(Đã dịch) Sáng Thế Chi Chủ - Chương 29: Quỷ Trùng nở
Đã ba ngày trôi qua kể từ khi Thắng dựng xong căn chòi nhỏ trên thân cây đại thụ. Suốt thời gian này, Thắng cũng đã đột phá đến luyện khí cửu trọng đỉnh phong.
Cũng trong ba ngày đó, Thắng bắt đầu điên cuồng đi săn hung thú lấy thịt phục vụ cho việc rèn thân. Nhờ vậy, nhục thể hắn giờ đây trở nên vô cùng rắn chắc, đã đạt đến ngang tầm với các hung thú cấp linh, cường tráng hơn hẳn.
Lúc này, Thắng đã có thể tự mình đối đầu với hung thú cấp sư trung kỳ trở xuống mà không sợ yếu thế, xem như đã có chút tiếng nói ở nơi hiểm nguy này.
Hôm nay, theo lịch trình đã khắc trên thân cây, chính là ngày quỷ trùng phá kén.
Trong sự mong chờ, Thắng gỡ chiếc rọ mật xuống. Bên trong rọ lúc này là một quả mật đen thẫm, thi thoảng điểm xuyết vài vết vằn đỏ tươi cùng với vài vết rách li ti, báo hiệu một sinh vật sắp chui ra.
Thắng ôm chiếc rọ vào lòng, đưa ý thức vào quả trứng để kết nối với một sợi linh hồn bên trong.
Đây là một trong những nghi thức nhận chủ, chuẩn bị cho việc quỷ trùng xuất thế. Mục đích là để khi nó chào đời, sẽ nhận định người nuôi dưỡng là chủ nhân, tránh việc sau khi xuất thế, nhầm tưởng là kẻ địch mà tấn công.
Bọn độc trùng này trông vậy chứ hung hãn lắm!
Khi tiến sâu vào bên trong, Thắng thấy một khối hơi nước lơ lửng trên không, không ngừng biến đổi hình dạng, lúc thế này, lúc thế khác, trông như vô định.
Đa phần những gì nó biến hóa thành lại là khuôn mặt của Thắng. Hắn có thể nhìn rõ điều này.
Vì được tạo nên từ một phần linh hồn của bản thân, cảnh tượng này không khiến Thắng lấy làm lạ, trái lại hắn thấy đó là điều hiển nhiên.
Sau khi đã xác định được vị trí của linh hồn quỷ trùng, dò xét thấy tình trạng của nó khá ổn định, Thắng mới nhẹ nhàng rạch một vết thương nhỏ trên đầu ngón tay.
Người từng trải quả nhiên khôn ngoan hơn không ít. Vết thương chỉ vừa đủ để nhỏ vài giọt huyết tươi, không còn găm sâu như lần trước.
Hắn vận dụng Huyết Mệnh Công, điều khiển những sợi huyết tia xuống trung tâm của độc trùng.
Thắng bắt đầu diễn hóa đồ án. Đây là một loại án văn cấm kỵ của quỷ tộc, chỉ được dùng cho các huyết nhân, quỷ thi hay nô lệ, và đặc biệt được các pháp sư luyện quỷ trùng sử dụng nhiều nhất.
Linh lực lan tràn. Thay vì dùng quỷ khí gia trì, Thắng lại sử dụng linh lực tự thân.
Đành chịu, hiện tại hắn chủ tu linh lực, lấy đâu ra quỷ khí mà dùng? Tuy nhiên, hắn vẫn hy vọng với linh lực đã từng nuốt chửng quỷ khí, nó sẽ mang lại hiệu quả như mong muốn.
Phải mất hơn một tiếng đồng hồ, trận đồ mới được Thắng khắc h��a thành công.
Ngỡ là dễ nhưng thực ra lại không hề đơn giản chút nào. Để đồ án này có hiệu quả triệt để, nó phải được khắc sâu vào cả linh hồn lẫn nhục thân, thao túng từ ý thức đến thể xác. Chỉ có vậy mới đảm bảo kiểm soát được quỷ trùng.
Theo trận đồ này vừa được tạo dựng, linh hồn bên trong quỷ trùng cũng bắt đầu có chút biến hóa.
Chỉ thấy khối hơi nước kia tụ lại, lao về phía trận đồ – một dấu hiệu tốt cho việc nhận chủ.
Thế nhưng không vì vậy mà Thắng thả lỏng. Hắn biết, nếu trong lúc này mà thất bại, hắn rất dễ phải chịu phản phệ: nặng thì thần hồn vỡ nát, nhẹ thì tẩu hỏa nhập ma.
Vì thế mà hắn không dám lơ là.
Lần này, với căn chòi nghỉ dưỡng đã có, không còn cảnh vất vưởng như trước, Thắng thoải mái phóng thích thần hồn và huyết khí vào bọc trứng.
Ban đầu, huyết khí chỉ nhỏ giọt, lưu chuyển chậm chạp; nhưng sau đó, nó bắt đầu tuôn trào như một dòng trường giang cuồn cuộn.
Thấy vậy, Thắng không hề tiếc, trái lại còn chủ động điều thêm khí huyết xuống.
