Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Sáng Thế Chi Chủ - Chương 272: về căn biệt thự

Dưới ánh hoàng hôn dần tắt, một bóng người nhỏ bé lại xuất hiện, vác theo xác một con trăn lớn đi trong rừng.

Vì trăn rừng hiện đang nằm trong danh mục động vật quý hiếm cần bảo vệ, nên Thắng không dám lộ liễu, vác cái xác cồng kềnh này mà ung dung đi giữa đường rừng, rất sợ bị người khác bắt gặp. Gặp kiểm lâm chắc chắn sẽ bị bắt, còn gặp dân đi rừng thì khỏi nói, thế nào đám người này cũng nảy sinh lòng tham hoặc ghen ghét, rất có thể họ sẽ báo cáo chính quyền. Như vậy, hắn vẫn bị buộc tội săn bắt động vật trái phép, dễ vướng vòng lao lý.

Để tránh những rắc rối này xảy ra với mình, Thắng chỉ còn cách âm thầm luồn lách qua những cánh rừng rậm, tránh tai mắt thiên hạ...

Những cánh rừng này đều là rừng trồng cây lấy gỗ, nên cây cối được trồng khá thưa và đều, không rậm rạp, um tùm như khu rừng nguyên sinh mà hắn vừa đi qua. Bởi vậy, bước chân của hắn cũng nhanh hơn hẳn.

Chẳng mấy chốc, hắn đã ra khỏi khu rừng, rảo bước trên con đường đất lớn.

Vì lúc này trời cũng đã tối, lại là đường rừng nên không có bóng đèn, Thắng đã có thể thoải mái vác theo trăn đất một cách tự nhiên, thênh thang ngoài đường.

Vài phút sau, hắn đã có mặt tại căn biệt thự.

Nhìn căn biệt thự đang sáng đèn từ xa, Thắng không khỏi thấy nghi hoặc. Trước khi hắn đi, đèn điện đều đã tắt hết, cổng sắt cũng đã khóa. Giờ đây cổng lại mở, đèn điện sáng trưng, khiến hắn không khỏi nghi hoặc. Nhưng khi sực nhớ ra lời bà Hồng từng dặn, hắn liền bừng tỉnh. Chắc hẳn cô chủ căn nhà, vị bác sĩ nữ từng giúp đỡ hắn mấy hôm trước, đã trở về và hiện đang có mặt bên trong.

...

Trong căn biệt thự xa hoa lúc này.

"Chị thấy chưa? Em nói rồi, tên đó cùng với ả đàn bà kia là một ruộc! Đều là kẻ lừa đảo. Mất công cứu hắn một mạng, vậy mà tên đó lại lấy oán báo ơn!"

Nguyệt giơ hai tay lên cao, vẻ bất lực hiện rõ, quay sang chị mình mà lớn tiếng.

"Em bình tĩnh chút xem nào, chẳng phải chỉ là một chiếc đồng hồ thôi sao? Em nhìn xem, đâu có đồ đạc nào bị mất đâu! Với lại, cây trường thương của người ta vẫn còn nguyên ở kia, chứng tỏ hắn ta mới chỉ đi đâu đó chưa về... Nếu hắn ta có ý đồ xấu, đã cuỗm hết đồ có giá trị đi rồi!"

Ánh không đồng tình với em gái, cô lắc đầu, cố gắng giải thích cho em hiểu. Nhưng có vẻ Nguyệt khá ngang bướng, vẫn khăng khăng khẳng định người mà họ cứu hôm nọ là quân trộm cướp.

"Tên đó không thể cuỗm đi được là phải rồi, vì nhiều đồ thế sao mà mang ra khỏi đây dễ dàng được! Với lại cái cây thương kia nhìn là biết không đáng giá, sao so được với chiếc đồng hồ cơ Thụy Sĩ của em!"

Đúng lúc Nguyệt đang thao thao bất tuyệt, Thắng cũng vác theo con trăn đất tiến vào sân.

Cùng lúc đó, Nguyệt cũng vô thức đưa mắt nhìn ra ngoài cửa, vừa hay nhìn thấy Thắng vác theo con trăn lớn đi tới. Dưới ánh đèn điện từ sân chiếu xuống, nàng có thể thấy một bóng người nhem nhuốc, tóc tai bù xù, trên tay cầm một con dao quắm, sau lưng lại là xác một con trăn lớn đã chết tự bao giờ, đang đứng sừng sững trông thật dữ tợn.

Quá kinh ngạc, nàng há hốc mồm, đưa tay chỉ về phía Thắng mà không nói nên lời.

Thấy em mình đang yên đang lành mà tự nhiên thất thần như thế, Ánh liền nghi hoặc đi ra cửa xem có chuyện gì.

