(Đã dịch) Sáng Thế Chi Chủ - Chương 273: không lỡ lòng...
Thấy em gái đã ngừng mè nheo, đang chăm chú lau những giọt máu trên chiếc đồng hồ, Ánh cũng không để tâm nữa mà tò mò tiến lại gần Thắng, hỏi.
“Anh đang làm gì vậy?”
“À, tôi đang làm thịt trăn đây, lát nữa sẽ chế biến một nồi lẩu long phụng sum vầy cho hai cô thưởng thức.”
Thắng hì hục cầm dao, lọc xương trăn khỏi lớp thịt, vừa làm vừa vui vẻ khoe với Ánh đang đứng phía sau.
“Long phụng? Là món gì?” Ánh tò mò, cũng ngồi xuống bên cạnh xem hắn lọc xương.
Từ bé đến lớn, nàng chưa từng đặt chân vào bếp, cách chế biến hay giải phẫu các loài vật nàng hoàn toàn mù tịt. Chỉ có chuyện xẻ người thì nàng mới rành, bởi đó là chuyên ngành của nàng. Thế nên, khi thấy Thắng miệt mài bên cơ thể to lớn của con trăn này, nàng cũng không khỏi tò mò.
“Long phụng ở đây chính là thịt rồng và thịt chim phụng. Vì không có hai loài rồng và phụng này, nên tôi phải dùng tạm thịt trăn và thịt gà để thay thế. Đừng tưởng nó tầm thường, trông vậy chứ cực kỳ bổ dưỡng đấy, sơn hào hải vị cũng khó lòng sánh bằng, có khi cả đời này cô cũng chưa chắc đã ăn được đâu.”
Thắng háo hức hướng Ánh giải thích, không quên nuốt một ngụm nước bọt.
Hắn nói vậy cũng không phải là chém gió, đây hoàn toàn là sự thật.
Dù nhà Ánh có nhiều tiền thật, cũng chưa chắc đã mua được một bữa ăn có thịt hung thú rừng. Hơn nữa, người đang chế biến lại là một kẻ có kiến thức uyên bác từ các giới khác như hắn.
Với lượng kiến thức uyên thâm từ những chuyến đi khắp nơi của sư phụ hắn, hắn tự tin có thể chế biến chỗ thịt này thành một nồi tiên dược, không những giúp cường thân kiện thể mà còn âm thầm tăng cường thiên khí trong cơ thể, một loại năng lượng vô hình.
Với người luyện công, ăn vào có thể tấn thăng cấp bậc; người thường ăn vào có thể sản sinh nội công; còn hắn ăn vào thì chỉ có thể chữa trị nội thương mà thôi...
“Mấy con này khó bắt như vậy sao?” Ánh tò mò, nhìn về phía con trăn to lớn trước mặt.
Nàng là tầng lớp thượng lưu nên cũng đã ăn qua khá nhiều món, thịt trăn và các món tương tự cũng từng thử qua. Khi đó nàng còn thấy con trăn trong chuồng to hơn con trăn này hẳn một sải tay, vậy mà đối phương lại nói món này cả đời may mắn lắm mới được ăn một lần, khiến nàng không khỏi sinh nghi.
“Hừ, không những khó bắt mà còn khó tìm. Bình thường mấy người nhà giàu ăn thịt trăn ở nhà hàng, đa phần đều là trăn nuôi nhốt, hiền như em gái 18. Còn con trăn này là do tôi bắt được tận rừng sâu, cực kỳ hung dữ. Nếu không phải thân thủ tôi tốt, chắc giờ đã bị nó bẻ gãy xương rồi. Khi đó, tôi phải thế này, thế này...”
Thắng dừng việc lọc xương, hướng cô nàng bên cạnh khoa tay múa chân, chém gió phần phật.
Nghe Thắng kể chuyện, Ánh trợn tròn mắt, há hốc mồm, không dám tin nhìn hắn.
Lần đầu tiên nàng biết được loài trăn mà nàng cứ nghĩ là hiền khô như đất lại có thể hung mãnh và tàn bạo đến vậy. Thế mà người đàn ông nhỏ bé trước mặt lại có thể không chút thương tổn hạ gục con trăn hung dữ, thật khiến nàng kinh hãi khôn nguôi.
“Tốt, hiện tại tôi cần mấy cái nồi lớn, cô vào lấy giúp tôi...”
Xương đã được lọc hết sạch, hiện tại hắn cần mang chỗ này đi rửa, một nửa cất tủ, một nửa nấu nước dùng. Nhưng vì tay chân đang khá lấm lem, dính đầy huyết dịch, nhân tiện thấy Ánh đang ở đó, hắn liền sai vặt.
