(Đã dịch) Sáng Thế Chi Chủ - Chương 279: Xác chết sống lại.
“Chuyện này để mai nói được không? Giờ cũng đã muộn rồi, bụng tôi thì trống rỗng, đang réo ầm ĩ cả lên đây.”
Thắng đứng bên cạnh, chen ngang câu chuyện của hai người.
Trải qua cả buổi, đầu giờ chiều chỉ uống chút trà xanh, rồi lại tất tả đi tìm nhà bà Hồng, đến tối muộn mới đến nơi, một hạt cơm canh cũng chưa kịp chạm tới, khiến bụng hắn giờ đang réo ầm ĩ đòi ăn.
Mãi đến lúc này, vì mải chú ý đến người thanh niên trước mặt, có Thắng nhắc nhở, nàng mới giật mình nhận ra dạ dày trống rỗng và cảm thấy cồn cào.
“Cậu là Đinh Công Với? Không biết bao nhiêu tuổi? Xưng hô thế nào?”
Thắng đặt chiếc ba lô xuống, hỏi Với, người đang đứng tần ngần một chỗ.
“Tôi 19 tuổi. Muốn gọi tôi là gì thì gọi.” Với lạnh nhạt đáp.
“Tôi tên Ánh, 24 tuổi…” Ánh nhẹ nhàng giới thiệu, đưa tay định bắt tay với đối phương.
Nhưng Với vẫn lạnh nhạt đứng yên tại chỗ, thể hiện rõ thái độ chán ghét. Hẳn là từ bé bị mẹ bỏ rơi, nên chàng trai trẻ này có chút ác cảm với những người phụ nữ dưới xuôi.
“Tôi tên Thắng, 25 tuổi. Rất hân hạnh được làm quen. Không biết nhà Với có nước nóng không? Cho chúng tôi xin chút nước nóng để làm mì gói.”
Thắng đặt ba lô xuống sàn, hơi ngẩng đầu nhìn Với.
Thấy đối phương lặn lội đường xa đến đây, Với cũng gạt bỏ thái độ khó chịu, đi vào buồng trong, lấy ra một chiếc phích nước.
“Trong đây có nước nóng. Hai người cứ tự nhiên dùng.”
“Cảm ơn cậu!” Ánh đưa tay tiếp lấy chiếc phích, cảm ơn Với.
“Không có gì…” Với nói xong, đang định quay người đi vào buồng trong thì bị Thắng đứng bên cạnh tóm lấy cánh tay. Với hơi nhíu mày dò hỏi: “Anh còn việc gì sao?”
“Giờ trời đã tối muộn, từ đây đi ra ngoài đường lớn phải mất tận 40 phút, Với có thể cho chúng tôi ở nhờ lại đây một đêm được không?”
“Được rồi, tôi sẽ sắp xếp chỗ nghỉ ngơi cho hai người.”
Nói rồi, Với liền không nói thêm lời nào với hai người, đi vào buồng trong.
Ánh và Thắng nhìn nhau, cũng không nói thêm gì, bắt đầu đổ nước vào hộp mì gói, chuẩn bị bữa tối qua loa.
Với từ trong buồng vác ra hai chiếc chiếu cùng mùng mền.
Tuy khoang ngoài đã có bốn cỗ quan tài, nhưng không gian vẫn còn rộng rãi, vừa đủ thêm hai chỗ nằm.
Với nhanh chóng giúp hai người trải chiếu, phủ mùng mền. Chẳng mấy chốc, hai chiếc chiếu và mùng mền đã được trải ra tươm tất.
“Ở đây, chúng tôi đi ngủ sớm lắm,” Với dặn dò. “Hai người ăn xong cũng nên nghỉ ngơi sớm, mai còn phải về dưới xuôi!”
Dứt lời, Với trở lại buồng trong. Chỉ còn Thắng và Ánh ở khoang ngoài.
Vì cả hai đều đã thấm mệt sau một ngày dài đi đường, nên chẳng ai nói với ai câu nào mà tự nằm xuống nghỉ ngơi.
Khoang nhà tuy rộng, nhưng vì có bốn cỗ quan tài xếp thành hàng, đặt đối diện bàn thờ, nên chỗ họ nằm lại ngay dưới chân những cỗ quan tài, cách khoảng hai mét.
Hai cỗ quan tài có chứa thi thể ông bà nội Với đang bắt đầu phân hủy, lại gần chỗ họ nằm, nên thi thoảng hai người vẫn có thể ngửi thấy một mùi hôi thối từ bên trong bốc lên, phả ra ngoài.
