(Đã dịch) Sáng Thế Chi Chủ - Chương 277: Thần Hổ
Sáng hôm sau, Thắng thức dậy (nói đúng hơn là hắn chưa ngủ) để chuẩn bị đồ đạc cho chuyến đi. Cả đêm hắn miệt mài vẽ bùa, chỉ đến rạng sáng mới thiền định một lát để hồi phục chút tinh thần lực.
Ánh cũng thức dậy sớm, mới bốn giờ sáng đã xuống nhà.
Thấy đôi mắt cô thâm quầng, tiều tụy, Thắng đoán Ánh hẳn cũng không tài nào chợp mắt được.
Hai người hỏi thăm nhau vài câu rồi mỗi người một việc.
Ánh sắp xếp lại đồ đạc vào chiếc ba lô, còn Thắng lo nấu nướng trong bếp.
Đồ dùng cần thiết hắn đã chuẩn bị từ tối hôm qua, chỉ gồm hai bộ quần áo Ánh tặng cùng một ít vật dụng cá nhân, tất cả đều được xếp gọn vào ba lô.
Để giữ gìn độ bền của Trữ vật phù, hắn không dám nhét đồ cá nhân vào bên trong, lo ngại việc lấy ra lấy vào thường xuyên sẽ làm giảm độ bền. Thế nên, những vật dụng sinh hoạt nhẹ nhàng đều được hắn cho vào ba lô, chỉ có trường thương và bùa chú mới được cất trong Trữ vật phù.
Nấu nướng xong xuôi, hai người cùng ngồi ăn sáng. Suốt bữa ăn, cả hai không nói với nhau lời nào.
Tâm trạng Ánh lúc này không tốt, Thắng cũng thực sự không biết an ủi cô thế nào. Âu cũng là lẽ thường tình của kiếp nhân sinh; ai rồi cũng phải trải qua cảm giác mất mát một lần, và để trở nên mạnh mẽ, hạnh phúc hơn, mỗi người phải tự mình vực dậy khỏi nỗi đau ấy.
Ăn sáng xong, đồng hồ cũng đã điểm bảy giờ. Hai người cầm đồ đạc lên và rời khỏi biệt thự.
Trước khi đi, Thắng không quên thay nước và đổ mấy bát lớn gạo cho lũ gà.
Chuyến đi này có lẽ sẽ mất ba đến bốn ngày mới về, sợ chúng chết đói, hắn đã đổ một lượng lớn thức ăn và nước uống vào thùng các-tông.
Mọi thứ đã ổn thỏa, hắn cùng Ánh lên đường.
Không có xe riêng, hai người đành đi bộ ra đường lớn để bắt xe khách.
Khi đi qua trạm kiểm lâm, hai người không thấy ai gác cổng. Vì cổng đóng, họ đành phải tìm cách trèo tường.
Thắng đoán chắc mấy người này bỏ việc, rủ nhau đi ăn sáng, nhắm chút rượu rồi. Cũng phải thôi, sáng sớm thế này làm gì có lâm tặc.
Hai người nhanh chóng ra đường lớn, nơi có đông dân cư sinh sống.
Lúc này Ánh mới lấy điện thoại ra, hình như gọi cho ai đó. Lát sau, một chiếc xe khách sáu chỗ dừng ngay trước mặt họ.
Nhìn cách tài xế chào hỏi Ánh, Thắng đoán tám chín phần hai người này quen biết nhau. Chắc hẳn Ánh đã gọi anh ta đến để đưa họ về quê bà Hồng.
Người tài xế cũng chào hỏi Thắng, nhưng hắn chỉ bắt tay xã giao chứ không muốn tiếp xúc nhiều. Được cái anh tài xế này cũng biết ý, không tiếp tục bắt chuyện với hắn mà quay sang trò chuyện rôm rả với Ánh.
Thấy chán, Thắng ngả người sang một bên chợp mắt. Cả một đêm luyện phù, hắn chỉ dưỡng thần được vỏn vẹn hai tiếng, khiến tinh thần có chút mệt mỏi. Vừa đặt lưng xuống ghế, hắn đã thiếp đi lúc nào không hay.
Ánh sau khi trò chuyện cùng anh tài xế một lúc, cũng mệt mỏi thiếp đi. Giờ đây, chỉ còn mỗi anh tài xế đang căng mắt lái xe...
Sau hơn bốn tiếng đồng hồ băng qua các cung đường lớn, Thắng và Ánh cuối cùng cũng vào đến địa phận thành phố Hòa Bình, nhưng chiếc xe vẫn bon bon lăn bánh tiếp, không hề có dấu hiệu dừng lại.
Quê nhà bà Hồng ở xã Văn Sơn, huyện Lạc Sơn, Hòa Bình, nên còn khá xa, phải mất thêm khoảng một tiếng đồng hồ nữa họ mới tới nơi.
Cứ vậy, chiếc xe sáu chỗ chạy một mạch, xuyên qua thành phố, theo Quốc lộ 12B tiến về Văn Sơn.
