(Đã dịch) Sáng Thế Chi Chủ - Chương 290: Thực muốn đánh người!
“Hừ!” Nhìn đám choai choai đang lao nhanh về phía mình, Thắng hừ lạnh một tiếng, thu lại vẻ mặt ngây thơ rồi lập tức xông thẳng vào vòng vây.
Đám người kia thấy hắn lao vào giữa liền đinh ninh sẽ dễ dàng tóm gọn, nhưng không, bọn chúng đã lầm.
Chỉ trong khoảnh khắc, Thắng đã hạ gục toàn bộ đám người bằng tay không.
Hải Xẹo và tên đầu gấu tóc chào mào chứng kiến cảnh tượng này, không khỏi kinh hãi tột độ.
Hải Xẹo thừa hiểu, đối phó với đám nhóc này không phải chuyện khó, nhưng vấn đề là tất cả đều mang vũ khí lạnh, tay nào tay nấy cầm dao phay. Nếu đánh tay không, hắn tuyệt đối không dám mạo hiểm, lỡ xui xẻo bị chém một nhát thì đúng là đau thấu trời.
Vậy mà tên trước mặt này lại chẳng hề sợ hãi, trái lại còn tay không quật ngã đám đàn em của chúng, khiến hắn bắt đầu cảm nhận được sự nguy hiểm.
Riêng tên đầu gấu tóc chào mào thì lúc này mới thực sự phấn khích. Hắn không ngờ kẻ mình vừa chạm mặt lại là một cao thủ. May mắn thay, ban nãy không xảy ra xung đột gì, nếu không thì bọn hắn đã thảm rồi. Giờ thấy đối phương ra tay và lại đứng về phía mình, hắn không khỏi cảm thấy may mắn, thầm nghĩ: "Sau này ra ngoài đường, tuyệt đối không được dùng mắt chó mà nhìn người!"
“Không được, tiểu Hải, mau trốn! Ta cảm giác được... tên đó rất nguy hiểm!”
Trong thức hải, một âm thanh hùng hồn lại có chút gấp gáp vang lên, khiến Hải Xẹo còn đang ngơ ngác bỗng tỉnh táo lại.
“Nhanh chạy!!!”
Từ khi bái vị tàn hồn trong chiếc vòng làm sư phụ, hắn luôn cảm thấy mọi chuyện trên đời đều suôn sẻ, tựa như mình là nhân vật chính với khí vận chi tử quấn thân, làm gì cũng bá đạo, chẳng kiêng dè bất cứ điều gì.
Dù là đứng trước mặt súng ống, hắn cũng không hề sợ hãi, bởi sư phụ hắn có thể một tay che trời...
Chỉ là, lần này sư phụ hắn lại kinh sợ một tên tay không tấc sắt. Dù đối phương thân thủ nhanh nhẹn thật, nhưng sao có thể mạnh bằng hắn, nhất là khi bản thân hắn đang cầm vũ khí, còn đối phương lại tay không? Ấy vậy mà sư phụ vẫn cứ bắt hắn phải trốn tránh, khiến hắn nghi hoặc khôn nguôi.
Nhìn con mồi ngay trước mắt, Thắng vô thức nở một nụ cười khoái chí, hệt như khi nhìn thấy thú rừng đang chạy lông nhông.
Hôm nay, hắn phải săn bằng được con thú này...
Cảm nhận được đôi mắt khác thường của đối phương, Hải Xẹo bất giác rùng mình một cái, vô thức lùi lại một bước. “Tên này...”
“Mau… chạy!!!” Sư phụ hắn vẫn điên cuồng gào thét, ra lệnh hắn phải nhanh chóng rời khỏi nơi này.
Chạy!
Ngay khi Thắng tiến vào phạm vi một mét, Hải Xẹo cũng lập tức hành động.
Chỉ thấy hắn phất tay, ném mạnh con dao thái về phía Thắng.
Tuyệt kỹ: Nhất Thủ Đoạt Mạng! Một chiêu ám khí tấn công dứt điểm kẻ địch với uy lực cực lớn.
