Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Sáng Thế Chi Chủ - Chương 282: Ngươi... không đau sao?

Ánh mắt căm phẫn, chất chứa cơn cuồng nộ tột cùng, chỉ cần nó bùng phát, cậu bé chắc chắn sẽ trở thành một quả bom khủng bố.

Tên nhóc này nếu được đào tạo, chắc chắn sẽ trở thành một con hung thú bá đạo.

Thắng tạm thời gạt bỏ ý muốn chiêu mộ tài năng, bởi lúc này hắn chỉ quan tâm tới thầy mo Lang kia.

Thầy mo Lang đang nắm giữ một lượng lớn linh hồn và một đám âm binh có thể liên kết với thần Trùng. Chỉ cần Thắng nuốt chửng được chúng, hắn sẽ không còn e ngại tận thế.

“Hãy chỉ cho tôi nhà thầy mo Lang, tôi sẽ giúp cậu trả thù!”

Thắng nắm chặt đôi vai gầy, nhìn chằm chằm vào đôi mắt Với.

Lúc này, Với không còn vẻ mơ màng nữa, thay vào đó là ánh mắt rực lửa giận dữ, cậu quay sang nhìn Thắng với chút khẩn cầu.

“Tôi sẽ đưa anh tới đó... đổi lại, anh hãy giúp tôi giết chết tên khốn mo Lang!”

“Được, vậy cậu hãy đi trước dẫn đường.”

Thắng vỗ nhẹ lên vai Với, hơi lách người qua một bên, nhường một lối đi cho Với.

Với đứng dậy, cầm lấy chiếc đèn pin inox màu bạc đã cũ kỹ và xám xịt. Cậu bật đèn, cả không gian mịt mờ lập tức sáng bừng.

“Đi thôi!” Với cầm đèn pin đi trước.

Ánh và Thắng cũng nhanh chóng theo sau, đi xuống nhà.

Khi cả ba đang trên đường tới nhà mo Lang thì bỗng nhiên, một thân ảnh lực lưỡng xuất hiện, chặn lối đi của họ.

“Ai?” Với gằn giọng, chiếu đèn pin về phía trước mặt.

Lúc này, Với chỉ muốn xé xác tên thầy mo. Cậu không muốn giữ mãi sự uất nghẹn trong lòng, chỉ muốn trút hết lên người tên thầy mo Lang.

“Vậy ra... các ngươi chính là kẻ đã khiến tên đó trọng thương!? Thật đáng khen, tuổi còn nhỏ mà đã luyện được bản lĩnh như thế, thật khiến ta kinh ngạc. Nhưng cũng chỉ đến thế thôi, rồi các ngươi sẽ được cùng Hắc Dạ Xoa gặp mặt dưới địa ngục.”

Người đàn ông lạ mặt hơi híp mắt lại, tránh đi ánh sáng chói lóa từ đèn pin của Với. Ánh mắt hắn lướt qua ba người, rồi dừng lại trên người Thắng.

Từ người thanh niên trẻ tuổi này, hắn cảm nhận được một cỗ huyết khí cuồn cuộn... nhưng hắn lại lờ mờ nhận ra một điều bất thường: hơi thở của tên này có vẻ không đều.

Hắn liền ngay lập tức khẳng định, khả năng cao đối phương đang bị trọng thương. Chắc hẳn là bị thương khi giao đấu với xác của Hắc Dạ Xoa...

“Hai người đứng dạt sang một bên, tên này... không phải kẻ tầm thường!”

Thắng đi lên trước, gạt hai người qua một bên.

“Hà hà, muốn một mình đánh với ta? Thật có bản lĩnh!” người đàn ông lạ mặt nhếch mép khinh bỉ.

Đối với hắn, Thắng chỉ là một thằng nhóc miệng còn hôi sữa, dám đứng trước mặt hắn làm càn. Chẳng qua là do tầm nhìn hạn hẹp, chưa biết trời cao đất rộng, nên mới ngông cuồng như vậy mà thôi.

Thấy đối phương đứng đực một chỗ, không có ý định ra tay, vẫn giữ vẻ ta đây là thần nhân, Thắng cảm thấy bức bối trong lòng.

Con mẹ nó, hiện tại hắn đang rất gấp, tên này lại cứ đứng đó ba hoa chích chòe. Đánh thì đánh quách đi, cứ lải nhải mãi, khiến hắn tức giận không thôi.

Nếu không ra tay, vậy thì ta ra tay trước vậy!

Thắng bước chân trái lên, tụ lực đạp mạnh xuống nền đất khiến mặt đất lõm xuống một hố sâu. Cơ thể hắn cũng theo đó bắn đi như đạn đạo, lao về phía người đàn ông kia và tung ra một quyền.