Để Ánh không bị phiền nhiễu bởi những mùi khó ngửi này, Thắng nhường cho cô nàng phần mền phía sau, sát với vách tường.
Dù vậy, Ánh vẫn trằn trọc mãi không tài nào ngủ được, có lẽ vì lạ chỗ nên nàng không tài nào chợp mắt được.
Quay đầu sang một bên, nàng thấy Thắng không hề nằm xuống ngủ, trái lại hắn còn đang bất động, ngồi ngay ngắn trên phần mền.
Chân kiết già, tay thủ ấn, đôi mắt nhắm chặt, hơi thở đều đặn.
“Là thiền định sao?” Ánh lẩm bẩm, nhìn chằm chằm Thắng.
Chỉ được một lúc, nàng liền mệt mỏi, đưa mắt đảo qua bốn cỗ quan tài.
Giữa màn đêm sâu thẳm của bản Mường, chỉ có chút ánh sáng yếu ớt lập lòe từ ngọn đèn dầu lay động trên bàn thờ gia tiên, hư vô mờ ảo chiếu lên bốn cỗ quan tài.
Từ trong mơ màng, nàng thấy một bàn tay thô ráp đang giơ lên cao, đặt lên thành cỗ quan tài. Giật mình, nàng liền bật dậy, đưa tay dụi mắt, để xem có phải mình hoa mắt hay không.
Điều khiến nàng kinh hãi là... đó vậy mà sự thật, không phải mơ.
Làm nghề y bao năm, sờ vào xác người cũng đã nhiều, nàng chưa bao giờ có cảm giác sợ hãi khi thấy người chết. Nhưng lần này thì khác, nàng thực sự sợ hãi rồi.
Người đã chết đi không hề đáng sợ, đáng sợ là đã chết rồi còn có thể đứng dậy dọa người.
Dưới ánh đèn dầu lập lòe, một cái đầu người dần dần nhô lên từ bên trong, đó là một người đàn ông. Người này chính là chồng của bà Hồng, bố Với.
Lúc mới lên nhà, nàng đã nhìn qua bốn cỗ thi thể của ông bà nội Với lẫn vợ chồng bà Hồng, nhưng khi đó nàng thấy khuôn mặt họ đều an nhiên, nhắm mắt xuôi tay. Còn hiện tại, nàng lại thấy hình ảnh hung tợn: cặp mắt trừng trừng, miệng há to phì phò, từ bên trong phả ra vài làn sương khói, cùng với đó là khuôn mặt trắng bệch xanh lét.
Không chỉ dừng lại ở đó, ba cỗ quan tài bên cạnh cũng bắt đầu rục rịch. Dì Hồng của nàng và cả ông bà nội Với cũng bất ngờ bật ra khỏi quan tài, khiến Ánh mặt xám ngoét, không còn một giọt máu, sợ hãi trừng mắt nhìn chằm chằm về phía đối diện.
Bốn cỗ thi thể đứng sừng sững đó, tử khí bốc lên ngùn ngụt, tản ra tứ phía.
Ánh vô thức co người lại, núp sau lưng Thắng. Không biết vì sao, những lúc như thế này, nàng lại thấy bóng lưng hắn thật sự an toàn.
Bốn cỗ thi thể này sau khi đứng dậy, liền đứng đó, không nói năng gì, chỉ trừng mắt nhìn về phía hai người.
Lúc này, Thắng cũng từ trong thiền định tỉnh lại, đôi mắt sắc bén nhìn về phía bốn cỗ thi thể đã bị thi biến.
“Thi trùng?” Thắng khẽ híp mắt lại, âm thầm đánh giá bốn xác sống trước mặt.
Từ trên người chúng, hắn không cảm nhận năng lượng của virus zombie, nhưng từ hơi thở mà bốn xác chết này phát ra, có bảy tám phần tương tự thi trùng.
“Khặc... khặc... khặc... thức ăn....”
Chồng bà Hồng nhếch mép, cười lớn, lộ ra những chiếc răng nanh sắc nhọn, thèm khát nhìn Ánh và Thắng.
“Mới sinh ra đã khai thông linh trí, tên thi trùng này quả thực không tầm thường chút nào,” Thắng âm thầm ngẫm nghĩ.
Không kịp chờ đợi, tên thi trùng này đã ngay lập tức lao về phía hai người tấn công, tốc độ cực nhanh, chỉ trong chớp mắt đã xuất hiện trước mặt Thắng.