Ngay khi Hải Xẹo vừa tung tuyệt kỹ, gã đã nhanh chóng quay người, dùng tốc độ cực nhanh lao vọt về chiếc xe gắn máy gần đó.
Thấy vậy, Thắng chỉ hừ lạnh một tiếng. Hắn không hề né tránh, trái lại còn như một chiếc xe tăng, mặc kệ con dao cắm phập vào thân thể, vẫn một đường lao lên.
Con dao va vào người hắn, phát ra tiếng "cạch" rồi cứ thế rơi xuống đất, chẳng hề gây chút thương tổn nào.
Vừa nhảy lên chiếc xe gắn máy, Hải Xẹo vừa quay lại xem tình hình. Thấy Thắng không thèm né tránh chiêu thức của mình, hắn liền âm thầm phấn khích, đinh ninh đối phương chết chắc. Nhưng cảnh tượng con dao va vào người Thắng mà không gây chút sát thương nào đã khiến hắn ngớ người ra kinh hãi.
“Sao có thể, không lẽ đối phương có mình đồng da sắt?”
Nhưng không sao, dù đối phư��ng có mạnh đến mấy thì tốc độ cũng không thể bì kịp xe gắn máy. Bởi lúc này Hải Xẹo đã yên vị trên chiếc xe côn tay, rồi rồ ga phóng vụt đi.
Thấy đối phương đã ngồi trên xe máy và chiếc xe đã lăn bánh, Thắng biết dù có cố thế nào cũng không thể đuổi kịp, đành dừng lại.
Bởi hắn biết, tốc độ hiện tại của mình không thể sánh bằng xe gắn máy được... Nhưng bảo hắn từ bỏ ư? Còn lâu mới có chuyện đó! Đây chính là một yếu tố giúp hắn nhanh chóng mạnh lên, sao có thể bỏ qua cơ chứ!
Từ trong không gian, hắn lấy ra một tấm phù chú, gắn lên một chiếc kim khâu, rồi dùng sức thật mạnh phóng về phía trước.
Chiếc kim khâu nhỏ bé tựa một con chim cắt, mang theo lá bùa cắt gió lao vút đi. Chỉ trong chớp mắt, cả lá bùa lẫn kim khâu đã ghim trúng lưng Hải Xẹo.
Lúc này, Hải Xẹo ngồi trên chiếc xe gắn máy, vẫn đang âm thầm mừng thầm vì vừa thoát được một kiếp nạn, thì bỗng nhiên, hắn cảm nhận được một trận đau nhói từ sau lưng truyền thẳng lên đại não. Nhưng vì đang vắt chân lên cổ mà chạy thoát thân, hắn cũng chẳng để tâm nhiều, dù sao cái nhói này cũng chỉ chợt lóe lên rồi biến mất, giống như bị kiến đốt mà thôi, không có gì đáng ngại...
Nhìn bóng lưng dần khuất sau rặng cây, Thắng mới yên tâm thở phào nhẹ nhõm.
Vừa rồi trong lúc cấp bách, hắn đã kịp ghim lên lưng Hải Xẹo một tấm "ỉa chảy phù". Tuy không phải loại hắn muốn dùng, nhưng bù lại nó rất hiệu quả trong việc đánh dấu vị trí. Hắn có thể thông qua cảm ứng thần hồn, tìm đến nơi tên Hải Xẹo đó dừng chân, không sợ mất dấu.
“Người anh em...” Thắng quay đầu, mỉm cười nhìn về phía tên chào mào đang đứng một bên.
“Ây, người anh em... à không, Đại Ca! Vừa rồi nếu không có đại ca ra tay, thằng em này chắc chắn đã tèo rồi! Đại ca à, anh như cha mẹ thứ hai của em vậy! Xin hãy để thằng em này lạy ba lạy, coi như cảm tạ ơn tái sinh!”
Tên chào mào nước mắt nước mũi tèm nhem, ôm chặt chân Thắng như sợ con nợ ôm tiền bỏ trốn.
