Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Sáng Thế Chi Chủ - Chương 276: Hoạ phù trữ vật.

“Anh có chuyện gì muốn nói?”

Ánh hơi nghi hoặc, nhìn Thắng hỏi lại.

Đang mải mê ngắm nhìn đôi chân trắng muốt thì bỗng bị Ánh cắt ngang, khiến hắn có chút ngượng ngùng gãi đầu.

“A... tôi muốn nhờ cô...”

Thắng còn chưa nói hết câu, chiếc điện thoại trong phòng nàng đã réo lên từng hồi, ngăn lời hắn.

“Cô nghe điện thoại trước đi...”

Hắn ra hiệu cho Ánh.

Dù sao, việc mua giấy và chu sa cũng khá quan trọng. Hắn sợ tiếng chuông điện thoại sẽ làm Ánh xao nhãng, không nghe rõ lời hắn nói, nên đành để cô nàng nghe hết cuộc gọi trước.

“Được rồi, anh chờ tôi một chút.”

Ánh gật đầu, toan quay người vào trong, nhưng chân trái vừa bước lên đã bị hẫng một nhịp, ngã ngửa về phía sau.

Thắng thấy vậy, đã ngay lập tức phản ứng, đưa tay đỡ lấy cô nàng.

Lọt thỏm trong lòng hắn, Ánh trợn tròn mắt nhìn lên trần nhà. Vừa hay Thắng cũng cúi xuống, bốn mắt giao nhau.

Ánh từng yêu một lần, nhưng vì là con nhà gia giáo, lễ nghi khắt khe nên những động chạm lứa đôi chỉ dừng ở mức nắm tay đi dạo, chưa một lần thân mật gần gũi như thế này.

Hơi thở của Thắng phả ra, ẩn chứa linh khí lưu động, khiến Ánh ngửi thấy một mùi hương thoang thoảng.

Đây không phải mùi bạc hà hay mùi thơm nhân tạo, mà là một mùi hương nguyên thủy, mùi hương vô thức phả ra từ giống đực khi nhìn thấy giống cái.

Cả hai vô thức nín thở, tim đập thật nhanh, ánh mắt mê mang không lối thoát. Tưởng chừng như thế giới xung quanh đang cô đọng lại thì...

“reng reng, ren reng... Ta là Tề Thiên Đại Thánh, náo loạn thiên cung! Ai dám gọi lão Tôn? Chờ đấy hai giây, lão Tôn ra ngay!...”

Tiếng điện thoại lại vang lên réo rắt từng đợt, khiến cả hai đang bần thần chợt tỉnh hồn.

Ánh đỏ bừng mặt, nhanh chóng thoát khỏi vòng tay Thắng, vội vàng chạy đến bên điện thoại, ấn nghe máy.

Thắng đứng bên ngoài, bần thần nhìn hai cánh tay mình, vô thức đưa lên mũi ngửi... Thật mẹ nó thơm!

“Cái gì?”

Đang còn chìm đắm trong mùi hương lưu lại nơi tay, hắn chợt nghe thấy một tiếng quát lớn. Giật mình ngẩng đầu, hắn thấy Ánh đang biến sắc, vừa nãy còn đỏ hồng nay đã xám ngắt như không thể tin vào điều gì.

“Là từ khi nào ạ?... Hôm qua?... Vâng, con biết rồi, mai con sẽ ghé qua... Vâng, vâng...”

Ánh liên tục gật đầu, hướng chiếc điện thoại vâng dạ.

Chắc hẳn người nhà có chuyện. Nhìn thái độ của Ánh, hẳn là một vị trưởng bối đã gọi đến.

“Có chuyện gì sao?”

Thấy Ánh đặt điện thoại xuống, Thắng mới lo lắng hỏi cô nàng.

“Bà Hồng... mất r��i.”

Ánh ngơ ngác nhìn về phía Thắng.

“Mất rồi sao? Không thể nào! Mới tuần trước bà ấy còn khỏe như vâm, sao có thể chết được chứ!”

Thắng kinh ngạc hô lớn.

