Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Sáng Thế Chi Chủ - Chương 270: Vạn sự khởi đầu nan

Chiếc ba lô hắn vác trên lưng nặng chừng hơn 20kg, bởi bên trong không chỉ chứa những nhu yếu phẩm cần thiết mà còn có cả xoong nồi cỡ nhỏ.

Những thứ này dùng để phòng thân, đợi bắt được thú rừng sẽ nhanh chóng chế biến.

Vài ngày trước, nếu bảo hắn vác 20kg chạy băng băng đường rừng, đó chẳng khác nào hành xác. Nhưng giờ đây mọi chuyện đã khác, sau mấy ngày điên cuồng luyện tập, sức bền và độ dẻo dai của hắn đã được cải thiện đáng kể.

“Một… hai… ba…”

Mỗi bước đi, Thắng đều chú tâm đếm nhịp, điều hòa hơi thở và cảm nhận toàn bộ cơ thể.

Đây là cách để rèn luyện ý chí, giúp tinh thần luôn tỉnh táo, tăng cường sự tập trung và xua tan mọi mệt mỏi.

Mặt trời dần lên cao, tiếng chim bắt đầu líu lo khắp khu rừng. Đủ loại chim nhỏ tung tăng tập bay, uyển chuyển nhảy nhót, chuyền cành.

Thắng đi bên dưới, chẳng bận tâm đến lũ chim con. Bọn chúng quá bé, không đủ thịt để hắn ăn, phần da cũng quá mỏng, không đạt tiêu chuẩn làm nguyên liệu chế phù.

Hắn đi ngày càng xa, quãng đường đã chừng hai cây số. Cuối cùng, Thắng cũng băng qua được khu rừng lâm nghiệp do nhà nước trồng.

Đứng trên đỉnh đồi trọc, Thắng đưa mắt nhìn về phía xa.

Trước mặt hắn, cách đó chừng một cây số, sau ngọn đồi trọc này là một cánh rừng nguyên sinh bạt ngàn, với tầng tầng lớp lớp cây cối đan xen, che phủ một vùng đất rộng lớn bên dưới.

Quả là kiệt tác của mẹ thiên nhiên, hùng vĩ đến kinh ngạc.

“Đi thôi… Nơi đó có lẽ có thứ chúng ta cần.” Thắng nhếch mép, mỉm cười nhìn về phía xa, đoạn cầm con dao quắm lên và đi xuống đỉnh đồi trọc.

Hắn băng băng đi, nhanh chóng rời khỏi ngọn đồi, tiến vào cánh rừng nguyên sinh – nơi ngập tràn tài nguyên phong phú nhưng đồng thời cũng ẩn chứa vô vàn hiểm nguy rình rập.

Hung hiểm ở đây không phải hùm beo, sói cáo, mà là những con rắn độc hung tợn ẩn sâu trong những cánh rừng này.

Rắn độc ở đây chủ yếu là loài hổ đất, hổ mèo, hổ mang chúa, kèm theo cặp cạp nong và cạp nia. Những loài này cực độc, nếu bị cắn mà không kịp cấp cứu, thì chỉ còn cách nhanh tay vơ một nắm đất, đưa lên mũi mà ngửi cho quen mùi, sau đỡ bỡ ngỡ khi lìa đời.

Chỉ có cách đó thôi, chứ chờ ai cứu? Chết cụ nó rồi còn đâu mà cứu…

Thắng tuy hiện tại đã có sức lực phi thường, nhưng nếu gặp phải bọn này, bị cắn một cái thì cũng xác định, chết rũ trong này.

Nên khi tiến vào cánh rừng già này, Thắng hết sức nghiêm túc, cảnh giác quan sát xung quanh, đề phòng mấy con bò sát không chân này công kích.

Tuy bọn chúng nguy hiểm là thế, nhưng Thắng lại không hề sợ hãi, trái lại, hắn còn thầm khấn vái các cụ tổ tiên phù hộ hắn gặp được thật nhiều rắn lớn.

Bởi trên cơ thể loài rắn, mọi bộ phận đều là bảo vật có thể sử dụng.