Thấy vậy, Thắng liền nhanh chóng lấy ra một tấm phù chú, vứt về phía đối phương.
Bùa đuổi ma hay trừ ma đều là loại bùa được khắc họa một đồ án pháp tắc quang minh. Tuy lực sát thương không có, nhưng khả năng bài xích những thực thể và sinh vật hắc ám lại rất có tác dụng, nhất là với những sinh vật như thi trùng hoặc cương thi.
Khi tấm bùa này vừa vứt ra, dán lên thân thi hài chồng bà Hồng, đã ngay lập tức hiển lộ thần uy, đánh tên thi trùng này lảo đảo lùi lại.
Thấy vậy, đám thi trùng còn lại như có linh tính, trợn mắt nhìn hắn. Đến cả Ánh cũng không dám tin vào mắt mình, nhìn người đàn ông trước mặt.
Trước đây những lời hắn nói, nàng đều không tin là thật, còn nghĩ tên này vì bị thương nặng nên đầu óc có vấn đề.
Nhất là lúc ban trưa, tên này còn tự nhận mình là một thầy pháp có thể bắt ma. Với một kẻ vô thần, tin vào khoa học duy vật như nàng thì hoàn toàn không tin những lời hắn nói.
Nhưng hiện tại, qua những gì chính mắt nàng nhìn thấy và chứng kiến, nàng liền tin tưởng người đàn ông này không hề chém gió, hắn thực sự là một thầy bùa bắt ma cao thủ.
“Khè khè... tấn công…” Bốn tên thi trùng nhe răng há miệng gào thét, lao tới tấn công hai người.
Vừa rồi chỉ là một đầu, hắn có thể đủng đỉnh ứng phó, nhưng lần này lại có đến bốn đầu, trong đó lại có một kẻ ngang cấp tông sư, hắn không thể khinh địch.
Ngay khi bốn tên thi trùng vừa tới, hắn đã ngay lập tức đứng dậy, xoay người 180 độ, đá vào eo một tên. Cú đá xé gió, mang theo uy lực ngàn cân giáng xuống người đối phương, khiến cơ thể tên thi trùng này móp vào, bay ngược ra xa.
Oanh!
Một tiếng động lớn phát ra khi cái xác đập vào bức tường gỗ. Cú đá quá mạnh, khiến bức tường gỗ không chịu nổi lực mà vỡ tung, khiến cái xác bị một cước đá bay thẳng ra ngoài.
Ngay khi đồng bạn bị đá bay, ba tên còn lại cũng đã vồ tới trước mặt Thắng.
Hắn không hoảng hốt, đưa tay vứt ra ba tấm phù văn loại trừ tà, quẳng về phía ba cỗ thi thể còn lại.
Hai thi thể kia là của chồng bà Hồng và mẹ chồng, nên tốc độ ra đòn lẫn né tránh đều khá chậm chạp, yếu ớt, dễ dàng bị hai lá bùa của Thắng đánh lên thân, bị bắn bay ra ngoài. Chỉ còn mỗi thi hài của bà Hồng là kịp phản ứng, né tránh lá bùa của hắn.
Bà Hồng khi sống không biết mạnh tới mức nào, nhưng khi chết đi thân thủ thật sự nhanh nhẹn. Ngay khi thoát khỏi lá bùa, bà ta liền lập tức thay đổi tư thế, đá thẳng vào đầu hắn.
Tuy Thắng không phải cao thủ võ học, nhưng ở thế giới cũ, hắn cũng từng giao đấu tay không, vận dụng kỹ xảo để chiến đấu. Ngay khi bà Hồng giơ cao gối, xoay hông quét về phía đầu hắn, hắn lập tức hạ thấp trọng tâm, lấy chân trái làm trụ, vững vàng xoay người, nhấc gót phải đá ngược về sau. Cú đá đầy uy lực giáng lên ngực thi thể bà Hồng, đánh văng bà ta ra xa.
Nghe được động tĩnh lớn, Với hớt hải từ buồng trong chạy ra, lo lắng hô lên.
“Có chuyện gì vậy?”
Khi nhìn thấy toàn bộ khung cảnh khoang ngoài, cậu kinh ngạc đến sững sờ. Ông bà, bố mẹ cậu thế mà đã hóa thành quỷ, đang lao vào công kích hai người dưới xuôi.
Hành trình của câu chuyện này chỉ thật sự trọn vẹn khi được khám phá tại truyen.free.