Người đàn ông trung niên còn đang dùng mắt chó khinh thường người khác, liền bị Thắng bất ngờ xuất hiện trước mặt khiến hắn hốt hoảng.

Quả nhiên, danh hiệu tông sư cũng không phải dùng để trưng bày. Chỉ một tích tắc, người đàn ông này đã kịp thời phản ứng, lách người sang một bên né đòn.

Nhưng tốc độ của Thắng quá nhanh, tên này làm sao có thể sánh bằng. Dù đã kịp thời phản ứng, cú đấm vẫn sượt qua mép cằm, để lại một vết thương.

“Cái quái gì?” Người đàn ông kinh hãi, vô thức đưa tay lên sờ vết thương ở cằm. Khi thấy có chút máu, hắn liền nhận ra tên trẻ tuổi này... là một cao thủ thực sự.

Đang còn kinh hãi, bỗng bên tai hắn vang lên một tiếng xé gió. Chinh chiến nhiều năm, trải qua bao cuộc chiến sinh tử đã tôi luyện cho hắn giác quan nhạy bén. Giác quan mách bảo hắn rằng, nếu không nhanh chóng né tránh, hắn sẽ về với tổ tiên, nằm dưới ba tấc đất.

Ngay khi bên tai vang lên tiếng xé gió, hắn đã ngay lập tức nghiêng người né tránh.

Cú đá vào huyệt thái dương của Thắng cứ vậy bị đối phương dễ dàng né tránh.

Vừa lách người về sau, tên đàn ông lạ mặt đã nhanh chóng lùi ra phía sau, đôi mắt căng thẳng nhìn Thắng. Mồ hôi lạnh vô thức chảy ra, ướt đẫm lưng quần.

“Thật nguy hiểm!” Người đàn ông thầm nghĩ. Biết đối phương không phải kẻ tầm thường, hắn liền rút từ bên hông ra một con dao găm.

“Ta xin lỗi vì đã đánh giá thấp ngươi, nhưng giờ ta phải báo cho ngươi một tin buồn: ngươi chết chắc rồi!” Người đàn ông tràn đầy tự tin nhìn Thắng.

Khi đấu tay đôi, hắn nhận ra đối phương ra đòn rất mạnh, lực đạo cũng rất căng, mỗi phát cũng phải ngàn cân lực, cực kỳ mạnh mẽ.

Trong khi đó một đấm và đá toàn lực của hắn chỉ ở mức 800 cân mà thôi.

Dù sao hắn cũng là sát thủ, khả năng mạnh nhất không phải chiến đấu cận thân, mà là dùng vũ khí để giết người.

Hiện tại bản thân hắn có một con dao găm, còn đối phương lại chỉ tay không ứng chiến. Hắn dám khẳng định, chỉ trong chớp mắt, sẽ tiễn được tên nhóc này đến tây thiên.

Muốn thắng hắn? Mơ đi! Trừ khi kiếm được một thanh trường kiếm hoặc vũ khí dài thì may ra.

Ánh cùng Với đứng một bên xem, khi thấy tên đàn ông kia rút ra một con dao găm sáng loáng, liền lập tức lo lắng cho Thắng.

“Ngươi chơi bẩn, dùng vũ khí! Có ngon thì cùng ông chơi tay không!” Thắng tỏ vẻ giận dữ, không cam lòng, phẫn nộ lên tiếng.

“Hừ, nhóc con. Ra xã hội làm ăn bươn chải, có lợi thế thì dùng lợi thế, không có thì phải dùng mưu hèn kế bẩn để tạo thế! Chỉ có bọn ngu mới tin vào hai chữ công bằng!”

Người đàn ông lạ mặt khinh bỉ, dùng tốc độ cực nhanh lao về phía Thắng.

Thắng thấy vậy, đang định né tránh, nhưng đã muộn. Đối phương đã tăng tốc, xuất hiện ngay trước mặt hắn.

Một âm thanh trầm thấp phát ra, đó là tiếng kim loại đâm vào da thịt.

Ánh đứng đằng xa thấy thế, liền kinh hoảng hét lên: “Không!!!”

Với thì thẫn thờ, khụy xuống đất...

Thắng vô thức đưa tay lên, từng giọt máu tươi đỏ thẫm đang tí tách rơi xuống mặt đất.

Người đàn ông thấy vậy liền nhếch mép mỉm cười, một nụ cười đầy tàn nhẫn pha lẫn khinh thường.

Hắn hơi ghé vào tai Thắng thì thầm: “Tên nhóc ngu ngốc, nếu có kiếp sau thì hãy khôn ra một chút. Thấy đối phương có lợi thế hơn mình, thì tốt nhất nên chạy, đừng có nóng đầu như hôm nay...”