Thần hồn của Thắng cũng được bơm vào không ít để gia cố trận đồ, nhưng lượng tiêu hao đó vẫn chưa đủ để khiến thần hồn hắn suy yếu.
Với một kẻ mang trong mình thần hồn bá đạo, việc cho đi một chút linh hồn đó cũng chỉ như trâu lớn mất một sợi lông mà thôi.
Không một lỗi lầm nào xảy ra, mọi thứ diễn ra quá êm đẹp.
Thắng đã dễ dàng thành công khống chế trứng trùng trước khi nó nở thành ấu trùng. Giờ đây, hắn chỉ việc ngồi chờ trùng con phá kén nữa là hoàn tất.
Ngồi chờ đợi, Thắng bắt đầu chìm vào những luồng suy nghĩ miên man lúc nào không hay, cho đến khi nghe thấy tiếng "bóc", hắn mới giật mình tỉnh táo nhìn lại.
Chiếc bọc mật đen ngòm, đỏ thẫm bắt đầu xuất hiện những vết nứt lớn. Trước đây, lớp biểu bì ngoài của bọc mật mỏng manh và dễ vỡ, nhưng sau khi được dùng để ấp quỷ trùng, nó lại trở nên cứng rắn và khá kiên cố.
Nhìn quả trứng vỡ ra từng mảnh nhỏ, Thắng mong đợi mà nhìn kỹ từng phút từng giây. Dù sao đây cũng là "đứa con" nhân tạo do chính tay hắn tạo ra, cảm giác hồi hộp trong lòng là điều khó tránh.
"Bóc!"
Một tiếng "bóc" giòn giã vang lên. Từ trong bọc trứng, một khối chất nhầy đen ngòm, nhơm nhớp chui ra, thi thoảng còn phả ra một mùi hôi thối nồng nặc.
Nhìn cái thứ nhầy nhụa hôi tanh này, Thắng không hề ghét bỏ, trái lại còn hăm hở, vui mừng. Thế nhưng, hắn vẫn không quên bịt mũi, vội nhảy ra xa mỗi khi khối chất nhầy đó bò lại gần.
Không thể chờ đợi thêm, Thắng vội vàng đưa tay vốc nó vào rọ, định bụng mang xuống xác bạo long để nó chiếm xác.
Thế nhưng vì quá nhầy nhụa, Thắng không sao tóm gọn được. Cứ đặt lên tay là nó lại trôi tuột đi như nước nhớt.
Thấy vậy, Thắng bèn ra lệnh cho nó tự chui vào rọ, rồi vác cả chiếc rọ lẫn "thứ đó" xuống mặt đất, nơi xác bạo long đang nằm.
Vừa xuống đến nơi, Thắng đã nôn nao chờ đợi. Hắn đã chờ đợi ngày này từ rất lâu rồi, và đây chính là giây phút huy hoàng của riêng hắn, một sự bù đắp cho những uất ức bấy lâu.
Kéo chiếc rọ chứa quỷ trùng lại gần, Thắng vội vàng dùng thần hồn ra lệnh cho nó bò ra.
Khối chất nhầy nhụa hôi tanh bắt đầu trườn ra ngoài theo mép rọ. Tốc độ chậm chạp của nó khiến Thắng đứng cạnh cũng phải sốt ruột.
Thế nhưng, khi bò đến phạm vi hai mét, như cảm nhận được xác chết của bạo long, con quỷ trùng đang chậm rãi bỗng nhiên như uống phải máu chó mà điên cuồng lao tới.
Đứng cạnh đó, Thắng còn chưa kịp nhìn rõ, chỉ thấy nó như một khối bóng đen cứ thế biến mất tăm.
Với tốc độ này, nếu so sánh với tia chớp vàng cũng phải gọi là "kẻ tám lạng người nửa cân", có lẽ biệt danh "tia chớp đen" là hoàn toàn phù hợp.
Lớp màng dạ dày của cự xà đã tan biến từ một ngày trước, mấy chỗ vết thương cũng bắt đầu rữa ra. Lúc ấy Thắng cuống lắm, phải dùng linh lực từ từ loại bỏ chúng, sợ ảnh hưởng đến cái xác. Cũng vì vậy mà hôm nay, khi quỷ trùng nở, hắn vui mừng khôn xiết.
Chỉ thấy sau khi bổ nhào lên cái xác, quỷ trùng liền dễ dàng xâm nhập vào trong.
Chừng một phút sau, khi quỷ trùng đã chui vào thành công, từ trong cái xác bạo long, những chất nhầy màu đen được thải ra, từ từ bao bọc toàn bộ cái xác thành một khối bọc lớn.
"Đây là đang tiến hành cải tạo đấy hả?"
Với những gì đã diễn ra ở kiếp Dạ Minh, Thắng đều đã trải qua, lẽ ra hắn phải là người hiểu rõ hơn ai hết khi trạng thái này xuất hiện. Thế nhưng, đôi lúc qua nhiều kiếp sống, con người ta cũng quên mất đi một vài ký ức. Nợ tiền hôm nay, mai còn có thể quên, huống chi là ký ức của một kiếp người đã qua.
© Truyen.free sở hữu bản quyền toàn bộ nội dung đã chỉnh sửa.