Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Sáng Thế Chi Chủ - Chương 288: Có thằng nhóc biết đánh nhau!

Tạo Thế pháp là một bộ công pháp cao cấp của thần tộc, chỉ truyền cho những thế hệ tài năng, có căn cơ trác tuyệt, đặc biệt hơn cả, người tu luyện phải có pháp tắc sáng tạo ẩn chứa trong thân.

Muốn tu luyện Tạo Thế pháp, người luyện bắt buộc phải có thần hồn cường thịnh, thấp nhất cũng phải đạt đến cấp Linh.

Khác với Tạo Giới pháp – công pháp phá hủy đan điền để khai sinh thế giới, Tạo Thế pháp chủ yếu tu luyện dựa vào tự thân. Nó lấy thức hải làm không gian nuôi dưỡng, sử dụng thần hồn khai sinh ra các pháp tắc cơ bản. Từ các pháp tắc cơ bản đó, nó diễn hóa ra các thực thể, vật chất cấp thấp, rồi từ những vật chất cấp thấp này, tiếp tục nâng cấp, tiến hóa lên các tầng cấp cao hơn...

Nghe thì có vẻ phức tạp, nhưng thực tế lại không quá khó. Chỉ cần người tu luyện Tạo Thế pháp hiểu rõ về vật chất, cấu tạo vật chất, và nắm vững được quy luật âm dương, ắt sẽ luyện thành một phương thiên địa của riêng mình.

Chỉ là, bộ công pháp này tu luyện rất tốn thời gian, không nhanh chóng như Tạo Giới pháp. Nhất là giai đoạn đầu nhập môn, người luyện bắt buộc phải chuyên tâm kiến tạo thế giới, không được buông lỏng, nếu không mọi công sức sẽ đổ sông đổ bể hoàn toàn...

Thắng ngồi nhâm nhi chén trà, đôi mắt mông lung nhìn về phía xa xăm, miên man suy nghĩ.

Theo như ký ức còn sót lại sau khi thoát khỏi Hư Không Giới, sư phụ hắn, tức Vi Đức, đã truyền toàn bộ công pháp cùng pháp tắc sáng tạo tối thượng vào cơ thể hắn.

Nhưng vì khi đó bản thân chỉ tập trung chủ yếu vào Tạo Giới pháp, nên không mấy quan tâm đến Tạo Thế pháp của sư phụ.

Hiện tại Pháp tắc Thôn Phệ của hắn đã bị một kẻ tên Thần Minh, một người ngoài hành tinh, cướp đoạt. Muốn tiếp tục tu luyện Tạo Giới pháp là điều không thể, để đạt được sức mạnh ngang hàng với thần, hắn buộc phải tu luyện Tạo Thế pháp...

Trong tiềm thức của hắn, hắn không thể thấy rõ diện mạo, cấp bậc và vị trí của tên Thần Minh, chỉ biết đối phương là một quái vật khủng bố, tồn tại trong vũ trụ bao la... Bản thân hắn và đối phương có mối thâm thù đại hận, nhưng nguyên nhân là gì? Hắn thực sự không rõ, mọi thứ rất mơ hồ, mơ hồ đến mức hắn bắt đầu hoài nghi khối ký ức này.

Vì không có ai giúp hắn trả lời, khiến hắn mờ mịt trong đống ký ức mông lung, nên hắn vẫn lựa chọn tin tưởng khối ký ức nửa thực nửa hư.

Có một điều hắn dám khẳng định: bản thân thực sự từng sở hữu Pháp tắc Thôn Phệ, nhưng đã bị cướp mất ở tương lai. Trong mộng ảo hắn chỉ thấy một cái tên là Thần Minh, nên hắn đã đổ hết lên đầu kẻ đó.

Và để có được sức mạnh chống lại tên Thần Minh, hắn buộc phải tu luyện Tạo Thế pháp...

Để tu luyện được Tạo Thế pháp, hắn phải nhanh chóng thôn phệ các thực thể vô hình, để tấn cấp linh hồn của bản thân lên thần hồn, rồi nhanh chóng đẩy đến cấp Linh. Có như vậy mới đủ điều kiện tu luyện.

Chỉ là, hiện tại biết tìm đâu ra lượng lớn linh hồn đây? Chẳng lẽ phải đi giết người vô tội để cắn nuốt?

“Sư phụ!” Giọng Với vang lên bên tai, đánh thức Thắng từ trong đống suy nghĩ hỗn tạp.

“Có chuyện gì?” Thắng nhấp một ngụm trà, hướng về phía đệ tử hỏi.

“Đám người kia đến rồi.” Với chỉ tay về phía ngã ba đường, nơi họ vừa gặp đám trẻ trâu trước đó.

Với thực sự khó hiểu, không biết tại sao sư phụ lại muốn dừng lại đây để quan sát đám người kia làm gì.

Nhưng vì đối phương là sư phụ mình, Với nghĩ chắc hẳn sư phụ có lý do riêng khi để mắt tới đám người kia. Nên cậu cũng không phàn nàn gì, rất ngoan ngoãn nghe lời sư phụ, chăm chú giám sát đám nhóc lông bông đó.