Thịt rắn không những ăn ngon, bổ dưỡng, mà cả mật rắn cũng cực kỳ diệu dụng. Nhất là lúc này, khi cơ thể Thắng đang bị suy nhược, chỉ cần dùng một lượng lớn mật rắn, chắc chắn hắn sẽ lấy lại được vóc dáng săn chắc như xưa.

Không những thế, phần da rắn còn có thể sử dụng để chế tác phù lục. Với độ dày và độ dẻo dai, hắn có thể tạo ra một tấm dẫn phù có độ bền lớn.

Nếu vẽ dẫn phù trên giấy chu sa, khi sử dụng để kêu gọi pháp tắc, chắc chắn sẽ bị nát. Còn nếu dùng trên một tấm da có độ bền cao, rất có thể sẽ sử dụng được nhiều lần.

Chính vì những tác dụng đáng kể này, Thắng mới chờ mong bắt được thật nhiều rắn độc. Không chỉ cần số lượng nhiều, mà còn phải có cơ thể to lớn mới tốt, tối thiểu cũng phải hơn một mét trở lên.

Mang theo tâm trạng phấn khích và đầy mong chờ, Thắng nhanh chóng đi vào khu rừng già.

Mỗi nơi hắn đi qua đều để lại những nhát chém sắc lẹm. Hắn làm như vậy vừa để dọn đường, lại cũng là để đánh dấu những nơi đã đi qua.

Khi vào rừng sâu núi thẳm, đường đi khá khó khăn, cây cối chằng chịt. Nếu không để lại cho bản thân chút dấu vết, e rằng sẽ bị lạc đường.

Nói là ma rừng thì hơi quá, chủ yếu là dễ bị lạc đường. Nếu thực sự gặp ma thật, thì Thắng lại sướng quá, lại có đồ bồi bổ…

Rừng nguyên sinh là nơi có hệ sinh thái phong phú, với những gốc cây đại thụ mọc san sát, xen kẽ thành từng tầng tán lá xanh tươi. Chúng che phủ toàn bộ bầu trời, chỉ để lộ vài kẽ hở nhỏ cho những tia nắng xuyên qua.

Lúc này, Thắng đang thong thả đạp trên thảm lá khô dưới mặt đất, khiến chúng phát ra những tiếng rộp rộp.

Nhìn chiếc đồng hồ cơ trên tay, thấy kim đồng hồ đã chỉ 8 giờ, hắn liền dừng chân để nghỉ ngơi.

Thắng lấy chiếc đồng hồ này tại nhà Ánh, vì bộ đồ phi hành và chiếc đồng hồ đa năng tiên tiến của hắn đã hỏng sau khi chịu áp suất từ vật chất thời gian, nên không thể sử dụng được nữa. Hắn đành phải dùng tạm chiếc đồng hồ cơ của Ánh.

“Ùng ục…” Tiếng bụng Thắng réo ùng ục, báo hiệu cái dạ dày đang trống rỗng. Nhân lúc nghỉ ngơi, hắn lấy ra thức ăn cùng cơm nắm, làm chút gì đó lót dạ.

Ngồi ăn nắm cơm nóng hổi, thi thoảng ngẩng đầu nhìn trời, hắn thấy có vài con sóc nhỏ đang tung tăng chạy loạn, rượt đuổi nhau kêu rít rít.

Nhìn bọn chúng chạy loạn trên các cành cây, Thắng thèm đến chảy cả nước miếng. Nhưng vì bản thân không có vũ khí tầm xa, hắn chỉ có thể đứng đấy thèm thuồng nhìn lũ sóc tung tăng trêu đùa với nhau… Thèm thật!

Xoạt, xoạt!

Đang ngẩn ngơ nhìn đám sóc, bỗng hắn nghe thấy vài tiếng động nhỏ trong bụi cỏ gần đó. Tò mò, hắn vội cất nắm cơm, cầm con dao quắm lên và tiến về phía phát ra tiếng động.

Vừa đi được vài bước, một thân ảnh nhỏ bé bất ngờ phóng vụt ra, hoảng sợ kêu cục tác vài tiếng.

Định thần nhìn kỹ, Thắng nhận ra ngay lập tức đó là một con gà rừng mái, với bộ lông nâu đất cùng phần cổ hơi vàng. Chắc chắn là gà rừng rồi.

