(Đã dịch) Sáng Thế Chi Chủ - Chương 27: Đao khí
Đặt thịt rắn lên đống lửa nướng, Thắng thẫn thờ chìm trong những suy nghĩ miên man.
Tâm trí hắn lúc này mải mê với những dự tính sắp tới, đến nỗi không để ý miếng thịt đã sắp cháy xém. Chỉ đến khi ngửi thấy mùi khét thoang thoảng, hắn mới chợt bừng tỉnh kiểm tra.
Sau khi bắt gặp con cự ngạc, sự bình ổn trong tâm trí mấy ngày qua của hắn cũng bắt đầu dậy sóng.
Khoảng cách từ đầm nước đến nơi phát hiện cự ngạc là mười hai cây số, một quãng đường không quá xa mà cũng chẳng quá gần. Tuy nhiên, so với thân hình khổng lồ của loài quái vật đó thì khoảng cách này chẳng thấm vào đâu.
Điều Thắng lo sợ là khi nó phát triển đến một mức nhất định, chắc chắn sẽ quay lại đầm nước để tìm cự xà báo thù.
Hiện tại, kẻ cầm đầu đã hóa thành bộ xương khô, bạo chúa chỉ còn là cái xác khô nằm dưới đáy, không còn bất cứ thứ gì có thể ngăn cản được con quái vật này.
Đến lúc đó, sẽ có hai trường hợp xảy ra.
Một là, khi quay về mà không thấy cự xà hay bạo chúa, nó sẽ an phận trú ngụ trong đầm nước, bình an sống nốt quãng đời còn lại. Như vậy, Thắng sẽ không thể tiếp cận đầm nước, không còn nguồn cung cấp nước uống cho bản thân, điều đó chẳng hề tốt chút nào.
Hai là, khi quay về mà không thấy hai kẻ kình địch, nó sẽ điên cuồng lùng sục khắp nơi để tìm kiếm tung tích. Vô tình, nó sẽ mò đến đây, phá hủy kế hoạch của Thắng, như thế lại càng thêm rắc rối.
Hiện tại Thắng không biết nên làm thế nào cho hợp lý. Nếu là trường hợp một thì không sao, hắn có thể đào một cái ao nhỏ rồi dẫn nước về. Cái khó là hắn sợ con cự ngạc này sẽ dò theo vết tích cự xà để lại mà tìm tới đây.
“Thôi kệ, binh đến tướng đỡ, nước đến đất ngăn.”
Suy nghĩ nhiều chỉ tổ thêm phiền não, mà lại chẳng có tác dụng gì, Thắng liền vứt chúng ra sau đầu mà bắt đầu bữa ăn tối.
Nhìn miếng thịt rắn bị cháy đen một nửa, Thắng phải cố gắng nuốt trôi hết, dù sao cũng là đồ ăn, không được bỏ phí.
Hôm nay dừng việc tu luyện, Thắng muốn để cơ thể nghỉ ngơi, mai còn lên đường quay lại chỗ rừng tre khổng lồ trước đó, mang về dựng nhà.
Hiện tại không còn thứ gì tốt hơn loại tre này nữa rồi, đành chấp nhận chọn chúng để đẩy nhanh tiến độ, rồi mới tiến hành những kế hoạch khác.
Sau khi đã vệ sinh răng miệng, giải quyết nhu cầu cá nhân, Thắng mới trèo lên chạc cây. Dựa vào thân cây mà chợp mắt, hắn còn dùng những đốt chân rết ghim sâu vào xung quanh chạc cây, tạo thành một hàng rào bảo vệ.
Chỉ cần hơi lăn người là sẽ va vào đốt chân rết, không lo bị rơi xuống dưới. Lượng đốt chân rết vừa đủ chắn cả hai phía, khiến Thắng an tâm hơn mà chìm vào giấc ngủ.
Không như mọi hôm, vật vờ ngắm sao trời rồi sau đó mới làm việc gì khác, hôm nay hắn vừa leo lên đã ngả lưng ngủ ngay. Bởi hắn biết, ngày mai sẽ là một ngày mệt mỏi.
