Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Sáng Thế Chi Chủ - Chương 286: Huấn luyện

“Giờ... giờ phải làm sao đây, sư phụ?” Với đứng phía sau, thở hồng hộc như trâu, mệt mỏi hỏi.

“Còn làm gì, cuốc bộ thôi.” Thấy đứa đệ tử này chỉ xách mỗi cái ba lô hai mươi cân mà chạy một đoạn đã thở hồng hộc, Thắng không khỏi có chút lo lắng.

“Nào, lại đây. Đưa ba lô đây, chắc là nặng lắm hả?” Thắng vẫy tay, gọi Với tới gần.

“Vâng, thưa sư ph���.” Với thật thà gật đầu, đưa chiếc ba lô cho sư phụ.

Hẳn là sư phụ thấy mình mệt nên muốn giúp một tay đây mà. Đúng là mình không bái nhầm thầy.

Thắng mở ba lô, lôi toàn bộ đồ đạc ra ngoài, buộc riêng vào một cái túi. Sau đó, hắn đi ra vệ đường, nhặt một khối đá chừng chục cân, dán một tấm bùa lên rồi quẳng vào bên trong, tiếp đó mới nhét đống quần áo vào.

“Sư phụ, ngài làm gì vậy?” Với khó hiểu, tò mò đứng phía sau nhìn.

“Đeo lên đi!” Thắng quẳng chiếc ba lô cho Với.

Với đưa tay đỡ lấy, lực đạo quá mạnh, kết hợp với sức nặng của chiếc ba lô, theo quán tính, cậu lảo đảo ra sau, suýt nữa thì ngã nhào xuống đất.

“Cái này...” Với mặt méo xệch, nhìn sư phụ.

“Muốn trả thù tên mo Lang kia không? Nếu muốn thì đeo vào. Bắt đầu từ bây giờ, tôi sẽ huấn luyện cậu!” Thắng phủi bụi trên hai bàn tay, bắt đầu khệnh khạng đi trước.

“Bài tập đầu tiên của chúng ta chính là thể lực và sức mạnh! Thể lực không có, lấy đâu ra sức mà vật lộn với kẻ địch? Vậy nên, hãy chăm chỉ vác cái ba lô đó, như vậy, cậu mới có năng lực để trả thù!”

Với nhìn chiếc ba lô nằm chềnh ềnh dưới đất, cậu có chút lưỡng lự. Nhưng khi nhớ tới cảnh tên khốn nạn kia dám điều khiển xác gia đình mình, cậu không kìm được mà run lên trong lòng. Đôi bàn tay cũng vì căm hận mà nắm đến chảy cả máu. Với cắn răng, xách cái ba lô chết tiệt này lên, đeo ra sau lưng.

Chiếc ba lô rất nặng. Nếu cộng đống đồ với hòn đá mà sư phụ mới cho vào, sức nặng phải lên đến năm mươi cân.

Nếu là bình thường, cậu có thể thoải mái bê vác, bởi vốn là con dân bản làng, sức khỏe của cậu nhỉnh hơn người dưới xuôi một bậc.

Chỉ là, vừa rồi phải vác theo chiếc ba lô chạy hùng hục, cậu đã hoàn toàn thấm mệt. Hiện tại, sư phụ lại gia tăng sức nặng khiến cậu có chút không chịu nổi. Nhưng khi nghĩ tới mối hận trong lòng, Với càng thêm kiên định, vác theo chiếc ba lô chạy hùng hục theo sau, dường như không biết mệt mỏi là gì.

Thắng thả chậm bước chân, nhìn đứa đệ tử này, âm thầm hài lòng.

Rất có ý chí kiên cường, hắn rất thích thu nhận một đệ tử như v���y.

Trong các lò võ chuyên thi đấu quốc tế, đa phần đều là những người mất cha, mất mẹ hoặc gia cảnh nợ nần, không còn đường lui. Đây là những người dễ dàng vươn tới đỉnh cao trên đấu võ đài nhất, bởi họ không có gì để mất, sẵn sàng điên cuồng vì một mục tiêu, dù khổ cực đến mấy, họ cũng có thể chịu đựng.

Đây chính là một trong những yếu tố tạo nên thiên tài: sự đè ép của cuộc sống, hoàn cảnh đưa đẩy, sẽ khiến một con chó ngoan trở thành một loài động vật hung dữ, tàn bạo.

Hiện tại, Đinh Công Với cũng vậy. Thằng nhóc chịu đả kích từ việc mất gia đình, trong đầu nó chỉ còn lại ý nghĩ trả thù. Đây chính là yếu tố quan trọng giúp nó vượt qua sự lười biếng, sự sợ hãi và không dám bước ra khỏi vùng an toàn của bản thân.

