(Đã dịch) Sáng Thế Chi Chủ - Chương 289: Lỗi oan này, nhảy xuống hoàng hà cũng không hết!
"Chém chết mẹ thằng Hải Xẹo đi!"
Một đám người nhao nhao cầm phóng lợn điên cuồng lao tới, những lưỡi dao sắc nhọn xé gió chém vun vút. Mục tiêu của chúng là một thân ảnh gầy gò đang bị vây trong vòng chiến.
"Hừ." Hải Xẹo cười lạnh, đôi mắt ngập tràn sát khí dõi theo hàng chục cây phóng lợn đang nhắm vào mình.
Mặc kệ những lưỡi dao sắc bén, hắn nhẹ nhàng lách mình, thân thể nhanh như sóc, dễ dàng tránh né toàn bộ đòn tấn công của đám người trước mặt.
Tốc độ hắn cực nhanh, chỉ trong tích tắc đã áp sát đám nhóc cầm phóng lợn. Hắn đưa dao lên cao, một nhát chém đứt phăng cánh tay đang giữ phóng lợn của đối phương.
Con dao tuy nhỏ, nhưng với lực đạo và kỹ năng chém đứt lìa khớp tay của Hải Xẹo lại thực sự tinh xảo, không hề hoa mỹ hay cầu kỳ, mà hiệu quả cực cao.
Đây là điều khó có thể xảy ra ở một tên nhóc mới 14 tuổi. Bởi lẽ, để dễ dàng chém bay một cánh tay chỉ với một nhát, đòi hỏi người ra tay phải có kinh nghiệm dày dặn trong việc phán đoán kết cấu xương, cùng kỹ năng chặt xác điêu luyện. Tất cả những điều đó thường cần hơn chục năm kinh nghiệm thực hành, trong khi Hải Xẹo mới chỉ 14 tuổi! Việc cậu ta làm được điều này thực sự đáng sợ.
Như vậy có thể thấy, tên nhóc này khả năng cao là một thiên tài bẩm sinh, sinh ra để chặt người. Hoặc, trường hợp thứ hai, vừa lọt lòng đã được đào tạo cách chặt xác...
Tất cả những điều đó, không ai biết rõ thực hư ngoài hắn, tên nhóc Hải Xẹo.
Có một bí mật động trời mà hắn không dám tiết lộ, sợ bị người khác đem đi giải phẫu, nên vẫn luôn giấu kín trong lòng. Ngay cả với cha mẹ thân sinh, hắn cũng không dám hó hé nửa lời.
Đó là... hắn không phải người của thế giới này.
Tên thật của hắn là Lâm Trấn Hải, 69 tuổi, một đao phủ khét tiếng của Lam Tinh cầu – hành tinh có môi trường khí hậu giống hệt Trái Đất.
Nguyên nhân hắn xuyên không cũng thật sự kỳ lạ đến mức khó tin. Bởi lẽ, bản thân làm nghề đao phủ, suốt ngày chỉ biết chém đầu người, chặt xác, sát khí quanh thân, nên không có lấy một bóng hồng nào vờn quanh. Đi chơi gái thì bị chê tởm lợm, thế là hắn tức giận mua một con lợn nái về "chơi".
"Thà chơi lợn còn hơn chơi lũ đàn bà rẻ tiền!"
Với tiêu chí cứng rắn ấy, hắn cuối cùng cũng hoàn thành được tâm nguyện, mua một con lợn nái trọng lượng hơn một tạ về nhà. Khốn nạn thay, khi đặt hàng trên mạng lại không để ý, ấn nhầm vào bảng mua lợn đực. Đến lúc mở thùng, phát hiện không phải lợn cái, hắn liền tức giận đến nhồi máu cơ tim mà chết, hưởng dương 69 tuổi.
May mắn thay, ông trời lại cho hắn làm lại cuộc đời, trọng sinh vào một thế giới khác, bắt đầu một tân sinh. Chỉ là, nơi đây không có nghề đao phủ, kiếp sống mới lại nghèo hèn cơ cực, gia đình túng quẫn. Hắn không biết làm gì để kiếm tiền trang trải, bởi hắn chỉ biết mỗi chặt xác và chém đầu người, đâu biết làm gì khác...
