(Đã dịch) Sáng Thế Chi Chủ - Chương 287: Ý kiến hay!
Vườn quốc gia Cúc Phương là một khu bảo tồn thiên nhiên, nằm trên địa phận ba tỉnh Ninh Bình, Hòa Bình và Thanh Hóa.
Khu rừng này có hệ động thực vật phong phú, đa dạng, mang đặc trưng của rừng mưa nhiệt đới. Nhờ sự quan tâm sớm của nhà nước, nhiều loài động vật quý hiếm, có nguy cơ tuyệt chủng đã được bảo vệ và gây dựng.
Sâu trong rừng thẳm, dưới những tán cây cổ thụ, giữa màn đêm tĩnh mịch, hai bóng người đang nghỉ ngơi bên cạnh xác một con hươu sao to lớn.
“Sư phụ, bộ công pháp Hạo Thiên Khí này thực sự kỳ diệu. Con chỉ cần tu luyện một lần, tinh thần đã ngay lập tức sung mãn!” Với kinh ngạc lẫn mừng rỡ, vui vẻ nhìn sư phụ.
“Tất nhiên, đây là bộ công pháp cao cấp của tiên vực, hiệu quả như vậy vẫn còn bình thường chán.” Thắng không mấy ngạc nhiên trả lời.
Thắng hiểu rõ, công pháp này không chỉ phục hồi tinh thần mà còn giúp người luyện luôn giữ trạng thái tỉnh táo, tăng cường sự cô đọng của thần hồn. Ban đầu, Thắng định truyền dạy Phệ Hồn Pháp cho thằng nhóc. Song, thấy sát tính của nó quá nặng, đôi mắt ngập tràn hận thù, hắn e ngại rằng Với sẽ không thể kiềm chế bản thân, lún sâu vào ma đạo. Bởi vậy, hắn mới đổi sang Hạo Thiên Khí pháp.
Hạo Thiên Khí pháp là công pháp chủ yếu tu luyện thần hồn, giúp người luyện nâng cao phẩm chất linh hồn, từ đó thăng cấp, bước vào con đường tu luyện hồn lực. Khác với Phệ Hồn Pháp – vốn thôn phệ linh hồn để thăng phẩm, môn này dùng ý chí trời đất để tẩy rửa, thanh lọc tạp niệm trong linh hồn, chỉ đột phá linh hồn chứ không phải nhục thân. Thắng đã truyền cho Với Huyết Mệnh công và Nhất Nam võ học – hai bộ luyện thể bổ trợ nhau rất tốt, chỉ còn thiếu phần luyện hồn. Vì Phệ Hồn Pháp quá tà, dễ khiến người luyện sa vào ma đạo, Thắng đành chọn Hạo Thiên Khí pháp cho Với. Bộ công pháp này vừa giúp nâng cao linh hồn, vừa loại bỏ những tạp niệm nảy sinh trong tâm, rất thích hợp với một thằng nhóc mang nhiều hận thù như Với.
“Sư phụ, vậy chúng ta sẽ làm gì tiếp theo? Tiếp tục săn thú, hay ra khỏi rừng?” Với nhìn về phía sư phụ.
Bọn họ đã tiến vào khu rừng này được bảy ngày, săn được một lượng lớn thú rừng. Nhiều lần còn bị kiểm lâm đuổi bắt phía sau, may mà chạy kịp, nếu không đã “ăn cơm nhà nước”. Hiện kiểm lâm đang điều động lực lượng giăng bẫy bắt họ. Nếu còn nán lại, e rằng sẽ bị tóm gọn.
“Chỗ thịt này hẳn là đủ rồi. Chúng ta tạm chế biến qua, rồi chuồn khỏi đây.” Thắng giơ cao con hươu lớn. Với số thịt này, hắn có thể chế biến được hơn chục cân thịt hun khói, làm nguyên liệu cho Với luyện thân.
Hai người mon men qua những bụi cỏ rậm rạp, dựa theo tiếng nước chảy mà tìm tới một con suối. Da hươu thì hắn cắt nhỏ từng mảnh, lấy dây cước xâu lại với nhau, rồi treo lên người. Khi chúng khô, hắn sẽ dùng để luyện phù. Còn đống thịt thì hắn treo lên hun khói. Nhân lúc trời tối, kiểm lâm không ở gần, hắn cần phải hoàn thành sớm, để sáng mai còn lên đường rời đi.
Nhìn đống máu loang lổ, Thắng không dám phí phạm, bắt Với đang đứng cạnh đó uống cạn. Từ khi tiến vào vườn quốc gia Cúc Phương, có sẵn nguồn tài nguyên phong phú, Thắng đã đưa đệ tử vào trạng thái huấn luyện địa ngục. Sáng hít đất hơn ngàn cái, đến trưa chiều thì chạy lòng vòng với mấy anh kiểm lâm, tối lại luyện Nhất Nam võ học. Cứ như vậy liên tục bảy ngày, cơ thể Với đã to lên không ít, sức mạnh cũng gấp mấy lần trước. Tuy không thể sánh ngang vận động viên chuyên nghiệp, nhưng so với các vận động viên bình thường thì không kém là bao, cậu có thể tung ra cú đấm với sức mạnh tương đương 200 cân.