Những kẻ không còn gì để mất như Với chính là những kẻ điên cuồng, không sợ trời, không sợ đất.

Thế nên mới nói, kẻ dám vùng vẫy trong vũng bùn, chắc chắn sẽ hóa chân long.

Thắng không phải kẻ tài giỏi gì, cũng chẳng có mắt nhìn người xuất sắc, nhưng hắn biết, muốn đào tạo ra một cao thủ, phải dựa vào các yếu tố trên.

Nên khi thấy được ngọn lửa hừng hực trong đôi mắt Với, hắn dám khẳng định thằng nhóc này chắc chắn sẽ làm nên đại sự, chỉ là vấn đề thời gian mà thôi.

“Sư phụ, con... khát.” Tiếng nói của Với vang lên, khiến Thắng bừng tỉnh khỏi dòng suy nghĩ.

Với vẫn hồng hộc chạy, hiện tại thằng nhóc đã vượt qua giới hạn của bản thân, lúc này nó đã không còn cảm nhận được sự mệt mỏi nữa, chỉ cảm thấy toàn thân tràn trề sức mạnh.

Với không biết, nhưng Thắng lại biết, hiện tại các thớ cơ của thằng nhóc này đã căng cứng toàn bộ, đang giãn nở ra. Nếu không nghỉ ngơi, e là các thớ cơ sẽ bị tàn phá, gây tổn thương về sau.

“Được rồi, dừng lại thôi!” Thắng thả chậm bước chân, hướng về Với hô lên.

“Con vẫn còn sức!” Với lúc này tuy đã không còn cảm thấy mệt, nhưng toàn thân cậu lại tràn đầy đau nhức, cảm giác các thớ cơ như đang liên tục bị xé rách.

Nhưng vì để có được sức mạnh trả thù, Với thầm nhủ phải cố hơn nữa.

“Nghỉ ngơi đi, chạy thêm nữa chỉ tổ phá hủy cơ thể mà thôi.” Thắng đưa tay giữ Với lại.

Sức cùng lực kiệt, Với mất đà ngã nhào ra đất. Các thớ cơ nhức nhối va đập vào mặt đường, khiến cậu nhóc nhăn nhó mặt mày... thực sự là quá đau!

Định bụng đứng dậy, nhưng vì quá đau nhức, Với không thể gượng nổi. Toàn bộ cơ bắp của cậu vì hoạt động quá sức đã rạn nứt bên trong, hiện tại đến chống tay để đỡ người dậy cậu cũng không làm được, đủ thấy cơ bắp đã bị tổn thương nghiêm trọng đến mức nào.

Thấy vậy, Thắng không đành lòng, đi tới, đưa tay chạm vào đầu Với, bắt đầu thôi động linh hồn.

Hiện tại thần hồn của hắn chưa phục hồi, chỉ ở mức linh hồn yếu ớt. Nhưng vì Với không thể tự mình hành động, rất khó để tu luyện công pháp. Nên Thắng cắn răng, cắt đi một phần thần hồn, truyền Huyết Mệnh pháp vào, truyền thụ cho Với.

Coi như là bỏ chút vốn, đầu tư cho tương lai vậy.

Với nằm mệt mỏi dưới đất, đôi mắt trĩu đến mức không thể mở ra, chỉ có thể mệt nhọc rên hừ hừ.

Đang đắm chìm trong đau đớn, bỗng Với cảm nhận được một nguồn năng lượng kỳ lạ, chạy thẳng vào não. Rồi sau đó, một đoạn ký ức kỳ lạ hiện lên, bên trong có một bộ công pháp.

Cũng ngay lúc đó, Với nghe được tiếng sư phụ nhắc nhở.

“Dựa theo các yếu quyết đó, điều huyết vào các thớ cơ, ngươi sẽ bình ổn trở lại!”

Với không chút nghi ngờ, ngay khi sư phụ nhắc nhở, cậu đã tức thì điều động huyết khí trong thân, hướng về các thớ cơ đang đau nhức.

Chỉ sau một hồi, toàn bộ cơ bắp của Với đã phục hồi hoàn toàn, nhưng đổi lại, lượng máu trong người cậu cũng rút đi rất nhiều.

Với đứng dậy, đôi môi tái mét vì thiếu máu nghiêm trọng, bập bẹ vài câu cảm ơn.

“Đây, ăn đi.” Thắng đưa cho Với một khối thịt lớn.