Hắn đang định lấy ra con dao thái để phi chết con gà rừng kia, thì thấy nó dừng lại, hướng về phía hắn mà cục ta cục tác, ánh mắt đầy đề phòng.

Còn đang nghi hoặc không biết vì sao con gà này gan đến thế, lại dám đứng lại đối mặt với mình, thì hắn thấy trong bụi cỏ vừa rồi, tại nơi con gà mái vừa phi ra, có một đàn gà con kêu chíp chíp, toàn thân cũng nâu đất giống mẹ.

“Ngon, hôm nay trúng mánh rồi!” Thắng âm thầm phấn khởi.

Hắn không ngờ, mới sáng sớm đã gặp được một đàn gà rừng. Nếu đem về nuôi, thì khỏi lo, thức ăn của hắn sẽ được cải thiện đáng kể.

Thắng không nói gì nhiều, lập tức dùng con dao, phi thẳng tới chỗ gà mẹ.

Con dao xé rách không khí, lao đi vun vút như tên bắn, ghim vào thân gà mẹ già, tiễn nó thăng thiên. Lũ con trong bụi cỏ không hề hay biết mẹ mình đã chết, vẫn rối rít kêu loạn xạ.

“Đây, đây… Từ giờ ta là bố dượng bọn mày. Chờ sau này lớn, đủ lông đủ cánh, rồi bố thịt… Giờ thì ngoan, lại đây gọi hai tiếng bố bố nhé!”

Thắng phấn khích, tiến về phía bụi cỏ.

Bọn này dù sao cũng chỉ là gà con, không có mẹ dẫn đường. Chạy loạn xạ trong bụi cỏ chỉ khiến chúng mắc kẹt thêm, vừa hay tạo điều kiện thuận lợi cho Thắng dễ bắt.

“May quá, có cầm theo cái nồi!” Thắng hí hửng cầm ra cái xoong nồi cỡ nhỏ.

Thắng bắt đầu tóm từng con một thả vào nồi, sau đó lấy vung đậy lên, rồi dùng dây dù buộc chặt lại, ngăn không cho vung bị bật ra, tránh để lũ gà này chạy thoát.

Để tránh lũ gà này bên trong chết ngạt, Thắng cũng đã tiện tay xử lý chiếc vung, đục thủng vài lỗ để lũ gà con này có thể thở.

Sau khi làm xong những thứ này, hắn mới đi tới chỗ xác gà mẹ, xách nó lên, lấy ra trong chiếc ba lô một cái chai nhựa nửa lít rỗng, đưa cổ gà hứng tiết. Đây cũng là tài nguyên, nếu sử dụng để vẽ phù thì cũng phần nào giúp hắn giảm bớt việc tiêu hao linh khí.

Bình thường, máu nếu để lâu sẽ đông lại, ảnh hưởng tới quá trình vẽ phù… nhưng không sao, chẳng phải hắn có Huyết Mệnh Công đó sao!

Chỉ cần cầm chỗ máu này về, làm một bữa tiết luộc, vừa ăn vừa thôi động Huyết Mệnh Công để sản xuất máu, lại vừa lấy máu thừa để vẽ phù. Quả thực là một kế sách hoàn hảo.

Sau khi đã vắt kiệt từng giọt máu cuối cùng của gà mẹ, hắn liền treo cái xác bên cạnh ba lô, chờ khi nào tìm được nguồn nước thì đem ra chế biến.

Thấy không còn sót lại thứ gì, hắn mới nhét con dao thái vào trong quần, xách chiếc ba lô đang đặt trên mặt đất lên, cầm con dao quắm, tiếp tục lên đường.

Vạn sự khởi đầu nan! Mới sáng sớm, niềm vui đã ngập tràn, thực sự khiến Thắng mong chờ buổi đi rừng hôm nay sẽ kiếm được vài con rắn lớn.

Nếu được thì mấy con dúi hoặc thỏ nhỏ cũng tốt, bởi da của chúng rất bền, rất phù hợp để làm dẫn phù.

Cứ vậy, hắn ngày càng tiến sâu vào khu rừng nguyên sinh, nơi có nhiều sinh vật đang chờ hắn đến gặt hái…

Mọi quyền sở hữu với phiên bản văn chương này đều thuộc về truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free