Chìm vào giấc ngủ sâu mà không hề hay biết, lúc này cây cự sam đang khẽ rung những tán lá phía trên, từng chiếc lá nhẹ nhàng rơi phủ xuống nơi Thắng đang nằm.
Các luồng năng lượng màu xanh cũng theo đó mà tiến vào vị trí những đốt chân rết. Có thể nhìn thấy rõ lớp vỏ thô ráp của cây đang bắt đầu hồi phục, chúng bao bọc toàn bộ đầu đốt chân rết, khiến chúng như hòa làm một với thân cây.
...
Sáng hôm sau.
“Oa... sảng khoái quá!”
Thắng tỉnh dậy với tinh thần thư thái. Đã mấy hôm rồi, hôm nay mới có một ngày khởi đầu tươi đẹp như vậy.
Rời khỏi chỗ ngủ, Thắng tiếp tục tiến hành các thao tác thường ngày của bản thân.
Vẫn là kiểm tra con trùng và cái xác trước tiên, rồi mới lo cho bản thân.
Ăn uống no say, chuẩn bị đồ đạc đầy đủ xong Thắng mới lên đường.
Vì đã biết địa điểm từ trước nên chẳng mấy chốc Thắng đã tới nơi. Nhìn rừng tre to lớn, hắn thấy hơi nản lòng, nhưng vì mưu sinh thôi đành chịu khó vậy.
Không có dụng cụ chặt phá, ngay cả một chiếc rìu đá sơ sài cũng không. Theo lẽ thường, những người xuyên việt về thời tiền sử chắc chắn sẽ biết tạo vũ khí thô sơ bằng đá đầu tiên, sau đó mới đi thu gom nguyên vật liệu để phục vụ cho đời sống bấy giờ.
Nhưng thời gian cấp bách, không cho phép hắn làm những việc rườm rà như vậy.
Khẽ nghiêng đầu, Thắng bỏ cây độc giác thương xuống, xoay khớp cổ tay và lẩm bẩm: “Chuẩn bị chặt cây nào.
... A aaa!!!”
Chỉ thấy hắn hét to một tiếng, linh lực trong người tràn vào tay phải, sức mạnh tập trung nơi bàn tay, hắn khẽ xoay người, đẩy gót ra sau, giáng một đòn cực mạnh vào thân tre khổng lồ trước mặt.
“Oanh!”
Một tiếng vang lớn nổ ra từ thân cây tre, tiếp đó là hàng loạt âm thanh đổ “rào, rầm!”. Cả thân tre khổng lồ nghiêng đổ sang một bên, đè lên những cây tre khác.
Chứng kiến cảnh tượng đó, Thắng vui vẻ nói: “Cách này có hiệu quả, đỡ tốn thời gian chế tạo dụng cụ.”
Rồi tiếp sau đó là những nhát chặt phá điên cuồng của hắn. Những cây tre khổng lồ liên tục đổ rạp, phát ra những tiếng vang lớn làm các loài vật bé nhỏ hoảng sợ bỏ chạy tứ tung.
Quần quật đâu đó khoảng hai tiếng đồng hồ, Thắng mới chịu dừng tay để nghỉ ngơi. Lúc này mồ hôi trên người chảy ra như tắm, cơ thể cũng có chút ê ẩm.
Thân thể vẫn đang ở trạng thái phàm nhân, còn chưa thoát thai hoán cốt nên khi làm việc với cường độ cao thì vẫn sẽ cảm thấy mỏi mệt là điều đương nhiên.
Nhìn đống tre đã đốn, Thắng cảm thấy vẫn chưa thực sự hài lòng cho lắm, chỉ đợi hết mệt là lại điên cuồng lao vào chặt phá.
Nếu có kiểm lâm ở đây, phát hiện Thắng đang tàn phá rừng vô tội vạ như vậy chắc chắn sẽ thất kinh, bắt hắn về sung công quỹ. May mắn thay, đây là thời cổ đại, không tồn tại thứ gọi là pháp luật.
Đến giữa trưa, cảm giác đói bụng ập tới khiến Thắng đang hăng say phải dừng lại.