Thắng ngẩng đầu, nhìn về nơi xa.

Cách họ chừng chục ki-lô-mét, phía đối diện với quán nước, trên con đường mà họ vừa đi qua, một đám lố nhố khác đang tiến đến. Chúng đầu xanh đầu đỏ không kém gì đám trẻ trâu trước đó, cưỡi trên những chiếc xe máy, tay cầm mã tấu, tuýp sắt vung vẩy quanh thân, nhanh chóng lao về phía đám người kia.

“Này hai cậu, trông hai cậu lạ quá, chắc hẳn là người nơi khác đến. Tôi khuyên hai cậu, tốt nhất là đừng nhìn bọn chúng làm gì, kẻo rước họa vào thân!”

Bà cụ chủ quán tốt bụng, hướng về phía hai thầy trò nhắc nhở.

“Thưa mế, con từ trên bản xuống đây, nên không biết nhiều chuyện. Trên bản tụi con, mọi người đều hòa đồng chung sống, vậy sao người dưới xuôi lại đánh nhau như thế ạ?” Với thắc mắc, nhìn cụ bà.

“Ồ, nghe cách xưng hô của cậu, chắc hẳn cậu là người Mường!” Bà cụ hiền hòa đáp. “Cũng chẳng có gì để giấu, thực ra bọn nhóc này mới chỉ là lũ trẻ con khoảng 14, 15 tuổi. Vì cha chúng không ở nhà, nên mới thành ra hư đốn như vậy!”

“Vậy cha chúng ở đâu vậy bà?” Thắng nhấp một ngụm trà, sau đó ngồi chăm chú nghe bà cụ kể chuyện.

“Nghe bảo sắp sửa có chiến tranh, nên nhà nước đang huy động những người có khả năng chiến đấu về đơn vị để huấn luyện, phòng bị tiền tuyến. Các hộ dân có người trong lực lượng dân quân tự vệ cũng sẽ được triệu tập về phường, chuẩn bị huấn luyện để toàn dân kháng chiến khi có lệnh.

Các thanh thiếu niên từ 18 tuổi trở lên đều bị bắt buộc tham gia nghĩa vụ quân sự. Còn những người 16 tuổi thì chỉ khuyến khích tham gia các hoạt động dân phòng, dân quân tự vệ nhỏ lẻ. Riêng đám nhóc dưới 15 tuổi thì đều được miễn...

Chính vì vậy, đám trẻ này mới hư hỏng, phá làng phá xóm như bây giờ.”

Bà cụ lắc đầu, nhìn cái đám choai choai phía xa.

Thắng không tiếp lời, mà đưa mắt nhìn về phía bọn nhóc đang loạn đả nơi xa.

Lúc này, hai đám người đã hùng hùng hổ hổ lao vào chiến đấu, máu chảy lênh láng khắp đường.

Bên thằng nhóc có bộ tóc dựng đứng như chào mào, nhờ được Thắng chỉ điểm cải tạo vũ khí mà đã thành công chiếm được lợi thế. Cứ hai người một xe, chúng lao nhanh giữa đám đông, quật loạn.

Vì hỗn chiến, không có trang phục riêng biệt để phân định phe ta, nên nhiều tên chém nhầm cả đồng bọn, chửi nhau inh ỏi.

Với tuy đã chứng kiến cảnh tượng xác cha mẹ, ông bà sống dậy đầy kinh dị, nhưng cậu chưa bao giờ thấy cảnh máu me đầm đìa, chân tay đứt đoạn nhiều đến thế kia. Khi nhìn thấy, Với không tự chủ được mà rùng mình, cảm giác ớn lạnh chạy khắp thân.

Chỉ có Thắng là không có biểu hiện gì, mặt vẫn không biến sắc, nhìn về đám choai choai đang chém nhau kia.

Hiện tại tâm tư của hắn lúc này không đặt vào đám người này, mà đang suy nghĩ làm sao để thu được lượng lớn thần hồn.

Vừa rồi khi nghe lời cụ nói, hắn chợt nghĩ đến khả năng chiến tranh sẽ bùng nổ, khiến thế giới lâm vào cảnh tận thế.

Theo như ký ức truyền lại cho hắn, sau cuộc chiến này không lâu, khoảng hai tháng sau, dịch bệnh sẽ bùng phát dữ dội, không thể ngăn cản. Dù có dùng mọi biện pháp cũng không thể chống lại loại virus này, bởi nó rất mạnh và dễ sinh sôi, bá đạo hơn cả COVID-19 gấp mấy trăm lần.

Hắn đang tính gia nhập vào quân đội, tham gia chiến đấu, gặt hái linh hồn. Bởi sau cuộc chiến này, gần như toàn bộ người dân Trung Quốc diệt vong, chỉ còn lại hai phần trăm dân số. Đủ thấy cuộc chiến này khốc liệt đến nhường nào.