Nhưng trời không phụ lòng người. Chẳng phải người ta vẫn có câu "bàn tay vàng có thể tới trễ, nhưng chắc chắn sẽ không vắng mặt" đó sao!?
Ngay khi hắn bất lực với cuộc sống mới, lại phát hiện chiếc vòng cổ hắn mua được tại một quán hàng rong cũng theo hắn sang thế giới song song này. Không những thế, bên trong vòng cổ còn có một sợi tàn hồn cổ lão đã tồn tại hàng triệu năm.
Hắn liền nhận sợi tàn hồn này làm thầy, bắt đầu tiến vào con đường tu luyện chiến pháp cùng học các kỹ xảo giết người.
Nhờ kỹ xảo giết người cùng kinh nghiệm chặt xác nhiều năm, hắn đã một mình xử gọn đám xã hội đen trong vùng. Dù bị đối phương chém một nhát lên mặt, điều đó vẫn không cản được sự điên cuồng của hắn. Một mình hắn dẹp tan toàn bộ đám xã hội đen xung quanh, từ đó, danh tiếng Hải Xẹo vang khắp đầu làng, ngõ xóm.
Dần dần, nhiều người vì lo sợ đã kéo theo phe cánh của mình đến đầu quân cho Hải. Cứ vậy, hắn nhanh chóng phất lên, trở thành một ông trùm nhỏ trong khu vực mình sinh sống.
Hiện tại tình hình thế giới đang bất ổn, nhà nước còn đang bận rộn với chiến dịch phòng thủ sắp tới, không có thời gian quan tâm đến đám nhóc loi choi này. Vì thế, hắn muốn nhân cơ hội này để mở rộng lãnh thổ.
Hôm nay là một ngày đẹp trời, hắn đã cho người liên lạc với đám người tại trung tâm thành phố để tổ chức một trận quyết định kẻ đứng đầu. Ai thắng sẽ làm ông trùm của toàn bộ thành phố Tam Điệp này.
"Giải quyết cho xong đi... ta có một cảm giác bất ổn..." Một giọng nói già nua, khàn khàn vang lên trong đầu Hải Xẹo.
"Sư phụ, người quá lo lắng rồi! Đám người này chỉ toàn lũ học sinh 14, 15 tuổi thôi mà. Đâu có gì đáng sợ chứ! Chẳng phải đến súng đạn ngài còn đỡ được hay sao?" Hải Xẹo có chút buồn cười đáp lời sư phụ mình.
Trước đây không lâu, khi hắn tiến vào trụ sở đám xã hội đen, một mình đánh bại tất cả, hắn đã bị mấy tên trong đó dùng súng bắn lên người. May mắn thay, có sư phụ kịp thời ra tay, chặn lại toàn bộ "kẹo đồng" bay tới, nếu không thì giờ đầu hắn đã lủng vài lỗ rồi.
"Hừ, cũng chính vì vậy nên hiện tại ta mới suy yếu. Nếu không phải ngươi tự cao tự đại, thì ta đâu đến mức suy nhược thế này? Hiện tại ta đã không thể tiếp tục ra ngoài, đã đến kỳ suy yếu, ngươi tự giải quyết cho xong đi!"
"Được rồi, được rồi! Sư phụ cứ nghỉ ngơi đi. Con sẽ giải quyết đám người này nhanh thôi!" Hải Xẹo âm thầm nói nhỏ, trấn an sư phụ mình.
Hải Xẹo thầm nghĩ: Sư phụ nói đúng, đêm dài lắm mộng, cứ nhanh chóng giải quyết bọn này, tránh lật thuyền trong mương!
Hải Xẹo tăng tốc, lao vọt vào trận địa đối phương. Cự lực từ chân truyền qua phần eo, lên đến bả vai, tung ra nhát chém vào vai kẻ thù.
Cứ mỗi nhát chém như vậy, hắn lại hạ gục từng thành viên của đối phương, khiến tên nhóc tóc dựng ngược kiểu chào mào bắt đầu hoảng sợ, kinh hãi.
Ở phía xa, nơi Thắng cùng đệ tử đang theo dõi trận chiến, cũng đã đứng lên.
"Với. Trả tiền nước chè." Thắng uống nốt ngụm nước chè còn lại trong chén, rồi phân phó đệ tử.