Nhìn đống tre đang nằm la liệt trên đất, Thắng mới thấy hài lòng, tiến về phía gốc cây gần đó mà lấy thịt ra ăn, giải quyết tạm bữa cơm trưa có phần vô vị.
Lúc này lượng tre đã đủ để làm một ngôi nhà, chỉ là chưa được gia công hợp lý sẽ khó di chuyển về. Thế nên sau khi ăn xong, Thắng lại lao mình vào công việc.
Lần này, Thắng sử dụng một loại kỹ xảo gọi là quỷ đao, một loại bí kỹ võ học cơ bản của quỷ tộc.
Quỷ đao được hình thành khi quỷ khí bao bọc quanh tay, di chuyển và ngưng tụ khí với cường độ cao thành một lưỡi đao sắc bén. Đây là bí pháp cơ bản mà ai cũng biết và có thể sử dụng tại quỷ giới.
Thắng lợi dụng linh lực tự thân, kết hợp nguyên lý đó mà sáng tạo ra đao khí.
Nói cho oai vậy thôi, chứ về bản chất nó vẫn là quỷ đao, chẳng qua thay năng lượng gia trì từ quỷ khí thành linh lực mà thôi.
Sử dụng đao khí, Thắng dễ dàng chặt các cây tre lớn ra thành từng đoạn nhỏ. Cứ vậy cho đến chiều, tất cả thân tre đã đốn ngã từ trước đều được Thắng cắt thành khúc vừa đủ để mang về.
Cũng trong quá trình chặt tre đó, Thắng vô tình lĩnh hội được thế nào là đao ý. Suýt nữa đã chạm tới một cảnh giới nào đó... nhưng lại không thể nắm bắt được nó là gì.
Nó rất mờ ảo, như chỉ cần tiến một bước là sẽ thấy nó là gì nhưng lại không thành.
Thế là Thắng đành bỏ qua cái cảm giác ấy, tiếp tục chú tâm vào công việc.
Thấy các thanh tre la liệt, Thắng vò đầu nghĩ xem làm thế nào để kéo được chúng về.
Nhìn sang một hướng khác, thấy nơi đó có rất nhiều dây rừng lớn quấn quanh, như có một ý tưởng bừng sáng, Thắng búng tay một cái “tách!”.
“Ha ha, đúng là ở rừng lâu thành ra lú lẫn, đơn giản vậy mà không nghĩ ra!”
Thắng tiến tới, cắt lấy những sợi dây rừng rồi bện thành dây thừng thô sơ, sau đó lại gần chỗ đống tre đã được chặt thành từng khúc, gom chúng lại với nhau thành một bó lớn.
Tổng cộng Thắng đã thu được mười bó tre lớn, mỗi bó dài bốn mét, to cỡ vòng ôm.
Thắng nối hai bó lại với nhau, trông giống một con rắn dài. Tự mình cầm một đầu dây thừng, dốc sức kéo đi.
Vì loại tre này khá nhẹ, tuy to nhưng sức nặng cũng không quá lớn, kết hợp với việc thực lực của Thắng đã mạnh hơn xưa nên chừng này chẳng thấm vào đâu. Với số lượng tre này Thắng quyết định chia thành năm chuyến đi, mỗi chuyến là hai bó tre lớn.
Nhưng khi thấy trời đã bắt đầu ngả về tây, Thắng định bụng chỉ mang về hai bó tre, những bó còn lại để ngày mai cũng không muộn.
Ban ngày đi đường Thắng không gặp một con hung thú nào không có nghĩa là ban đêm chúng sẽ biến mất, bởi đêm tối mới là lúc các hung thú khát máu thức dậy tìm kiếm thức ăn. Đi lại lúc này là rất nguy hiểm.
Để đảm bảo an toàn cho bản thân, Thắng mới lựa chọn để lại những bó tre còn lại cho ngày mai, giờ là lúc quay về nghỉ ngơi.
Bản quyền câu chuyện này thuộc về truyen.free, không được phép sao chép dưới mọi hình thức.