Mới cách đây một tuần, trước khi đi, bà Hồng còn nhờ hắn trông nom ngôi nhà. Khi đó, sức khỏe bà ấy dù không dám nói là siêu nhân, nhưng chắc chắn là mạnh hơn hắn.

Là người trong nghề, hắn vừa nhìn đã nhận ra bà Hồng là dân võ lâu năm, không thể dễ dàng chết như vậy được. Dù cho có gặp tai nạn xe, bà ấy cũng có thể dùng nội lực ngăn chặn nội thương, từ đó cứu lấy một mạng.

Nếu chết dễ dàng như vậy, chỉ có thể do bà ấy gặp phải cao thủ trên một đẳng cấp ám sát mà thôi.

“Tôi không biết, bố tôi vừa nói, bà ấy mất từ hôm qua. Chết vì bệnh... Bệnh gì được chứ? Bà ấy là người khá am hiểu y thuật, sao có thể dễ dàng chết như vậy được...”

Ánh có chút suy sụp, ngồi thẫn thờ tại ghế. Cô vẫn không dám tin bà Hồng đã ra đi.

Dù sao, bà Hồng cũng đã ở trong nhà họ hơn chục năm. Từ khi Ánh còn học cấp hai, bà ấy đã đến đây giúp việc.

Từng có một thời kỳ Ánh về đây học tập, cũng chính bà Hồng đã chăm sóc cho cô từng ly từng tí. Về một khía cạnh nào đó, Ánh coi bà Hồng như người thân trong nhà.

Hiện tại nghe tin bà ấy đã không còn tại trần thế, Ánh thực sự không dám tin.

“Vậy ngày mai cô sẽ về quê bà Hồng thăm viếng sao?”

Thắng trầm ngâm, nhìn về phía Ánh.

Theo cuộc đối thoại vừa rồi giữa Ánh và "bố vợ tương lai" của hắn, Thắng đoán được cô nàng đang chuẩn bị về quê bà Hồng để thăm viếng.

“Vâng.” Ánh gật đầu, đôi mắt tràn đầy sự u buồn.

“Nếu được... cô có thể cho tôi theo với được không?”

Dù sao, bà Hồng cũng đã chăm sóc hắn suốt hai tháng qua. Nếu không có bà ấy và Ánh giúp đỡ, có lẽ hắn đã quy tiên rồi. Vì thế, lần này hắn muốn cùng Ánh đồng hành, về quê bà Hồng thăm viếng, thắp cho bà ấy một nén nhang, coi như bày tỏ lòng cảm ơn.

“Sao anh lại muốn đi theo?” Ánh không hiểu, đôi mắt u buồn nhìn Thắng.

“Chỉ là muốn nhìn người đã giúp đỡ tôi lần cuối mà thôi...”

Thắng đưa mắt ra ngoài cửa sổ, nhìn bầu trời đầy sao đang lấp lánh.

“Với lại... bà Hồng không thể dễ dàng chết như vậy, tôi nghi ngờ có ẩn tình bên trong. Lần này đi theo cô, ngoài việc thắp một nén nhang cảm tạ, còn muốn tìm ra chân tướng...” Thắng âm thầm tự nhủ, không dám nói ra suy nghĩ này với Ánh.

Kẻ giết được bà Hồng chắc chắn không phải là hạng tầm thường, nhưng cũng chưa là cái gì đáng để hắn phải hoảng sợ. Nếu so về độ nguy hiểm, hắn vẫn còn hơn một bậc, trừ khi đối phương là luyện khí đỉnh phong, hoặc Trúc Cơ kỳ thì may ra mới ăn được hắn.

Mà ở thời đại này, tông sư võ học cũng chỉ ngang với luyện khí cửu trọng. Thủ đoạn của họ cũng chỉ có ám kình, nếu đọ với ấn phù của hắn, chỉ cần trăm lá ỉa chảy phù cũng đủ khiến đối phương mất đi sức chiến đấu.

Đấy là còn chưa kể đến dẫn phù, có thể gọi thiên đạo pháp tắc trợ công. Nếu dùng cả loại này, e rằng tông sư sẽ hóa thành tro bụi.