Nhìn thằng nhóc điên cuồng chạy bộ, rồi lại liều mình hít đất, Thắng thực sự rất hài lòng. Với cường độ này, chỉ trong vòng một tháng, Với chắc chắn sẽ tiến vào tầng thứ Bán Linh. Thế nhưng, đáng tiếc, nơi này đã bị kiểm lâm phát hiện, không thể ở lâu. Vì vậy, họ đành phải rời đi, kế hoạch đào tạo thằng nhóc lên cao thủ Bán Linh cũng rơi vào bế tắc.
Sau ba tiếng đồng hồ cật lực luyện tập và tiêu thụ toàn bộ máu tươi từ con hươu sao, Với cũng đã kết thúc nhiệm vụ.
“Sư phụ, chiếc ba lô lại nhẹ đi vài phần.” Với vuốt trán, gạt đi những giọt mồ hôi lấm tấm trên mặt.
“Được rồi.” Thắng gật đầu, để lại bếp củi đang hừng hực cháy. Hắn đi qua chỗ chiếc ba lô, lấy tấm da hươu vừa phơi khô trên bếp lửa, phù phép một lúc rồi gắn vào chiếc ba lô của Với.
“Thử xem nào.” Thắng ra hiệu cho thằng nhóc thử cầm ba lô lên.
Với đưa tay nhấc cao chiếc ba lô. Một cảm giác nặng trĩu kéo trầm cánh tay cậu xuống.
“Ta vừa tăng thêm độ nặng, khoảng 100 cân, hẳn là đủ để ngươi tu luyện một đoạn thời gian dài.” Thắng chẹp miệng, ném lại cho Với một câu rồi quay trở lại bếp lửa. “Giờ cũng muộn rồi, luyện Hạo Thiên Khí pháp đi. Luyện thể phải song hành với luyện thần, thì bản thân mới mạnh lên được!”
“Vâng, thưa sư phụ!” Với không suy nghĩ nhiều, liền ngay lập tức dạ vâng, để chiếc ba lô trăm cân xuống đất, bắt đầu tiến hành tu luyện Hạo Thiên Khí pháp.
“Trẻ nhỏ dễ dạy.” Thắng âm thầm gật đầu. Hắn không biết người khác thế nào, nhưng với hắn, một tên nhóc có mục tiêu sống, lại ngoan ngoãn nghe lời như vậy, hắn thực sự quý trọng. Thắng thầm nghĩ, nếu mẹ Với không già không xấu, hắn đã thực sự nảy sinh ý định nhận thằng nhóc làm con trai mình rồi, ha ha.
Cứ như vậy, một đêm trong rừng Cúc Phương cứ thế trôi qua. Ngay khi mặt trời vừa ló dạng, Thắng đã lập tức dập tắt bếp lửa, thúc giục Với chuẩn bị đồ đạc, nhè nhẹ chuồn ra khỏi nơi này.
Khoảng 30 phút sau, thông qua đôi mắt tinh tường như cú vọ của mình, Thắng đã dễ dàng luồn lách ra khỏi khu rừng nổi tiếng. Bọn họ l���i tiếp tục trèo đèo lội suối, đi một mạch về hướng đông nam, băng qua các cánh rừng bạt ngàn, vượt qua những đỉnh đồi trọc, xuyên qua nương rẫy của người dân. Cuối cùng, bọn họ cũng nhìn thấy những ngôi nhà hai tầng khang trang đang thấp thoáng nơi xa dưới chân núi.
“Sư phụ, là bản làng!” Với đưa mắt nhìn về phía xa, thích thú kêu lên, nhầm tưởng đó là bản làng.
Tuy đã mười chín đôi mươi, nhưng Với quanh năm suốt tháng sống trên bản, chưa từng được nhìn thấy thành thị phồn hoa tấp nập dưới xuôi. Dù từng đi qua quốc lộ cùng sư phụ, chứng kiến xe cộ tấp nập, nhưng đó chỉ là quốc lộ với dân cư thưa thớt, xung quanh toàn núi đồi lởm chởm và vài hộ dân sinh sống rải rác. Chưa kịp đến nơi phồn hoa đô hội, Với đã bị sư phụ kéo vào vườn quốc gia Cúc Phương, sống cùng bầy khỉ, trải qua một tuần huấn luyện khắc khổ, thỉnh thoảng còn bị mấy anh kiểm lâm rượt đuổi. Bởi vậy, cậu chưa một lần được thấy cảnh phồn hoa của chốn thành thị. Giờ đây, khi nhìn thấy từ xa những tòa nhà cao tầng xen kẽ, bên dưới người ngư��i đi lại lít nhít, số lượng cư dân nhiều gấp mấy lần bản làng của mình, Với không khỏi kinh ngạc lẫn phấn khích.
“Đó là thành phố. Không phải bản làng. Đi, chúng ta đi xuống...” Thắng phất tay, ra hiệu cho Với nhanh chóng bám theo.