Đừng tưởng hắn thích cô nàng thì hắn phải chiều chuộng, làm gì có chuyện đó. Thích là một chuyện, còn ăn uống lại là chuyện khác. Muốn ăn thì phải tự lăn vào bếp, để cô nàng biết được lao động là vinh quang. Hắn không ngại dạy bảo cô nàng để cô ấy thành thạo việc nữ công gia chánh.
“Được rồi, tôi đi ngay!” Ánh hưng phấn đứng lên, nhanh chóng vào bếp tìm đồ.
Đây là lần đầu tiên nàng được chứng kiến cảnh giải phẫu sinh vật bò sát, tuy có chút thô bạo nhưng nàng thật sự rất thích.
Nàng còn chờ mong hơn nữa cảnh Thắng chế biến món ăn, vì từ bé nàng đã không được đụng tay vào bếp núc. Mỗi khi vào bếp muốn phụ giúp, y như rằng nàng lại bị đuổi ra. Hiện tại lại được Thắng nhờ hỗ trợ, nàng thật sự muốn trải nghiệm cảm giác đứng bếp một lần xem sao.
Ánh bỏ mặc em gái đang lủi thủi một mình, nhanh chóng chạy về gian bếp tìm nồi niêu.
Chẳng bao lâu, cô nàng đã mang ra mấy cái nồi inox lớn.
Nhìn biểu hiện của nàng, Thắng hài lòng gật đầu.
Đấy, ít ra cũng phải như vậy mới làm crush của hắn được, chứ còn lười chảy thây, chờ hắn simp, thì quên con mẹ nó đời đi. Kẹo mà dễ mút quá thì còn gì là thú vị.
“Nồi đây. Anh có cần tôi giúp gì không?”
Ánh ngồi xuống bên cạnh Thắng, hăm hở nhìn cái xác trăn.
Lâu rồi chưa được xẻ người, nhất là từ khi nàng phẫu thuật cho Thắng, hiện tại nàng đang có chút ngứa tay, thật sự muốn nhảy vào tùng xẻo một chút.
“Cô biết lọc phần da bì không?”
“Lọc da bì? Có phải là lọc phần thịt này khỏi lớp da và phần mỡ bên ngoài?”
Ánh nghi hoặc lấy tay chọc chọc vào thân con trăn đất.
“Đúng rồi, tôi cần cô lọc phần nạc và phần mỡ. Cố gắng để mỡ bám vào da càng nhiều càng tốt.”
Thắng gật đầu nói phải.
Muốn chế tác một tấm phù văn có độ bền lớn, hắn cần một tấm da trăn thật dày, như vậy mới đạt yêu cầu chế tạo một loại phù có thể chồng hai tầng phù văn khác nhau.
Ánh không kịp chờ đợi, vội lấy con dao thái bên cạnh cắm vào da trăn đất, bắt đầu quá trình lọc thịt.
Quả là một bác sĩ giỏi, chỉ luống cuống vài nhát dao đầu tiên, đến mấy nhát sau, tốc độ dùng dao nhanh như chớp, khiến Thắng ngồi bên cạnh cũng phải kinh ngạc.
Không những tốc độ nhanh, mà lát thịt nào ra lát thịt đấy, mỡ nạc phân chia đều, da trăn nguyên vẹn như mới, không có chút nào bị lẫn lộn giữa nạc và mỡ như cách hắn làm.
Thấy đối phương làm tốt như vậy, Thắng cũng không nhìn thêm nữa, liền quay sang làm chỗ thịt gà.
Chẳng mất bao lâu, đống thịt trăn và gà mái rừng đã được hai người xử lý.
Hiện tại chỉ cần cắt thịt ra từng thớ, rửa sạch rồi thái mỏng. Còn đống xương trong nồi, hắn sẽ cất đi, chỉ để lại một phần ba làm nồi nước cốt.
Còn đống da mới được Ánh lọc, hắn sẽ cắt thành từng tấm nhỏ, to bằng bàn tay, rồi đem đi luộc qua với gừng muối, lấy chày giã dẹp, rồi lại luộc tiếp, sau mới đem đi phơi khô. Như vậy khoảng một tháng sau, hắn sẽ có thể chế tác mấy tấm phù lục.
Đang lúc chuẩn bị sơ chế, thì hắn nghe đằng xa có tiếng chiếp chiếp cùng tiếng người hô lớn.
“Đừng chạy à!”
Từ lúc đem trăn về, mải làm thịt trăn, hắn quên béng mất lũ gà con. Giờ nghe tiếng chúng kêu, hắn mới sực nhớ ra, liền quay đầu nhìn lại, thì thấy một cảnh khiến hắn tức ói máu.