Nhưng việc tham gia quân đội Việt Nam là không khả thi, bởi linh hồn người chết không nằm bên ngoài, mà là trong nội địa Trung Quốc. Trong khi đó, quân đội Việt Nam không tham gia chiến trường, chỉ cố thủ biên cương, tránh để đám trâu bò này cắn nhau rồi kéo nước mình vào chiến trường.

Nên việc đi lính không khả thi...

“Không lẽ dùng danh nghĩa lính đánh thuê để tiến vào chiến trường?” Thắng nhíu mày suy nghĩ.

Sau khi thôn phệ linh hồn của tên sát thủ khi trước, hắn phát hiện có một tổ chức sát thủ ngầm, chuyên nhận các loại nhiệm vụ, từ giết người cho đến bảo vệ, thậm chí là làm lính đánh thuê.

Những người tham gia tổ chức này đều được phép đăng ký bằng mật danh, không cần cung cấp thông tin lý lịch vẫn có thể đăng ký. Họ chỉ cần hoàn thành tốt nhiệm vụ đã nhận là được, không cần quan tâm đến tiến trình.

Theo những thông tin mới nhất mà tên sát thủ đã nhận được từ tổng bộ, sắp tới, khoảng ba đến bốn tháng nữa, Hoa Kỳ sẽ thuê một nhóm lớn sát thủ với danh nghĩa lính đánh thuê, để cùng bọn họ tham gia chiến trường.

Hiện tại chưa có thông tin cụ thể về địch nhân, nên các sát thủ không biết chiến trường sẽ diễn ra tại đâu.

Nhưng với Thắng lại khác. Từ những ký ức mơ hồ xâu chuỗi lại, hắn có thể phán đoán tám chín phần, chiến trường này chính là trên lãnh thổ Trung Quốc.

Nên hắn đang tính sử dụng danh tính của tên sát thủ kia, đăng ký một suất lính đánh thuê để tham gia vào trận chiến này.

Chỉ cần hắn thôn phệ toàn bộ linh hồn những người đã chết trong trận chiến, thần hồn hắn chắc chắn sẽ một mạch tấn thăng, tiến vào cấp Tông hẳn là không khó.

Được cái, Tạo Thế pháp không đòi hỏi phải tu luyện thần hồn cùng thể xác đồng bộ với nhau. Chỉ cần người luyện có thần hồn càng cao, thế giới riêng càng mạnh thì thân thể sẽ tự khắc tấn thăng, không cần phải tu luyện thể xác kiên cố như Tạo Giới pháp. Nhờ vậy, hắn cũng nhàn hơn, chỉ cần tu luyện thần hồn là được...

“Sư phụ, bên thằng nhóc tóc chào mào đang sắp thua rồi!”

Với ngồi bên cạnh, lay vai Thắng, rồi đưa tay chỉ về phía đám người cầm phóng lợn đang bị thất bại thảm hại, hoàn toàn khác với lúc mới đầu.

Theo cú lay vai của đệ tử, Thắng cũng nhanh chóng trở lại thực tại.

Việc tính toán trước con đường tương lai thì tốt thật đấy, nhưng thực tế lại không đơn giản như vậy. Tương lai là một tấm màn che, tính trước sợ rằng sẽ khó lòng vượt qua. Nghĩ nhiều e rằng lại dễ đau đầu.

Binh đến tướng đỡ, nước đến đất ngăn.

Thôi thì quẳng mấy cái suy tính này ra sau đầu vậy!

Sau khi tự nhủ lòng mình như vậy, Thắng cũng không tiếp tục suy nghĩ nữa, mà đưa mắt nhìn về phía cuộc chiến sống còn của đám choai choai kia.

“Sư phụ, phe đối địch với thằng nhóc tóc chào mào có một tên thật sự rất biết đánh nhau!”

Với chỉ tay về phía một tên nhóc có thân hình tuy nhỏ con, gầy yếu, nhưng thân thủ lại rất nhanh nhẹn, ra chiêu cũng rất hiểm.

Chỉ với một con dao Thái Lan, tên nhóc này dễ dàng hạ gục toàn bộ đám choai choai bên thằng nhóc tóc chào mào.

Mặc cho bên phía đối phương cầm chục cây phóng lợn loạn xạ quất tới, tên nhóc gầy gò kia vẫn nhẹ nhàng, thoăn thoắt như u linh. Cứ mỗi nơi nó lướt qua, đều như thể tử thần gặt hái sinh mệnh, khiến đám nhóc loi choi cầm phóng lợn phải liên tục thảm bại.

“Đó là...” Thắng híp mắt lại, nhìn về phía ấn đường của tên nhóc gầy nhỏ kia. Từ trên người nó, hắn cảm nhận được một luồng tử khí cuồn cuộn, tên đó giống như... một người chết vậy.

“Có manh mối thăng cấp!” Thắng cười khà khà đắc ý, thầm nhủ trong lòng.

Ấn đường đen kịt như vậy, hẳn là có một ác linh đang quấn thân. Không biết tại sao nó hiện tại vẫn sống, nhưng việc đó cũng không ảnh hưởng gì, miễn là ác linh kia vẫn còn bám theo nó là được.

Mọi quyền lợi và nội dung của bản chuyển ngữ này đều thuộc về truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free