Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Sáng Thế Chi Chủ - Chương 275: Gậy như ý muốn hàng yêu!

Ngày hôm sau, vẫn như thường lệ, Thắng dậy từ rất sớm. Mới 4 giờ sáng tinh mơ, hắn đã có mặt trong bếp để chuẩn bị đồ ăn.

Hôm qua xem dự báo thời tiết thấy hôm nay trời nắng to, rất phù hợp để đi săn thú, nên hắn định nấu ít cơm nắm mang theo làm lương khô.

Đang lúc cặm cụi nấu nướng, phía sau, Nguyệt ngáp ngắn ngáp dài tiến lại gần.

“Oa...”

“Anh dậy sớm thật đấy!”

Thắng hơi quay đầu nhìn Nguyệt, ngạc nhiên thốt lên: “Cô cũng dậy sớm vậy sao? Tôi cứ tưởng tiểu thư đài các như cô phải ngủ đến trưa mới dậy chứ!”

“Thường thì đúng là thế, nhưng hôm nay là thứ hai, tôi còn phải về trường đi học. Nếu không phải chị tôi đòi về đây thì tôi cũng chẳng thèm tới đây làm gì!”

Nguyệt dụi mắt, cái mũi xinh xắn khụt khịt mấy cái. Đôi mắt còn đang mơ màng ngủ liền lập tức sáng rực, miệng chảy dãi ròng ròng, nhìn chằm chằm về phía Thắng.

“Anh nấu thức ăn đó hả?”

“Đúng rồi, tôi đang làm chút cơm...” Thắng gật đầu, đưa tay đảo chỗ thịt đang xèo xèo trên chảo.

Nghe vậy, Nguyệt vô thức nuốt nước bọt. Hôm qua nàng đã được nếm qua tài nấu nướng của Thắng, nên nàng biết mấy món này ngon tới mức nào. Nó khiến nàng thèm thuồng hơn bao giờ hết, nên khi biết hắn đang nấu thức ăn, nàng thực sự không kiềm chế nổi, muốn thưởng thức ngay lập tức.

Chỉ là, cái tôi của nàng quá lớn, thật không dám mở lời khen ngợi hắn.

Người ta nói, muốn lấy lòng một người phụ nữ thì phải đi qua con đường dạ dày, như vậy sẽ hiệu quả hơn. Lúc này cũng đúng là như thế. Nếu không phải vì chút khúc mắc của tối hôm qua, nàng thật sự muốn bám dính lấy cái tên đực rựa này, bắt hắn làm đồ ăn cho mình rồi.

Nguyệt không kịp chờ đợi, nhanh chóng vệ sinh răng miệng, rồi lao một mạch tới phòng bếp, tìm Thắng xin chút thức ăn.

Con bé này đúng là ham ăn, không những ăn hết nửa chảo, mà còn xin thêm một hộp mang đi. Sau khi đã thỏa mãn, nàng ta nhảy lên xe, một mình trở về thủ đô, bỏ lại chị mình ở đây với hắn.

Ha ha... một nam một nữ ở riêng trong căn biệt thự giữa rừng, thực sự khiến Thắng phấn khích... Hắn mong chờ cảnh tượng quần nhau trên sofa, "thảo phạt" dưới hồ nước, hay đánh dã chiến giữa rừng núi!

Nhìn chỗ thịt còn lại trong chảo chỉ còn lèo tèo vài miếng, Thắng đành lấy trong tủ ra vài cân thịt trăn, tiếp tục chế biến món mới.

Làm xong xuôi đâu đấy, hắn đóng hộp, cho vào balo, để lại một chảo thịt đủ cho Ánh ăn cả ngày, rồi sửa soạn hành trang tiến sâu vào rừng săn bắn.

Trước khi đi, hắn không quên viết một tờ giấy dặn dò, nhân tiện nhờ cô nàng trông nom đàn gà hộ.

Men theo con đường đã tự mở từ hôm qua, Thắng chẳng mấy chốc đã tiến sâu vào rừng, tiếp tục cuộc săn của ngày hôm đó.

Bên ngoài, mặt trời càng lúc càng chói chang, nhưng vì đang là đầu xuân nên không hề gay gắt, oi ả, trái lại còn dịu nhẹ, thoang thoảng gió nhẹ.

Ánh tỉnh dậy trong cơn ngái ngủ, xuống lầu.

Thấy không gian vắng lặng, không một bóng người, nàng chợt thấy lo lắng.

Nguyệt đã về Hà Nội từ sớm để chuẩn bị đi học sau những ngày nghỉ lễ dài, bà Hồng cũng đã về quê vì nhà có việc riêng. Hiện tại nơi đây chỉ còn lại nàng và Thắng.

Lúc này không thấy hắn đâu, khiến nàng hơi lo lắng. Nhưng khi nhìn thấy tờ giấy hắn để trên mặt bàn, nàng liền thở phào nhẹ nhõm.

Thấy đồng hồ đã điểm 8 giờ 30, Ánh liền làm theo lời Thắng dặn, múc một nắm gạo mang ra cho lũ gà trong thùng carton ăn, rồi mới dùng bữa sáng.

Khi rảnh rỗi, nàng bật ti vi xem thời sự. Hiện tại tình hình thế giới đang khá căng thẳng, khả năng cao sẽ xảy ra một cuộc chiến tranh. Việt Nam lại khá gần chiến trường, nên rất nhiều người Việt quan tâm đến tin tức thời sự vào thời điểm này.

Ánh có gia đình thuộc tầng lớp thượng lưu, hoạt động trong lĩnh vực chính trị, nên những vấn đề này cũng rất được nàng quan tâm.

