Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Sáng Thế Chi Chủ - Chương 278: Gia đình nhà họ Đinh

Thấy Thắng có vẻ cợt nhả, bà chủ quán nước lộ rõ vẻ khó chịu, không vui nhìn hắn.

“Cậu là người dưới xuôi, sao biết được sự đáng sợ của Thần Hổ! Tôi có lòng tốt nhắc nhở, tin hay không thì tùy hai người.”

“Chị nói nơi đây có Thần Hổ cùng Ma Trành? Vậy có thể cho tôi biết nơi chúng ở được không? Không nói quá lời, tôi đây cũng là một thầy pháp có tài, biết đâu có thể giúp diệt trừ lũ yêu ma này!”

Nhìn thái độ nghiêm túc của bà chủ quán nước, Thắng cũng thu hồi sự lấc cấc vừa rồi, thay bằng giọng điệu nghiêm túc hơn.

Thế nhưng, lời nói của Thắng lọt vào tai bà chủ quán lại chẳng khác nào trò đùa. Bởi vừa nãy hắn còn tỏ thái độ cợt nhả, giờ lại tự xưng là thầy mo (thầy pháp), tự tin có thể diệt trừ Ma Trành, càng khiến bà ta tin rằng hắn đang trêu ngươi mình.

“Hừ, đến thầy Mo Lang còn không đối phó được Thần Hổ, một người trẻ tuổi như cậu cũng đòi ra tay ư? Đúng là tuổi trẻ, cái gì cũng dám nói.”

Bà chủ quán cười lạnh, nói với giọng khinh bỉ.

“Tôi...” Thắng còn định đối chất vài câu, nhưng Ánh ngồi bên cạnh đã kéo tay hắn lại, ra hiệu cho hắn không nên làm loạn.

Cảm thấy nói thêm đối phương cũng chưa chắc tin, hắn đành mặc kệ bà chủ quán nước, uống một ngụm trà.

Trà xanh được pha từ lá trà rừng tươi, uống vào có chút chát, không đắng, thêm chút thanh thanh, lại kèm theo sự mát lạnh của đá, khiến hắn vơi đi phần nào khó chịu trong lòng.

“Chị nói gia đình bà Hồng bị Thần Hổ để ý, là chuyện gì đã xảy ra vậy?” Ánh nhẹ giọng, dò hỏi bà chủ quán nước.

Thấy người phụ nữ trẻ tuổi dưới xuôi này vừa xinh đẹp, dễ nhìn, lại nhẹ nhàng lễ phép, khiến người phụ nữ u40 này sinh ra thiện cảm, nhanh chóng bỏ đi thái độ chán ghét vừa rồi.

“Ý cô là con dâu nhà họ Đinh? Người vừa mới mất?”

“Đúng vậy, tôi muốn biết lý do vì sao bà ấy qua đời!” Ánh nghiêm túc gật đầu.

Bên cạnh nàng, Thắng cũng vểnh tai lên nghe ngóng, dù sao hắn cũng thực tò mò về nguyên nhân cái chết của bà Hồng.

Thấy Ánh nghiêm túc như vậy, bà chủ quán nước liền hơi hạ thấp đầu xuống, hướng nàng thì thầm.

“Chuyện là...”

Hai mươi năm về trước, vùng này còn hoang vắng, chỉ có vài hộ dân sinh sống. Khi đó, có một người phụ nữ dưới xuôi mang theo thương tích lên bản bọn họ. Bà chủ quán lúc đó mới 19 tuổi, nên vẫn nhớ rõ ràng.

Khi người phụ nữ kia lên bản nhờ giúp đỡ, vì trên người toàn máu me nên không ai dám đến gần. Bấy giờ, chỉ có một gia đình nhỏ, là nhà họ Đinh tình nguyện ra tay cứu giúp.

Sau một năm, người phụ nữ này khỏi hoàn toàn thương tích, quyết định ở lại bản làng sinh sống, không tiếp tục xuống dưới xuôi.

Vì có nhan sắc chim sa cá lặn, xinh đẹp tuyệt trần, nên có rất nhiều trai tráng trong làng tới làm quen, nhưng tất cả đều bị từ chối, bởi lúc bấy giờ, người phụ nữ này đã cùng con trai nhà họ Đinh nảy sinh tình ý, cuối cùng dưới sự chứng kiến của cả làng, tổ chức một đám cưới long trọng.

Cứ vậy yên bình sống được sáu năm, bất ngờ có một đám người kỳ lạ kéo lên bản làng, tàn sát người vô tội.

Cũng chính người phụ nữ dưới xuôi kia đã đứng ra, tiêu diệt đám người này, đánh cho thừa sống thiếu chết.

Nhưng thay vì cảm ơn, người dân trong làng bắt đầu bài xích, và cho rằng đám người kia chính là do nàng ta kéo tới.

Trùng hợp năm đó lại có một con hổ hung dữ xuất hiện gần bản làng, bắt đi lượng lớn gia cầm của người dân, thi thoảng còn săn cả dân bản, khiến mọi người hoảng sợ không thôi.