Hai chén chè xanh giá chỉ vài nghìn đồng bạc. Vừa hay trong người Với có hơn trăm nghìn, nên hắn để Với trả tiền. Còn tại sao hắn không trả... chết tiệt, hắn làm gì có đồng cắc nào đâu, ngoài cái thân không một xu dính túi, chỉ có tấm thẻ Ánh cho là có tiền...
Để Với lại một mình phía sau thanh toán với bà chủ quán, Thắng nhanh chóng vọt về phía đám nhóc con đang nhốn nháo ngoài kia.
Xích mích của đám người này là gì, hắn hoàn toàn không quan tâm. Điều hắn chú ý là tên nhóc cầm dao kia. Trước khi công an ập đến, hắn cần nhanh chóng tóm được tên này, tìm kiếm tung tích linh hồn đang bám vào thân đối phương, tiến hành thôn phệ, đề thăng thần hồn.
Lúc này, giữa đường lớn, mấy thằng nhóc bên phe tóc chào mào đã hoảng sợ đến mức chân đứng không vững, hoang mang nhìn Hải Xẹo, không dám tiến lên một bước.
Đại ca của chúng, tên nhóc tóc chào mào, cũng không khá khẩm hơn là bao.
Lúc đầu, khi thấy quân mình liên tục tận dụng ưu thế về tầm đánh, hạ gục được nhiều người bên phía đối phương, thằng nhóc liền phấn khích, cười không ngậm được mồm. Nhưng hiện tại thì khác, khi thấy một mình tên Hải Xẹo kia có thể một địch trăm, thằng nhóc tóc chào mào sợ đến xám ngoét mặt lại.
"Chết rồi, đại... đại ca." Một tên đàn em sợ hãi, vô thức nuốt một ngụm nước bọt, lẩm bẩm gọi đại ca mình.
Tên nhóc tóc chào mào vốn đã kinh hãi, nên cũng không trả lời đàn em. Trên khuôn mặt nó lúc này chỉ toàn là hoảng sợ, nhìn về phía Hải Xẹo không chớp mắt, rất sợ đối phương chỉ trong nháy mắt "tốc biến" đến bên cạnh, giáng một nhát dao vào người.
"Ha ha! Thằng nhóc Hải Xẹo! Mày chết chắc rồi!" Một giọng nói hung mãnh, vang vọng khắp cả một vùng, khiến đám người đang loạn chiến bỗng giật mình tỉnh hồn lại, ngơ ngác nhìn nhau, rồi sau đó đổ dồn ánh mắt về phía Thắng.
Thắng lúc này cũng đã đến gần phạm vi đám người, chỉ còn chục mét nữa là tới nơi, cũng bị giọng nói vang vọng này chấn kinh, sững người lại.
"Là ông anh ban nãy... không lẽ, ông anh tới giúp ta?" Tên nhóc tóc chào mào kinh nghi bất định.
"Là mày vừa nói đúng không?" Hải Xẹo dừng động tác chiến đấu, đưa đôi mắt sắc lạnh nhìn về phía Thắng.
Hắn đường đường là một ông già U70, vậy mà bị một tên nhóc mới hai mấy tuổi đầu gọi bằng "nhóc", hỏi sao không tức.
Thắng thấy vậy liền lắc đầu nguầy nguậy, đưa tay chỉ lên trời nói:
"Không phải tao nói! Là do thằng Tác Giả nó nói!"
Hắn còn đang muốn âm thầm tiến tới, một quyền hạ sát đối phương. Ngu đâu mà hét to rống lớn, phô trương thanh thế làm gì, chỉ tổn bất lợi mà thôi.
"Khốn nạn, thằng tác giả này khiến ta khó chịu chết đi được!" Thắng nghiến răng, đưa ngón tay giữa lên trời, vừa hay chỉ thẳng vào đám người Hải Xẹo.
"Mẹ!" Hải Xẹo sạm mặt lại, chửi thầm một câu. "Bọn mày, lên "thịt" thằng chó đó! Đám khốn nạn này để tao tới đối phó!"
Bản dịch hoàn chỉnh này thuộc về truyen.free, nơi độc giả tìm thấy những cuộc phiêu lưu bất tận.