Thắng ngây người, nhìn thằng nhóc con này.
Lúc đầu gặp tên nhóc này, hắn còn thấy đối phương kênh kiệu ra vẻ bố đời, giờ lại khúm núm như con thấy bố, khiến hắn có chút không theo kịp tốc độ trở mặt của đối phương.
Thật sự... thụ sủng nhược kinh! Hắn chỉ muốn đưa chân đạp cho tên nhóc này một phát.
Nhìn đối phương nước mắt dàn dụa, Thắng thực không đành lòng đạp một cước, bởi hiện tại hắn còn cần người này giúp đỡ đây.
Tên Hải Xẹo kia đã dùng xe gắn máy bỏ chạy, hắn không thể cứ thế cuốc bộ đuổi theo, vì như vậy rất khó bắt được. Hắn đang tính nhờ bọn này cho mượn một chiếc xe máy để đuổi kịp.
Hắn có thể cướp xe, nhưng làm vậy thật quá mất nhân tính, trái với đạo lý làm người của hắn. (Dù sao thì hắn cũng chẳng kém súc vật là bao...)
“Người anh em, tôi muốn nhờ cậu một việc.” Thắng nở một nụ cười hiền hậu, lại tràn đầy ấm áp, hệt như tình mẫu tử thiêng liêng, nhìn về phía tên nhóc chào mào.
Thấy biểu cảm hòa ái của Thắng, tên nhóc chào mào liền mừng rỡ trong lòng, thầm nghĩ: "Ngon! Nếu đồng ý giúp đỡ đối phương, hẳn là sẽ ôm được bắp đùi lớn!"
Tên nhóc này tên là Mạnh Điên, một kẻ điên thực sự đang nắm quyền �� khu vực trung tâm thành phố. Từng tiếp xúc với mặt tối của xã hội, hắn biết rõ trong thế giới ngầm, có một loại người đặc biệt sở hữu những công năng dị thường, tồn tại xen kẽ với người thường.
Đám người này được gọi là kỳ nhân, hay còn có tên khác là võ sư. Những kẻ này thường sống ẩn dật trên núi rừng, tu luyện khắc khổ ngày đêm để rèn cơ thể đến cực hạn, siêu việt cả nhân loại bình thường.
Vừa rồi chứng kiến Thắng hiển lộ thần uy, hắn đã sợ đến vãi cả ra quần. Bởi hắn biết, kẻ mang danh võ sư không dùng để chưng, đám người này có thể lấy một địch năm, địch trăm là chuyện bình thường. Nên ngay khi thấy Thắng nhảy vào trận địa của chúng như chốn không người, hắn liền biết hôm nay lành ít dữ nhiều.
Nhưng làm hắn không ngờ, kẻ mà mình vừa bố đời lúc trước lại không hề tầm thường, mà cũng là một tên võ sư ẩn danh.
Lúc đầu còn đang lo sợ, sợ đối phương ra tay khử mình, nhưng khi thấy đối phương tỏ ra hòa ái, muốn hướng mình nhờ vả, Mạnh Điên không kìm được lòng mà phấn khích.
Một cao thủ võ sư trong thế giới ngầm không phải hạng xoàng xĩnh, chỉ cần có một cao nhân như vậy bên cạnh, hắn dám tuyên bố toàn bộ thành phố Tam Điệp này sẽ nằm gọn trong lòng bàn tay hắn, ha ha ha!
Thắng khó hiểu nhìn tên nhóc chào mào này. Vừa mới nước mắt nước mũi tèm lem, giờ lại hô hố khành khạch cười. Cái kiểu vừa khóc vừa cười này thực khiến Thắng hoài nghi nhân sinh.
Mẹ nó, chẳng lẽ lại đấm cho thằng này một cái?
Toàn bộ câu chuyện ly kỳ này được độc quyền phát hành và gìn giữ tại truyen.free, hãy cùng chờ đón những diễn biến tiếp theo.