh, các chức năng của các cơ quan sẽ bị rối loạn như loạn nhịp tim, tụt huyết áp, suy hô hấp, xuất huyết tiêu hóa, co giật...
Với cơ thể phàm tục của Hải Xẹo, Thắng dám chắc đối phương sẽ không trụ nổi quá một tiếng đồng hồ.
Quả nhiên, chưa chạy được bao lâu, Hải Xẹo đã bắt đầu xuất hiện những dấu hiệu bất ổn: hô hấp dần gấp rút, nhịp tim điên cuồng loạn nhịp, mồ hôi lạnh lẫn mồ hôi nóng liên tục chảy ra, khiến hắn bất giác run lên cầm cập. Tốc độ cũng vì thế mà chậm lại đáng kể.
Nhìn thân ảnh gầy gò đang ngày một chậm lại, Thắng ở phía sau khằng khặc cười lớn.
“Nhanh lên, tao sắp bắt được mày rồi! Chạy nhanh nữa đi chứ!”
Nương theo lời nói, Thắng nhanh nhẹn như u linh, thoắt cái đã đến bên cạnh Hải Xẹo. Hắn đưa tay tóm lấy cổ thằng nhóc 14 tuổi này nhấc bổng lên không trung.
“Nhóc con, chạy nữa đi chứ. Chạy tiếp đi nào!”
“Khốn nạn...”
Hải Xẹo bất lực, không dám giãy giụa, chỉ nghiến răng ken két, âm thầm chửi rủa. Nhưng dù sao tên này cũng là một lão già hơn 60 tuổi, đời trước không biết là cáo già hay gà non, nhưng cũng là người từng trải nên không phải kẻ ngu. Ngay khi bị Thắng tóm cổ, hắn rất biết thân biết phận, ngoan ngoãn, không dám tỏ ra địch ý.
“Anh trai, chúng ta có thù hằn gì với nhau sao?” Hải Xẹo làm bộ vô hại, dùng đôi mắt đáng thương nhìn Thắng.
Hắn thực không hiểu, vì lý do gì mà tên này lại truy đuổi hắn dai dẳng đến vậy, dù là người của tên Mạnh Điên cũng không điên cuồng tới mức này. Vả lại, theo như thông tin hắn có được, bên phe Mạnh Điên không hề có cao thủ cấp bậc như vậy tồn tại. Hẳn là người từ vùng ngoài tới, truy đuổi hắn vì hiểu lầm!
“Thù hằn? Không, ta với ngươi không hề có thù hằn...” Thắng lắc đầu.
“Vậy sao anh lại truy đuổi tôi?”
“Vì sao ư? Vì ta là thầy bắt ma!”
Thắng đưa tay ra, lắc lư vài tấm phù văn trước mặt Hải Xẹo như đang chứng minh thân phận của mình cho đối phương.
Nghe Thắng giới thiệu, Hải Xẹo liền rùng mình một cái.
Chẳng lẽ... đối phương phát hiện mình là người đã chết, đoạt xác trọng sinh, lần này truy đuổi là muốn tróc hồn mình ra sao?
Càng nghĩ, Hải Xẹo càng sợ hãi không thôi. Mới sống lại một kiếp, còn chưa kịp hưởng thụ thú vui nam nữ, đã vội chết tiếp lần nữa, thực khiến hắn không cam lòng.
“Bắt... bắt ma? Tôi... tôi đâu phải ma mà anh đòi bắt!”
Dù không biết đối phương có thực sự đoán ra mình là người cướp xác trọng sinh hay không, nhưng trước mắt cứ chống chế cái đã.
“Đúng, cậu không phải ma. Nhưng trên người cậu, tôi thấy có một luồng tử khí. Hẳn là đã tiếp xúc với oan hồn một thời gian rồi.
Tôi không biết nó giúp ích gì cho cậu, nhưng vì lương tâm nghề nghiệp, tôi vẫn khuyên cậu tránh xa mấy thứ tà ma đó ra, rồi giao cho tôi món đồ có oan hồn đang ám, để tôi diệt trừ nó, tránh để nó gây họa cho muôn dân!”
Thắng hướng về Hải Xẹo, dùng lời lẽ chính nghĩa khuyên bảo đối phương.
Khi nghe lời Thắng nói, Hải Xẹo liền hạ xuống cái tâm sợ chết. Bởi từ lời nói của đối phương, hắn nhận ra tên thầy pháp trước mặt này không hề biết hắn là người trọng sinh, nên nỗi sợ bị bại lộ bí mật bản thân là người đoạt xá cũng nhẹ nhàng tan đi không ít.