Khi thấy Thắng, nàng cũng không giữ được vẻ kinh ngạc và hoang mang, liền hét lớn.

"Anh... anh là ai?"

Ánh sợ hãi, kéo em gái lại phía sau, định lao lên đóng sập cửa chính, nhưng Thắng đã nhanh chân chặn lại, không cho cô đóng cửa.

Đứng trước mặt hắn, Ánh có thể ngửi thấy mùi chua loét, mùi đặc trưng của mồ hôi. Tuy có chút gay mũi nhưng hiện tại nàng không còn bận tâm đến điều đó, bởi trong lòng nàng lúc này tràn ngập sự hoảng sợ. Đang yên đang lành, giữa rừng núi hoang vu, bỗng dưng chui ra một người đàn ông lực lưỡng, tóc tai bù xù, tay cầm vũ khí, không những thế, phía sau hắn còn vác theo một xác trăn lớn. Trong khi các nàng chỉ là những nữ nhân yếu đuối, tầm thường, hỏi sao không sợ cho được?

"Cô sao vậy? Tự nhiên la hét cái gì?"

Thắng khó hiểu nhìn đối phương.

"Anh... anh là ai?" Ánh sợ hãi nuốt một ngụm nước bọt, nhưng vẫn cố trấn tĩnh nhìn Thắng mà hỏi.

"Tôi á? Tôi là Thắng đây mà! Mới mấy ngày không gặp, cô đã quên tôi rồi à?"

Thắng khó hiểu nhìn về phía Ánh.

"Anh! Anh là ông chú đó?" Lần này lại đến lượt Ánh kinh ngạc.

Theo trí nhớ của cô, người mà họ cứu cũng tên là Thắng, nhưng đối phương là một ông già mà, không phải là một thanh niên lực lưỡng như người đàn ông trước mặt.

"Đúng vậy, tôi là Thắng. Tháng trước cô còn cùng bà Hồng chăm sóc cho tôi đó thôi. Với lại khi đó tôi đã nói rồi, tôi là thanh niên 25 tuổi, vì gặp chút biến cố nên mới trông teo tóp như vậy, hiện tại đã hồi phục được phần nào!"

Thắng gật đầu, đoạn không nhìn Ánh nữa mà lách người qua, tiến thẳng vào gian bếp.

Nghe được đối phương khẳng định là Thắng, Ánh thực sự vẫn không dám tin, vội bám sát sau lưng hắn mà chất vấn.

"Vô lý! Nếu anh thật sự là 'ông chú' khi trước, sao có thể từ suy dinh dưỡng trầm trọng mà phục hồi nhanh đến vậy?"

"À, cái này ấy à? Đơn giản thôi, ăn thật nhiều, rồi rèn luyện sức khỏe, rồi lại ăn nhiều... tất nhiên sẽ khỏe lên thôi."

Thắng không thèm quay lại nhìn Ánh, chỉ tập trung tìm con dao thái thịt.

"Cái này tuy có lý, nhưng phải cần rất nhiều thời gian một người suy dinh dưỡng mới có thể tăng cân được, còn trường hợp của anh thì quá bất hợp lý rồi..."

Ánh vẫn có chút không tin, bởi thực tế không hề có trường hợp tăng cân cấp tốc như Thắng được, nhất là khi đối phương bị suy dinh dưỡng tới mức cơ bắp cùng các tế bào thịt teo đến không còn, vậy mà đối phương chỉ dùng tới hơn một tuần, đã có thể hồi phục, thực sự khó mà tin được.

"Cái này còn bình thường chán, bởi vì sắp tới, tận thế sẽ giáng xuống thế giới này, khi đó toàn bộ thế giới dị biến, toàn bộ nhận thức của cô sẽ bị đảo lộn!"

Thắng tìm được một con dao thái, vui vẻ cầm ra ngoài, không quên vừa đi vừa nói vọng lại cho Ánh một câu.

"Cái này..." Ánh đứng đờ tại chỗ.

Trước đây, khi hắn nhắc về tận thế, cô thực sự không thèm để tâm, bởi khi đó cô thấy Thắng trông như ông già, nghĩ rằng người già thường hay lẩm cẩm, mắc bệnh về trí nhớ, nên cô chẳng mấy để tâm. Hiện tại đối phương vậy mà thần kỳ biến hóa, từ một người sơ xác còm nhom, dặt dẹo gần chết trở thành một người sinh khí bừng bừng, vạm vỡ tràn đầy sức sống, khiến cô bất giác sinh ra tin tưởng.

Cầm theo con dao thái ra ngoài, Thắng nhìn thấy Nguyệt đang ngơ ngác nhìn hắn.