“Bản tin ngày mới...

Trung Quốc tuyên bố đã phát minh ra một loại siêu vũ khí, có thể phá hủy một mảnh lục địa...

Các chuyên gia phân tích, đây có thể là động thái phô trương do phía Trung Quốc dàn dựng, nhằm thể hiện bản lĩnh và mức độ nguy hiểm của họ, đe dọa các cường quốc khác...

Thay vì tỏ ra yếu thế, Hoa Kỳ đã kêu gọi các cường quốc ký kết đồng minh, thành lập liên minh thành một khối, chống lại độc tài Trung Quốc.

Sau đây là bài phát biểu của tổng thống Hoa Kỳ đương nhiệm...”

Tiếp theo cũng chẳng có gì khác ngoài bới móc lẫn nhau, tìm ra những điểm tiêu cực của Trung Quốc, bắt đầu tiến hành chỉ trích đủ điều, nhất là sự kiện Thiên An Môn năm 1989, được vị tổng thống này nhắc đến nhiều nhất.

Kết quả cuối cùng vẫn xoay quanh việc thiếu quyền dân chủ, cần được giải phóng...

Ánh nhàm chán tắt ti vi. Tất cả những thông tin này ngày nào nàng cũng xem đến chán ngấy rồi. Mọi thứ vẫn căng thẳng như vậy, chưa thấy có sự kiện đáng chú ý nào xảy ra.

Thế giới hiện tại vẫn đang hòa bình, nhưng đó chỉ là lời nói suông mà thôi. Nàng biết, đây chỉ là yên bình trước cơn bão, khả năng cao thế giới sẽ rơi vào thời kỳ tận thế như Thắng nói.

Nhưng nàng tin vào việc nhân loại tàn sát nhau, dẫn tới thời kỳ đen tối hơn là xác sống xuất hiện. Bởi một người trong ngành y như nàng, chưa từng nhìn thấy loại virus nào có thể biến người chết thành xác sống cả. Ấy cũng chỉ là giả thuyết, viễn tưởng trên phim ảnh mà thôi...

Một ngày cứ vậy trôi qua, không có gì đáng chú ý xảy ra.

Chiều tối, Thắng cũng đã kết thúc chuyến đi săn và trở về căn biệt thự trước khi đêm xuống.

Hôm nay không thuận lợi như hôm qua, nhưng bù lại hắn mang về được hai con dúi đực to bằng bắp đùi, cùng với nhiều loại dược liệu khá quý. Dù chỉ có niên đại khoảng chục năm, nhưng tác dụng vẫn rất tốt.

Ánh lại tiếp tục hỗ trợ Thắng, cùng nhau làm thịt thú rừng. Nhìn hai người bên nhau, trông không khác gì một cặp vợ chồng son vừa cưới.

Nấu nướng xong, cả hai lại cùng nhau ăn uống, thi thoảng trò chuyện vài câu.

Có mấy lần Thắng nhắc nhở nàng về tận thế, xác sống xuất hiện, động vật biến dị, nhưng Ánh vẫn chỉ là cười trừ cho qua, gật đầu lấy lệ. Dù sao cái thông tin động vật biến dị cùng xác chết sống lại thực sự hoang đường, khó mà chấp nhận được nếu không tận mắt nhìn thấy.

Ăn uống xong xuôi, cả hai lại cùng nhau thu dọn, rồi ai nấy mới về phòng.

Vẫn vậy, vẫn như mọi ngày, Thắng bắt đầu tiến hành tu luyện họa phù văn.

Ngay khi chuẩn bị họa phù, hắn sực nhớ ra hình như mình chưa nhờ Ánh mua giúp giấy Hoàng Chỉ và chu sa.

Thế là hắn phải dừng việc họa phù, nhanh chóng lên phòng nàng, định nhờ nàng giúp đỡ.

Đưa tay gõ lên cánh cửa gỗ đắt tiền, Thắng hồi hộp chờ đợi.

Đêm khuya thanh vắng, có thiếu nữ một mình trong phòng. Giờ mình lên quấy rầy, sợ nàng sẽ nghĩ mình là kẻ xấu...

Mặc kệ đi, việc này hệ trọng, không thể kéo dài. Để có thực lực sống trong tận thế, vài ba hiểu lầm có đáng gì...

Thắng gạt bỏ cảm giác lo lắng sang một bên, đứng thẳng thớm trước cửa, gõ vài tiếng cộc cộc lên cánh cửa.

“Anh Thắng?” Giọng nói nhỏ nhẹ của Ánh từ trong phòng ngủ trong trẻo vang ra.

“Vâng, là tôi đây! Tôi có việc muốn nhờ cô giúp!”

“Vậy sao? Anh chờ tôi một lát!”

Thắng đứng bên ngoài có thể nghe thấy tiếng dép loẹt quẹt trên nền nhà, càng lúc càng gần cửa.

Cánh cửa từ từ mở ra, để lộ thân hình nhỏ bé nhưng đầy quyến rũ của Ánh.

Cô nàng lúc này đã thay một bộ đồ ngủ, áo dài quá mông, để lộ đôi chân trần trắng muốt. Không biết nàng có đang mặc quần đùi hay thực sự trần trụi bên trong, nhưng chỉ thoáng nhìn thôi đã khiến Thắng xuân tình rạo rực.

Yêu nghiệt! Đợi Lão Tôn thỉnh kinh xong, sẽ một gậy đánh chết ngươi! Không, phải là nhiều gậy đánh chết ngươi mới phải!!!

Tất cả nội dung được biên tập ở đây đều thuộc bản quyền của truyen.free, xin quý vị độc giả tôn trọng.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free