“Vậy cô nghỉ ngơi sớm đi, mai chúng ta lên đường.”

Thắng hơi gật đầu với Ánh, khuyên cô nàng một câu rồi đóng cửa lại.

Nhìn biểu hiện của Ánh, hẳn là cô rất sốc khi nghe tin bà Hồng mất. Hiện tại tâm trạng cô nàng không được tốt, không nên tâm sự quá nhiều. Những lúc như vậy, nên để bản thân cô tự chữa lành, can thiệp quá sâu cũng không tốt.

Thắng trở về phòng, ngồi thẫn thờ trên ghế.

Mai là ngày lên đường về quê bà Hồng. Ngoài việc thăm viếng, hắn còn muốn tìm ra chân tướng, giúp bà ấy an nghỉ, coi như trả ơn những gì bà đã giúp hắn suốt thời gian qua.

Nhưng theo suy luận của hắn, kẻ hại chết bà Hồng chắc chắn không phải là kẻ tầm thường.

Bởi từ lời Ánh nói, bà Hồng chết là do bệnh.

Nhưng mấy ngày ở chung, hắn từng tiếp xúc qua mạch đập của bà ấy, không hề có tật bệnh gì trong người. Ngay cả Ánh cũng khẳng định bà Hồng rất khỏe khoắn, không có bệnh ẩn.

Như vậy, khả năng cao là bà Hồng đã bị trúng độc hoặc bị một cao thủ ám kình ám toán.

Tuy thời kỳ này các cao thủ tông sư có thể sử dụng ám kình không còn nhiều, nhưng vẫn tồn tại, chỉ là sống ẩn dật mà thôi. Để đề phòng, hắn quyết định sẽ mang theo cây trường thương để phòng thân.

Nói là dẫn phù có thể một kích tất sát đối phương, nhưng thời gian kích hoạt lại mất đến một phút. Với cao thủ tông sư cấp bậc, một phút cũng đủ đánh cho Thắng thành đầu heo.

Còn ấn phù thì thôi rồi, bởi hiện tại trong đống phù chú hắn có đều là loại đuổi ma, đuổi tà. Vừa rồi nói hắn trên tông sư một đẳng cấp chỉ là chém gió chút thôi, chứ nếu xét về khả năng đối chiến, cũng chỉ là kẻ tám lạng người nửa cân.

Nói ngang với tông sư là vì hiện tại Thắng đang bị thương. Nếu còn ở thời kỳ đỉnh cao, một quyền tất sát cũng không phải nói khoác, nhưng hiện tại hắn lại khá thảm, nên cũng khó mà phán định được thực tế tình hình.

Vậy nên tạm thời mấy thứ này đều bị hắn bỏ qua, chuyển sang võ thuật giao đấu.

Tay không thì bất lợi, nên hắn quyết định dùng đến trường thương. Nhưng hiện tại thứ này không được phép lưu thông bên ngoài. Nếu có giấy phép thì không nói làm gì, đằng này hắn lại chẳng có giấy tờ gì. Cầm hiên ngang giữa đường thật là hành động ngu dốt, nếu bị bắt được thì xác định...

“Đành vậy, chế tác trước một tấm trữ nạp phù vậy!”

Thắng chẹp miệng một cái, rồi rời phòng ngủ, đi lên sân thượng.

Vì tầng thượng của căn biệt thự này có mái vòm tự động, tất cả đều làm bằng những tấm kính trong suốt, nên hắn không sợ mưa to mà vẫn có thể phơi mình trên này bất kể ngày đêm.

Cắt đi một dải thịt trăn, lớn khoảng một gang tay, hắn mới hài lòng quay về phòng ngủ.

Trước khi vẽ phù, hắn đã luộc chỗ máu gà để chuẩn bị làm thức ăn, bồi bổ huyết nhục. Lần này vẽ phù, hắn cần dùng huyết nhục của chính mình.

Sau khi chuẩn bị tất cả đâu vào đấy, hắn xếp tấm da trăn ngay ngắn dưới sàn nhà. Đưa tay ra, hắn cắt một vết thương nhỏ, cho huyết dịch tuôn trào.