Tiếng thì thầm nhỏ bé, như tiếng muỗi vo ve. Dù nhỏ, nhưng Thắng vẫn nghe rõ mồn một.

“Ngươi... ngươi.” Thắng trợn mắt, kinh hãi nhìn người đàn ông.

“Sao? Rất kinh hãi phải không? Đứng trước mặt ta, ngươi phải kinh hãi ngay từ đầu mới phải!” Người đàn ông nhếch miệng, hơi nghiêng đầu nhìn Thắng.

“Không... ý ta là ngươi không thấy đau sao?” Thắng thu lại vẻ kinh sợ vừa rồi, có chút khó hiểu nhìn người đàn ông.

“Đau? Ngươi nói cái quái gì vậy?” Người đàn ông nghi hoặc.

“À, là bụng ngươi đó! Chảy nhiều máu thế này... không thấy đau sao?” Thắng lại đưa tay xuống bụng đối phương bóp bóp.

Một trận nhức nhối thấu tận óc khiến người đàn ông nhăn nhó mặt mày, vô thức nhìn xuống bụng.

Lúc này, ở bụng gã đang có một cây trường thương đâm xuyên qua. Máu của gã từ đó chảy ra, lênh láng khắp mặt đất.

“Cái này... sao, sao có thể?” Người đàn ông sợ hãi, không dám tin vào mắt mình, đưa tay sờ lên miệng vết thương, nơi đó máu tươi vẫn đang tuôn ra òng ọc.

Vừa rồi, khi tên sát thủ cầm theo con dao găm phi tới trước mặt Thắng, hắn đã kịp lấy ra cây trường thương, lợi dụng bóng tối của màn đêm và sự tự tin của địch nhân, thành công tiêu diệt đối phương chỉ với một chiêu.

Ra đòn bất ngờ! Khiến đối phương không kịp đề phòng, đã ngay lập tức dính chiêu, chết cũng tức đến ói máu.

“A, còn tại sao ta không bị thương! Là vì có cái này!” Thắng vạch áo lên, cho đối phương nhìn thấy bên trong là một bộ trang phục kỳ lạ màu bạc sẫm.

Đây chính là trang phục phi hành gia, được tạo thành từ nhiều loại vật chất kỳ lạ, có thể chống chịu được một đòn chí mạng của những kẻ dưới cấp Hoàng. Một con dao nhỏ tầm thường sao có thể gây ra chút sát thương nào.

Bộ quần áo vốn đã bị bà Hồng quăng vào kho, may thay, lúc hắn đi cho gà ăn thì tìm thấy. Hắn liền ngay lập tức cải tạo thành một bộ áo lót phòng thân.

Vì có bộ này trong người, Thắng mới dám chơi trò liều mạng như vậy. Nếu bản thân mà không có đồ phòng thân, chắc chắn hắn đã dùng kế khác.

“Khốn... khốn nạn...” Người đàn ông tức giận, miệng phun ra một ngụm máu tươi, trừng lớn mắt nhìn Thắng, rồi từ từ ngã ngửa ra sau.

Thắng tiến lại gần kiểm tra và thấy đối phương đã hoàn toàn tắc thở, không còn một tia khí tức.

Chết trong tức giận, chết khi mắt còn mở trừng trừng, quả là một cái chết đau khổ!

Thắng ngẩng đầu lên nhìn hai người Ánh và Với đang thẫn thờ đứng một bên, há miệng hô lớn.

“Sao vậy? Sao mấy người lại khóc thút thít vậy?”

Ánh thấy Thắng vẫn bình an, liền ngay lập tức chạy tới, ôm chầm lấy hắn vào lòng.

Nàng không biết cái cảm xúc này là gì, nàng chỉ biết vừa rồi, khi Thắng bị tên kia cầm dao đâm, nàng bỗng nhớ lại cảnh hai người cùng nhau nấu nướng, cùng nhau ăn cơm...

Tuy mới vỏn vẹn vài ngày, nhưng vẫn đủ để nàng xao xuyến, nảy sinh tình cảm luyến lưu.

Tình cảm mới chớm nở, tuy chưa mặn nồng, nhưng sự chớm nở này lại mạnh mẽ hơn gấp mấy lần những cặp đôi đang yêu nhau.

Nên khi thấy Thắng bị đâm một nhát, lòng nàng bỗng quặn lại.

Hiện tại thấy Thắng bình an, nàng thật không kìm được lòng, liền lao bổ nhào về phía hắn.

Thắng cũng không biết làm gì hơn ngoài nhắm mắt hưởng thụ, quên béng mất mục tiêu hiện tại là bắt bằng được tên thầy mo Lang.

Bản dịch của tác phẩm này thuộc quyền sở hữu của truyen.free, mời quý độc giả tiếp tục theo dõi.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free