Sau sự kiện đám người lạ mặt dưới xuôi lên tàn sát, lại thêm Thần Hổ xuất hiện tấn công gia súc cùng dân làng, cả bản làng bấy giờ càng thêm chắc chắn, người phụ nữ này là điềm xấu, mang tai họa đến bản làng, ra sức xua đuổi nàng về dưới xuôi.

Để khẳng định với mọi người hai việc này khác nhau, và không có cái gọi là Thần Hổ tồn tại, nàng đã tự mình cầm theo giáo mác, đi sâu vào rừng để săn đầu mãnh hổ đó.

Cuối cùng sau bao ngày tháng, nàng ta cũng thành công tiêu diệt con hổ đã hoành hành thôn bản, xách theo đầu nó trở lại, treo trên cao cho mọi người chứng kiến.

Không biết là do thầy Mo làng sợ hãi nàng sẽ cướp mất địa vị của mình, hay sợ mọi người mất dần niềm tin với thần thánh, y đã nhân cơ hội lúc dân làng bàng hoàng mà kháo với mọi người rằng, người phụ nữ đó đã giết sứ giả của Giàng, tức ông Thần Hổ, nếu không trục xuất ả, Giàng sẽ giáng xuống buôn làng một hình phạt đẫm máu.

Tin lời thầy Mo, cả làng dùng đủ loại gậy gộc, xua đuổi người phụ nữ dưới xuôi này.

Đứng trước lòng người nóng lạnh, người phụ nữ kia chẳng thể làm gì, đành bỏ lại con, một mình khăn gói rời đi, đến nay cũng được 14 năm.

Nàng về bản, là vì nghe tin bố mẹ chồng nàng đã qua đời hết, chỉ còn chồng nàng cùng người con trai...

Nhưng về chưa được bao lâu, tang lễ của bố mẹ chồng nàng còn chưa kịp hoàn tất, chồng nàng sau khi đến nhà thầy mo Lang cũng ngay lập tức gặp nạn, chết bất đắc kỳ tử.

Không tin vào cái chết bất thường của chồng, nàng cho rằng thầy mo Lang chính là kẻ đã hãm hại anh ấy. Nàng liền cầm theo một con dao nhọn xông thẳng đến nhà thầy mo để hỏi cho ra lẽ. Không biết bên trong diễn ra những gì, mọi người chỉ biết, sau khi nàng ta từ nhà thầy mo trở về, liền lâm trọng bệnh, nằm liệt giường và hai hôm sau thì qua đời, chỉ còn lại một người con trai là Đinh Công Với...

...

Đi trên con đường gồ ghề đầy đá sỏi, Thắng cùng Ánh miên man suy nghĩ, mặc kệ ánh chiều tà đang buông dần xuống, in trên nền đất là hai bóng người đung đưa qua lại.

“Tôi thực không hiểu...” Thắng gãi gãi đầu, đôi mắt híp lại như đang nhớ lại khuôn mặt hiền hòa của bà Hồng.

“Bà Hồng đã có chồng con, sao còn dành cho tôi ánh mắt "mỵ nhãn"? Không những thế, cư xử với tôi cũng rất tốt, chẳng lẽ lâu ngày không có nam nhân, nên thiếu thốn?”

Hắn thật khó hiểu, theo như những gì người đàn bà tại quán nước kia kể, thì bà Hồng đã là người có chồng con.

Nghe được lời nói của Thắng, Ánh có chút buồn cười, tuy vẫn u buồn, nhưng khó mà kìm lòng được trước sự ngờ nghệch của đối phương.

“Chắc anh hiểu lầm, với ai thân thiết, bà ấy cũng đều hành xử như vậy. Chính vì bà ấy nhiều lần làm như vậy với bố tôi, mới khiến mẹ tôi tức ói máu, không thèm về căn biệt thự đấy ở.

Tôi ở với bà ấy cũng được một thời gian, nên biết cái tính quan tâm thái quá, dễ khiến người khác hiểu lầm.”

“Là vậy sao?”

Thắng ngại ngùng gãi gãi đầu.

Hắn nhớ lại rồi, quả thực, mỗi khi bà Hồng nhìn hắn, đều tràn đầy tình cảm. Thứ tình cảm đó không phải tình yêu nam nữ mà hắn từng nghĩ, đó thực ra là một loại mẫu tử thiêng liêng.

Hẳn là vì xa con mình quá lâu, khiến bà ấy nhớ con da diết, để khỏa lấp nỗi nhớ này, bà đành dùng tất cả tình yêu thương đang bị kìm nén hướng mọi người xung quanh, chăm sóc tận tình, quên đi nỗi nhớ trong tim.

Hắn thật sự không hiểu vì sao bà Hồng không mang theo đứa con trai đi cùng, mà lại để nó ở lại với gia đình nhà chồng. Nếu vì lý do không được quyền nuôi con, cũng được phép về thăm nó chứ! Nhưng đây lại không có lấy một lần, phải chăng là do bên nhà chồng quá khắt khe?