Với nhìn về phía thành thị nơi xa, miệng lẩm bẩm. “Thì ra thành phố trông như thế này...” Cả hai cứ vậy men theo con đường mòn, chầm chậm đi xuống sườn đồi.
Cũng chẳng mất bao lâu, khoảng hơn tiếng đồng hồ gì đấy, cả hai đã có mặt tại trung tâm thành phố.
Bộ dạng rách rưới, bẩn thỉu của hai thầy trò ngay lập tức thu hút sự chú ý của người đi đường. Họ liếc mắt đánh giá, thầm coi đó là hai kẻ vừa từ rừng ra. Thắng không hề để ý tới ánh mắt của bọn họ, vẫn một mực chú tâm đi kiếm cây ATM hoặc ngân hàng để rút tiền. Hiện tại trên người không có lấy một đồng, đi lại trên đường phố mà không có tiền thì thực sự bất tiện. Vậy nên, việc cần làm lúc này là rút tiền tiêu xài.
Đi một đoạn, đến ngã ba quốc lộ, Thắng nhìn thấy có một nhóm choai choai, đầu xanh đầu đỏ đang tụ tập với nhau, tay cầm mã tấu, dao kiếm các loại. Hẳn là sắp có một trận võ lâm tranh hùng đây, chém nhau chiếm địa bàn. Thứ này tại thế giới cũ của hắn cũng có đầy, hắn cũng không mấy làm lạ. Tuy hiện tại đao thương với hắn không có tác dụng, nhưng thời gian là vàng là bạc. Thay vì cùng bọn choai choai này đọ sức thì hắn đi kiếm nơi nào đó cắn nuốt linh hồn vẫn tốt hơn.
Nhưng khổ nỗi, cây muốn lặng mà gió chẳng ngừng. Với từ nhà quê mới lên, khi thấy thành phố lạ lẫm, không khỏi đưa mắt nhìn. Nhất là khi thấy đám choai choai trước mặt, cậu không khỏi tò mò, nhìn chằm chằm về phía đối phương đánh giá.
Đôi mắt tò mò này chính thức chọc giận đám trẻ trâu mới lớn kia.
“Mẹ thằng chó! Mày nhìn con mẹ gì?” Một tên tóc xanh dựng đứng như chào mào, cầm một con mã tấu chỉ về phía Với.
“Tôi...” Với định nói gì đó, nhưng Thắng nhanh chóng tiến lên, hướng về đám trẻ trâu giải thích.
“Các anh em đừng hiểu lầm, thằng nhóc này là từ nhà quê mới lên. Thấy các anh em uy phong bất phàm, tay cầm mã tấu, cưỡi trên chiến mã, r��t giống với các vị tướng thời xưa, nên nó mới ngưỡng mộ mà nhìn thôi...”
“Phải vậy không?” Tên nhóc choai choai kia nghi hoặc, nhìn về phía Với.
“Phải, phải...” Với tuy không biết tại sao sư phụ phải ngậm bồ hòn làm ngọt với đám nhóc con này, nhưng vì là ý của sư phụ, hắn chẳng thể làm gì khác ngoài g��t đ���u phụ họa.
“Ta khuyến nghị các anh em, nếu cưỡi xe máy, thì nên chế thêm một loại vũ khí dài tay. Ví dụ như con dao chọc tiết lợn của người anh em kia, chỉ cần chế thêm một ống tuýp dài phía sau, đảm bảo uy phong lẫm liệt, giống hệt Quan Vân Trường cưỡi ngựa vậy!” Thắng khoa tay múa chân, miệng thao thao bất tuyệt, không quên làm ra vài cái động tác diễn tả.
Đám nhóc kia khi nghe được Thắng gợi ý, liền bắt đầu tưởng tượng ra viễn cảnh tay cầm Thanh Long Yển Nguyệt Đao, ngồi trên xe gắn máy chém người. Thấy có vẻ ngầu, chúng liền mắt sáng lên nhìn nhau, vội vàng hướng Thắng khen ngợi.
“Ông anh này có ý kiến thực hay. Bọn mày đâu, mau cầm theo chục con dao bầu, cùng chục ống tuýp thép dài, đem đi hàn lại. Nhanh, lát cho bọn Hải Xẹo biết mùi lợi hại.” Tên choai choai tóc chào mào phấn khích, vội quay lại hướng đám đàn em sai bảo. Sau một hồi, liền nhìn về phía Thắng.
“Ông anh mau chóng dẫn thằng em kia rời đi, nơi đây sắp có đánh nhau, không đi nhanh, lát lại bị chém nhầm!”
“Vậy sao? Nếu vậy thì bọn tôi xin phép đi trước!” Thắng gật gù, vội vàng kéo Với rời đi.
“Chém nhau sao? Tốt nhất là chém loạn xạ đi, chết càng nhiều càng tốt. Với cái bọn đầu trộm đuôi cướp này, tiễn chúng đi càng sớm càng tốt...” Thắng âm thầm vui mừng, kéo Với vào một quán trà đá gần đó không xa, ngồi xem kịch vui.
Bản văn này, với sự trau chuốt của Truyen.free, hy vọng mang đến trải nghiệm đọc mượt mà nhất cho quý vị.