Lúc này, trong sân, Nguyệt đang cùng đám gà con chạy loạn xạ.
Vừa rồi, sau khi thoát khỏi nỗi uất nghẹn trong lòng, Nguyệt thấy chị mình đang mải mê cùng tên nhà quê làm mấy việc bẩn thỉu. Nàng là một cô gái ưa sạch sẽ, không muốn dính líu vào.
Chỉ là, khi nàng định đứng dậy, trở về phòng để tẩy đi những vết bẩn trên người, thì nghe thấy tiếng động trong một cái nồi nhỏ đang được đậy nắp vung cẩn thận. Tò mò, nàng đã mở ra mà không hỏi Thắng lấy một câu.
Lũ gà này tuy còn non, nhưng là giống gà rừng, tốc độ chạy rất nhanh. Nên khi vừa được thả ra, chúng liền lao vào bụi rậm, chỉ có vài con khờ khạo chạy loạn trong sân.
Nguyệt thấy vậy liền chột dạ, vô thức đuổi theo đám gà con này, muốn bắt chúng lại vào bên trong. Cũng vừa hay Thắng ngẩng đầu lên, nhìn thấy cảnh này.
Moá!
Thắng thô tục chửi một tiếng, rồi không quản gì đến thịt trăn nữa, liền nhanh chóng vọt đi, lao về phía lũ gà.
Gà rừng này nói quý cũng không hẳn, nhưng giống gà rừng tự nhiên lại không phải dễ bắt, dễ gặp. Nếu để chúng chạy, thực sự là tiếc.
Vì đã có mấy con chạy vào bụi cỏ, nên hắn tạm thời bỏ qua, chỉ tập trung vào mấy con đang chạy loạn bên ngoài.
Dù đã mệt mỏi một ngày trời, nhưng tốc độ của Thắng vẫn rất nhanh. Mặc cho đám gà con này thoăn thoắt, vẫn không thể thoát khỏi sự truy bắt của hắn.
“Các cô có thùng carton không?”
Thắng tóm được bốn con, hỏi Ánh và Nguyệt.
“À, có...” Nguyệt theo bản năng trả lời.
“Vậy tốt, lấy cho tôi một cái.”
“À, được...”
Nguyệt đi được hai bước, như chợt nhớ ra điều gì đó, khó chịu quay đầu nhìn Thắng.
“Sao tôi phải giúp anh?”
“Vì cô động vào đồ của tôi khi chưa được cho phép, làm xổng lũ nhóc con này!”
Thắng hơi nhíu mày, giơ bốn con gà ra trước mặt đối phương.
“Hừ, chẳng phải anh cũng lấy đồng hồ của tôi khi chưa được tôi cho phép đấy sao?” Nguyệt hừ lạnh, trừng mắt lên nhìn Thắng.
Moá, con bé này! Tưởng bố hiền mà bắt nạt à?
Thắng giật giật khóe mắt, tính cho con nhóc lấc cấc này một bài học, thì từ phía sau hai người, Ánh cũng đã lên tiếng.
“Nguyệt, em có thôi đi không! Nhanh vào lấy thùng carton cho anh ta.”
“Chị...” Nguyệt phụng phịu không chịu, nhưng khi thấy đôi mắt nghiêm nghị của chị mình, nàng đành quay người, tiến vào nhà kho tìm thùng carton.
Trong nhà, ngoài cha nàng ra, thì người thứ hai nàng sợ không phải mẹ, mà là người chị ruột thịt này. Nên khi bị chị quát, nàng thật sự không dám cãi lại.
“Xin lỗi anh, vì con bé được nuông chiều từ bé nên hơi hỗn láo.” Ánh hơi mỉm cười ái ngại, hư��ng Thắng xin lỗi.
“Không sao, cũng một phần lỗi do tôi...”
Nhìn cô gái xinh đẹp, tính cách lại nhẹ nhàng trước mặt, Thắng thật sự không nỡ lòng nào tức giận. Nếu được, hắn muốn đối phương dùng thân thể để xin lỗi... hớ hớ~~
Người đẹp dáng ngon, ba lần một tiếng, hắn dám đảm bảo. Người luyện Nhất Nam lâu như hắn, dù có là mười tiếng hay hai tư tiếng vẫn chiến được. Gì chứ, sinh lý thì hắn khỏe số hai, đố ai tranh số một.
Tất cả quyền sở hữu đối với bản biên tập này thuộc về truyen.free, đảm bảo mang đến cho độc giả trải nghiệm trọn vẹn nhất.