Từ khi tỉnh lại, cho tới lúc này, đây là lần đầu tiên hắn nhìn thấy Nguyệt, không biết cô gái này là ai, nên cũng lười bận tâm. Hiện tại, việc cấp bách là xử lý xác con trăn kia, làm một nồi lẩu lấp đầy cái bụng đã.

Sau một hồi bần thần, Nguyệt mới hoàn hồn, đưa mắt đảo qua người Thắng. Vừa rồi khi hắn đứng dưới ánh đèn, cô còn tưởng mình chơi thuốc quá liều, nhìn thấy ma quỷ. Hiện tại biết được đối phương là người đàn ông mà cô và chị đã cứu lần trước, mới hoàn hồn trở lại.

Vừa đảo mắt đánh giá hắn, nàng liền nhìn thấy chiếc đồng hồ cơ Thụy Sĩ mà mình phải bỏ ra bao nhiêu tiền mới mua được. Vậy mà giờ lại nằm trên tay hắn, không những vậy còn dính be bét máu, khiến nàng không kìm được sự run rẩy trong lòng, liền gào lên với Thắng.

"Này! Tên kia, sao dám lấy chiếc đồng hồ quý báu của bà hả?"

Nghe tiếng quát lớn, Thắng nghi hoặc quay lại nhìn. Khi thấy Nguyệt đang trợn mắt nhe răng, hắn không khỏi khó hiểu.

"Này cô gái, hôm nay cô ăn phải cái gì khó tiêu hay sao mà la hét ầm ĩ thế? Nếu cảm thấy khó tiêu thì tôi khuyên cô nên đi gặp bác sĩ, xin một liều thuốc xổ, như vậy sẽ dễ chịu hơn."

"Anh... anh... đồ khốn kiếp!" Nguyệt tức giận chỉ tay về phía Thắng, tức đến mức không nói nên lời.

Thắng thực sự thấy khó hiểu, rõ ràng bản thân đang thể hiện sự thiện cảm, khuyên nhủ cô ta vậy mà cô ta lại nỡ lòng chửi mình!

Thắng cũng không tiếp tục để tâm, quay người lại, bước về phía con trăn đất.

"Mau trả đồng hồ Thụy Sĩ cho tôi!" Nguyệt tức giận, nghiến răng ken két lao tới.

Thắng đang đi trước, cảm nhận được có người công kích từ phía sau, liền nghiêng người tránh sang một bên. Cô nàng hung hăng liền bổ nhào về phía trước và ngã vật lên đống máu thịt lênh láng dưới đất.

Một tiểu thư đài các như Nguyệt, chưa bao giờ phải chịu cảnh khốn nạn như vậy. Giờ đây ngó quanh nhìn, thấy toàn thân mình dính đầy máu, nàng thực sự không chịu được, liền gào khóc ầm ĩ.

Chị của cô cũng ngay lúc đó chạy ra, lo lắng gặng hỏi Thắng.

"Có chuyện gì vậy?"

"Ai mà biết, tự nhiên cô ta lao tới, rồi chẳng may cắm đầu vào đống bầy nhầy này, sau đó ngồi ăn vạ..." Thắng nhún vai, khó hiểu giải thích.

"A a a... Tên khốn đó lấy đồng hồ Thụy Sĩ của em!" Nguyệt ngồi trên đất gào khóc.

Ánh bất lực nhìn em gái mình, đoạn lại đưa mắt nhìn về phía tay Thắng.

"Chà, cũng chỉ là một chiếc đồng hồ thôi mà..." Thắng thở dài, tháo chiếc đồng hồ trên tay xuống, đưa cho Ánh.

"Cảm ơn anh." Ánh tiếp nhận chiếc đồng hồ, không quên hướng đối phương cảm ơn.

Tuy là một tiểu thư, nhưng không thể phủ nhận Ánh được dạy dỗ rất tốt, không như Nguyệt, vừa điêu ngoa lại vừa hư hỏng.

"Ấy, sao cô lại cảm ơn? Tôi có giúp được gì đâu. Với lại, do tôi sai, đáng lẽ không nên lấy khi chưa được cho phép. Tôi mới phải là người xin lỗi."

"À..." Thấy Thắng nói vậy, nàng cũng không biết phải nói gì thêm, đành mặc kệ hắn, quay người đỡ em gái lên.

Tiếp nhận chiếc đồng hồ từ chị mình, Nguyệt mới coi như im bớt cái mồm. Tuy vẫn còn ủy khuất thút thít, nhưng âm lượng cũng đã được vặn nhỏ đi rất nhiều.

Mọi bản quyền thuộc về truyen.free, hãy tôn trọng công sức của người biên tập.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free