Thời điểm này, xe cộ chưa đông đúc, ồ ạt như thế giới năm 2023 của Thắng, nơi nhà nhà đều có ô tô riêng. Bởi vậy, họ không gặp phải tình trạng tắc nghẽn giao thông nào và rất nhanh chóng đã đến được xã Văn Sơn, huyện Lạc Sơn, tỉnh Hòa Bình.
Dựa theo địa chỉ mà bố vợ—à không, bố của Ánh đã đưa, hai người men theo vài ngã rẽ quanh co, thi thoảng lại hỏi người dân địa phương. Cuối cùng, Ánh và Thắng cũng đã đến được ngôi làng, nơi đang tổ chức đám tang cho bà Hồng.
Vì chiếc xe sáu chỗ quá to không thể đi vào đường làng, anh tài xế đành phải ở ngoài làng thuê tạm một phòng nghỉ, chờ đợi họ.
Men theo con đường đất đỏ khô cằn, xung quanh toàn là ruộng đồng bao la, hai người nhanh chóng đi bộ qua và tới một gốc cây đa đầu làng.
Dưới gốc đa có một quán nước nhỏ. Phía trên được căng một tấm bạt, bên dưới là ba chiếc ghế gỗ dài quây quanh một cái bàn gỗ đơn sơ, trên bàn bày đủ loại trái cây và nước uống.
Trời tuy không nóng, nhưng quãng đường dài cũng khiến hai người khô cả cổ họng. Nhân tiện vào hỏi đường, Thắng liền gọi một chén trà đá giải khát.
Khi hai người vừa còn cách quán nước vài mét, họ liền nhìn thấy một người phụ nữ khoảng bốn mươi tuổi.
Đầu chị ��ội một chiếc khăn trắng, khoác trên mình bộ áo nâu, trông khá giống áo cánh của phụ nữ Kinh, nhưng lại ngắn hơn, dài chấm eo lưng, xẻ giữa, không cài khuy, không đóng cúc, để lộ chiếc yếm đỏ với nhiều hoa văn nổi bật bên trong.
Bên dưới, chị mặc một bộ váy đen, đầy vẻ huyền bí. Trên bộ váy còn có một chi tiết khá bắt mắt là cạp váy. Trái ngược với màu đen huyền bí ấy, cạp váy lại được may dệt bằng nhiều hoa văn đặc sắc, nổi bật, tạo nên một điểm nhấn đáng chú ý cho bộ trang phục truyền thống của người Mường.
Nhìn người phụ nữ này, Thắng đoán đây hẳn là bà chủ quán, liền kéo Ánh vào quán nước ngồi, tạm thời nghỉ chân.
Thấy có khách, lại là khách từ dưới xuôi lên, người phụ nữ này có chút kinh ngạc.
“Chị chủ quán, cho em một cốc trà đá!” Thắng gọi cho mình xong, liền quay sang hỏi Ánh: “Cô uống gì?”
“Tôi uống gì cũng được...” Ánh miễn cưỡng mỉm cười.
Quãng đường dài, cộng thêm nỗi buồn vì bà Hồng mất, khiến cô càng mệt mỏi và tiều tụy hơn nhiều.
“Vậy chị cho em hai cốc trà đá!” Th��ng lên tiếng nói với chủ quán.
“Được rồi!” Người phụ nữ gật đầu, nhanh chóng quay người, lấy đá lạnh từ thùng xốp bỏ vào hai cốc, rồi cầm ấm nước cũ kỹ đã ngả màu bên cạnh, rót vào hai cốc đá thứ nước trà xanh vàng nhạt.
“Hai cô cậu là người dưới xuôi lên à?” Người phụ nữ vừa đưa hai cốc trà xanh về phía Thắng và Ánh vừa tò mò hỏi.
“Vâng, bọn em từ Quảng Ninh tới đây, vì có người quen mới mất, quê lại ở trên này, nên muốn lên đây thăm viếng.”
Ánh hơi cười gượng, gật đầu với người phụ nữ.
“Vậy sao? Đi từ Quảng Ninh lên tới đây chắc cũng tốn khá nhiều thời gian, hai người hẳn là đã rất mệt rồi… Hay là hai người cứ tạm thời nghỉ ngơi đã. Hiện tại đang là chính ngọ, không nên vào thăm viếng lúc này, kẻo lại gặp chuyện chẳng lành.”
“Sao lại vậy ạ?” Ánh không hiểu, nhìn về phía người phụ nữ.
Người phụ nữ liếc nhìn quanh quẩn. Khi thấy mọi thứ yên tĩnh, bà mới cúi thấp người, thì thầm với hai người.
“Giàng ơi, chính ngọ là giờ thiêng, nơi đây đang có ma trành hoành hành. Nếu hai người mà lên thăm viếng ngay lúc này thì dễ bị nhiễm âm khí. Với người bản địa thì không sao, nhưng người dưới xuôi mà dính phải những thứ này thì dễ bị ma trành quấn lấy, dẫn tới Thần Hổ xuất hiện, bắt hai người đi mất đấy.”