Đây là thịt trăn, hắn đã chế biến từ trước. Để tránh bị hỏng nếu để lâu, hắn chế biến theo kiểu thịt hun khói, vừa có thể để lâu lại không cần chế biến cầu kỳ.

Sau khi dùng Huyết Mệnh công, Với cũng cảm thấy đói bụng. Cậu liền tiếp nhận khối thịt lớn từ sư phụ, ăn lấy ăn để.

Chỉ vài phút sau, khuôn mặt cậu lại hồng hào, tươi tắn như lúc ban đầu.

“Sao? Hiện tại thử cảm nhận cơ thể xem, có thay đổi gì không?” Thắng thích thú đứng một bên, nhắc nhở.

Với làm theo lời sư phụ, thử thực hiện vài động tác hít đất, rồi đánh đấm lung tung. Cậu cảm thấy cơ thể mình thật sự sung mãn, nếu có một con trâu mộng tại đây, cậu chắc chắn sẽ ch���n được nó.

“Con cảm thấy bản thân rất khỏe, khỏe hơn trước rất nhiều!”

“Đó là đương nhiên, vì các thớ cơ của cậu sau khi hoạt động với cường độ cao, đã tiến vào quá trình xé rách. Hiện tại chúng được chữa trị, đã tăng cường độ dẻo dai bên trong. Chỉ cần liên tục rèn luyện với cường độ như vậy, trong vòng một năm, cậu có thể sánh ngang với vận động viên chuyên nghiệp!”

Thắng cảm thấy mình rất giỏi khi nghĩ ra được cách huấn luyện này.

“Vậy con sẽ tiếp tục rèn luyện!” Với phấn khích.

“Ấy, ấy. Dừng lại! Tuy hiện tại các thớ cơ đã lành lại, nhưng lương thực của chúng ta không còn dồi dào. Cậu mà tiếp tục dùng Huyết Mệnh công, sẽ không có đủ thịt để phục hồi huyết nhục đâu. Nên hiện tại cứ đi bộ thôi là được!”

Thắng toát cả mồ hôi hột, vội ngăn tên đệ tử này lại.

Chỗ thịt trăn hắn mang theo đã không còn nhiều. Thắng tưởng chỉ đi vài ngày, không nghĩ sẽ phải đi xa để kiếm ăn, nên chỉ mang theo có vài miếng.

Nếu bây giờ Với tiếp tục chạy, chỉ trụ được thêm vài tiếng đồng hồ là chỗ thịt này sẽ sạch banh, không còn một mẩu nào.

Muốn phục vụ nhu cầu rèn luyện như vậy, bọn họ cần tìm được siêu thị, mua lượng lớn sô cô la hoặc kiếm các hiệu thuốc có loại bổ máu thì may ra mới đủ.

Vả lại, vì các thớ cơ này vừa mới hồi phục, không tránh khỏi chúng còn quá non nớt. Nếu chịu đựng hoạt động cường độ cao, e là tổn thương sẽ càng nặng hơn trước. Khi đó hiệu quả sẽ giảm, mà nguyên liệu nạp vào cơ thể cũng tăng lên, thực sự không tốt chút nào. Đó là lý do Thắng phải ngăn cản.

Một ngày chỉ cần một lần vượt quá giới hạn, xé rách các thớ cơ là được rồi.

Nghe sư phụ nói vậy, Với cũng không tiếp tục rèn luyện mà thong thả đi cùng sư phụ.

“Uống nước đi!” Thắng đưa cho Với một chai nước.

“Ực... phụt!” Với mới uống một hớp đã vội nhổ ra. “Sư phụ, sao mặn thế!?”

“Đó là muối. Vừa rồi chạy một quãng đường dài như vậy, cậu chắc chắn đã mất rất nhiều khoáng chất và muối. Nên tôi mới để cậu uống.”

Thắng đi bên cạnh, đủng đỉnh giải thích.

Nghe sư phụ nói cũng có lý, dù sao đối phương cũng là một cao thủ, chắc chắn kiến thức uyên thâm. Với liền lựa chọn tin tưởng, nốc cạn chai nước muối kia.

“Moá, cậu muốn bị đột quỵ hay sao mà uống hết hẳn chai muối?” Thắng hoảng hồn, vội giật lại chai nước.

“Ặc, con tưởng...” Với ngơ ngác, không biết nói gì.

“Thằng ngốc này...” Thắng lắc đầu ngán ngẩm nhìn về phía Với.

Đúng là dân quê, chẳng biết gì sất.

Bản quyền đối với nội dung đã được biên tập này thuộc về truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free