Hắn bắt đầu vẽ pháp tắc không gian, loại dẫn phù, lên bề mặt tấm da trăn đã được chế tác.

Kẻ chơi không gian hệ như hắn, tuy chỉ là chuẩn không gian, nhưng thế phù thì hắn nhớ rõ ràng, nên chẳng khó khăn gì để vẽ ra một tấm phù lục không gian.

Nhưng vì tấm da này chưa chế tác hoàn hảo, nên Thắng cũng không dám vẽ quá lớn, quá cao cấp. Hắn chỉ dám vẽ ngụy không gian để hiện tại dùng tạm, sợ rằng nếu vẽ chuẩn pháp tắc rồi lát thêm ấn phù lên, tấm da sẽ không chịu được mà phát nổ, thì cũng uổng công.

Chẳng mất bao lâu, khoảng hơn tiếng đồng hồ, hắn cũng đã thành công vẽ xong ngụy pháp tắc không gian.

Trên tấm da trăn lúc này là chằng chịt những nét vẽ nguệch ngoạc, nhưng bố cục lại khá đồng bộ, hài hòa chiếm trọn trung tâm tấm da trăn.

Xong bước thứ nhất: vẽ dẫn phù. Đến bước thứ hai: vẽ ấn phù.

Để tạo ra không gian, hắn cần kích hoạt dẫn phù. Đợi khi không gian mở ra, hắn sẽ vẽ lên đó một tầng ấn phù để trấn áp nó. Như vậy, khi hắn muốn mở không gian, chỉ cần kích hoạt ấn phù là có thể lấy đồ mà không cần chờ đợi một phút như dẫn phù.

Có ưu điểm thì cũng có nhược điểm. Chính vì sự chồng chéo này mà uy lực của dẫn phù cũng sẽ bị suy giảm đi rất nhiều. Đó là lý do vì sao các loại dẫn phù công kích không thể dùng cách này để cải tạo tốc độ nổ của phù.

Cứ vậy hì hục đến nửa đêm, hắn cũng chế tác xong trữ vật phù.

Tấm phù lúc này đã được hắn gấp gọn lại thành một khối da dày, vuông vắn, được buộc bởi bốn sợi cước đều nhau giống như bánh chưng vậy.

Để đề phòng, hắn còn buộc thêm một sợi dây cước làm thành vòng cổ, tránh bị rơi.

Kiểm tra không gian, tuy chỉ có 3 mét vuông, nhưng như vậy là vừa đủ cho hắn cất trường thương rồi.

Nhìn thấy thành quả, hắn cảm thấy vô cùng hài lòng, vượt xa mong đợi của mình. Chỉ là, sau một lần sử dụng, tấm da này đã xuất hiện một vết nứt nhỏ. Tuy vậy, nó cũng không đáng kể, và dựa vào khả năng bào mòn, hắn dự tính có thể dùng được đến một năm.

Hắn không vội đi ngủ, mà tận dụng nốt chỗ huyết nhục còn lại trong người để vẽ thêm mấy ấn phù.

Vì hiện tại chỉ có thể vẽ phù cấp thấp, mà sắp tới kẻ địch có thể là cao thủ ẩn thế – may mắn thì là tông sư đổ xuống, xui xẻo thì là tông sư đổ lên – nên hắn không thể vẽ đuổi ma phù được, bởi nó không dùng để đuổi người.

Hắn chỉ đành vẽ chục tấm Ỉa chảy phù! Một loại phù cấp thấp, không gây nguy hiểm đến tính mạng kẻ khác, nhưng sẽ khiến đối phương đau bụng đến mức buồn ỉa.

Trong tác chiến, nếu bị loại phù này đánh vào người, tuy không thể hạ sát đối phương, nhưng hiệu quả gây nhiễu loạn thì rất tốt. Nên để phòng, Thắng vẫn quyết định vẽ ra loại phù đặc biệt này.

Đoạn văn này là tài sản trí tuệ độc quyền của truyen.free, nghiêm cấm sao chép dưới mọi hình thức.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free