“Ặc… chị tin vào mấy cái vớ vẩn này ư?” Thắng sặc nước trà, vừa buồn cười vừa nhìn bà chủ quán.
Thời đại nào rồi còn ma với quỷ, lại còn ma trành, thần hổ, thật là buồn cười.
“Trên đời làm gì có ma quỷ?” Ánh không tin, nhìn về phía bà chủ quán.
“Cô cậu là người dưới xuôi, không tin cũng phải thôi... Mà hai người tính vào thăm viếng nhà ai? Tôi là người dân ở đây, chắc chắn sẽ biết gia đình đó.”
Bà chủ quán nhấp một ngụm trà xanh, tò mò nhìn lại hai người.
“Bà ấy tên Bùi Thị Hồng!” Ánh cũng có chút mong chờ, nhìn về phía bà chủ quán nước.
Dù sao thông tin mà bố cô cho cũng chỉ có vị trí khái quát của ngôi làng này, còn địa điểm cụ thể, ông cũng không rõ lắm.
“Bùi Thị Hồng? Tôi chưa từng nghe đến cái tên này bao giờ... có khi nào cô nhầm rồi không?” Bà chủ quán nước đăm chiêu, nghi hoặc nhìn Ánh.
“Không, bà ấy tên thật đúng là Bùi Thị Hồng, có một người con trai tên là Đinh Công Với.”
Ánh lắc đầu, quả quyết khẳng định tên bà là Bùi Thị Hồng.
“Cô vừa nói con trai bà ấy tên gì?”
Nhưng bà chủ quán lại không để tâm đến thái độ của Ánh, mà lập tức gặng hỏi lại cô.
“Con trai bà ấy tên... Đinh Công Với.” Ánh có chút nghi hoặc nhìn về phía bà chủ quán nước.
Nhưng lúc này, đối phương đã không còn bình tĩnh, hòa nhã như lúc đầu, mà thay vào đó là một khuôn mặt sợ hãi, xám ngoét.
“Có chuyện gì vậy chị chủ quán?”
Thắng hơi kinh ngạc, nhìn về phía người phụ nữ trung niên này.
“Tôi khuyên hai người tốt nhất nên rời đi, không nên vào gia đình đó!” Người phụ nữ lo lắng, có vẻ sợ hãi, nhìn về phía hai người.
“Tại sao lại như vậy? Sao chúng tôi không thể đến đó thăm viếng?” Ánh hơi nhíu lông mày nhìn về phía chủ quán nước.
Bà chủ quán hoảng loạn nhìn quanh quẩn. Khi thấy không gian vắng ngắt, chỉ có mỗi cây đa cùng hai vị khách lạ từ dưới xuôi lên đây, bà mới hạ thấp người xuống, thì thầm với hai người.
“Nhà họ Đinh trong ngôi làng này bị Thần Hổ chú ý. Nghe đồn, thầy Mo Lang trong làng nói gia đình này vì phạm tội xúc phạm bề trên, bị Giàng quở trách, sai Thần Hổ tới lấy mạng cả nhà. Hiện tại, con dâu của họ đã chết. Không lâu nữa, những người liên quan tới gia ��ình này sẽ bị Ma Trành, bầy tôi của Thần Hổ bắt đi. Tránh rước họa vào thân, tôi khuyên hai người tốt nhất không nên vào đó thăm viếng, kẻo Ma Trành để ý, bắt luôn hai người đấy.”
“Thần Hổ? Thực ra, cùng lắm chỉ là một con mèo lớn, có gì đáng sợ? Nói không quá lời, nó gặp tôi còn phải vãi cứt!”
Thắng lắc đầu khinh bỉ.
Thần Hổ? Cùng lắm chỉ là một con hung thú đói khát trong rừng sâu, thi thoảng bắt người dân bản địa cùng gia súc về ăn mà thôi, có gì đáng sợ? Sức mạnh cùng lắm cũng chỉ ngang cấp bán linh, tương đương với Luyện Khí cửu trọng, hoặc một tông sư võ học chứ mấy. Có trường thương trong tay thì hắn sợ gì chứ.
Còn Ma Trành? Bọn này cũng chỉ là truyền thuyết của người Mường, là một đám oan hồn bị con hổ kia giết chết, không thể siêu thoát, hóa thành một lũ oan hồn đi dẫn dụ người khác đến hang ổ của mãnh hổ kia, để nó ăn thịt, tạo thêm một lượng ma trành mới.
Nói không ngoa chứ Thắng hiện tại đang rất cần gặp được lũ Ma Trành này. Bởi thần hồn của hắn muốn tăng tiến nhanh chóng thì chỉ có c��ch thôn phệ một số lượng lớn linh hồn. Từ một khía cạnh nào đó, Ma Trành chính là nguồn tài nguyên hiếm có, ngàn năm có một mà Thắng khao khát được gặp.
Bản văn này được bảo vệ bởi bản quyền của truyen.free.