Chỉ là, tử khí quấn thân, oan h��n hiện hữu là cái quỷ gì? Từ khi hắn tái sinh, đâu có gặp phải con ma nào ngoài Nguyệt lão... Chẳng lẽ, kẻ mà tên thầy pháp này nhắm vào chính là Nguyệt lão??? Không thể nào, Nguyệt lão luôn ở trong không gian của chiếc vòng, sao đối phương có thể nhìn ra sự tồn tại của Nguyệt lão???
“Tiểu Hải... không được để tên đó biết sự hiện diện của ta!”
Nguyệt lão dù sao cũng từng là người đứng đầu thượng giới, vì trốn tránh tên Thần Minh mà lưu lạc xuống trái đất. Tuy thân tàn, lạc phách nhưng một thân bản lĩnh vẫn còn. Ngay khi Hải Xẹo đang vặn vẹo suy nghĩ, để tránh tên đệ tử này có ý định ngu ngốc, lão đã vội vàng đứng ra nhắc nhở, thực sự sợ tên đệ tử này đem mình đi bán đứng.
“Sư phụ, ngài có thể tiếp tục tiến vào trạng thái Hóa Thần hay không?”
Thấy sư phụ hiện lên, Hải Xẹo phấn khích trong lòng.
Hóa Thần là một loại pháp tắc cao cấp của sư phụ hắn. Khi sử dụng, Nguyệt lão có thể thay thế Hải Xẹo điều khiển cơ thể, sở hữu sức mạnh khủng bố. Lần trước đánh vào tổng bộ của đám xã hội đen, hắn cũng nhờ sư phụ dùng tới chiêu này mới dễ dàng chặn lại súng ống, một mình càn quét cả trụ sở.
Nhưng bù lại, sau khi dùng loại pháp này, thần hồn của sư phụ hắn sẽ bị suy yếu, nên bình thường rất ít khi dùng. Nói đúng hơn là đã dùng mất một lần, hiện tại không thể tiếp tục dùng.
“Không được! Ta mới dùng Hóa Thần vài ngày trước. Hiện tại không thể sử dụng...” Nguyệt lão lắc đầu.
“Vậy phải làm sao?” Lúc này, Hải Xẹo thực sự lo lắng.
“Đệ tử của ta. Ngươi chịu khó chịu chút khổ. Cứ để tên đó giết chết ngươi, sau đó ta sẽ dùng dưỡng hồn tới thu hồn ngươi vào đây. Rồi tìm một cơ thể khác để ngươi trọng sinh!”
“Không được!” Nghe lời sư phụ nói, Hải Xẹo giãy nảy. “Nhỡ sư phụ không kịp ra tay, chẳng phải con sẽ chết hay sao?”
Hắn là người trọng sinh, nên rất quý cái mạng nhỏ này, dù là tân sinh, hắn cũng không muốn bỏ lỡ nó.
Tuy chỉ ở chung vài tháng, nhưng với cái đầu óc già dặn của mình, hắn nhìn ra vài điểm bất thường của Nguyệt lão.
Không biết lão già này có ý đồ gì, nhưng trước m��t, vì cái gọi là con đường tu tiên, hắn mới ngậm đắng nuốt cay mà bái đối phương làm sư phụ. Hiện tại tính mạng đang bị đe dọa, đối phương lại muốn mình làm vật thí mạng, thay lão già đi chết. Với một kẻ ham sống sợ chết như hắn, có mà mơ hắn mới chịu hy sinh!
Trong lúc Nguyệt lão đang thao thao bất tuyệt thuyết phục đệ tử mình trong thức hải, Hải Xẹo đã vô cùng kiên định, ngẩng đầu nhìn Thắng.
“Thầy pháp, anh là thầy bắt ma sao? Chỉ cần tôi đưa anh món đồ có chứa oan hồn đó, anh sẽ tha cho tôi sao?”
Thắng gật đầu. “Đúng, công việc của tôi là bắt ma, không gây hại đến con người! Nếu cậu giao ra món đồ có chứa oán linh, tôi sẽ thả cậu. Còn nếu cậu không giao, tôi sẽ quy kết cậu là kẻ nuôi dưỡng oan hồn, luyện tà thuật, ra tay giúp dân diệt trừ!”
Đối với Thắng, chỉ có oan hồn mới gợi lên sự hứng thú cho hắn. Còn nhân loại bình thường như Hải Xẹo? Thật sự không chút hấp dẫn!
Mọi quyền lợi của bản dịch này thuộc về truyen.free, nghiêm cấm các hành vi sao chép và phân phối trái phép.