Cái này hắn không biết, cũng không dám quản nhiều thêm nữa...

Hai người tiếp tục thong dong trên con đường làng, dựa theo chỉ điểm của người phụ nữ bán nước mà vòng vo đủ loại ngõ ngách.

Phải đến khi trời sẩm tối, bọn họ mới đến một căn nhà sàn được cho là nhà họ Đinh, bên ngoài căn nhà đang chăng đầy vải trắng.

Nhìn khung cảnh tang thương, lại có chút u uất này, khiến hai người cảm giác hơi lạnh gáy.

Thắng nghiêm nghị, đảo mắt nhìn quanh.

Tuy hiện tại thiên nhãn của hắn không thể mở, nhưng giác quan của hắn vẫn còn nhạy bén, hắn có thể cảm nhận được, quanh đây âm khí rất nặng.

“Có ai ở nhà không? Cho hỏi đây có phải nhà của Đinh Công Với hay không?”

Ánh hơi ngó nghiêng, hướng nhà trên gọi với.

Nhưng đáp lại những câu hỏi của cô là một không gian yên tĩnh, không có lấy một câu trả lời, mọi thứ lặng ngắt như tờ, chỉ có chút ánh sáng lấp lóe bên trên.

“Vào nhà thôi...” Ánh đưa tay kéo góc áo Thắng.

Hắn gật đầu, cả hai chầm chậm bước lên bậc thang, hướng lên nhà đi tới.

Không gian xung quanh yên tĩnh, chỉ còn tiếng ọp ẹp của những tấm ván gỗ cũ kỹ dưới chân, vang lên mỗi khi bàn chân hai người đặt lên rồi đè xuống.

Lên trên nhà, hai người nhìn thấy tại gian chính, đang có bốn cỗ quan tài ngay ngắn bên trong, xung quanh không có ai, chỉ có một ngọn đèn dầu heo hắt, lấp lóe.

Trên vách có treo một bóng đèn tuýp, nhưng nhìn hiện trạng đen nhẻm cùng cũ kỹ, hẳn là đã hỏng được một thời gian...

Hai người không tiếp tục đánh giá ngôi nhà, mà tiến lại gần bốn cỗ quan tài.

Cả bốn cỗ đều chưa được đậy nắp, bên trong đang có bốn thi thể nằm nghiêm trang.

Trong bốn thi thể này, có hai cỗ thi hài đã bắt đầu phân hủy, tuy đã được phủ một lớp thuốc áp mùi, nh��ng cả hai vẫn có thể ngửi thấy một mùi tử khí nồng nặc.

“Đây là...” Ánh nhìn vào bên trong quan tài, vô thức nói một câu.

“Đó là ông và mế của tôi!”

Một tiếng nói ồm ồm, pha chút khàn đặc vang lên từ phía trước hai người.

Cả hai vì mải chú ý tới hai di hài đang bốc mùi, bất ngờ bị một tiếng nói làm cho giật mình, ngước lên nhìn thì thấy đó là một chàng thanh niên tuổi 19 đôi mươi, mới từ buồng trong đi ra.

“Cậu là...?” Thắng hơi híp mắt, nhìn về phía đối phương.

“Hai người hẳn là bạn của mạ (mẹ) tôi?” Chàng thanh niên không thèm trả lời câu hỏi của Thắng, mà lạnh nhạt hỏi lại hai người.

“Tôi là Ánh, là người từng được mẹ cậu quan tâm, chăm sóc...” Ánh nhẹ nhàng, giới thiệu với chàng thanh niên người Mường kia.

“Hừ, con trai mình không chăm, lại đi chăm người ngoài... thực nực cười.”

Chàng thanh niên cười gằn, đôi mắt bên trong tràn đầy căm phẫn cùng uất nghẹn.

“Thực ra...” Ánh tuy đứng xa, nhưng vẫn nghe được đối phương lẩm bẩm, đang tính mở miệng biện minh cho bà Hồng thì đối phương đã cướp lời.

“Hai người tới đây làm gì? Là để đem tôi rời khỏi đây sao? Vậy thì khỏi, tôi không rời xa bản làng của tôi đâu!”

Chàng thanh niên nghiêm túc, kiên định nhìn về phía Ánh.

Thấy đối phương kiên định như vậy, Ánh thực không biết phải làm sao.

Lần này lên đây, ngoài việc thăm viếng bà Hồng, cô còn một nhiệm vụ nữa, đó là mang theo con trai bà Hồng về thủ đô sinh sống.

Bà Hồng đã từng cứu bố cô một mạng, để trả ơn, ông đã chấp nhận một yêu cầu trước khi qua đời của bà, đó là cưu mang Đinh Công Với, con trai của bà tại bản làng Văn Sơn.

Toàn bộ nội dung này thuộc sở hữu trí tuệ của truyen.free, nghiêm cấm sao chép dưới mọi hình thức.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free